Thiên Thượng Nhân Gian là động tiêu tiền lớn nhất Bình Châu à không, là trung tâm vui chơi giải trí suối nước nóng.
Trung tâm vui chơi giải trí nghe như viện dưỡng lão, thực tế nơi đây là thế giới phồn hoa.
Mấy ngày trước Lạc Linh Linh còn làm việc ở đây, tuy không phải là hoa khôi, nhưng cũng khá được lòng mấy khách quen, ít nhất có ba khách quen, cứ đến là gọi cô.
Đối với Lạc Linh Linh, khách quen không có nghĩa là thường xuyên đến, mà là khách quen theo nghĩa vật lý, tuổi tác hơi lớn.
Tuy nghiệp vụ làm cũng bình thường, nhưng dù sao cũng vào nghề ba năm rồi, trong chuyện dỗ đàn ông vui vẻ, Lạc Linh Linh vẫn chuyên nghiệp hơn người thường không chỉ một chút.
Hai ngày nay cô đã thành công câu được Dương Nông.
Thực ra cũng chẳng khó, đàn ông cái giống loài này, rất dễ dỗ, chỉ cần bạn khen hắn, ca ngợi hắn, hắn liền cảm thấy mình thiên hạ vô địch, mị lực vô cùng, phụ nữ cả thiên hạ đều nên yêu hắn.
Lúc này ăn xong bít tết, ở công viên Nhân dân, cô khoác tay Dương Nông, đầu dựa vào vai người đàn ông, giọng nũng nịu:
"Anh Dương, vết thương thất tình đều được anh chữa khỏi rồi. Tại sao em không gặp anh sớm hơn chứ."
"Anh Dương mũi anh đẹp thật đấy, anh bảo có phải chúng ta vừa gặp đã yêu không, hôm đó em vừa nhìn thấy anh đã thấy anh quen lắm, cảm giác như kiếp trước đã gặp rồi ấy."
"Anh Dương, anh thấy em thế nào? Anh có muốn làm con rể mẹ em không?"
Dương Nông tuy cảm thấy rất hưởng thụ, nhưng hắn ép mình phải bình tĩnh lại.
Hắn biết rất rõ ranh giới đỏ của Ninh Ngọc ở đâu.
Tuy Ninh Ngọc bây giờ được đằng chân lân đằng đầu, cực kỳ bất mãn với việc hắn giấu nợ trước khi cưới, cũng ngày nào cũng vì chuyện đánh bài mà gây sự với hắn, nhưng hắn biết rất rõ, những cái đó không phải là ranh giới đỏ cuối cùng.
Ngoại tình mới là.
Cho nên, hắn tuy nắm tay Ninh Ngọc, nhưng trong lòng lại sợ hãi vô cùng.
Hắn không nỡ bỏ Ninh Ngọc, không phải vì tình yêu.
Tình yêu nực cười biết bao.
Hắn là vì, Ninh Ngọc rất giỏi giang.
Lúc quen Ninh Ngọc, Ninh Ngọc đang bày sạp bán ngô nướng ở chợ đêm.
Hôm đó hắn từ sòng bài đi xuống, bụng đang đói meo, liền đến sạp của cô mua một bắp ngô nướng.
Kết quả ngô vừa nướng được một nửa, quản lý đô thị đến, cô với cái thân hình nhỏ bé ấy, nhảy lên xe ba bánh, đạp điên cuồng về phía trước.
Lúc đó hắn tiếc bắp ngô nướng của mình, tiền trả rồi, ngô còn chưa được ăn, chẳng phải chịu thiệt sao.
Thế là ở phía sau giúp cô đẩy xe ba bánh một cái.
Tránh được quản lý đô thị, cô gái nhỏ quay đầu cười biết ơn với hắn, để lộ hai chiếc răng khểnh, còn tặng hắn một cái xúc xích nướng.
Cứ thế nhất lạ nhì quen, hắn thường xuyên ghé qua sạp của Ninh Ngọc. Có lúc còn chủ động mua ngô và xúc xích nướng hộ bạn bài, coi như ủng hộ việc làm ăn của Ninh Ngọc.
Ninh Ngọc cảm kích hắn, có lúc không lấy tiền của hắn.
Vài lần như vậy, hắn đã nắm rõ lai lịch của Ninh Ngọc.
Hóa ra cô gái nhỏ này cũng khá đáng thương, lớn lên trong trại trẻ mồ côi từ nhỏ, tốt nghiệp cấp hai đã tự mình ra ngoài kiếm sống.
Từng đánh giày, từng làm phục vụ, sau đó bày sạp bán đồ ăn vặt.
Cô gái nhỏ tự hào nói, mình đang tích tiền mua cửa hàng, có cửa hàng rồi sau này không cần bị quản lý đô thị đuổi nữa.
Hắn lúc đó cảm thấy cô gái nhỏ này rất vui vẻ, hay cười, tay chân nhanh nhẹn, lúc bận rộn mỗi cử chỉ đều rất có mỹ cảm, rất ít người có thể khiến chuyện lao động liên quan đến chữ "đẹp".
Hắn động lòng rồi.
Lúc đến sạp cô mua đồ, thấy cô không bê nổi bình ga, liền đưa tay giúp cô một phen.
Có lúc giúp cô đẩy xe ba bánh.
Có lần gặp khách ăn quỵt, hắn đuổi theo cả con phố giúp cô đòi tiền.
Còn có một lần, Ninh Ngọc cãi nhau với sạp bên cạnh vì chuyện vặt vãnh, sạp đó là hai vợ chồng, cãi nhau một hồi rồi động tay động chân, Ninh Ngọc mắt thấy rơi vào thế hạ phong, hắn xông lên giúp cô đánh một trận.
Tối hôm đó, Ninh Ngọc đã trao cái ôm đầu tiên, nụ hôn đầu tiên cho hắn.
Hắn muốn tiến thêm một bước, Ninh Ngọc lại khóc nói:
"Anh Dương Nông, em tuy là trẻ mồ côi, nhưng anh cũng phải cưới hỏi đàng hoàng rước em về cửa."
Hắn lúc đó chột dạ, nhà hắn bốn bức tường trống trơn, còn nợ bốn vạn nợ bên ngoài.
Bốn vạn đấy, bố hắn lương một tháng hơn năm trăm tệ, cả đời cũng không trả hết.
Nợ bên ngoài ban đầu là hai vạn, là mẹ hắn bảo lãnh vay tiền cho người ta mà nợ, sau đó vay tiền trả khoản bảo lãnh, mẹ hắn liền mặc kệ đời, ngày nào cũng đánh bài, cuộc sống càng ngày càng nát, không biết thế nào, hai vạn biến thành bốn vạn.
Hắn tốt nghiệp cấp hai xong làm thuê ở một tiệm sửa xe máy, tự mình kiếm được tiền rồi, trong nhà đỡ hơn một chút.
Nhưng cũng chỉ là đỡ hơn một chút mà thôi.
Khoản nợ bốn vạn giống như một ngọn núi không thể di dời, cứ nghĩ đến là khiến người ta mất hết dũng khí phấn đấu.
Dần dần, hắn cũng thích đánh bài, tiền kiếm được nướng hết vào sòng bạc, sống ngày nào hay ngày đó, cuộc sống nát bét.
Năm gặp Ninh Ngọc, hắn hai mươi sáu tuổi, không ôm hy vọng gì vào cuộc sống.
Nhưng, người phụ nữ này lại đột nhiên muốn gả cho hắn, cùng hắn lập gia đình.
Hắn nghiền ngẫm hai chữ lập gia đình, lập gia đình, chính là tạo thành một gia đình.
Hắn cũng có thể sao?
Ánh mắt hắn lảng tránh, không dám nhìn vào mắt Ninh Ngọc, ấp úng nói:
"Nhà anh nghèo, bố anh lương không cao, mẹ anh sức khỏe không tốt."
Ninh Ngọc dựa đầu vào ngực hắn nói:
"Không sao, kết hôn rồi chúng mình cùng kiếm tiền, cùng hiếu thuận với bố mẹ anh."
Hắn lại nói:
"Anh không lo nổi sính lễ."
Ninh Ngọc nói:
"Không sao, coi như anh nợ em, nửa đời sau anh từ từ trả em. Nhưng anh phải mua cho em cái nhẫn, bằng bạc là được, nhẫn đôi, hai đứa mình mỗi người một cái."
Hắn gật đầu, lại nói:
"Anh không có nhà, nhà anh ở vẫn là nhà tập thể của cơ quan bố anh, một phòng ngủ một phòng khách."
Ninh Ngọc nói:
"Anh đúng là người thật thà, cái gì cũng nói cho em biết. Không có nhà cũng không sao, mình ở tạm cái nhà em thuê trước, từ từ phấn đấu, cái gì cũng sẽ có thôi. Đợi mình có cửa hàng, cuộc sống chắc chắn sẽ ngày càng tốt hơn."
Ninh Ngọc nói rồi, lấy từ trong cái túi đeo bên người ra một cuốn sổ tiết kiệm được bọc ba tầng trong ba tầng ngoài, mở ra, chỉ vào con số bên trong nói:
"Thấy chưa, em sắp tích đủ tiền mua cửa hàng rồi. Vị trí em cũng xem rồi, đủ tiền là đi mua."
Hắn nhìn một cái, khoản mới nhất hai trăm tệ, là gửi vào hai ngày trước.
Số dư là một dãy số dài, 12000, hắn lớn thế này rồi chưa từng thấy nhiều tiền như vậy.
Không ngờ một cô gái nhỏ, lại là trẻ mồ côi, lại có nhiều tiền như vậy.
"Cứ tích đủ một cái hai trăm, là em đi gửi một lần." Ninh Ngọc vừa nói, vừa bọc sổ tiết kiệm lại từng lớp từng lớp cất kỹ.
Dương Nông nghĩ, cô ấy chắc chắn đã tích cóp rất lâu, cô ấy chắc chắn rất trân trọng 12000 tệ đó.
Nếu để cô ấy biết 12000 tệ đó của cô ấy còn chưa đủ trả nợ cho nhà mình, cô ấy chắc chắn sẽ không theo hắn nữa.
Thế là, hắn giấu chuyện nợ nần.
Hắn hiểu, hắn đây là vớ được vận may, mới gặp được cô gái như thế này.
Nhà bọn họ, tiếng xấu đồn xa khắp cả khu tập thể, bà mẹ nát rượu cờ bạc, thằng con không ra gì, ai thấy cũng đi đường vòng, làm sao có cô gái nào chịu gả cho hắn.
Nhưng cô gái từ nơi khác đến này, lại đâm đầu vào lưới của hắn.
Cô gái nhỏ biết kiếm tiền, biết tiết kiệm tiền, có chí tiến thủ, có năng lực, không đòi sính lễ.
Lại không có nhà mẹ đẻ chống lưng.
Đây là cô gái tốt nhất trong phạm vi khả năng hắn có thể tìm được, hắn không thể bỏ lỡ.
Thế là, hắn quỳ xuống cầu hôn ngay tại chỗ, lời ngon tiếng ngọt nói cả rổ, đằng nào cũng chẳng mất tiền.
Hôm sau, lại kéo cô đi mua một đôi nhẫn bạc.
Hai tháng sau, họ tổ chức đám cưới.
Như một giấc mơ, hắn có gia đình.
Hắn vẫn luôn cẩn thận từng li từng tí, không để Ninh Ngọc tiếp xúc với đám họ hàng nhà hắn, ít nhất trước khi sinh con, không thể để Ninh Ngọc biết nhà hắn có nợ bên ngoài.
Mãi đến một năm sau hắn có con gái, trong tiệc đầy tháng, một người họ hàng là chủ nợ đòi lấy tiền mừng đầy tháng của con để trừ nợ, cái kim trong bọc cuối cùng cũng lòi ra.
Rất kỳ lạ, Ninh Ngọc không cãi cũng không làm ầm ĩ, nghe xong lời tố cáo của người họ hàng, mặc kệ người đó lấy đi tiền mừng.
Chỉ là sau chuyện này, cô trầm mặc mấy ngày liền.
Như thể chưa phản ứng lại kịp.
Qua không bao lâu, Ninh Ngọc thuê một cửa hàng ở phố ẩm thực, bắt đầu bán bún.
Từ đó về sau, Ninh Ngọc không còn nói chuyện tử tế với hắn nữa, mỗi tháng chỉ nhớ giục hắn nộp lương.
Hắn là đàn ông, luôn phải mua thuốc mua rượu, thỉnh thoảng còn phải đánh bài, tiền đưa hết cho vợ, hắn không cần sĩ diện sao.
Hai người vì chuyện tiền nong mà đánh nhau dữ dội mấy trận, sau đó biến thành ngày nào cũng đánh.
Hắn phiền lòng, số lần ngâm mình ở quán mạt chược càng nhiều hơn.
Càng đánh bạc, càng không có tiền nộp, vợ chồng đánh nhau càng dữ dội, cuộc sống biến thành một vòng tuần hoàn chết.
Cuối cùng, khi con được hơn một tuổi, Ninh Ngọc đòi ly hôn.
Hắn mới không thèm ly hôn, ly hôn rồi, hắn không bao giờ tìm được vợ nữa. Người vợ như Ninh Ngọc, càng không thể nào tìm lại được.
Hơn nữa tiệm bún của Ninh Ngọc chính là con gà đẻ trứng vàng, chính hắn cũng kinh ngạc, lần đầu tiên đến tiệm đòi tiền, vậy mà từ cái túi thu tiền của Ninh Ngọc, rũ ra được nhiều tiền như vậy.
Đương nhiên, lần thứ hai thứ ba thì không cướp được tiền nữa, phải dựa vào trộm, dựa vào đánh mới moi ra được một ít tiền.
Tiền của tiệm bún, là tài sản chung của vợ chồng, Ninh Ngọc giấu tiền đi, còn muốn ly hôn với hắn, không có cửa đâu.
Hắn chính là muốn trói buộc với Ninh Ngọc, trói cả đời, mỗi một đồng Ninh Ngọc kiếm được, đều nên có phần của hắn! Chỉ cần Ninh Ngọc còn đó, khoản nợ bốn vạn của nhà hắn sớm muộn cũng có ngày trả hết.
Lúc này hắn nhìn Lạc Linh Linh đang nép bên người, trong lòng tự hỏi mình một câu:
Người phụ nữ này, cô ta có đáng để mình giẫm lên ranh giới đỏ của Ninh Ngọc không?
Đề xuất Huyền Huyễn: Ác Nữ Yểu Điệu Lại Lục Trà, Cao Lãnh Sư Tôn Khẩn Cầu Sủng Ái