Em gái Đổng Vân nức nở, khóc không thành tiếng. Gia đình họ cũng chỉ là người bình thường, trên có già dưới có trẻ, bỏ ra bao nhiêu tiền lo cho anh chị, nhà chồng cô đã ý kiến dữ lắm rồi, thế mà chị cả còn chẳng thèm thấu hiểu cho.
Mắt Đổng Vân trợn ngược lên: "Lý Hưng Quốc sống hay chết liên quan gì đến mấy đứa, sao mấy đứa lại bỏ tiền ra cho lão? Nhà họ Lý có tiền thì để nhà họ Lý lo, mấy đứa thừa tiền quá hóa rồ à?"
"Nhà họ Lý lo á? Chị có biết không, chị 'phế' anh rể rồi, anh ấy thành phế nhân rồi, nhà họ Lý hận không thể xé xác chị ra ấy chứ. Tụi em mà không đóng viện phí thì giờ chị đã vào tù ngồi rồi, không mười năm tám năm thì đừng hòng ra được. Em với thằng út vì chị mà phải dập đầu xuống đất cầu xin nhà họ Lý, dỗ dành anh rể đừng có truy cứu đấy." Em gái Đổng Vân ôm trán, cảm thấy kiệt sức hoàn toàn.
"Lý Hưng Quốc lấy quyền gì mà kiện tôi? Là lão định đánh chết tôi trước nên tôi mới ra tay tự vệ thôi. Mấy đứa đừng có để nhà họ Lý dọa cho sợ. Lão kiện tô...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Tranh Sủng Chốn Thâm Cung? Nương Nương Chỉ Cầu Vàng Bạc, Chẳng Màng Chân Tình.
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người