"Chị im đi, bảo ký thì cứ ký, tôi hại chị chắc?" Bà già ném tờ giấy nợ đã ký lên giường, nhìn lão Quan: "Ông có nợ, dù thật hay giả tôi cũng gánh một nửa rồi, vậy tài sản đứng tên ông tôi cũng phải được một nửa."
Lão Quan cầm tờ giấy nợ lên xem qua rồi đưa cho Lý Mãn Thương: "Bà chẳng phải chỉ muốn cái nhà đang ở thôi sao?"
"Mọi thứ đứng tên ông tôi đều muốn một nửa." Bà già biết lão Quan không chỉ có mỗi căn nhà này. Hồi mới về với nhau, lão cứ hay đi xem nhà đất, lúc đó giá còn rẻ bèo. Tuy lão không nói có mua hay không nhưng bà chắc chắn lão đã mua, chỉ là đề phòng bà thôi.
Còn về tiền bạc bà nghĩ cũng có, nhưng Tiểu Vũ đi biền biệt bao năm, không biết có phải lão nướng hết vào đứa con gái báo cô đó không.
"Thế thì không được." Lão Quan không đồng ý.
"Nợ nần tôi gánh một nửa, vậy tài sản trong nhà tôi đòi một nửa thì có gì sai? Tôi chỉ được cùng ông chịu khổ, chứ không được cùng ông hưởng phúc à? Hơn hai mươi năm rồi, cục đá ủ trong lòng cũng phải...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người