Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 139: Cặp đôi hắc ám

Doãn Thù khám thai xong, lúc từ phòng khám bước ra, lại "tình cờ" chạm mặt Lục Tiểu Hạ ngay cửa thang máy.

"Ơ? Lại gặp chị rồi, chị khám xong chưa?"

Lục Tiểu Hạ tỏ vẻ "ngạc nhiên" hỏi.

"Xong rồi." Doãn Thù giọng nhàn nhạt.

"Tôi cũng xong rồi. Lần tới chị khám khi nào? Chị em mình còn gặp nhau được không nhỉ?" Lục Tiểu Hạ giả vờ nhiệt tình.

Doãn Thù xoa xoa bụng mình:

"Bây giờ tôi đi một tuần một lần. Thứ Năm tuần sau."

"Bác sĩ hẹn tôi bốn tuần nữa mới quay lại. Chị về bằng gì, chồng đón hay tự bắt xe?"

Doãn Thù gật đầu:

"Tôi bắt taxi."

Nắm được thông tin "thứ Năm tuần sau", nhiệm vụ hôm nay của Lục Tiểu Hạ coi như hoàn thành mỹ mãn.

Thứ Năm tuần sau Minh Thụy đưa vợ đi khám thai, đến lúc đó cô sẽ dẫn Lạc Linh Linh tới, để cô ấy tận mắt chứng kiến hai vợ chồng người ta ân ân ái ái thế nào.

Cửa thang máy đông người, cô vẫn chủ động đưa tay ra, giúp Doãn Thù che chắn bụng bầu.

Ra khỏi thang máy, hai người cùng đi ra ngoài khu khám bệnh.

Lục Tiểu Hạ đột nhiên nảy ra ý định, hỏi:

"Chị ở đâu? Tôi ở mạn Vành đai 3 phía Nam, nếu tiện đường tôi cho chị đi nhờ một đoạn."

Vốn tưởng Doãn Thù sẽ từ chối, dù sao hai người cũng chỉ là người lạ mới quen.

Không ngờ mắt Doãn Thù sáng lên:

"Tôi cũng ở Vành đai 3 phía Nam. Cô ở khu nào?"

"Khu Lâm Thúy Lý." Lục Tiểu Hạ bịa đại một cái tên từng thấy trên bản đồ.

Trời nóng thế này, đứng dưới nắng chang chang bắt xe là cực hình, huống hồ cổng bệnh viện phụ sản lúc nào cũng khó bắt xe.

Được đi nhờ xe tất nhiên là tốt rồi.

Doãn Thù cười cười:

"Tiện đường thật đấy, vậy cảm ơn cô nhé!"

"Khách sáo gì chứ!"

Hai người cùng nhau xuống lầu.

Trên đường đi tự nhiên sẽ trò chuyện nhiều hơn, đây cũng là lý do cô muốn đưa Doãn Thù về.

Sắp tới phải đánh một trận ác liệt với vợ chồng Doãn Thù, phải biết người biết ta thì trận đánh mới rõ ràng được.

Chủ đề tự nhiên bắt đầu từ "ông chồng", vì cô đã tự xây dựng cho mình hình tượng người phụ nữ oán hận có chồng ngoại tình, nghe qua là thấy đầy tiềm năng để tám chuyện, nên Doãn Thù cũng rất tò mò, mở lời trước.

"Vậy giờ cô tính sao? Tái hôn hay thế nào?"

"Tái hôn cái gì chứ, đàn ông ngoại tình tôi không cần, chê bẩn, con sinh ra tôi tự nuôi. Chồng chị thế nào, nhìn chị hạnh phúc thế kia, tình cảm hai người chắc tốt lắm nhỉ."

Vừa nói, đúng lúc dừng đèn đỏ, cô giả vờ xem điện thoại, bật chức năng ghi âm lên.

Doãn Thù cười nhạt:

"Cũng tạm, cứ thế thôi."

"Chồng tôi ấy à, không, chồng cũ của tôi, trước kia ngày nào cũng không về nhà, về đến nhà là kêu bận, tăng ca, sau này tôi mới biết, tăng ca toàn là giả, bên ngoài có người khác rồi."

Cô tiếp tục bịa chuyện, vừa quan sát phản ứng của Doãn Thù.

"Không về thì thôi, đàn ông đều thế cả, lão nhà tôi ấy à, tôi chẳng thèm quản. Tôi chỉ cần tiền, miễn là tiền nằm trong tay tôi, lão thích đi đâu chơi bời thì đi."

Lục Tiểu Hạ bĩu môi:

"Chị nói nghe nhẹ nhàng thế, đấy là do chồng chị chưa ngoại tình thôi, chứ ngoại tình thật chị cũng chê hắn bẩn ngay."

Doãn Thù ngồi ở ghế sau.

Qua gương chiếu hậu, cô thấy Doãn Thù quay mặt ra cửa sổ, khóe miệng thoáng qua nụ cười lạnh lẽo.

"Hôn nhân ấy mà, thực chất là một cuộc giao dịch, cô phải xem những gì cô nhận được từ người đàn ông có xứng đáng để cô nhẫn nhịn chịu đựng hay không, nếu xứng đáng thì việc gì phải ly hôn.

Dù sao tôi cũng nghĩ thoáng rồi, phụ nữ gả cho ai cũng thế thôi, đều sẽ hối hận cả, chi bằng sống thực dụng một chút.

Cô còn trẻ hơn tôi, tôi cũng coi như người đi trước, khuyên cô một câu, phụ nữ cứ phải thực dụng lên."

Lục Tiểu Hạ không ngờ, hai người mới gặp lần đầu mà lại có thể nói đến chủ đề sâu sắc thế này.

Vừa nãy cô vô tình nhìn thấy trên phiếu khám của Doãn Thù ghi 27 tuổi, đúng là lớn hơn tuổi sinh học hiện tại của cô vài tuổi.

Cô giả vờ đồng tình:

"Chị nói cũng đúng. Chồng chị chắc giỏi giang lắm nhỉ."

"Cũng chẳng tính là giỏi giang gì, mấy năm nay sự nghiệp của lão không tốt lắm, áp lực lớn.

Nhưng tôi là dân tỉnh lẻ, lấy được lão, có một mái nhà ở thành phố này, có nhà có xe, con cái cũng có hộ khẩu thành phố, nửa đời sau cơm áo không lo, tôi thấy thế là biết đủ rồi.

Chồng tôi làm trong ngành điện ảnh, là nhà sản xuất, trong tay có nhiều tài nguyên, mà cái nghề này thì thiếu gì phụ nữ dùng thân xác đổi lấy cơ hội đâu, tôi có quản cũng chẳng được, việc gì phải tự chuốc bực vào thân. Miễn là mỗi tháng lão mang tiền về nhà, miễn là đừng gây ra hậu quả con cái bên ngoài, thì tôi mắt nhắm mắt mở cho qua. Chỉ cần tiền về nhà, quản nó là tiền gì, kể cả tiền lão moi từ mấy con đàn bà khác, tôi cũng mặc kệ, tôi nhìn thấu nhưng không nói toạc ra."

Lục Tiểu Hạ thầm than trong lòng, đúng là được mở mang tầm mắt.

"Vậy chị bản lĩnh thật đấy, nghĩ thoáng thật." Cô khen một câu.

Cũng là để dẫn dụ Doãn Thù nói tiếp.

Doãn Thù:

"Năm ngoái có một con mụ mới nực cười, cặp với chồng tôi một thời gian, cuối cùng đe dọa chồng tôi đòi bồi thường, kết quả bị tôi tống vào tù rồi, mấy loại đàn bà đó ấy à, mù pháp luật, hừ! Nói thật với cô nhé, thời gian tôi mang bầu này, tôi biết lão đang qua lại rất gần gũi với một cô ả, nhưng tôi mặc kệ, tiểu tam tình nguyện nuôi gia đình thay chồng tôi, tội gì tôi không hưởng. Cho nên tôi khuyên cô, tự mình tính toán cho kỹ. Bẩn với chả không bẩn, tiền có bẩn không? Có số liệu nói tiền là thứ bẩn nhất, bao nhiêu người sờ qua, nhưng có ai chê tiền bẩn đâu."

Lục Tiểu Hạ cuối cùng cũng hiểu, Lạc Linh Linh yêu đương với Minh Thụy ba năm, tiêu tốn hơn hai mươi vạn, tiền đó đi đâu hết rồi.

Hóa ra là giúp Minh Thụy nuôi vợ con.

Cô tiếp xúc với Minh Thụy mấy lần này, cảm nhận cực kỳ rõ ràng, cái sự "thành công" của Minh Thụy toàn là thùng rỗng kêu to, làm màu cho người ngoài xem.

Quần áo hầu như đều do Lạc Linh Linh mua, đến đổ xăng cũng thường xuyên là Lạc Linh Linh trả tiền, cơm nước hàng ngày, mua thuốc lá, tiền thuê nhà đều là Lạc Linh Linh chi.

Hắn còn thường xuyên lấy cớ giúp Lạc Linh Linh chạy chọt tài nguyên để moi tiền từ cô ấy.

Chỉ cần động đậy thân thể, khua môi múa mép, cung cấp chút giá trị cảm xúc, cái này có khác gì bán thân đâu.

Lạc Linh Linh chính là cái máy rút tiền miễn phí của hắn.

Cũng chẳng trách, với ngoại hình và tài lực của Minh Thụy, con gái khôn ngoan một chút sẽ chẳng ai sa vào lưới của hắn.

Chỉ có Lạc Linh Linh, kiểu con gái thiếu thốn tình thương lại ôm mộng minh tinh viển vông, mới ngốc nghếch làm con bò sữa cho hắn vắt.

Kiếp trước, sau khi Minh Thụy viết giấy nợ cho Lạc Linh Linh, việc báo cảnh sát chắc là chủ ý của Doãn Thù rồi.

Giờ phút này nhìn gương mặt Doãn Thù, nghe cô ta hùng hồn truyền thụ kinh nghiệm tâm đắc, trong lòng Lục Tiểu Hạ hiện lên bốn chữ:

Vợ chồng hắc ám.

Thấy cô im lặng, Doãn Thù lại cười lạnh:

"Tám chuyện nãy giờ, còn chưa biết cô tên gì? Thôi bỏ đi, dù sao chúng ta cũng chẳng thân quen, tôi nói thẳng với cô nhé, chồng tôi từng ly hôn."

Điều này thì Lục Tiểu Hạ không ngờ tới.

Cô "a" lên một tiếng.

Doãn Thù nói tiếp:

"Vợ cũ của lão mang con ra nước ngoài rồi. Cho nên đứa con trong bụng tôi đây, lão coi trọng lắm. Đàn ông mà, qua vài năm nữa có tuổi rồi, chơi không nổi nữa, tự nhiên sẽ quay về nhà thôi. Hơn nữa, tiền nằm trong tay tôi, lão muốn đi thì đi thôi, tôi không quan tâm."

Lục Tiểu Hạ không biết nên nói gì.

Quan điểm hôn nhân kiểu này cô không rõ là tốt hay xấu, nhưng mà, cô rõ ràng nhìn thấy qua gương chiếu hậu, trong ánh mắt hờ hững của Doãn Thù tràn ngập vẻ u ám.

Đề xuất Cổ Đại: Quốc sư mau chạy! Tiểu thần toán nhà ngài lại tiên đoán rồi!
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện