Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 54: Ngày thứ năm mươi tư tôi thật sự không phải thần y...

Vì là ngày đầu tiên, Ôn Hi Hòa vẫn xin nghỉ phép, đến trường đón Sở Nguyên và Ôn Hạo Dương, đưa họ đến nhà họ Sở.

Họ còn gặp lại cậu nhóc Triệu Minh Thông trước đó.

Nhìn thấy Ôn Hi Hòa, Triệu Minh Thông vốn đang làm mặt quỷ với Sở Nguyên và Ôn Hạo Dương, lập tức trở nên ngoan ngoãn, nắm chặt quai cặp sách, thấp thỏm nói: "Đại phu, dạo này em ngoan lắm, không làm chuyện gì xấu đâu!"

"Vậy sao?"

Ôn Hi Hòa vốn không định trêu cậu bé, nghe thấy lời này liền cười trêu chọc: "Lời này chị không tin, em thành thật khai báo đi, dạo này em có lén lút làm chuyện gì xấu không?"

Ôn Hạo Dương tinh quái, nói: "Triệu Minh Thông, cậu phải thành thật một chút, chị Hi Hòa không phải là đại phu bình thường đâu, ai nói dối chị ấy đều nhìn ra hết."

"Thật sao?!"

Triệu Minh Thông bị dọa đến ngẩn người.

Ôn Hạo Dương huých khuỷu tay vào Sở Nguyên, Sở Nguyên phản ứng lại, hùa theo lừa gạt: "Đúng vậy, chị ấy lợi hại lắm, ai nói dối, làm chuyện gì xấu, chị ấy nhìn một cái là biết ngay. Trước kia chữa bệnh cho người ta, người ta mấy tuổi bị ngã, phát sốt, cảm mạo, chị ấy còn hiểu rõ hơn cả mẹ ruột nữa."

Khóe môi Ôn Hi Hòa hơi giật giật.

Hai nhóc con này cũng thật biết chém gió.

Triệu Minh Thông nắm quai cặp sách, mắt láo liên, vừa định nghĩ xem nên thú nhận thế nào thì thấy mẹ ruột Trương Duyệt Nhiên đến.

Trương Duyệt Nhiên gọi một tiếng, Triệu Minh Thông vội chạy qua, "Em mới không mắc mưu các anh đâu, mẹ, chúng ta mau đi thôi."

Cậu nắm lấy yên sau của chiếc xe đạp Phượng Hoàng, hai chân đạp xuống đất định ngồi lên yên sau.

Trương Duyệt Nhiên lại không vội đi, thấy Ôn Hi Hòa cũng ở đó, liền chào một tiếng, "Ôn đại phu, mấy hôm trước nhà tôi thấy cô lên báo rồi, cô thực sự đã làm rạng danh người Trung Quốc chúng ta."

Triệu Minh Thông ngẩn ra, đây có phải mẹ ruột không vậy?

Vào lúc mấu chốt thế này, không vội đi mà ở đây nói nhảm gì chứ.

Ôn Hi Hòa khách khí nói: "Không có gì ạ, đều là may mắn thôi, Minh Thông dạo này thế nào?"

"Thằng bé à, dạo này điểm kiểm tra cuối cùng cũng tăng lên rồi." Nhắc đến chuyện này, trên mặt Trương Duyệt Nhiên không tự chủ được lộ ra nụ cười, phải biết rằng vợ chồng bà đều là trí thức cao cấp, lại cùng ở lại trường dạy học, hai vợ chồng không mong con cái thông minh xuất chúng nhưng cũng không thể lần nào bài vở cũng thi không đạt chứ.

Hai vợ chồng sắp phát điên rồi, mấy người họ hàng bạn bè có điều kiện tốt còn ghen tị nói con nhà bà chắc là chỉ số thông minh thấp.

Bây giờ, điểm số của Triệu Minh Thông tăng lên, hai vợ chồng coi như cũng âm thầm thở phào.

Xem ra chỉ số thông minh của con trai không hề thấp.

"Đúng rồi, Ôn đại phu, hôm kia chúng tôi đến Bách Tính Đường không thấy cô, khi nào cô lại khám cho con trai tôi một chút, tôi thấy thằng bé vẫn còn có chút không tập trung."

Trương Duyệt Nhiên nói.

Ôn Hi Hòa liếc nhìn cậu béo ở yên sau đang có khuôn mặt mướp đắng, nhịn cười không được, "Được ạ, ngày mai tôi ở Bách Tính Đường, chị tan học thì đưa cháu qua nhé."

Triệu Minh Thông oán hận nhìn cô một cái, rồi bị mẹ đưa đi.

Ôn Hi Hòa đưa Ôn Hạo Dương và Sở Nguyên đang đắc ý đến nhà họ Sở.

Nhà họ Sở mời một nữ giáo viên, nữ giáo viên đã có tuổi, mặc sườn xám, tóc bạc trắng nhưng được chải chuốt rất gọn gàng, sau khi nhìn thấy Ôn Hạo Dương và Sở Nguyên, bà mỉm cười hỏi tên của hai người, sau đó mới tự giới thiệu.

Bà họ Liễu, Liễu trong cây liễu.

"Chào Liễu lão sư ạ."

Ôn Hạo Dương và Sở Nguyên đều ngoan ngoãn chào hỏi.

Liễu lão sư cười nói: "Chào các em, Lam nữ sĩ, Ôn tiểu thư, tôi thấy hai vị cứ bận việc của mình đi, lũ trẻ cứ giao cho tôi là được."

Ôn Hi Hòa nhìn Liễu lão sư một cái, trong lòng liền yên tâm.

Liễu lão sư này ánh mắt trong trẻo, một người đã gần bảy mươi tuổi, cả đời trải qua bao nhiêu chuyện lớn mà vẫn có ánh mắt như vậy, tâm tính rất đáng tin cậy.

Lam Vận nói với Ôn Hi Hòa: "Vậy tôi tiện đường đưa cô qua đó nhé, cô chẳng phải phải đến bệnh viện sao?"

Ôn Hi Hòa gật đầu, cô dặn dò Sở Nguyên và Ôn Hạo Dương: "Hai đứa chơi với em gái cho ngoan, có chuyện gì thì bảo nhau, không được cãi nhau, hơn sáu giờ chị qua đón hai đứa về."

Cả hai đều ngoan ngoãn đồng ý.

Lam Vận tự mình lái xe, vừa thắt dây an toàn vừa cười nói với Ôn Hi Hòa: "Cô cũng quá cẩn thận rồi, tôi thấy hai đứa trẻ ngoan lắm, ba đứa chắc chắn sẽ chơi được với nhau."

"Trẻ con tầm tuổi này, nói hiểu chuyện cũng hiểu chuyện mà không hiểu chuyện cũng không hiểu chuyện, dặn dò thêm vài câu cũng không thừa." Ôn Hi Hòa nói: "Đừng nhìn chúng biểu hiện ngoan, đôi khi cũng nghịch ngợm lắm."

Cô coi như nói lời khó nghe trước.

Dù sao chuyện của trẻ con đều không nói trước được, lúc thân thì thân hết mức, nói trở mặt là trở mặt ngay.

Ôn Hi Hòa cũng không muốn để Sở Nguyên họ chịu thiệt.

"Tôi nhìn thấy lại khá thích, đặc biệt là Sở Nguyên, hai chị em cô sao mà đều xinh xắn thế, bố mẹ sinh kiểu gì không biết."

Lam Vận cảm thán.

"Mẹ, mẹ, con thật sự khỏi rồi, thật đấy, hôm nay cô giáo lên lớp gọi đọc thuộc lòng bài văn, con đọc trôi chảy lắm."

Triệu Minh Thông kêu gào với mẹ ruột.

Trương Duyệt Nhiên chẳng thèm để ý đến cậu, lựa chọn cá ở chợ, chỉ vào một con cá vược nói: "Lấy cho tôi con này, làm thịt đi."

Dặn dò xong ông chủ hàng cá, Trương Duyệt Nhiên mới nói với Triệu Minh Thông: "Thực sự khỏi rồi thì Ôn đại phu đã không kê thuốc cho con, con cứ yên tâm đi. Đúng rồi, bài thi toán hôm qua của con đâu?"

Triệu Minh Thông bĩu môi, từ trong cặp sách lôi ra một tờ bài thi nhăn nhúm.

Trương Duyệt Nhiên cầm lấy xem, khi nhìn thấy điểm số, trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng, "Được, 64 điểm, mẹ coi như mãn nguyện rồi, cố gắng phát huy tiếp."

"Mẹ, vậy chúng ta ——" Triệu Minh Thông đảo mắt, lại định nói lời ngon ngọt.

Trương Duyệt Nhiên không cần nghĩ ngợi liền nói: "Không được!"

"Duyệt Nhiên?!"

Trương Duyệt Nhiên nghe thấy tiếng gọi, quay đầu lại nhìn, khi nhìn thấy đối phương liền ngẩn ra, một lát sau mới nhớ ra, "Chị Hà!"

"Đã hơn năm năm không gặp rồi, không ngờ lại có thể gặp chị ở đây." Hà Úy Nhiên nói, ánh mắt nhìn về phía cậu béo Triệu Minh Thông bên cạnh, "Đây là con trai em?"

"Vâng ạ, chị không nhận ra sao, thằng bé chẳng có thay đổi gì cả." Trương Duyệt Nhiên xoa xoa mái tóc ngắn của con trai mình, cười híp mắt nói, trong lòng lại kinh ngạc không thôi.

Sự thay đổi của Hà Úy Nhiên không hề nhỏ.

Sau khi cải cách mở cửa, bố mẹ Hà Úy Nhiên ra nước ngoài nương nhờ họ hàng, làm việc ở Mỹ kiếm được không ít tiền, gửi cho Hà Úy Nhiên không ít, Hà Úy Nhiên có thể nói là người có điều kiện tốt nhất trong số bạn học đại học cùng khóa của họ.

Mỗi lần họp lớp, Hà Úy Nhiên đều mặc quần áo mẫu mới nhất của cửa hàng Hữu Nghị, dùng son môi mỹ phẩm đều là hàng ngoại, giữa các bạn học với nhau, sau lưng ai mà chẳng ngưỡng mộ cô ấy sống sướng.

Nghe nói cô ấy lấy chồng, lúc đó vợ chồng Trương Duyệt Nhiên đều bận, một là bận chăm con, hai là bận việc học hành của hai người, không có thời gian đi, nhờ người gửi tiền mừng.

"Thay đổi không nhỏ đâu, ánh mắt nhìn linh động hơn nhiều."

Hà Úy Nhiên nói xong lại ho một tiếng, chiếc khăn quàng cổ rũ xuống.

Trương Duyệt Nhiên thấy trong tóc cô ấy lại có không ít tóc bạc, giật mình kinh ngạc, quan tâm hỏi: "Chị bị làm sao vậy, sắc mặt không tốt lắm?"

Trên mặt Hà Úy Nhiên lộ ra nụ cười cay đắng, lắc đầu nói: "Đừng nhắc nữa, chị kết hôn không lâu thì sinh được một đứa con gái, con gái chị sức khỏe không tốt, bị bệnh hồng ban lang sang."

Trương Duyệt Nhiên ít nhiều cũng nghe nói qua bệnh này, nghe thấy lời này không khỏi hít một hơi khí lạnh, "Sao lại như vậy?"

"Đều là cái số, ôi."

Hà Úy Nhiên nói xong lại ho thêm một tiếng.

Trương Duyệt Nhiên nhìn thấy dáng vẻ này của cô ấy, trong lòng thực sự không phải là tư vị gì, "Đã đi khám bác sĩ chưa?"

Hà Úy Nhiên cười khổ một tiếng: "Sao lại chưa khám chứ, bao nhiêu Đông y Tây y đều đã xem qua, đều nói là di truyền, trong lòng chị..."

Hà Úy Nhiên nói đến đây, hốc mắt ửng đỏ.

Trương Duyệt Nhiên trong lòng càng khó chịu hơn, sau khi làm cha mẹ mới có thể đồng cảm với nhau nhất, đôi khi cha mẹ thực sự thà rằng mình có bệnh chứ không muốn con cái có bệnh.

Hơn nữa còn nói gì mà di truyền, điều này càng như xát muối vào lòng cha mẹ.

Bà suy nghĩ một chút, đột nhiên nói: "Con trai em trước kia cũng có bệnh."

Hả?

Triệu Minh Thông vốn đang nhìn trộm ông chủ hàng cá làm thịt cá, đột nhiên nghe thấy câu này của mẹ ruột, liền ngây như phỗng.

Trương Duyệt Nhiên nói: "Thằng bé này trước kia có chút chứng tăng động, nhưng dạo này gặp được một vị đại phu, uống thuốc xong tốt hơn nhiều rồi. Em thấy, hay là lúc nào chị đưa cháu đi xem một chút, em để lại địa chỉ và số điện thoại cho chị."

Hà Úy Nhiên thực ra sớm đã nhìn ra Triệu Minh Thông không giống trước kia.

