Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 102: Tôi thật sự không phải thần y ngày thứ một trăm linh hai

“Viêm ruột thừa, đúng là phẫu thuật là nhanh nhất và phù hợp nhất.”

Ôn Hi Hòa sau khi xem mạch cho Trương Hồng Ngọc đã nói với Lam Vân như vậy.

Bác sĩ Chung lập tức xòe tay ra, ông không nói gì nhưng ý tứ rất rõ ràng: Tôi đã bảo là phải phẫu thuật rồi mà.

“Bác sĩ, hay là nghĩ cách khác đi, tôi... tôi sợ dao kéo.” Trương Hồng Ngọc ôm bụng, nén đau nói.

Ôn Hi Hòa thấy bà cuộn tròn trên giường như một con tôm, đến mức không duỗi ra được, liền đưa tay kéo chân trái của bà ra. Vừa mới động vào, Trương Hồng Ngọc đã kêu lên một tiếng: “Không được, không cử động được, càng động càng đau.”

“Bà là do ăn uống không điều độ cộng với làm việc quá sức dẫn đến, điều trị bảo tồn bằng thuốc Đông y cũng được, nhưng phải mất hơn hai ngày mới thuyên giảm, sau đó còn phải uống thuốc một thời gian nữa.” Ôn Hi Hòa thu tay lại, “Còn vấn đề chân trái của bà thì nhỏ thôi, bị bong gân, về sau bôi dầu xoa bóp là khỏi.”

“Tôi... tôi muốn điều trị bảo tồn.” Trương Hồng Ngọc nói.

Bác sĩ dù thế nào cũng phải tôn trọng ý kiến của bệnh nhân.

Ôn Hi Hòa kê đơn Đại Hoàng Mẫu Đơn Thang, bảo y tá đi bốc thuốc mang về, lại sắp xếp phòng bệnh cho Trương Hồng Ngọc.

Trương Hồng Ngọc lúc này vẫn còn lo lắng cho con cái, nói: “Tôi nằm viện thì đứa trẻ phải làm sao?”

“Có gì đâu, em trông con cho là được.” Lam Vân nói: “Chị đừng lo lắng nữa, lát nữa Tiểu Hoàng cũng sang nhà em ở luôn, ngày ba bữa chúng em sẽ gửi vào cho chị.”

“Chuyện này...” Trương Hồng Ngọc do dự, trong lòng có chút áy náy, “Thế thì làm phiền mọi người quá.”

“Tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra, chắc là do đôi dép lê của khách sạn không vừa chân, đi vài bước là ngã, cũng may là không va vào cạnh bàn.”

Bà ôm trán, uể oải nói.

Lam Vân an ủi bà vài câu, rồi đi ra nói với Ôn Hi Hòa: “Hi Hòa, chị dâu chị chắc phải làm phiền các em chăm sóc giúp. Chị giờ phải về thu dọn quần áo và lo liệu một số việc, bên này...”

“Chị Lam, mấy lời khách sáo đó chị đừng nói nữa, chúng ta cũng chẳng phải người lạ. Em sẽ đích thân theo dõi bà ấy uống hết thuốc, sau đó làm các thủ tục cần thiết cho bà ấy. Bệnh của bà ấy không nặng, nằm viện ba bốn ngày, tình trạng ổn định là có thể xuất viện.”

Ôn Hi Hòa sảng khoái nói.

Lam Vân nở nụ cười, thở phào nhẹ nhõm, bóp nhẹ tay Ôn Hi Hòa, mọi chuyện đều không cần nói cũng hiểu.

Sở Hà và Sở Vân Hạc được Lam Vân đưa đến thăm Trương Hồng Ngọc vào buổi chiều, còn có bảo mẫu Tiểu Hoàng. Tiểu Hoàng vừa vào đã vô cùng hối lỗi nói với Trương Hồng Ngọc: “Thưa bà, đều tại tôi sơ suất, tôi đáng lẽ phải thay cho bà đôi dép lê mình tự mang theo, đôi dép rách của khách sạn đó đúng là hại người.”

Trương Hồng Ngọc an ủi: “Dạo này bận rộn đủ thứ việc, tôi còn lo không xuể huống hồ là cô, chuyện này không thể trách cô được.”

Lam Vân nhìn Ôn Hi Hòa, hỏi: “Hi Hòa, tình hình của chị dâu chị thế nào rồi?”

Sở Vân Hạc cũng nhìn về phía Ôn Hi Hòa.

Ôn Hi Hòa nói: “Mạch tượng của bệnh nhân đã ổn định hơn nhiều, nhưng chân trái khi di chuyển vẫn còn hơi đau. Trước đây khi sinh nở bà ấy có bị băng huyết không ạ?”

Lam Vân giúp Trương Hồng Ngọc trả lời: “Chứ còn gì nữa, trước đây chị ấy sinh con ở trong nước, lúc sinh gặp phải sự cố bị người ta va phải nên băng huyết. Hồi đó nơi ở xung quanh cũng không có bệnh viện nào tốt, tay nghề bác sĩ kém, kỹ thuật mổ đẻ quá tệ. Chị dâu tôi từ đó về sau phải bồi bổ mấy năm trời sức khỏe mới khá lên được một chút. Cháu trai tôi đúng là phúc lớn mạng lớn, không bị ảnh hưởng gì, thằng bé giờ còn lớn tướng thế này đây.”

Lam Vân mỉm cười nhìn Sở Vân Hạc.

Sở Vân Hạc tựa vào mép giường, nhìn Trương Hồng Ngọc, ánh mắt đầy vẻ quyến luyến: “Mẹ, mẹ có thấy khó chịu không? Hay là để con ở lại bệnh viện chăm sóc mẹ nhé, con có nhiều tiền lắm, có thể mua cơm cho mẹ ăn.”

Ánh mắt Trương Hồng Ngọc dịu lại, bà đưa tay xoa đầu Sở Vân Hạc: “Thằng bé này, có lòng thế là tốt rồi. Mấy ngày tới con phải về ở cùng thím, phải ngoan ngoãn nghe lời, đừng có chạy lung tung, biết chưa?”

Sở Vân Hạc lập tức gật đầu.

Cậu ta còn quay đầu lại, nói với Sở Hà đang bĩu môi: “Em gái Tiểu Hà, anh xin lỗi em, trước đây anh không nên coi thường hai người bạn của em. Từ khi đi theo chú Tôn mấy ngày nay, anh mới biết hóa ra không phải cuộc sống của ai cũng giàu có như chúng ta, anh không nên tùy tiện kỳ thị người khác. Bố mẹ đã tạo cho anh cuộc sống tốt như vậy, anh nên học cách biết ơn và tôn trọng mới đúng.”

“Ôi chao, thằng bé này bỗng chốc hiểu chuyện hẳn lên.” Bảo mẫu Hoàng Oanh kinh ngạc nói.

Cô nhìn Trương Hồng Ngọc, nói: “Thưa bà, bà có nghe thấy vừa rồi cậu chủ nói gì không? Thằng bé này đúng là về nước cái là đổi tính đổi nết rồi.”

Nụ cười của Trương Hồng Ngọc nhàn nhạt, ánh mắt dịu dàng.

Sở Hà nhìn Sở Vân Hạc, cô bé khoanh tay, bĩu môi nói: “Người anh cần xin lỗi không đúng, anh nên xin lỗi anh Hạo Dương bọn họ mới phải.”

Sở Vân Hạc cười nói: “Được, lát nữa gặp họ, anh sẽ xin lỗi họ.”

Cậu ta nói với Ôn Hi Hòa: “Chị này, chị là chị của Sở Nguyên phải không ạ, chị có thể làm phiền chị chuyển lời xin lỗi đến họ giúp em được không, đợi lần sau gặp họ, em sẽ đích thân nói một tiếng xin lỗi.”

Ôn Hi Hòa mỉm cười nói: “Tôi nghĩ họ sẽ không để tâm đâu.”

“Vốn dĩ là vậy mà, đều là trẻ con cả, đánh nhau cãi nhau là chuyện thường, thưa bà, tôi còn nhớ hồi nhỏ hai ta cũng hay cãi nhau suốt đấy thôi.” Hoàng Oanh mỉm cười nói.

Cô mặc một chiếc váy kiểu Anh, thực ra nếu không nói thì chẳng ai đoán được nghề nghiệp của cô là bảo mẫu.

Đặc biệt là Trương Hồng Ngọc không mấy coi trọng việc ăn diện.

Khi Ôn Hi Hòa mang tin này đến cho Sở Nguyên và bọn họ, khuôn mặt hai đứa trẻ đều lộ rõ vẻ thất vọng.

“Cứ tạm chấp nhận đi, chị thấy dạo này chắc nó không dám lén lút coi thường các em nữa đâu.” Ôn Hi Hòa chuẩn bị một ít bánh ngọt cho Sở Nguyên và Ôn Hạo Dương, cân nhắc đến việc Sở Vân Hạc và Sở Hà đều từ nước ngoài về, không chỉ có bánh ngọt của Đạo Hương Thôn mà cô còn mua cả bánh kem bơ, bánh quy, bảo họ mang theo để chia sẻ.

Ôn Hi Hòa cũng không dễ bị lừa, cô làm sao không nhìn ra được Sở Vân Hạc kia hoàn toàn không hề thay đổi, mà chỉ là đang giả vờ ngoan ngoãn trước mặt người lớn mà thôi.

“Cùng lắm là nó chỉ dám nói mồm thôi, chứ không dám động tay động chân bắt nạt bọn em đâu.” Ôn Hạo Dương tuy thất vọng nhưng lại giơ cánh tay lên, nắm chặt nắm đấm, “Chị Hi Hòa, chị xem hai nắm đấm của bọn em to thế này, bọn em chẳng sợ đâu.”

Sở Nguyên gật đầu.

Ôn Hi Hòa bật cười, đi cùng hai đứa trẻ vào trong. Lần này cô còn có một nhiệm vụ nữa là mua mấy bức tranh của cô giáo Liễu.

Địa điểm tiệm dược thiện đã định rồi, nơi đó đi theo phong cách dưỡng sinh kiểu Trung Hoa, nên tranh trang trí vẫn phải là phong cách quốc họa mới phù hợp.

Về trình độ hội họa của cô giáo Liễu, Ôn Hi Hòa tuy chưa được tận mắt chứng kiến nhưng nhìn sự tiến bộ của Ôn Hạo Dương và Sở Nguyên cũng thấy được không phải trình độ tầm thường.

Cô giáo Liễu là người hào phóng, trực tiếp nói: “Chuyện này dễ thôi, hôm nào rảnh cô cứ đến nhà tôi, tôi có nhiều tranh lắm, cô cứ tùy ý chọn.”

Cô vừa nói lời này vừa ho một tiếng.

“Cô giáo Liễu không khỏe ạ?” Ôn Hi Hòa quan tâm hỏi.

Mấy đứa trẻ cũng nhìn về phía cô giáo Liễu, cả Lam Vân nữa.

Cô giáo Liễu dụi dụi mắt: “Không có gì, chắc là tối qua ngủ không ngon nên hơi buồn ngủ, không sao đâu.”

Ôn Hi Hòa nghe giọng cô hơi nghẹt, liền đưa tay sờ trán cô: “Cô đâu phải là buồn ngủ, cô đang sốt nhẹ đây này, chắc là bị cảm rồi. Ái chà, cô bị cảm thật rồi, cô đã thế này rồi mà còn chưa nhận ra nữa.”

Cô buông tay đang bắt mạch cho người ta ra, dở khóc dở cười nói.

Cô giáo Liễu hơi ngẩn ngơ: “Tôi bị cảm rồi sao? Tôi bảo sao mũi cứ thấy hơi tắc.”

“Vậy cô cứ nghỉ ngơi trước đi ạ.” Lam Vân tâm lý nói: “Để bác sĩ bốc cho cô ít thuốc, nhà chúng tôi có sẵn hiệu thuốc Đông y, bốc thuốc xong cô uống một thang rồi ngủ một giấc thật ngon nhé.”

“Thế không được, thế còn giờ học của bọn trẻ thì sao?” Cô giáo Liễu lo lắng nói.

Sở Hà nghe thấy vậy liền lập tức giơ tay nói: “Chuyện này dễ thôi ạ, có thể để anh Sở Nguyên dạy bọn con mà. Hôm nay cô giáo Liễu chẳng phải định dạy bọn con vẽ cái đình sao, anh Sở Nguyên vẽ cái này đẹp lắm!”

“Cậu ta á?” Sở Vân Hạc theo bản năng nhướng mày, mặt lộ rõ vẻ khinh miệt.

“Sao vậy?” Sở Hà nói với Sở Nguyên: “Anh Sở Nguyên, anh đem bức tranh anh vẽ trước đây ra cho mọi người xem đi.”

Nói xong, cô bé như sợ Sở Nguyên ngại ngùng, chẳng hề coi mình là người ngoài mà chạy đến bên cạnh Sở Nguyên, cầm lấy cuốn sổ vẽ của cậu lật đến bức tranh vẽ cái đình đó.

Sở Nguyên vẽ cái đình rất tả thực, đường nét sạch sẽ, Ôn Hi Hòa cũng phải giật mình kinh ngạc.

Lam Vân nhìn về phía cô giáo Liễu: “Tôi thấy đứa trẻ này tạm thời làm thầy giáo có vẻ cũng không vấn đề gì, cô thấy sao?”

Cô giáo Liễu nhìn bức tranh đó: “Đường nét thì không vấn đề gì, nhưng đây không phải là cái hồn của tranh vẽ, mà giống như bản vẽ thiết kế vậy.”

“Ôi chao, lúc này rồi mà cô còn kén cá chọn canh làm gì nữa, để bọn trẻ chơi một ngày cũng được.” Lam Vân không nhịn được, trực tiếp quyết định đồng ý.

Sở Vân Hạc nhìn Sở Nguyên mấy cái, cắn cắn môi dưới, trong lòng đầy vẻ đố kỵ bất bình.

Đề xuất Cổ Đại: Tật Chân Phu Quân Đọc Được Lòng Ta
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện