Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 148: Cha già cặn bã có tin vui

Lục Tiểu Hạ vẫn không động đậy, chỉ nói một câu:

"Không cần đâu."

Trần Lan Trinh không lên tiếng.

Hồi lâu, run rẩy mò mẫm dưới đệm giường lôi ra một gói giấy cũ nát, một tấm ảnh rơi ra, rơi xuống đất.

Là ảnh của mẹ.

Đen trắng, mẹ bế cô lúc một tuổi.

Bên cạnh ảnh còn có mấy chữ:

"Kỷ niệm Hạ Hạ tròn một tuổi".

Lục Tiểu Hạ cầm tấm ảnh, nước mắt trào ra.

Năm mẹ mất, cô mười hai tuổi.

Bầu trời của cô sụp đổ, cảm giác ngày tận thế cũng chỉ đến thế là cùng.

Cả ngày nước mắt chảy không ngừng, tối dỗ Tiểu Đông ngủ xong, một mình cô khóc đến sáng.

Tháng thứ ba sau khi mẹ đi, dì Trần đã đến nhà.

Cậu mợ tức giận, đón hai chị em cô đi.

Nửa năm sau quay lại nhà, mọi dấu vết của mẹ đều bị xóa sạch.

Tất cả ảnh trong nhà đều không thấy đâu nữa, khung ảnh lớn trên tường, ảnh nhỏ ép dưới kính trên bàn, đều không còn.

Thay vào đó là ảnh cưới của Lục Tu Minh và Trần Lan Trinh, và ảnh nghệ thuật của La Anh Chí.

Đến cái bàn cũng đổi rồi.

Phòng ngủ nhỏ của cô và em gái bị La Anh Chí chiếm.

Đồ đạc cũng đổi mới hết.

Quần áo của mẹ trong tủ cũng không còn.

Nếu không phải có Lục Tu Minh bên cạnh, cô còn tưởng mình vào nhầm nhà.

Cô khóc hỏi Lục Tu Minh:

"Ảnh của mẹ con đâu?"

Lục Tu Minh nói:

"Người cũng chết rồi, giữ ảnh làm gì, đen đủi lắm, tao bảo dì Trần mày đốt rồi!"

Cô khóc lớn.

Sau này cứ hối hận mãi, sớm biết thế này, lúc đó trước khi đến nhà cậu, đáng lẽ phải mang hết ảnh của mẹ đi.

Sau đó nữa, là 8 năm cô làm trâu làm ngựa.

Đến năm 19 tuổi bị Trần Lan Trinh coi như món quà đem tặng cho Vu Văn Lễ.

Tấm ảnh kỷ niệm tròn một tuổi này, chính là tấm trước kia ép dưới kính trên bàn.

Hồi nhỏ ngày nào cô cũng nằm bò ra bàn làm bài tập, ngày nào cũng nhìn thấy.

Trần Lan Trinh nhếch khóe miệng lộ ra nụ cười đắc ý:

"Ảnh của mẹ mày... tao đều giữ cả đấy. Tao không lừa mày... Mày đưa tao đi bệnh viện... mày hầu hạ tao, tao sẽ giao ảnh của mẹ mày... hết cho mày."

Lục Tiểu Hạ lấy ra mấy tờ giấy ăn, cẩn thận gói tấm ảnh kia lại, bỏ vào túi áo.

Hít hít mũi, nhàn nhạt nói:

"Không cần đâu. Không có ảnh, tôi cũng mãi mãi nhớ dáng vẻ của mẹ tôi, tôi mãi mãi nhớ bà ấy. Ngược lại là bà, sống thành kẻ đáng thương, sau này đến người đốt vàng mã cũng không có."

Trần Lan Trinh tức điên, ho xé gan xé phổi, chỉ vào cô:

"Mày... mày... Lục Tiểu Hạ... mày giống hệt mẹ mày... chúng mày đều đáng chết! Mẹ mày... đáng đời nó chết sớm!"

Ánh mắt Lục Tiểu Hạ lạnh lẽo, giống như gió lạnh lùa vào trong phòng:

"Nếu nói về sớm, bà quên con trai bà rồi à, La Anh Chí nếu còn sống, năm nay mấy tuổi nhỉ?"

Trần Lan Trinh đột nhiên trừng lớn mắt, ngực phập phồng dữ dội.

"Không có việc gì, tôi đi đây."

Lục Tiểu Hạ nói xong, xoay người định lui ra khỏi căn nhà trệt bẩn thỉu này.

Trần Lan Trinh giãy giụa ngẩng đầu lên, gọi cô:

"Lục Tiểu Hạ, mày bảo bố mày đến đây! Tao muốn gặp ông ấy... Tao không tin... ông ấy mặc kệ tao, ông ấy thế mà lại mặc kệ tao... lương tâm ông ấy để chó ăn rồi! Mày bảo ông ấy... trong tay tao... còn tiền, tao cho ông ấy tiền!"

Bà ta cũng tỉnh táo gớm, biết giai đoạn này, cũng chỉ có tiền mới đổi được việc Lục Tu Minh đến nhìn bà ta một cái.

Lục Tiểu Hạ lại không định tha cho bà ta:

"Ngại quá, tôi thấp cổ bé họng. Nghe nói ông ấy bây giờ đang bận xem mắt, Chu Đại Mai ở phân xưởng 3 nhà máy dược Bình Sa, năm ngoái chết chồng, Lục Tu Minh muốn lấy bà ấy."

Sau lưng truyền đến tiếng khóc tuyệt vọng, khàn đặc, đứt quãng, không thành tiếng.

Lục Tiểu Hạ kéo lại chiếc khăn quàng cổ lớn, bước ra khỏi căn nhà trệt nhỏ.

Trước khi đi còn hảo tâm đóng cửa sổ lại.

