Tống Thức Ngọc đứng đợi nửa ngày chẳng thấy ai mở cửa, bắt đầu mất kiên nhẫn, rút điện thoại gọi cho vợ Hưng Bình.
“Alo?” Giọng nói lười biếng của vợ Hưng Bình vang lên.
Vẻ mặt mất kiên nhẫn của Tống Thức Ngọc lập tức biến mất sạch sành sanh: “Mèo lười nhỏ, vẫn chưa ngủ dậy à? Mau mở cửa đi, ông xã về rồi đây.”
“Chẳng phải tại anh cả sao, đợi em mặc quần áo đã.”
Nghe giọng nói nũng nịu ấy, Tống Thức Ngọc lại bắt đầu rạo rực, đáng tiếc là lực bất tòng tâm, có vài chỗ chẳng chịu nghe lời cho lắm.
Vợ Hưng Bình giữa mùa đông giá rét vẫn mở cửa sổ cho bay bớt mùi trong phòng, kiểm tra kỹ lưỡng một lượt, rồi cầm cái quần đùi của con trai út ra ngoài, ném vào phòng nó, sau đó vuốt lại mái tóc rồi mới đi mở cửa.
Tống Thức Ngọc nhìn người đàn bà mặt mày e lệ, liền ôm chặt vào lòng: “Bảo bối, có nhớ anh không? Hôm nay em trông còn đẹp hơn hôm qua đấy, chắc là nhờ anh tẩm bổ tốt đúng không?”
“Đừng quậy, con trai anh đang ở nhà đấy.” Vợ Hưng Bình gạt...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Bắt Gian Đêm Động Phòng, Ta Quay Xe Gả Cho Thế Tử Tàn Bạo!
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người