Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 804: Chuyện ở bệnh viện và nỗi khổ của phận làm dâu

"Cháu dâu này của ông tâm tính cẩn thận, làm việc chu đáo thật." Ông cụ Tô khen ngợi.

"Đương nhiên rồi, người nhà tôi chẳng có ai kém cả." Ông cụ Lý vô cùng tự hào.

Xuân Ni nhìn y tá thay tã cho bé, ghi lại hết những đặc điểm trên người mấy đứa nhỏ vào sổ tay, thắt dây áo theo kiểu riêng, trừ khi cắt đứt dây chứ tuyệt đối không mở ra được.

Trên áo còn viết số hiệu, nghĩ một lát, cô còn viết luôn số hiệu lên cổ tay trẻ.

Y tá dở khóc dở cười, đúng là chẳng tin tưởng họ chút nào.

Xuân Ni cười gượng: "Chúng tôi cũng là sợ gặp phải người xấu thôi, không phải không tin các cô. Làm thế này chúng tôi mới yên tâm. Làm phiền các cô quá, nhà tôi có mang theo nhiều kẹo hỷ, lát nữa gửi qua trạm y tá, mọi người cùng chung vui nhé."

Xuân Ni nói năng khách sáo, cô y tá trẻ cũng thấy bình thường, con cái nhà ai mà chẳng quý như vàng: "Sinh ba hiếm gặp lắm, chúng tôi nhất định phải xin tí lộc rồi."

Lúc Tô Mạt được đẩy ra, mặt trắng bệch không còn giọt máu. Lão Tam vội nắm lấy tay vợ: "Mạt Mạt, vất vả cho em rồi. Các con đều ổn cả, hơi nhỏ một chút nên nằm lồng kính theo dõi vài ngày. Em yên tâm, không sao đâu."

Tô Mạt yếu ớt hỏi: "Anh thấy các con chưa?"

Lão Tam gật đầu: "Thấy rồi, xấu lắm."

Tô Mạt...

Mọi người...

"Mau về phòng bệnh đi, ở đây có gió." Ngô Tri Thu vội vàng chữa cháy cho thằng con không biết nói năng.

Bảo mẫu thấy người về rồi, vội vàng rót nước nóng từ phích ra, định giúp Tô Mạt lau người.

Đàn ông ở đây thì không tiện rồi.

Ông cụ Lý nhìn ông cụ Tô: "Ông thông gia, thêm người thêm của, đi, ra ngoài làm một chén?"

"Cùng vui cùng vui, đi, đi luôn."

Hai ông cụ dắt theo Lý Mãn Thương và bố Tô đi ăn cơm.

Lão Tam giúp bảo mẫu lau rửa sạch sẽ cho Tô Mạt. Tô Mạt mệt quá, lau xong là chìm vào giấc ngủ sâu.

Xuân Ni dẫn Lão Tam và bà cụ đi xem ba đứa nhỏ. Qua lớp kính, nhìn ba đứa bé trong lồng kính, Xuân Ni chỉ cho Lão Tam: "Ba đứa kia là của chú đấy."

Mấy đứa nhỏ trong lồng kính khua tay múa chân, nhìn mà lòng Lão Tam mềm nhũn ra.

"Bà nội, nhị tẩu, sao chúng nó xấu thế nhỉ, như mấy con khỉ ấy, chẳng giống con tí nào."

Xuân Ni lườm một cái: "Chú tự tin thái quá rồi đấy. Chú đẹp đẽ gì đâu mà đòi con giống chú? Tô Mạt chắc mắt cũng hơi kém mới nhìn trúng chú."

Bà cụ gật đầu: "Lúc chú sinh ra trông như bị ngâm trong nước tương ấy, còn chẳng bằng chúng nó đâu."

Lão Tam... "Nhị tẩu, chị đúng là ghen tị, ghen tị vì anh hai không đẹp trai bằng em chứ gì."

Xuân Ni lườm Lão Tam, chồng cô đẹp trai hơn cái thằng nhãi ranh này nhiều.