Hai tuần sau, tin Trần Lan Trinh chết truyền đến.

Nghe nói Trần Lan Trinh đã chết từ một tuần trước.

Hôm đó tuyết rơi rất lớn, nghe nói là trận tuyết lớn nhất kể từ khi giải phóng Bình Châu.

Mái nhà trệt bị đè sập một góc.

Tuyết lớn thành tai họa, đến đi lại cũng khó khăn.

Bà ta cứ thế nằm trong căn nhà trệt suốt năm ngày, mới được Trần Vạn Niên đưa đến nhà hỏa táng.

...

...

Một tháng sau, Lục Tu Minh lại gọi điện cho con gái.

Lần này, là báo tin vui.

Giọng Lục Tu Minh lộ vẻ vui vẻ:

"Tiểu Hạ, mùng ba tháng này bố đi lĩnh chứng nhận kết hôn với dì Chu của con, định làm một mâm cỗ ở Xuyên Hương Lâu, con nhất định phải đến đấy! Mừng cái phong bao đỏ to to vào, cho bố nở mày nở mặt!"

Lục Tiểu Hạ không khỏi cảm thán, thời gian trống của Lục Tu Minh ngày càng ngắn.

Lần trước là ba tháng, lần này, mới có một tháng.

Lại được chứng kiến sự đa dạng của sinh vật học, một người dám lấy, một người thật sự dám gả.

Vốn không muốn đi, nhưng cô chợt nghĩ đến, mùa đông này, bà cô Lục Xuân Hồng không biết lên cơn gì, thỉnh thoảng lại đến tiệm bánh mì ngáng chân cô, có lúc mặt dày mày dạn tiện tay lấy vài cái bánh mì điểm tâm, có lúc mè nheo đòi vào tiệm bánh mì của cô làm việc.

Xem ra là rảnh rỗi quá.

Mà dì Chu này, hồi nhỏ cô cũng có ấn tượng.

Tổ trưởng công đoàn phân xưởng 3, làm việc gì cũng hừng hực khí thế, người đàn bà thép, cực kỳ chua ngoa, là kiểu dám đến văn phòng xưởng trưởng lăn ra ăn vạ.

Có lẽ dì Chu này, chuyên trị Lục Xuân Hồng đây.

Phải đi một chuyến.

Đến châm ngòi thổi gió cho dì Chu chút.

Kiếm chút việc cho Lục Xuân Hồng làm.

...

...

Mùng ba tháng Chạp.

Xuyên Hương Lâu.

Lục Tu Minh gọi mười mấy cuộc điện thoại, Lục Tiểu Hạ mới đủng đỉnh đến muộn.

Tiệc rượu chỉ có một bàn, mời đồng nghiệp cũ của hai bên ở nhà máy dược Bình Sa.

Nhà máy hiệu quả không tốt, Lục Tu Minh năm ngoái đã làm thủ tục về hưu non, Chu Đại Mai thì đã nghỉ hưu từ bốn năm năm trước.

Chu Đại Mai không béo, gầy gầy cao cao, hồi trẻ đã cao, giờ già rồi, tuy bị co lại, nhưng trong đám người trung niên cao tuổi vẫn được coi là cao.

Lúc cô đến, tiệc rượu đã ăn gần xong, có mấy người đã rời đi rồi.

Lục Tu Minh tức điên người, nhưng ngại có khách, vẫn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười với cô:

"Cho dù sự nghiệp có bận rộn đến đâu, cũng không thể không coi ông bố này ra gì chứ!"

Tiệm bánh mì của Lục Tiểu Hạ ở Bình Châu có tiếng tăm không nhỏ, Lục Tu Minh cảm thấy rất có mặt mũi, gặp ai cũng khen con gái mình.

Lục Tiểu Hạ cười chào hỏi hàng xóm cũ đang ngồi đó, ngoài cười nhưng trong không cười nói:

"Đúng vậy, làm ăn khó khăn lắm. Gần đây bận, cuối năm ngân hàng phải chốt sổ, từng người chặn cửa đòi nợ, nếu không phải con bảo hôm nay bố con kết hôn, người ta còn chưa thả con đi đâu."

Cả phòng im lặng.

Lục Tu Minh giận dữ:

"Mày nói linh tinh cái gì đấy!"

"Thế này sao gọi là nói linh tinh được, lần trước bố chẳng cũng gặp người bên ngân hàng Công thương còn gì. Con thấy chuyện này không thể giấu dì Chu được."

Lục Tiểu Hạ lại cười bưng một ly rượu mời Chu Đại Mai:

"Không sao đâu dì Chu, con bây giờ là chó cắn áo rách, nợ nhiều không lo, dì yên tâm, quay về con sẽ đăng một cái thông báo cắt đứt quan hệ với bố con lên báo, như vậy sau này việc làm ăn của con có xảy ra chuyện, cũng không cần bố con phải gánh nợ thay con gái, nợ của con con tự gánh."

Sắc mặt Chu Đại Mai mắt thường có thể thấy được dịu đi một chút, nâng ly rượu lên. Nhưng vẻ vui mừng trên mặt vừa nãy cũng biến mất tăm.

Lại có hai người nói có việc, hàn huyên rồi đi về.

Nhân lúc Lục Tu Minh ra ngoài tiễn khách, Lục Tiểu Hạ cười tươi như hoa nhìn Chu Đại Mai:

"Dì Chu, dì kết hôn với bố con rồi, thì ở đâu? Căn nhà của nhà con ấy, vốn là của bố con, giờ không biết còn là của bố con không nữa."

Chu Đại Mai trố mắt.

Đề xuất Bí Ẩn: Tôi Đang Liều Lĩnh Đi Tìm Cái Chết Trong Ngày Tận Thế
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện