Ôn Hi Hòa về đến nhà đã hơi muộn.
Nhưng khi đến trước cửa nhà, lại thấy một chiếc xe BMW màu trắng đang đỗ ở đó.
Cô liếc nhìn biển số xe, không biết là ai đến, khi bước vào nhà, đúng lúc Ôn Bình đang đi ra đổ rác, Ôn Bình nói nhỏ với cô: "Hi Hòa, vợ chồng anh Chu lần trước tặng xe cho em dắt con đến kìa."
"Chu Thiên Khuếch?"
Ôn Hi Hòa phản ứng không chậm.
Ôn Bình gật đầu, chỉ chỉ vào trong nhà, "Người ta còn mang theo không ít đồ qua, nói là đến để thay con tạ lỗi."
Ôn Hi Hòa đã hiểu chuyện gì xảy ra, cô vào nhà, quả nhiên vừa vào đã thấy trên bàn trà phòng khách bày biện lỉnh kỉnh các túi lớn túi nhỏ.
"Bác sĩ Ôn."
Chu Thiên Khuếch dắt tay con trai Chu Vân Hạc, đứng dậy chào hỏi.
Trương Hồng Ngọc cũng đứng dậy theo.
Ôn Hi Hòa mỉm cười với họ, "Hai vị sao lại đến đây, giờ này đã dùng cơm tối chưa?"
"Ăn rồi mới đến đấy ạ." Chu Thiên Khuếch kéo con trai, nháy mắt với nó.
Chu Vân Hạc cắn môi dưới, vẻ mặt đầy sự không tình nguyện.
Chu Thiên Khuếch khẽ cau mày, cúi người xuống nói với Chu Vân Hạc: "Vân Hạc, trước khi bố đưa con đến đây đã nói gì nào, con đã hứa với bố thế nào."
"Bố, nhưng con đã nói xin lỗi rồi mà." Chu Vân Hạc uất ức không thôi, giậm chân phàn nàn.
Lâm Vệ Hồng lúc này mới biết cả nhà họ đến là vì mục đích này.
Chẳng trách lúc nãy bà hỏi khéo, người ta cứ bảo lát nữa bà sẽ biết.
Bà vội vàng hòa giải: "Anh Chu, có phải chuyện mấy đứa trẻ xích mích lúc trước không, xì, chuyện đó qua rồi, không có gì to tát đâu."
"Khác chứ ạ." Chu Thiên Khuếch lắc đầu, ánh mắt ông đặt lên người Chu Vân Hạc, mang theo sự thúc giục.
Chu Vân Hạc không còn cách nào, cúi đầu, giọng lí nhí: "Con... con không nên sau khi về nhà còn thóa mạ chị Hi Hòa và mọi người, không nên nói xấu mọi người, không nên nói mẹ bênh vực người ngoài."
"Càng không nên trước đây đã phá hoại đồ đạc của Chu Nguyên và Hạo Dương."
"Còn nữa——"
Chu Vân Hạc nói đến đây thì không nói tiếp được nữa, nó ngẩng đầu nhìn Trương Hồng Ngọc: "Mẹ, con thực sự biết lỗi rồi, lúc đó con chỉ là nhất thời bốc đồng thôi, con lấy tiền cũng đâu có tiêu đâu."
"Con không tiêu," Trương Hồng Ngọc thấy trên mặt Chu Vân Hạc có vệt nước mắt cũng xót xa, nhưng bà càng hiểu rõ trẻ con không dạy bảo tốt từ nhỏ, lớn lên sẽ gây họa cho xã hội, "nhưng tại sao con lại trộm tiền tiêu vặt của Ôn Hạo Dương?"
"Cậu ta trộm tiền của cháu?"
Ôn Hạo Dương vốn đang tò mò đứng xem rốt cuộc là chuyện gì, nghe thấy lời này thì ngớ người ra, gãi gãi đầu, "Sao cháu không biết nhỉ?"
Lâm Vệ Hồng và Ôn Hi Hòa cũng giật mình.
Lâm Vệ Hồng nói: "Anh Chu, chị Chu, chuyện này có khi nào là hiểu lầm không, chuyện này không thể nói bừa được đâu, dễ làm tổn thương lòng trẻ con lắm."
Vợ chồng Lâm Vệ Hồng và Ôn Kiến Quốc tuy mỗi người đều có khuyết điểm riêng, đôi khi trọng sĩ diện, đôi khi lại hơi hư vinh, nhưng đối với việc giáo dục con cái thì so với đa số mọi người vẫn khá cởi mở.
Ít nhất là Ôn Bình và Ôn Hạo Dương từ nhỏ đến lớn, bất kể xảy ra chuyện gì, hai người đều sẽ hỏi rõ ràng rồi mới đưa ra quyết định.
Không giống như một số phụ huynh, thấy người khác dẫn con đến mách tội là không nói hai lời đã đánh con một trận trước, cũng chẳng thèm hỏi rõ trắng đen phải trái.
Trương Hồng Ngọc trong lòng thở dài.
Bà từ trong túi lấy ra mấy tờ một đồng nhăn nhúm, đưa cho Ôn Hạo Dương, "Cháu xem đi, có phải tiền của cháu không."
Sắc mặt Chu Vân Hạc trắng bệch.
Ôn Hạo Dương cầm lấy tiền, càng ngơ ngác hơn.
Cậu cầu cứu nhìn sang Chu Nguyên.
Chu Nguyên cầm lấy tiền, ngửi ngửi rồi gật đầu: "Mấy đồng tiền này có mùi cam thảo, dạo này trong tiệm đang phơi cam thảo, chắc là của Hạo Dương rồi."
"Nhưng sao cháu chẳng có ấn tượng gì nhỉ." Ôn Hạo Dương ngơ ngác nói.
Ôn Bình lườm cậu em ngốc nghếch một cái, "Mày ngày nào cũng có bao nhiêu tiền tiêu bấy nhiêu, mày lấy đâu ra ấn tượng, tiền mất cũng chẳng biết. Chị Chu, em thấy tiền này chưa chắc là do nó trộm đâu, có khi là nó nhặt được đấy, thằng em này của em bình thường cứ hay nhớ trước quên sau."
Cái tật này của Ôn Hạo Dương cả nhà đều biết.
Cậu không hẹp hòi, cũng hào phóng, vì vậy đối với chuyện tiền nong cứ lờ mờ, thường xuyên xảy ra chuyện Lâm Vệ Hồng giặt quần áo cho cậu phát hiện trong túi này có mấy hào, túi kia có mấy tờ phiếu thịt.
Nhưng Ôn Bình bây giờ nói vậy, rõ ràng là muốn hòa giải.
Dù sao tội trộm tiền cũng quá lớn, ảnh hưởng và tổn thương đối với một đứa trẻ là không thể xem thường.
Chu Thiên Khuếch xoa đầu Chu Vân Hạc, "Mọi người không cần nói đỡ đâu, chính đứa trẻ đã tự thừa nhận, con làm sai chuyện, nói cho cùng là do cha mẹ chúng tôi không tốt, vì vậy chúng tôi đặc biệt đưa nó đến để bồi lỗi với mọi người, Vân Hạc——"
Ông khẽ đẩy đầu Chu Vân Hạc một cái.
Chu Vân Hạc sụt sịt mũi, khuôn mặt đầy nước mắt bước tới, nói với Ôn Hạo Dương: "Hạo Dương, tớ... tớ xin lỗi cậu, tớ xin lỗi cậu, cậu đánh tớ đi, cậu đánh tớ đi."
Nó nắm lấy tay Ôn Hạo Dương định đập vào mặt mình.
Mọi người đều giật mình.
Ôn Hạo Dương càng vội vàng rụt tay lại, "Không cần không cần, cậu làm gì thế, tớ có giận cậu đâu."
Cậu bị dọa cho không nhẹ.
Chu Vân Hạc đưa tay quẹt nước mắt, "Cậu không đánh tớ, cậu còn tha thứ cho tớ không?"
"Tha thứ tha thứ, tớ cũng chưa từng trách cậu mà." Ôn Hạo Dương ngây ngốc nói.
Ôn Hi Hòa thấy đứa trẻ này thật quá kỳ quái, tâm tính này, đừng nói là trẻ con, ngay cả người lớn cũng chưa chắc đã chống đỡ nổi, cô vội nói: "Thôi được rồi, tôi thấy nên dừng lại ở đây thôi, đứa trẻ cũng hiểu chuyện, biết lỗi rồi, anh Chu, thời gian không còn sớm nữa, nhà chúng tôi phải dùng cơm tối rồi."
Ý đuổi khách của cô quá rõ ràng.
Vợ chồng Chu Thiên Khuếch đâu có mù, sao lại không nhận ra, hai người chưa bao giờ bị người ta ghét bỏ như vậy, nhưng lúc này cũng là do nhà mình sai, vì vậy thức thời định dắt con ra về.
Ôn Hi Hòa vội bảo họ mang đống đồ đã mang đến đi theo, Trương Hồng Ngọc muốn để lại, Ôn Hi Hòa không muốn nhận, đẩy qua đẩy lại, cuối cùng vẫn để họ mang đi.
Chu Thiên Khuếch lúc mang đồ ra ngoài, vô tình làm rơi một túi socola.
Chu Nguyên chạy tới giúp nhặt lên, đưa cho ông.
Ôn Hi Hòa liếc nhìn qua, chợt sững người.
Lúc ăn cơm, cô không ngừng nhìn Chu Nguyên, làm Chu Nguyên cũng thấy khó hiểu.
Chu Nguyên gắp cánh gà cho cô, "Chị, nếu chị thích ăn cánh gà, đĩa này đặt trước mặt chị nhé."
Ôn Hi Hòa nhìn cánh gà trong bát, ánh mắt lóe lên, "Không cần, em ăn đi."
Cô cúi đầu ăn một miếng cơm.
Sau khi ăn xong, hai cậu bé phụ trách rửa bát, Ôn Hi Hòa suy nghĩ một chút, mượn cớ đi mua đồ, ra ngoài tìm một tiệm tạp hóa mượn điện thoại gọi cho Trần Túc Trực.
Bí mật cô vừa mới phát hiện trong lòng này, ngoài bàn bạc với Trần Túc Trực ra, bàn bạc với ai khác đều không thích hợp.
Chu Nguyên, sao lại có tướng mạo cha con với Chu Thiên Khuếch?!
Trong lúc chờ kết nối điện thoại, Ôn Hi Hòa tì trán, khuỷu tay chống lên quầy hàng của người ta, lòng rối như tơ vò.
Ôn Hi Hòa tin rằng mình sẽ không nhìn lầm.
Có những người tướng mạo sẽ giống nhau, thậm chí còn xuất hiện trường hợp rõ ràng là hai quốc tịch, hai chủng tộc khác nhau nhưng ngũ quan tướng mạo lại rất giống.
Nhưng sự giống nhau giữa cha mẹ và con cái lại khác, gần như là thần thái tương đồng.
Giống như Ngưu Lệ Hoa và Ngưu Hiểu Lệ, cặp mẹ con này tướng mạo người khác nhìn vào hoàn toàn không nhận ra là mẹ con, nhưng trong mắt Ôn Hi Hòa, hai người giống nhau vô cùng.
Mũi, tai, miệng của Ngưu Hiểu Lệ đều y hệt mẹ mình.
Vừa rồi, ánh mắt cô lướt qua, chỉ là một thoáng sững sờ, liền phát hiện xương lông mày, mũi của Chu Nguyên gần như giống hệt Chu Thiên Khuếch, cả hai đều có vầng trán đầy đặn giống nhau, đều là mũi cao mắt to.
Chỉ là Chu Thiên Khuếch khí chất phóng khoáng, vóc dáng cao lớn, khí thế quá mạnh mẽ, người bình thường gặp ông, ấn tượng đầu tiên đều sẽ cảm thấy đây là một người đàn ông rất thành đạt và thực lực, đối với việc ngũ quan ông trông như thế nào trái lại ít để ý hơn.
Đặc biệt là phái nữ, càng không tiện tùy tiện nhìn chằm chằm xem ông trông thế nào.
Ôn Hi Hòa trước đây cũng chưa từng nhìn kỹ mặt ông.
"Alo, Hi Hòa, có chuyện gì vậy?" Trần Túc Trực chắc là vừa mới vệ sinh cá nhân xong, qua điện thoại, Ôn Hi Hòa đều có thể nghe thấy giọng điệu anh có chút lười biếng.
Cô gần như có thể hình dung ra cảnh anh vừa cầm khăn lau tóc, vừa ngồi trên ghế sofa nói chuyện với cô.
Ôn Hi Hòa nói: "Có chuyện, anh có tin vào duyên phận không?"
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, Trần Túc Trực ngồi dậy, anh nhìn số điện thoại gọi tới, đúng là số máy ở Bắc Kinh, anh vắt khăn lên cổ, tựa vào sofa, "Nếu ý của em là đang ám chỉ anh cầu hôn, thì anh tin."
Ôn Hi Hòa: "..."
Đầu óc cô vốn đang rối bời, nghe thấy lời này thì không nhịn được bật cười, vừa bực vừa buồn cười.
"Ai hỏi anh chuyện đó chứ!"
"Vậy phiền em cho anh biết nguyên nhân hậu quả, để tránh cho anh tự đa tình."
Trần Túc Trực có chút tiếc nuối, nhưng vẫn rất nghiêm túc lắng nghe.
Ôn Hi Hòa định thần lại, chuyện này nói ra cũng có chút phi lý, dù sao chỉ dựa vào cảm giác mà đã khẳng định hai người vốn dĩ không quen biết là quan hệ cha con.
Nhưng Ôn Hi Hòa tin rằng, Trần Túc Trực sẽ không cười nhạo cô.
Quả nhiên, Trần Túc Trực nghe xong những lời này, trầm ngâm: "Em chắc chắn bao nhiêu phần trăm họ là cha con ruột, theo anh biết, người giống người rất nhiều, mẹ anh từng gặp người trông rất giống anh, nhưng đến chào hỏi mới phát hiện không phải."
"Bảy tám phần mười."
Ôn Hi Hòa không nói chết, "Bây giờ nghĩ lại, Tiểu Nguyên và Trương Hồng Ngọc cũng có nét giống, miệng của hai người rất giống nhau, khí chất cũng rất giống."
"Nhưng trước đây họ ở nước ngoài." Trần Túc Trực nói: "Tiểu Nguyên là trẻ bị bỏ rơi, nam bắc không liên quan đến nhau."
"Vậy ý anh là tuyệt đối không có khả năng?" Ôn Hi Hòa suy ngẫm.
Trần Túc Trực nói: "Không, ý anh là, có lẽ em có thể bắt đầu từ phía cô Trương, nghe ngóng xem có chuyện ngoài ý muốn nào từng xảy ra không. Tiểu Nguyên là em trai em, những chuyện này anh nghĩ tốt nhất khoan hãy nói cho cậu ấy biết, nếu không, để cậu ấy mừng hụt một phen, cậu ấy sẽ rất buồn, cũng ảnh hưởng đến tình cảm của các em."
Ôn Hi Hòa thấy Trần Túc Trực nói đúng.
Chuyện này dù sao cũng chưa được xác thực, cũng không có bằng chứng, thà không có hy vọng còn hơn là có hy vọng rồi lại mất đi, cảm giác đó hoàn toàn khác nhau.
Cái sau sẽ khiến người ta rất đau lòng.
Gác điện thoại, Ôn Hi Hòa về đến nhà, thấy trong phòng có thêm một đĩa dâu tây đã rửa sạch.
Cô ra ngoài hỏi là ai đưa.
Ôn Bình cười hì hì nói: "Là Hạo Dương và Tiểu Nguyên lấy tiền bồi thường của người ta đi mua trái cây đấy, dâu tây trong phòng em là Tiểu Nguyên rửa cho em đấy, Tiểu Nguyên làm em trai thật đúng là tận chức tận trách."
Ôn Hạo Dương phản đối: "Chị, em cũng tận chức tận trách mà, chị chẳng phải thích ăn xoài sao, em mua cho chị rồi đấy."
"Thế sao mày không học người ta gọt sạch cho chị, để chị có thể ăn ngay." Ôn Bình làm khó.
Ôn Hạo Dương hậm hực: "Đấy là xoài mà, xoài sao rửa được, sao làm xong được, chị lại chê tay em không sạch, hừ, chị muốn thế thì đưa hết đây, em gọt vỏ cho chị."
Hai chị em lại chí chóe với nhau.
Ôn Hi Hòa nhìn Chu Nguyên đang làm bài tập bên cạnh, khóe môi mím lại, bước tới vỗ vỗ vai Chu Nguyên.
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