"Con chia á?" Lão Tam chỉ vào mình, không dám tin hỏi mẹ hắn.
Ngô Tri Thu gật đầu: "Tiền mày đòi về, tự nhiên là mày chia."
"Mẹ, không chia, đưa hết cho mẹ! Ai cũng không chia!" Lão Tam cười nịnh nọt.
"Lão Tam, nghĩ cho kỹ, đó là bốn vạn đấy, trước kia bốn hào mày cũng tính toán với gia đình, bây giờ nhiều tiền thế này mày không cần?"
Ngô Tri Thu không tin lời quỷ quái của nó, thánh thể kế toán bẩm sinh, không tính toán nữa chẳng phải làm lỡ dở việc tu luyện của bản thân sao!
"Trước kia còn nhỏ, không hiểu chuyện, có tí tiền là tính toán xem làm thế nào lấy lòng Hà Mỹ Na, bây giờ con nhìn ra rồi, đàn bà đều không đáng tin, không bằng mẹ và bố đáng tin, tiền đưa hết cho bố mẹ, chỉ là cái chuyện con kết hôn ấy, hì hì, có thể tổ chức hoành tráng cho con không?"
"Mày kết hôn với ai?" Ngô Tri Thu chẳng có chút vui mừng nào, kết hôn với Hà Mỹ Na thì bà đánh gãy chân chó, còn tổ chức hoành tráng cho nó? Đại táng thì có!
Lão Tam nghe thấy cái này thì hăng hái hẳn lên: "Mẹ, vừa nãy con nghĩ kỹ rồi, chúng ta lấy tiền Hà Mỹ Na đưa, mua cửa hàng, con thấy bây giờ bán quần áo hot lắm, đám con gái trong xưởng nghe nói ở đâu có hàng mới từ miền Nam về là cứ như phát điên, bao nhiêu tiền cũng mua, con tính cái chân tạm tuyển của con làm cũng chẳng có tiền đồ gì, con muốn đi buôn bán! Đến lúc đó tìm một cô người mẫu làm vợ, dẫn ra ngoài có mặt mũi, chúng ta mà buôn bán quần áo, còn có người mẫu miễn phí dùng!"
Lão Tam lén lút liếc nhìn mẹ, kéo giãn khoảng cách với mẹ, nếu mẹ động thủ, hắn còn kịp chạy.
Thời buổi này mà nói không đi làm, ra ngoài buôn bán nhỏ, đó chính là đại nghịch bất đạo, không làm việc đàng hoàng! Giai cấp công nhân là quang vinh nhất, đó là bát cơm sắt, có thể truyền mấy đời người, con buôn nhỏ lẻ, không lên được mặt bàn.
Ngô Tri Thu sống đến thế kỷ mới, bây giờ bắt đầu buôn bán thì tương đương với nhặt tiền, rất nhiều ông lớn đều là từ thời điểm này bắt đầu tay trắng dựng nghiệp, bà sao có thể không tán thành chứ.
Cái công việc kia đừng nói chỉ là tạm tuyển, cho dù là chính thức thì đã sao, chẳng được mấy năm nữa là phải nghỉ việc (hạ cương) rồi!
Lão Tam ngoại trừ cái não yêu đương mù quáng ra, đầu óc vẫn khá linh hoạt, làm người tinh khôn, biết tính toán, mồm mép biết nói, vô cùng thích hợp làm buôn bán.
Có điều Lão Tam đúng là biết tính toán, tìm vợ cũng bị hắn tính toán đến tận xương tủy, cái chân kế toán của chú hai hắn nên để cho hắn làm, trước kia đi theo Hà Mỹ Na sao hắn không thông minh thế nhỉ? Đầu óc cứ như bị cứt trát vào ấy.
"Mày nghĩ kỹ rồi?"
Lão Tam lùi về phía cửa: "Mẹ, con không cần nhà mình bỏ tiền, bốn vạn tệ kia con không lấy, mua cho con cái cửa hàng là được, chỉ cần đưa 456.68 tệ Hà Mỹ Na nợ con cho con làm vốn là được! Con đi bày vỉa hè trước!" Hắn thực sự không muốn đi làm cái công việc kia nữa, ngày nào cũng là lãng phí tài trí thông minh của hắn.
Ngô Tri Thu... "456.68 tệ mày cũng đòi về rồi?"
"Đương nhiên, đó là tiền mồ hôi nước mắt của con, dựa vào đâu mà không đòi, tiền phải tiêu vào chỗ cần tiêu." Lão Tam nói lý lẽ hùng hồn.
Xem ra bây giờ "chỗ cần tiêu" thay đổi rồi? Cái sự mặt dày bất chấp của Lão Tam này, đáng để học tập.
"Tự mày nghĩ kỹ là được, buôn bán không đơn giản thế đâu, cái loại người nhiệt huyết gián đoạn, lười biếng ăn không ngồi rồi trường kỳ như mày rất khó thành công."
Lão Tam... Đánh giá này hình như hơi chuẩn xác nhỉ!
"Không phải, mẹ không phản đối à?"
"Tại sao tao phải phản đối? Kiếm cái đồng lương hơn hai mươi tệ kia, nuôi sống bản thân còn khó, sau này vợ con đợi ai nuôi cho mày!"
Ngô Tri Thu vuốt vuốt tóc, hôm nay là ngày lành, lại có món tiền lớn vào túi, phải nói Hà Mỹ Na kiếp này coi như là tiểu thiên sứ may mắn của bà rồi!
"Thế 456.68 tệ có thể đưa cho con không?"
"Không vấn đề, mẹ bù cho mày đủ một nghìn!" Ngô Tri Thu hào sảng phất tay.
"Mẹ! Mẹ đúng là mẹ ruột của con! Con yêu mẹ quá đi mất!" Lão Tam kích động nước mắt sắp trào ra, sao mẹ lại hiểu hắn thế, mẹ chính là tri kỷ của hắn!
Hắn nói không đi làm mẹ liền đồng ý, nói buôn bán mẹ không nói hai lời liền đưa tiền, sao hắn lại có người mẹ tốt thế này!
Ngô Tri Thu rùng mình nổi da gà: "Lão Tam, mày mà không nói tiếng người cho tử tế, tao khâu mồm mày lại đấy! Đúng là khiến người ta không chịu nổi!"
Bà vừa đi vừa mắng ra khỏi phòng Lão Tam, Lão Tam cảm động ngồi trong phòng lau nước mắt, lời mẹ mắng hắn, hắn nghe cũng thấy là lời yêu thương!
Lý Mãn Thương thấy bà vợ về nhà cứ thì thầm to nhỏ với Lão Tam, nửa ngày mới ra.
"Lão Tam tìm bà làm gì thế?"
Ngô Tri Thu nhìn Đại Bảo, đứa bé hiểu chuyện rồi, mấy chuyện này tốt nhất đừng để trẻ con biết, lỡ mồm nói ra ngoài thì hỏng bét.
Lý Mãn Thương hiểu ý ngay, cũng không hỏi nữa.
Buổi tối bọn trẻ ngủ hết rồi, Ngô Tri Thu mới nói cho Lý Mãn Thương chuyện Lão Tam nói.
Lý Mãn Thương bịt chặt mồm mình, Lão Tam gặp vận cứt chó rồi, vớ được con bé Hà Mỹ Na, nhà mình bỗng chốc thành trọc phú (nhà giàu mới nổi).
"Lão Tam là phúc tinh của chúng ta đấy!" Nhịn nửa ngày. Lý Mãn Thương cảm thán thốt lên.
Sáng sớm hôm sau, Lý Mãn Thương đi bệnh viện sớm gọi thằng hai ra, bốn vạn tệ này, hai vợ chồng bàn bạc rồi, chỉ bốn người bọn họ biết thôi, không nói cho ai nữa!
Trên đường đi, Lý Mãn Thương thì thầm kể chuyện này cho thằng hai.
Trong lòng thằng hai ngũ vị tạp trần, ai cũng bảo Lão Tam dở hơi, vớ phải con bé Hà Mỹ Na lăng loàn trắc nết, nhưng Lão Tam mang lại bao nhiêu lợi ích đấy chứ! Nếu còn có chuyện tốt thế này, anh ta hy sinh một chút cũng không phải là không được!
"Ý của mẹ con là số tiền này chúng ta tạm thời không chia, mua mấy căn nhà mặt tiền cho thuê, nếu con muốn buôn bán, nhà mình bỏ vốn cho con, cấp mặt bằng..."
"Bố, tiền này tiêu thế nào, bố không cần nói với con, số tiền lần trước con cầm đã thấy hổ thẹn lắm rồi, đây là tiền Lão Tam kiếm về, chú ấy còn không cần, con càng không thể liếm mặt mà đòi, bố và mẹ muốn tiêu thế nào thì tiêu, không cần phải giải trình với ai cả!" Thằng hai vội vàng nói.
Cuộc sống hiện tại anh ta thấy mãn nguyện lắm rồi, con người không thể tham lam vô độ!
Lý Mãn Thương rất an ủi, đều là con ngoan, cái thằng Lão Tam dở hơi kia cũng không tính toán nữa, một khoản tiền lớn như thế, nói không cần là không cần, đầu óc có phải bị khung cửa kẹp rồi không? Không biết đến lúc đó có đổi ý không nhỉ?
Cả nhà bốn người tập hợp trước cửa đồn công an, Ngô Tri Thu muốn xem giờ, mới phát hiện bốn người bọn họ chẳng ai có đồng hồ đeo tay.
Cứ nghèo bền vững mãi, một xu cũng phải bẻ làm tám để tiêu, lấy đâu ra tiền nhàn rỗi mà mua đồng hồ!
Bọn họ cũng chỉ đợi ở cửa đồn công an khoảng năm phút, một chiếc xe Mẹc đầu hổ màu đen dừng lại trước cửa đồn.
Hà Mỹ Na đi giày cao gót, đeo kính râm, tay xách một cái túi, ngẩng cao đầu xuống xe.
Giống như một con gà trống kiêu ngạo, mấy người trong lòng đồng thời đánh giá.
"Đi thôi." Hà Mỹ Na đi qua người mấy người họ, vẻ mặt khinh khỉnh không thèm để ý, nhưng lại không thể không nói chuyện.
Hôm qua anh Hổ đã chào hỏi rồi, bọn họ vào làm thủ tục vô cùng thuận lợi.
Cái túi trong tay Hà Mỹ Na giao cho Lão Tam.
Ngô Tri Thu không cho Lão Tam nhận, bảo cô ta giao trực tiếp cho công an làm việc, hai bên đều nhận tiền từ tay công an, sau này nếu có rắc rối, cũng không thể trực tiếp tìm bọn họ.
456.68 tệ của Lão Tam cũng không thiếu một xu nằm trong túi, công an nhìn số tiền có lẻ có chẵn này cũng khá bất lực, thà đòi thêm một chút, hoặc là chỗ lẻ này bỏ đi cho rồi.
Công an bày tiền ra trước mặt người nhà họ Lý, Lão Tam cứ như không nhìn thấy bốn cọc tiền lớn, chỉ chăm chăm nhìn vào hơn bốn trăm tệ kia.
Lúc này vẫn chưa có tờ tiền mệnh giá một trăm, mười đồng là mệnh giá lớn nhất, bốn vạn tệ mấy cọc lớn nhìn cũng khá hoành tráng, người thời đại này đều nghèo, "hộ ngàn tệ" (thiên nguyên hộ) cũng rất ít, đừng nói là một lúc bốn vạn tệ.
"Lão Tam, tiền này..."
"Mẹ, hôm qua mẹ nói bốn trăm này cho con, mẹ không thể nuốt lời đâu đấy." Lão Tam lập tức nhìn sang Ngô Tri Thu, trong mắt đều là vẻ căng thẳng.
Ngô Tri Thu... Nó mù à, bốn vạn tệ cũng đâu có tàng hình, sao nó cứ chọn lọc không nhìn thấy thế nhỉ.
Thấy Lão Tam không có ý đổi ý, Ngô Tri Thu ném bốn trăm tệ cho Lão Tam, bốn vạn tệ hai vợ chồng trốn vào phòng không người, trực tiếp nhét vào cái túi to may vội trong áo bông tối qua, bà hai cọc, Lý Mãn Thương bốn cọc.
May là mùa đông, mặc đều nhiều, hai người nhét tiền vào trong, cũng không nhìn ra được.
Một tiếng sau hai bên ra khỏi đồn công an.
"Đồ nghèo kiết xác! Cả đời cũng chưa thấy nhiều tiền thế này bao giờ nhỉ! Coi chừng không có mạng mà tiêu." Hà Mỹ Na nếu không nói vài câu thì khó giải mối hận trong lòng, mới đánh có mấy cái, sao lại đáng giá nhiều tiền thế, cô ta còn chưa tiêu của anh Hổ nhiều tiền thế này đâu, đúng là hời cho bọn họ.
"Chúng tôi cả đời đều kiếm tiền sạch sẽ, bất kể bao nhiêu, chúng tôi tiêu một cách đường hoàng!" Ngô Tri Thu châm biếm liếc nhìn Hà Mỹ Na rồi lại nhìn chiếc xe Mẹc.
Bản thân là loại hàng gì, kiếm tiền bằng cách nào, trong lòng không biết đếm à, còn châm biếm bọn họ cơ đấy!
Đề xuất Trọng Sinh: Bồ Châu