Nhớ lại ngày hôm đó, cảnh tượng đó, tim Lãnh Thu Hương như bị bàn là nung đỏ in lên vậy.
Hôm đó là sinh nhật Lăng Hải Đào, mụ đã hẹn trước, nhất định phải về nhà.
Lăng Hải Đào cũng đồng ý rồi.
Mụ đặc biệt tan làm sớm, đi chợ mua hải sản và rau tươi, định làm mấy món hắn thích ăn, để hâm nóng tình cảm vợ chồng.
Mấy hôm trước, mụ còn đặc biệt mua một chiếc váy lụa màu đỏ nước, kiểu dáng rất gợi cảm, cất trong tủ quần áo.
Mụ tưởng tượng, mình làm một bàn đồ ăn Hải Đào thích, khui một chai rượu vang, rồi thay váy mới, trang điểm nhẹ, đợi hắn về nhà, trải qua thế giới hai người lãng mạn.
Xách thức ăn vào cửa, bỗng nghe thấy trong phòng ngủ có tiếng động.
Là tiếng rên rỉ.
Ngay sau đó, mụ thấy Lăng Hải Đào trần truồng từ trên giường bước xuống, đóng cửa phòng ngủ lại, "cạch" một tiếng, còn khóa trái cửa.
Ngay khoảnh khắc cửa đóng lại, mụ nhìn thấy trên giường còn có một người nằm, trùm chăn kín mít.
Đầu óc mụ "ầm" một cái.
Không phải mụ chưa từng nghi ngờ, Lăng Hải Đào lạnh nhạt với mụ như thế có phải là hắn có người phụ nữ khác bên ngoài hay không.
Bây giờ đáp án đã mở ra rồi.
Hắn chính là có người phụ nữ khác.
Hắn còn dẫn con đàn bà lăng loàn về nhà.
Trên giường của họ.
Trên tường đầu giường, còn treo ảnh cưới của mụ và Lăng Hải Đào.
Bọn họ ngay dưới ảnh cưới của mụ, làm chuyện sỉ nhục thể diện của mụ.
Mụ bỏ thức ăn vào bếp, bình tĩnh rửa tay, vỗ chút nước lạnh lên mặt.
Rồi cầm con dao phay đi đạp cửa.
Mụ phải cho con đàn bà lăng loàn kia biết, kết cục của việc ngủ với chồng người khác.
Mụ phải túm tóc con đàn bà đó, tát sưng mặt nó, vặn gãy cổ tay nó.
Mụ đập cửa rầm rầm, chửi rất bẩn.
Lăng Hải Đào mở cửa.
Không hiểu sao, vừa thấy hắn, khí thế của mụ đã lùn đi rất nhiều.
Phòng ngủ rất nhỏ, mười mét vuông, nhìn một cái là hết.
Không có người đàn bà nào cả.
Trong phòng là hai gã đàn ông.
Một là Lăng Hải Đào, một là Tiểu Phong.
Tiểu Phong mặc đồ ngủ của Lăng Hải Đào, hai tay khoanh trước ngực, dựa vào bàn trang điểm đầu giường, trên mặt nở nụ cười kỳ quái, liếc xéo mụ.
Tiểu Phong tên là Giang Phong, là anh em tốt của Lăng Hải Đào, lúc trước kết hôn, Tiểu Phong là phù rể.
Sau khi họ cưới, Tiểu Phong dăm bữa nửa tháng lại đến nhà mụ ăn cơm.
Lần nào đến nhà, cũng thân thân thiết thiết gọi chị dâu.
Lúc Lăng Hải Đào không về nhà, cũng luôn nói với mụ "anh đến chỗ Tiểu Phong".
Mụ tự nhiên cũng không nghĩ nhiều.
Thậm chí đối xử với Tiểu Phong rất hậu hĩnh, coi hắn như em chồng thật sự.
Nhưng ban ngày ban mặt, hai gã đàn ông làm gì trên giường trong phòng ngủ?
Vừa rồi âm thanh đó rõ ràng...
"Cô làm cái gì vậy!"
Lăng Hải Đào nhìn con dao phay trong tay mụ, lạnh lùng hỏi.
Mụ nhất thời nghẹn lời, bỗng nhiên không còn dũng khí.
"Các người... đang làm gì?" Mụ hỏi.
"Hôm nay tâm trạng Tiểu Phong không tốt, qua đây ngồi chút, vừa rồi buồn ngủ nằm chợp mắt tí. Có vấn đề gì không?"
"Không... không vấn đề gì. Em tưởng là ai... Khụ, Tiểu Phong... cậu đến à."
Mụ gượng gạo chào hỏi Tiểu Phong.
Cũng đúng, cái nhà một phòng ngủ bé tí này của mình, ghế sô pha rất nhỏ, Tiểu Phong khung xương to thế kia cũng không ngủ được, lên giường nằm tí cũng bình thường.
Mụ miễn cưỡng thuyết phục bản thân.
Tiểu Phong cười, nụ cười vẫn kỳ quái như thế:
"Chị dâu về rồi à, cầm dao làm gì thế, không hoan nghênh em à?"
"Không phải không phải! Sao thế được chứ, Tiểu Phong đừng đi nhé, hôm nay sinh nhật anh Đào của cậu, chị đi làm mấy món, chúng ta cùng ăn cơm."
Mụ cười rồi lại quay vào bếp.
Trong lòng lại rối như tơ vò.
Trước đây ở quê, trên trấn có một lão già độc thân ai gặp cũng ghét, người ta đều bảo lão đó chơi pê-đê.
Chị hàng xóm từng giải thích cho mụ ý nghĩa của chơi pê-đê, mụ không tin. Trí tưởng tượng hạn hẹp của mụ cũng không nghĩ ra nổi, hai gã đàn ông, chơi pê-đê kiểu gì.
Nhưng bây giờ, mụ hơi nghi ngờ, Lăng Hải Đào và Tiểu Phong, chính là đang chơi pê-đê.
Khiến mụ phiền lòng hơn là, mỗi lần Tiểu Phong ở đây, ăn cơm xong Lăng Hải Đào sẽ đi cùng Tiểu Phong.
Thế thì cái váy mới hôm nay của mụ mua phí công rồi, thế giới hai người cũng tan tành mây khói.
Mụ một mình bận rộn trong bếp, xào sáu món, một món canh, lại loay hoay mở bánh sinh nhật ra.
"Anh Đào, chị dâu tốt với anh thật đấy, anh chắc chắn không nỡ rời xa chị dâu đâu nhỉ."
Tiểu Phong vừa cắn hạt dưa, vừa nói.
Lăng Hải Đào không nói gì, cúi đầu cắt bánh, cắt xong, miếng đầu tiên đưa cho Tiểu Phong.
Tiểu Phong dùng dĩa nhỏ xắn một miếng bánh, bỏ vào miệng, rồi cắn cái dĩa nhỏ, lại nói:
"Chị dâu xem tóc chị bết kìa, xào được cả đĩa rau rồi đấy."
"..."
Mụ lập tức xấu hổ muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống.
Mụ vốn định nấu xong, tắm rửa, thay váy mới, xịt tí nước hoa, đợi Lăng Hải Đào về nhà.
Kế hoạch đảo lộn hoàn toàn.
Mụ biện giải:
"Chị làm cả bàn thức ăn, bận rộn trong bếp hơn hai tiếng, toát cả mồ hôi, tóc sao không bết được. Không sao, lát nữa cậu về, chị tắm cái là sạch sẽ ngay."
Tiểu Phong nhìn Lăng Hải Đào một cái.
Lăng Hải Đào ăn cơm, nói:
"Lát nữa anh với Tiểu Phong còn có việc khác. Cái đó, em đưa tiền trước cho anh đi."
Hôm nay là ngày mụ phát lương, tháng nào mụ cũng đưa tiền cho Lăng Hải Đào.
Nhưng, hôm nay, mụ bỗng nhiên không muốn chủ động nộp lương như thế nữa.
"Có việc mai hẵng làm, không vội một buổi tối này. Tiểu Phong bao giờ tìm đối tượng thế, tuổi cũng không còn nhỏ nữa."
Đúng vậy, Giang Phong còn lớn hơn mụ một tuổi, ba mươi ba rồi.
Lời vừa dứt, hai gã đàn ông đều sững sờ, nhìn nhau một cái.
Khoảnh khắc đó, mụ tìm thấy đáp án trong ánh mắt Tiểu Phong nhìn Lăng Hải Đào.
Hai người họ chính là đang chơi pê-đê.
Ánh mắt Tiểu Phong oán trách, bĩu môi, vẻ mặt tủi thân. Đó rõ ràng là biểu cảm chỉ phụ nữ mới có.
Lại nghĩ đến dáng vẻ nói chuyện và đi đứng bình thường của Tiểu Phong, có lần mụ bảo Tiểu Phong ẻo lả, Lăng Hải Đào còn mắng mụ.
Tối hôm đó, Lăng Hải Đào đi cùng Tiểu Phong.
Nhưng, không biết có phải vì mụ không đưa lương ra hay không, nửa đêm hắn lại phá lệ quay về.
Mụ lấy hết dũng khí hỏi ra nghi hoặc của mình.
"Hải Đào, anh với Tiểu Phong, rốt cuộc là quan hệ gì? Tiểu Phong là... đoạn tụ (đồng tính) à?"
Mụ ở trước mặt Lăng Hải Đào, luôn không kìm được sự tự ti, hỏi mà không dám mạnh miệng.
Lăng Hải Đào tức tối nhìn mụ, đáp lại:
"Cô đang nói nhảm cái gì thế? Cô mà không tin tưởng tôi, thì đừng sống với nhau nữa!"
Mụ lập tức hoảng hốt:
"Ai bảo em không tin tưởng anh, em tin anh! Anh nói gì là cái đó."
"Sau này đừng nhắc đến chuyện này với tôi nữa, nhắc lại thì chúng ta ly hôn!"
Lăng Hải Đào sa sầm mặt, hậm hực cuộn chăn, ra sô pha ngủ.
Cuối cùng, cái váy mới của mụ cũng chẳng có đất dụng võ.
Sau ngày hôm đó, mụ liều mạng thuyết phục bản thân, Lăng Hải Đào nói không phải, thì là không phải.
Mụ thực sự quá yêu Lăng Hải Đào, quá trân trọng cái gia đình nhỏ của mụ.
Mụ không thể ly hôn.
Mụ còn đợi có ngày đưa Lăng Hải Đào về thôn, để cái lũ mắt toét kia xem—
Mụ, con bé lớn nhà họ Lãnh, không phải không ai thèm.
Người đàn ông mụ đưa về, đẹp trai hơn cái gã phản bội mụ năm xưa nhiều.
Sau ngày hôm đó, mụ cũng đưa chuyện sinh con vào lịch trình.
Mỗi năm tết về nhà họ Lăng, ông bà nội Lăng cứ giục họ sinh con, bà mẹ chồng câm cũng ú ớ đòi bế cháu, mấy ông cậu ông chú cũng giục.
Ông nội còn bảo, nếu họ không sinh được, thì sẽ cho Lăng Hải Đào một đứa con nuôi.
Chỉ cần mụ sinh con, Lăng Hải Đào tự nhiên sẽ thu tâm.
Cho dù hắn với Giang Phong đang chơi pê-đê, Giang Phong là đàn ông, không thể sinh con.
Cho nên, Giang Phong từ gốc rễ đã thua rồi.
Từ sau lần sinh nhật đó, mụ và Lăng Hải Đào duy trì một sự cân bằng kỳ lạ.
Hai bên đều hiểu rõ trong lòng, nhưng không ai nói toạc ra.
Nhưng, sự cân bằng kỳ lạ này, bị người phụ nữ tên Lục Tiểu Hạ phá vỡ.
Người phụ nữ đó như bị bệnh, cứ nhất quyết vạch trần vết sẹo hôn nhân của mụ.
Cô ta thậm chí còn quay trộm Lăng Hải Đào và Giang Phong!
Nghĩ đến Lục Tiểu Hạ, Lãnh Thu Hương lại hận đến ngứa răng.
Mụ thực sự không nghĩ ra người phụ nữ này mưu đồ cái gì.
Hai tháng trước, vì Lục Tiểu Hạ đá Lăng Hải Đào một cái, Lăng Hải Đào lại bắt đầu chiến tranh lạnh với mụ.
Mụ một ngày gửi mấy chục tin nhắn cầu xin hắn tha thứ, xin lỗi hắn.
Cuối cùng, Hải Đào chịu về nhà rồi.
Cũng mang về một tin xấu.
Mẹ chồng câm của mụ bị bệnh, bệnh tim, cần tiền phẫu thuật.
Mụ lập tức đưa hết tiền trong tay cho hắn, ba vạn bảy. Là tiền riêng của mụ.
Hắn bảo không đủ, cần mười bảy vạn.
Thế là, mụ vay em gái ở quê ba vạn, chị họ hai vạn, lại hỏi vay hai đồng nghiệp mỗi người một vạn.
Buồn cười không, mụ là bà chủ, đi vay tiền nhân viên.
Cuối cùng, lấy cả tiền chuẩn bị nhập hàng và phát lương trong quán ra, tổng cộng gom được mười hai vạn.
Mụ vắt kiệt bản thân sạch sành sanh.
Lăng Hải Đào bảo mười hai vạn thì mười hai vạn, còn lại hắn tự nghĩ cách.
Mấy ngày mụ gom mười hai vạn đó, Lăng Hải Đào về nhà ở.
Thậm chí ngủ cùng giường với mụ.
Tuy vừa lên giường là quay sang bên kia, đợi mụ tắm xong quay lại, hắn đã ngáy o o, cũng không làm chuyện sinh con với mụ, nhưng trong lòng mụ đã rất thỏa mãn rồi.
Từ từ thôi, núi băng rồi cũng sẽ tan chảy.
Đang tốt lên rồi còn gì.
Chỉ cần mình nỗ lực kiếm tiền, chỉ cần có con, chỉ cần hắn còn cần mình, hắn sẽ quay về.
Mụ ôm hy vọng như thế, nỗ lực nghĩ cách kiếm tiền, nỗ lực bóc lột bản thân.
Nhưng, Lục Tiểu Hạ người phụ nữ này lại nhảy ra.
Tin tức mang đến lần này quả thực như sét đánh giữa trời quang, đập tan hy vọng của mụ.
Hải Đào và Giang Phong mua nhà...
Mụ nghi ngờ, mười hai vạn mụ gom góp kia, là đang gom tiền đặt cọc cho Giang Phong?
Mua nhà, đó là chuyện mụ chỉ dám nghĩ thôi.
Là mục tiêu phấn đấu xa vời vợi.
Là ảo tưởng cuối cùng của mụ về gia đình.
Mụ ủng hộ Lăng Hải Đào làm ăn, chẳng phải là mong hắn kiếm được tiền, hai vợ chồng mua cái nhà nhỏ, sống những ngày tháng nhỏ bé sao.
Mụ tự mở quán, thức khuya dậy sớm, ngày đêm không nghỉ, chẳng phải là để dành tiền mua cái nhà nhỏ sao.
Nhưng, Lăng Hải Đào lại mua nhà cho Giang Phong.
Mụ lại nghĩ đến chuyện mụ bận rộn hai tháng nay.
Đầy đầu là mở rộng nguồn khách, chuẩn bị kiếm chút tiền nhanh. Một là mẹ chồng chữa bệnh cần tiền, hai là bản thân mụ bây giờ nợ nần chồng chất.
Cách mở rộng nguồn khách của mụ rất đơn giản, lấy danh nghĩa massage Đông y, cung cấp dịch vụ đặc biệt cho khách có nhu cầu.
Tục gọi là treo đầu dê bán thịt chó.
Đương nhiên, khách không có nhu cầu đó, mụ vẫn cung cấp dịch vụ chính quy.
Quán massage đầu tiên mụ làm việc, chính là kiếm tiền kiểu này.
Dịch vụ đặc biệt rất kín đáo, ông chủ kiếm tiền đầy bồn đầy bát.
Tất nhiên, lúc đó mụ thuộc nhóm kỹ thuật viên cung cấp dịch vụ chính quy.
Mụ nhớ rõ, kỹ thuật viên nữ trong quán đó vốn chia làm hai nhóm, một nhóm chịu làm dịch vụ đặc biệt, nhóm kia là chính quy.
Nhưng không bao lâu sau, mấy người chính quy kia, vốn kiên định giữ mình như ngọc.
Cũng dần dần bắt đầu nhận tua làm dịch vụ đặc biệt.
Dù sao cùng trong một quán, nhìn người khác kiếm tiền, đỏ mắt chứ.
Cho nên, mụ sớm đã hiểu, tiền là đá thử lòng.
Cùng là một giờ, làm một giờ massage chân, hoặc làm một giờ massage, mệt đến rã rời tay chân đau nhức ngón tay, cũng chỉ kiếm được mấy chục đồng.
Sau khi chia năm năm với ông chủ, ông chủ đến tay cũng chỉ kiếm được ba mươi đồng.
Nhưng dịch vụ đặc biệt thì khác.
Cùng một giờ, hai trăm khởi điểm.
Chia năm năm cho kỹ thuật viên, ít nhất còn chia được mỗi người một trăm.
Kỹ thuật viên cũng đỡ việc, nằm lên giường, vàng ròng vạn lượng.
Hai tháng nay, mụ đang cải tạo lại quán.
Làm một loạt đồng phục mới, lại cải tạo mấy phòng đơn nhỏ, chuẩn bị ít đồ dùng kế hoạch hóa gia đình.
Quan trọng nhất là thay máu nhân viên.
Mấy kỹ thuật viên cũ, nam, có thâm niên đều đuổi hết, tiết kiệm được một khoản lớn tiền lương.
Nữ thì chọn người trẻ có nhan sắc giữ lại, cũng không ép họ lựa chọn.
Đợi họ thấy người khác kiếm tiền nhanh, họ tự nhiên sẽ động lòng, cầu xin mụ cho nhận tua.
Mụ lại tuyển thêm ba kỹ thuật viên nữ "có kinh nghiệm", thỏa thuận chia năm năm, đồ dùng kế hoạch hóa gia đình tính tiền riêng.
Bước cuối cùng, chính là việc mụ đang làm bây giờ—gửi tin nhắn cho khách quen, ám chỉ sự thay đổi mới của quán, dẫn khách đến quán.
Mụ tính một bài toán, thuận lợi thì, không cần đến một năm, mụ có thể trả hết nợ nần.
Sau này nguồn khách ổn định, tiền sẽ cuồn cuộn chảy về phía mụ.
Ông chủ cũ của mụ, chẳng phải dựa vào cái nghề này, kiếm được ba căn nhà sao.
Nhưng dã tâm bừng bừng của mụ, bây giờ bị một tiếng sét đánh tan nát.
...
Sáng sớm hôm sau, Lãnh Thu Hương gọi điện đến phòng bán hàng Hồng Phong Gia Viên, đọc số chứng minh thư của Lăng Hải Đào, tư vấn tiến độ vay vốn.
Mụ nhận được một câu trả lời chắc chắn khiến mụ nát lòng.
Lục Tiểu Hạ nói đều là thật.
Lăng Hải Đào đã mua nhà.
Mụ vẫn không cam tâm.
Ôm một tia may mắn mong manh, biết đâu Lăng Hải Đào muốn cho mụ một bất ngờ thì sao.
Mụ bắt taxi, đi một chuyến đến khu nội thất.
Tối qua Lăng Hải Đào không về nhà, điện thoại cũng không nghe.
Đến cửa hàng nội thất, Lăng Hải Đào đang ở một mình.
Lần nào đến quán mụ cũng sốt ruột, cái quán này sống dở chết dở, sao có thể kiếm ra tiền chứ.
Nhưng mụ không dám nói nhiều, cứ nhắc đến chuyện làm ăn, Lăng Hải Đào lại cáu với mụ, bảo mụ đừng có chỉ tay năm ngón.
Lăng Hải Đào đang ngồi trước máy tính xem phim.
Thấy mụ, mí mắt nhấc lên, một chút ý cười cũng không có.
"Cô không đi làm đến chỗ tôi làm gì?" Lăng Hải Đào hỏi.
Lãnh Thu Hương lúc ra cửa có mua ít hoa quả ở cửa hàng hoa quả, mụ đặt đồ lên bàn, ôn tồn nói:
"Em đến thăm anh. Quán em chuẩn bị hòm hòm rồi, có thể khai trương rồi. Ông xã, chúng ta mua nhà đi."
Mụ nhìn chằm chằm vào mặt Lăng Hải Đào.
Mong đợi nhận được một câu trả lời mụ muốn.
Gã đàn ông vẫn lười biếng, sắc mặt không chút thay đổi, lạnh lùng nói:
"Cô trả hết nợ chưa mà mua nhà? Bây giờ giá nhà đắt thế, tăng giá kinh khủng thế, mua nhà cái gì!"
Lãnh Thu Hương nén dòng nước mắt chực trào:
"Ông xã, em muốn có một mái nhà."
Trả lời mụ là sự im lặng kéo dài.
Gã đàn ông như không nghe thấy, ánh mắt vẫn dừng trên màn hình máy tính.
Trong máy tính đang chiếu phim, không biết là phim gì, mụ chỉ nghe thấy nhạc bên trong rất bi tráng, có một diễn viên nói một câu thoại rất kỳ lạ:
"Mau nhìn kìa, người kia trông giống một con chó quá."
Lăng Hải Đào cười, không phải cười với mụ.
Hắn hoàn toàn không nhìn mụ, coi mụ như không tồn tại.
Lãnh Thu Hương quay người bước ra khỏi cửa hàng nội thất, nước mắt tuôn rơi như suối, làm ướt đẫm gò má đỏ ửng.
Đề xuất Cổ Đại: Tứ Hoàng Tử Bảo Ta Thầm Thương Trộm Nhớ Chàng