Bọn Ngưu Hồng Hồ ở lại bệnh viện đến hơn mười một giờ đêm, thực sự không trụ nổi nữa, đều đi về trước.
Sáng sớm hôm sau, Ngưu Hồng Hồ đã có mặt tại bệnh viện Hiệp Bình.
Vương Đức Phi nói với ông ta: "Nhạc phụ, tối qua lúc chúng ta về vẫn chưa có tin tức gì đâu, con đã hỏi thăm người ta rồi, tình hình của tên người Nhật đó khi chuyển viện qua đây căn bản là không thể cứu chữa, theo con thấy, chúng ta không cần lo lắng."
Vương Đức Phi đang nói lời này, khóe mắt liền liếc thấy phía trước Yamamoto Ichiro đang cúi đầu trước Ôn Hi Hòa.
"Đều là tôi không tốt, tôi không nên mê muội lương tâm mà vu khống bác sĩ Ôn cô."
"Xin cô đại nhân đại lượng, coi tôi như cái rắm mà thả đi cho!"
Yamamoto Ichiro vừa nói vừa tự tát mạnh vào mặt mình mấy cái.
Ôn Hi Hòa vốn định đi thăm phòng bệnh, giữa đường bị ông ta chặn lại đã thấy đủ phiền, đâu có ngờ ông ta đột nhiên tự tát mình hai cái, nhất thời không kịp ngăn cản.
"D...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 45 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 3.600 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Tiên Tầm Duyên