Bà cụ nhìn ba đứa bé qua lớp kính, cười không thấy mặt mũi đâu. Nhà ai có phúc như nhà bà, một lèo có cả nếp lẫn tẻ, nhà họ Tô nhà họ Lý đều có người nối dõi, có đi chọn cũng chẳng được vừa ý thế này.

Chắc chắn là nhà bà tích đức hành thiện rồi, toàn là phúc báo cả. Sau này lão đại có quyên tiền bà cũng chẳng xót nữa.

Tối đến, Phượng Lan, vợ chồng Lý Hưng Quốc, lão nhị đều kéo đến. Lúc nghe bảo thai đôi Đổng Vân đã tức nổ mắt rồi, giờ sinh ba, lại còn hai trai, mụ tức đến đỏ cả mắt.

Sao mụ chỉ sinh được mỗi mụn con gái, người ta một lèo làm luôn hai thằng con trai. Thế thì sau này mụ còn địa vị gì ở nhà chồng nữa? Lão Tam cũng có con gái, con gái mụ cũng chẳng còn là duy nhất nữa. Mụ sao mà khổ thế này.

"Lão Tam, chúc mừng nhé, một lèo có cả nếp lẫn tẻ." Lão nhị cười hớn hở. Gã cứ tưởng mình giỏi nhất rồi, sinh được ba thằng con trai, so với chú ba đúng là không bõ bèn gì. Lão tứ mãi chẳng thấy động tĩnh, không biết có ké được tí lộc nào không.

"Lão Tam, chúc mừng chú." Lý Hưng Quốc cũng phụ họa theo.

Lão Tam vênh mặt lên: "Cảm ơn anh cả, anh hai. Hai anh cứ ngắm con trai con gái em nhiều vào, biết đâu lại cầu được ước thấy."

Lý Hưng Quốc cười nhạt một cái. Gã là cán bộ, không thể sinh thêm được nữa, trong lòng cũng thấy tiếc nuối vì lão nhị lão tam đều có con trai, chỉ mình gã là không.

Lão nhị: "Mượn lời chú, mong lão tứ sinh được mụn con gái."

Xuân Ni lườm lão nhị một cái, già đầu rồi còn chưa từ bỏ ý định à.

Lão Tam nhìn anh hai, gã chỉ đùa thôi mà anh hai lại có ý đồ thật.

Lão nhị: Gì, chỉ cho chú có nếp có tẻ à, gã sao lại không được sinh?

"Mẹ, lão tam sinh ba đứa, mọi người chắc chăm không xuể đâu, hay là con về nhà giúp một tay nhé." Phượng Lan nhìn sắc mặt Ngô Tri Thu mà hỏi.

"Hỏi lão tam với Tô Mạt ấy." Ngô Tri Thu nhàn nhạt đáp.

"Chị cả, thế thì vất vả cho chị quá." Tô Mạt yếu ớt nói. Cô biết Phượng Lan trong lòng áy náy nên muốn giúp đỡ.

Ba đứa trẻ đúng là cần thêm người, chị cả thì tin tưởng được.

"Vất vả gì đâu, giúp được hai đứa là chị vui rồi. Để chị về thu xếp mấy bộ quần áo đã." Phượng Lan hớn hở ra về.

Tô Mạt mổ lấy thai nên cần nằm viện một tuần.

Thời buổi này người sinh con đông, phòng đơn không phải cứ có tiền là có. Dù sao mấy đứa nhỏ đều ở trong lồng kính nên nhà họ Tô cũng không nhờ vả quan hệ, cứ ở phòng bệnh thường, phòng ba người.

Ban ngày Lão Tam đến xưởng xử lý công việc, Ngô Tri Thu và bảo mẫu túc trực ở viện.

Phượng Lan ở nhà nấu cơm, Lý Mãn Thương phụ trách đưa đón cơm nước.

Xuân Ni tan làm thì qua thay cho Ngô Tri Thu.

Sức khỏe Tô Mạt hồi phục khá tốt, ngày thứ hai đã xuống giường tập đi để trung tiện. Lão Tam chụp rất nhiều ảnh con, Tô Mạt nằm trên giường bệnh rảnh là lại lôi ra xem.

"Mẹ đẩy con đi xem mấy đứa nhỏ nhé?" Ngô Tri Thu thấy Tô Mạt cứ lật đi lật lại mấy tấm ảnh trong điện thoại, biết cô nhớ con.

Mắt Tô Mạt sáng lên: "Có được không ạ?"

"Không sao, mẹ che chắn kỹ cho con là được."

Tô Mạt gật đầu lia lịa, cô vẫn chưa được tận mắt thấy con, trong lòng nhớ quay quắt.

Ngô Tri Thu bọc Tô Mạt kín mít, đi mượn y tá cái xe lăn, đẩy Tô Mạt đi xem con.

Tô Mạt nhìn ba sinh linh nhỏ bé qua lớp kính, lòng mềm nhũn ra, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.

"Ở cữ không được khóc đâu, đau mắt đấy." Ngô Tri Thu lau nước mắt cho Tô Mạt.

"Mẹ, con chỉ là xúc động quá thôi, con không ngờ mình lại sinh ra được ba con người."

Ngô Tri Thu... Câu này chẳng biết tiếp lời thế nào.

Hai mẹ con ngắm nghía một lát: "Ngày mai mẹ lại đẩy con đi xem tiếp."

Tô Mạt luyến tiếc nhìn thêm vài cái rồi để Ngô Tri Thu đẩy về phòng bệnh.

Hai người vừa đến cửa phòng bệnh.

"Tránh ra, tránh ra mau!" Nghe thấy tiếng y tá hét lớn phía sau.

Ngô Tri Thu vội đẩy Tô Mạt dạt sang một bên, thấy mấy bác sĩ y tá đang đẩy một sản phụ lướt qua. Dưới gầm xe đẩy, máu nhỏ ròng ròng suốt dọc đường đi.

Ngô Tri Thu vội lấy tay che mắt Tô Mạt lại.

Tô Mạt... Mẹ vẫn coi cô như trẻ con vậy.

Bác sĩ y tá đẩy xe vào phòng phẫu thuật, trong hành lang không ít người chạy ra xem: "Chuyện gì thế? Băng huyết à?"

"Nhìn sợ quá đi mất?"

Lúc này có mấy người nữa chạy tới.

"Đàn bà đứa nào chẳng sinh con, có mỗi nó là quý tộc chắc? Vào viện tốn bao nhiêu tiền? Tiền là lá đa chắc?" Một giọng nói the thé, cay nghiệt vang lên trong hành lang.

"Người ta băng huyết đến nơi rồi mà còn không cho vào viện. Nhỡ xảy ra án mạng thì bà với con gái bà cứ đợi mà ngồi bóc lịch đi!" Một người phụ nữ trung niên tức giận quát lại.

"Chị chủ nhiệm phụ nữ, cơm có thể ăn bậy chứ lời không được nói bậy nhé. Nó tự mình sinh con ra, liên quan gì đến tôi với con gái tôi?" Bà già kia lườm nguýt người phụ nữ trung niên.

"Con dâu bà sắp đẻ đến nơi rồi mà bà còn bắt nó xuống ruộng làm việc. Có loại mẹ chồng như bà không? Con gái bà đẩy con dâu bà ngã nên nó mới sinh non, sao lại không liên quan?" Chủ nhiệm phụ nữ cũng là hạng ghê gớm, thấy người đã vào phòng phẫu thuật rồi nên chẳng nể nang gì mụ già độc ác này nữa.

"Con gái tôi không có đẩy, chị đừng có ngậm máu phun người. Dân quê nhà nào mà con dâu mang thai chẳng phải làm việc. Chị chủ nhiệm nói thế là vô lý rồi. Chị cứ nhất quyết đưa cái đồ sao chổi này vào viện, ở làng tôi ai chẳng đẻ tại nhà. Nhà tôi không có tiền, viện phí nhà tôi không trả nổi đâu." Bà già kia vênh cái mặt gầy nhom, lộ rõ vẻ vô lại.

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Tôi Chết, Mẹ Đã Tự Tay Giải Phẫu Thi Thể Tôi
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay nha mọi người

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện