"Mắt em không chịu được hạt cát nào đâu. Em với anh Ba giúp anh ta là nể mặt chú hai thím hai, em không muốn làm ơn mắc oán. Nếu anh ta không biết điều thì cũng đỡ tốn công sức của em với anh Ba." Phượng Xuân nói xong liền đi theo.
Hưng Bình vừa nghe điện thoại vừa bước đi, trên tàu đông người chen chúc nên anh ta không phát hiện ra Phượng Xuân bám đuôi.
Đi qua hai toa tàu, ở chỗ nối toa, Hưng Bình bị một người đàn bà ôm chầm lấy. Cô ta rúc vào lòng anh ta khóc thút thít: "Chồng ơi, chồng ơi, cuối cùng em cũng tìm được anh rồi, em nhớ anh lắm!"
Người Hưng Bình cứng đờ, để mặc cho cô ta ôm.
"Chồng ơi, là em sai, em nhất định sẽ bù đắp cho anh, bù đắp cho con. Cảm ơn anh đã cho em thêm cơ hội. Đến Thượng Hải không ai biết chúng ta, mình làm lại từ đầu. Em nhất định sẽ yêu anh gấp bội, chồng ơi em yêu anh lắm, em thật sự không thể sống thiếu anh!"
Vợ Hưng Bình khóc lóc thảm thiết. Mười mấy ngày qua là những ngày tồi tệ nhất đời cô ta. Nhà đẻ không nhận,...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Vốn chỉ định thi đỗ làm quan, nào ngờ lại bị ép mưu phản đoạt ngôi
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người