Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 167: Niềm vui nhân đôi

Cửa hàng lương thực thực phẩm Yên Tâm đóng cửa nghỉ bán mười mấy ngày, mới khai trương lại.

Ông chủ vẫn là Chu Cường, nhưng bà chủ đổi rồi.

Đổi thành một người phụ nữ cao to vạm vỡ, hai má đỏ hây hây, lúc nào cũng cười ha hả.

Tuy không đẹp bằng bà chủ cũ, nhưng trẻ hơn bà chủ cũ, khung xương to, hơi mập, nhìn là biết dễ sinh nở.

Nhưng ông chủ Chu Cường lại chẳng vui vẻ nổi chút nào.

Lần kết hôn này của gã tuyệt đối được tính là cưới chớp nhoáng.

Hôm xem mắt lần đầu gặp mặt đã như rùa nhìn đậu xanh vừa mắt nhau rồi.

Hôm sau hai bên cha mẹ gặp mặt.

Hôm thứ ba đi huyện mua quần áo mua ba món vàng, tiện thể thuê phòng, Tiểu Giảo đã lên giường với gã.

Hôm thứ tư lấy giấy kết hôn, hôm thứ năm làm cỗ, hôm thứ bảy lại mặt.

Liền một mạch.

Chu Cường vốn khá vui vẻ, nhà gái phối hợp toàn bộ quá trình, sính lễ đòi ít, của hồi môn cho nhiều.

Nhưng, gã dần dần phát hiện ra Tiểu Giảo có chút gì đó không bình thường.

Người phụ nữ này ít nói, hay cười, gặp ai cũng cười.

Nhưng hơi không hiểu tiếng người, bất kể người khác nói tốt hay xấu cô ta đều cười.

Mấy hôm nay vì hai nhà mới quen, đang là lúc hai bên vô điều kiện giải phóng thiện ý, mọi người đối với Tiểu Giảo đều rất tốt, Tiểu Giảo cười ha hả, mọi người cũng không thấy có vấn đề gì, chỉ thấy cô gái này tính tình tốt.

Nhưng chung sống vài ngày, Chu Cường đã phát hiện ra manh mối.

Cô gái này hâm hâm dở dở.

Cũng không biết tính toán.

Trong lòng gã hoảng hốt, không dám tìm hiểu kỹ.

Ngay sau đó, gã phát hiện ra chuyện khiến gã càng khó chấp nhận hơn.

Tiểu Giảo cứ hay lén lút trốn vào bếp ăn vụng, hễ không thấy người đâu, chắc chắn là trốn vào bếp ăn vụng rồi, ăn như hổ đói.

Vòng eo cũng to bất thường.

Cứ như mang thai vậy.

Mấy hôm nay Tiểu Giảo toàn mặc quần áo rộng thùng thình, cộng thêm Tiểu Giảo dáng người cao, chẳng ai nghĩ đến phương diện đó.

Đều tưởng là tạng người vạm vỡ thôi.

Lúc đầu nghĩ đến hai chữ "mang thai", trong lòng gã còn khá vui mừng, nhưng chợt phát hiện thời gian không đúng, gã mới cưới, cô ta mang thai cái nỗi gì.

Chẳng lẽ...

Trong lòng gã hoảng loạn, tuy không muốn thừa nhận, nhưng càng nhìn càng giống.

Càng nhìn càng tức.

Lại nghĩ đến nhà họ Trần - tức là nhà mẹ đẻ Tiểu Giảo, vội vàng gả Tiểu Giảo đi như thế, đến sính lễ cũng chỉ đòi có tí tẹo, tuyệt đối có mờ ám.

Cuối cùng, lại một lần nữa gã bắt được Tiểu Giảo đang ăn vụng trong bếp, không nhịn được, vén phắt áo Tiểu Giảo lên.

Buổi tối nằm thẳng trên giường, không nhìn ra.

Giờ đứng nhìn, quá rõ ràng rồi.

Bụng đã lùm lùm rồi.

Môi gã run rẩy, tức đến mặt mày xanh mét:

"Cô mang giống của thằng nào!"

Tiểu Giảo nhìn gã, nuốt quả trứng luộc trong miệng xuống, nghẹn đến rướn cả cổ, trợn trắng mắt.

Sau đó rụt rè, giãy chết một cái:

"Của... của anh."

"Nói láo! Hai ta lần đầu lên giường đến giờ còn chưa đến mười ngày. Cô coi tôi là thằng ngu à!"

Ánh mắt Tiểu Giảo lảng tránh, như đứa trẻ làm sai bị phát hiện, cãi bướng một câu:

"Tôi không phải thằng ngu!"

Chu Cường tức đến nghiến răng, giơ tay định đánh người:

"Rốt cuộc cô mang giống của thằng nào!"

Tiểu Giảo trừng đôi mắt to vô tội:

"Của ai quan trọng thế sao? Dù sao hai ta cũng cưới nhau rồi, anh cứ coi như là của anh đi!"

Chu Cường tức đến mức vớ lấy cái bát sứ trên bệ bếp, đập xuống đất:

"Mẹ kiếp! Cô nói xem quan trọng hay không! Ông đây cưới vợ là để đẻ giống của ông đây, cô ôm cái thai hoang gả cho tôi, cô đây là lừa hôn!"

Tiểu Giảo sợ đến mức nhảy dựng lên, sau đó ánh mắt trong veo nhìn gã:

"Thế làm thế nào?"

Chu Cường cảm thấy thái dương mình giật giật liên hồi:

"Tôi không nuôi con tu hú! Hoặc là phá đi, hoặc là ly hôn!"

Còn thái độ cứng rắn bổ sung một câu:

"Tôi coi như biết tại sao cô không gả đi được rồi! Cô lừa hôn trước, của hồi môn không trả lại đâu đấy."

Tiểu Giảo bĩu môi, cúi đầu, đột nhiên gào lên một tiếng lao vào, đấm thùm thụp vào người Chu Cường:

"Anh nói ly là ly à! Anh nói không trả là không trả à! Lúc anh ngủ với tôi sao anh không nói gì đi! Anh cũng không nghĩ xem tại sao nhà tôi lại vội vàng làm đám cưới! Anh muốn chơi chùa hả! Không có cửa đâu! Tôi không ly hôn! Tôi chết cũng không ly hôn!"

Không ngờ cô ta đánh người cũng đau phết.

Dáng người to khỏe, khung xương lớn, nắm đấm cũng to, dùng toàn sức trâu, đánh túi bụi, Chu Cường lúc đầu còn đỡ, sau biến thành đánh nhau tay đôi, thế mà lại đánh không lại người phụ nữ này.

Cuối cùng là Tiểu Giảo chủ động đình chiến.

Cô ta dường như biết mình đuối lý, nước mắt lưng tròng nhìn Chu Cường:

"Mẹ tôi bảo đứa bé này là của một đứa em họ xa của tôi, sau khi tôi có thai, nó không nhận, còn sợ quá chạy mất rồi."

Chu Cường nổi trận lôi đình.

Gã bây giờ có thể cảm nhận được, Tiểu Giảo tuy không thể nói là kẻ ngốc, nhưng so với người bình thường vẫn có chút khác biệt.

Quả này ăn quả đắng rồi.

Còn tưởng chiếm được món hời, không ngờ không những là đứa dở hơi, còn ôm theo cái thai hoang.

Gã vò đầu bứt tai ngồi xổm ở đầu cầu thang, hút hai điếu thuốc xong, tức tối gọi điện cho mẹ vợ.

Mẹ vợ cuối cùng cũng nói thật.

Tất nhiên, mẹ vợ sống chết không chịu thừa nhận con gái có vấn đề về trí tuệ, chỉ nói hồi đi học ngã từ xà đơn xuống, chấn động não xong, người trở nên hơi ngờ nghệch, đồng thời thề thốt, trí tuệ là bình thường.

Lại giải thích chuyện đứa bé.

Đứa bé Tiểu Giảo mang là của em họ xa của Tiểu Giảo, cũng là con trai của anh họ đằng ngoại mẹ Tiểu Giảo.

Người trong nhà đều không biết hai đứa này qua lại với nhau từ bao giờ.

Lúc biết chuyện, Tiểu Giảo đã mang thai, mà thằng em họ khốn nạn kia đúng lúc nước sôi lửa bỏng này sợ quá chạy mất.

Làm bố cô ta tức chết, muốn đến tận cửa làm loạn, nhưng nhà thằng em họ đưa đến một vạn đồng, để lại bốn chữ - "đến đây là hết".

Bố cô ta nể mặt tiền, lại lo cho danh dự con gái, đành phải nuốt cục tức này.

Vừa hay có bà mối đến cửa, nhắc đến Chu Cường ở thị trấn Đoan Dương.

Nhà Tiểu Giảo tính toán, vụ này hợp lý quá!

Nhà trai đang vội tìm vợ mới, nhà họ đang vội gả con gái.

Hai nhà đều vội, biết đâu đứa bé trong bụng không cần xử lý, dù sao giờ tháng còn nhỏ, không nhìn kỹ thì không nhìn ra được.

Thế là ôm tâm lý cầu may, đèn xanh suốt chặng, thúc đẩy cuộc hôn nhân này.

Cuộc hôn nhân này, hai bên đều sợ đối phương hối hận, cho nên làm rất vội vàng.

Cho nên Chu Cường bây giờ mới nhìn thấu.

Tiểu Giảo tuy không hiểu chuyện lắm, nhưng tình cảm cơ bản cô ta vẫn hiểu.

Lúc này nhắc đến em họ, nước mắt cứ tuôn rơi lã chã.

Chu Cường vẻ mặt chán ghét:

"Tôi mặc kệ là của ai, tôi không cần! Tôi có phải không đẻ được đâu!"

Tiểu Giảo quệt nước mắt:

"Anh chắc chắn không cần?"

"Không cần! Kiên quyết không cần! Cô đi làm phẫu thuật, tôi có thể không ly hôn! Tôi cũng là đời vợ hai, sẽ không so đo với cô."

Nước mắt Tiểu Giảo tí tách rơi xuống đất:

"Thế anh đi cùng tôi."

Hôm sau, Chu Cường lại đóng cửa tiệm.

Đưa Tiểu Giảo đến bệnh viện Bình Châu, làm phẫu thuật.

Bác sĩ khuyên họ:

"Tim thai tốt lắm, được ba tháng rồi, sao lại không giữ? Tiếc lắm."

Chu Cường đáp kiên quyết:

"Không muốn giữ!"

Ngay hôm đó sắp xếp phẫu thuật.

Chu Cường tuy trong lòng không thoải mái, nhưng nghĩ đến đại kế nối dõi tông đường của mình, lại nghĩ đến dáng vẻ khỏe mạnh dễ sinh nở của Tiểu Giảo, vẫn nuốt xuống nỗi khó chịu.

Chỉ đợi Tiểu Giảo dưỡng khỏe người, gã sẽ gieo hạt thật tốt, trổ tài hết mình, trồng hoa màu của chính mình.

...

...

Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện