Thoắt cái đã đến đầu đông. Năm nay tuyết rơi sớm, trời lạnh thấu xương.
Lão Tam vẫn kiên trì ngày nào cũng đưa bảo mẫu và mấy đứa nhỏ sang.
Lý Mãn Thương cũng phải nể phục cái nghị lực của nó. Nếu ngày xưa nó cũng có tinh thần này thì chắc đã đỗ đại học từ lâu rồi.
Mấy căn phòng đều được đốt lò sưởi ấm sực. Ông Cát và bà Viên cũng ở đó giúp trông nom mấy đứa trẻ.
Điện thoại của Lý Mãn Thương bỗng đổ chuông.
“Chú Quan, cuối cùng chú cũng nhớ đến tôi rồi à?” Lý Mãn Thương thấy là số của lão Quan, liền trêu chọc.
“Không cần đến anh thì tôi nhớ đến anh làm gì. Chuyện là tôi bị ngã, đang ở bệnh viện đây, anh qua chăm tôi mấy ngày đi.” Lão Quan giọng thều thào, có vẻ mệt mỏi.
“Ở bệnh viện nào, tôi qua ngay!” Lý Mãn Thương vội vàng nói.
Lão Quan đọc tên bệnh viện rồi cúp máy.
“Ông Cát, bà Viên, tôi phải đi bệnh viện một chuyến.”
“Lão Quan ngã à? Để tôi cũng qua xem sao.” Ông Cát chống gậy định đứng lên đi cùng.
“Ông cứ ngh...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Xuyên Không: Tuyệt Sắc Vô Biên: Thánh Đế Âm Sủng
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người