Chương 152: Ngày thứ một trăm năm mươi hai tôi thật sự không phải thần y

Những lời như vậy, nếu là người khác nói, Ôn Bình ít nhiều sẽ cảm thấy quá mức cuồng vọng và hư hụy.Nhưng Ôn Hi Hòa nói ra, Ôn Bình thực sự tin tưởng.Cô chưa từng thấy ai nỗ lực hơn Ôn Hi Hòa, gần như mỗi ngày trời chưa sáng đã dậy đọc sách, tối tan làm về cũng đủ loại nghiền ngẫm y án.Giá sách trong phòng cô vốn dĩ trống trơn, không biết từ lúc nào sau...
Đề xuất Hiện Đại: Một Lần Biệt Ly, Vô Vọng Trở Về
BÌNH LUẬN