Cũng chính vì điều này nên cô ấy mới đi tới, dáng vẻ hiện tại của cô ấy thực ra có chút sợ gặp bạn cũ, sợ người ta cười chê.

Ôn Hi Hòa đến sáu giờ thì đến nhà họ Sở đón Sở Nguyên và Ôn Hạo Dương.

Sở Hà còn có chút không nỡ xa họ, liên tục hỏi Ôn Hi Hòa: "Chị Ôn, ngày mai các anh có đến không ạ?"

Ôn Hi Hòa cười nói: "Sao vậy, hôm nay các em chơi rất vui sao?"

Sở Hà gật đầu thật mạnh, "Chúng em tìm thấy một bông hoa bồ công anh trong vườn, cô giáo còn dạy chúng em nhận biết mấy loại sâu bọ, con cào cào đó thật lợi hại, nhảy một cái xa thế."

Hả?

Ôn Hi Hòa có chút ngẩn ngơ.

Vì nhà người ta sắp đến giờ cơm nên cô không hỏi nhiều, đưa hai đứa về nhà, trên bàn cơm mới biết chuyện Sở Nguyên họ lên lớp hôm nay là thế nào.

"Liễu lão sư đó đưa chúng em ra vườn quan sát hoa cỏ cây cối, bà ấy cực kỳ lợi hại, tùy tay vẽ một cái là vẽ được một con cào cào, bà ấy còn tặng bức tranh này cho chúng em nữa."

Ôn Hạo Dương như khoe báu vật lôi từ trong cặp sách ra một bức tranh.

Tranh được vẽ bằng bút chì bình thường, nhưng chỉ với vài nét vẽ, một con cào cào đầy sức sống trong bụi cỏ hiện lên sống động như thật, nét bút vô cùng chuẩn xác.

Ôn Kiến Quốc khen ngợi: "Bức tranh này vẽ đẹp đấy, tuy nói hai đứa không học được gì nhưng ít nhất chơi cũng vui."

"Đúng vậy, em thấy bức tranh này còn đẹp hơn cả tranh bán trong cửa hàng." Lâm Vệ Hồng cũng tán thành nói.

Ôn Hi Hòa liếc nhìn Ôn Kiến Quốc, lại liếc nhìn Lâm Vệ Hồng, Ôn Kiến Quốc không nhìn ra tranh đẹp thì cũng thôi, thím là giáo viên mỹ thuật mà hình như cũng không hiểu.

Việc quan sát đó chính là đang lên lớp, con người không thể tự dưng tạo ra thứ chưa từng thấy, vẽ tranh cũng vậy, phải quan sát một thứ, một đồ vật thật kỹ lưỡng, ngay cả những chi tiết nhỏ nhất cũng phải nghiền ngẫm ra sự khác biệt thì mới vẽ được tác phẩm tốt.

Bức tranh đó cũng vậy, nhìn thì vẽ rất đơn giản nhưng muốn tùy tiện vài nét mà vẽ đẹp được như vậy thì không phải họa sĩ bình thường nào cũng có bản lĩnh đó.

Ôn Hi Hòa suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn không nhắc nhở.

Dù sao chuyện này cũng chỉ là mấy đứa trẻ tụ lại một chỗ học, không cần thiết phải làm quá rình rang.

Còn về việc Sở Nguyên họ học được bao nhiêu, thực ra cũng không cần khiên cưỡng.

Bệnh viện Hiệp Bình sắp xếp văn phòng cho Ôn Hi Hòa.

Văn phòng không lớn nhưng cũng có bốn năm mét vuông, một bàn khám bệnh, một giường bệnh, còn có hai thực tập sinh qua giúp đỡ.

Vị trí của hai thực tập sinh này thực ra không tốt lắm, một là Ôn Hi Hòa dù sao cũng là người ngoài, cho dù là ngồi khám thì cũng không phải bác sĩ chính quy của Hiệp Bình, hai là vẫn vì nguyên nhân đó, cô ngồi khám theo thỏa thuận với bệnh viện là một tuần đến đây ba ngày, điều này tương đương với việc có ba ngày khác hai thực tập sinh không có ai để đi theo học.

Công việc kiểu này muốn tìm được người là rất khó.

Nhưng Chủ nhiệm Tăng đã giúp đỡ, Lâm Lộ và Lý Hiểu Bạch lại tình nguyện, Ôn Hi Hòa bên này coi như bớt được rắc rối.

Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Trở Về, Phế Vật Phu Quân Hãy Cút Xa
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện