Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 794: "Voọc quần đùi đen" và màn đáp lễ của Bạch thiếu gia

"Là bạn của Tô Mạt à?" Bạch Như Trân nhớ lại, hình như trong số những người Bạch Lượng quen, chỉ có cô gái đó là ở Thượng Hải.

"Đúng, chính là cô ta, một bụng đầy mưu mô."

"Con gái người ta đùa tí thôi, cháu là đàn ông thì đại lượng chút đi." Bạch Như Trân khuyên nhủ.

"Không được, chuyện khác cháu có thể đại lượng, nhưng cái biệt danh này đã gây tổn thương sâu sắc cho cháu, cháu tuyệt đối không bỏ qua." Bạch thiếu gia tức đến mức tóc lại rụng thêm mấy sợi.

"Thế cháu định báo thù thế nào? Con gái nhà người ta, cháu không thể đánh người ta một trận được chứ?" Bạch Như Trân cười cười xoa dịu thằng cháu.

"Cháu sẽ khiến cô ta phá sản! Hôm nay cháu bắt cô ta mời cơm, tiêu tốn của cô ta mấy nghìn tệ. Ngày mai cháu lại đi tiếp, cháu sẽ ăn của cô ta mười lăm ngày nửa tháng, để cô ta cảm nhận được lỗi lầm của mình từ trong ra ngoài." Bạch thiếu gia hung hăng nói.

Bạch Như Trân vỗ Bạch Lượng một cái: "Nghịch ngợm! Con gái người ta một tháng lương được bao nhiêu, khéo cả nhà trông chờ vào lương của cô ấy đấy. Bảo người ta xin lỗi một câu là được rồi, đừng quá đáng quá."

"Cô, cô có phải cô ruột của cháu không đấy?"

"Ngày mai đi ăn nhỡ người ta không có tiền trả thì cháu tính sao? Phóng khoáng chút đi, một câu đùa thôi mà. Hay là cháu cũng đặt cho cô ấy một cái biệt danh cho cân bằng?" Bạch Như Trân kiên nhẫn khuyên bảo.

Bạch Lượng nghĩ đến mái tóc đen dày của Hạ Thiên: "Được, thế cô ta tên là 'Voọc quần đùi đen'."

Bạch Như Trân... "Cháu đặt biệt danh cho con gái nhà người ta thế à?"

Bạch Lượng nghiêm túc gật đầu: "Đây gọi là tương ái tương sát."

Bạch Như Trân... "Cô bé đó trông văn tĩnh, xinh xắn lắm, hay là thôi đi."

"Xinh cũng có phải bạn gái cháu đâu, liên quan gì đến cháu. Cứ gọi là 'Voọc quần đùi đen', lông vừa đen vừa dày."

Bạch Như Trân còn định thương lượng thêm với Bạch Lượng, cái biệt danh này nghe khó nghe quá, cô sợ làm con gái người ta khóc mất.

Bạch thiếu gia vô cùng hài lòng với cái biệt danh này, chỉ muốn đứng ngay trước mặt Hạ Thiên mà hét lớn. Gã phấn khích muốn chia sẻ với Lão Tam, nhưng lại sợ Lão Tam tiết lộ bí mật, đành ôm tâm trạng hưng phấn đi ngủ.

Hạ Thiên về nhà, lập tức tìm Tô Mạt tính sổ.

"Tô Mạt, sao cậu lại đem biệt danh tớ đặt cho Bạch Lượng kể cho anh ta nghe hả? Cậu là bạn tốt nhất của tớ mà! Cậu có biết hôm nay tớ ngượng thế nào không?"

Tô Mạt lườm Lão Tam một cái cháy mặt. Lão Tam sờ mũi, lúc hai vợ chồng tình tứ thì làm gì có bí mật, Tô Mạt cứ thế đem chuyện cười kể cho Lão Tam nghe thôi.

Lão Tam cũng không ngờ Bạch thiếu gia lại thù dai thế, phi thẳng về Thượng Hải tính sổ.

"Hạ Thiên, tớ xin lỗi nhé, tớ lỡ mồm kể với Lý Hưng An, không ngờ anh ta mồm mép nhanh thế. Bạch Lượng tìm cậu rồi à?" Tô Mạt chột dạ. Cô còn đang tính xem hai người có nảy ra tia lửa điện nào không nên mới không báo cho Hạ Thiên, ai ngờ tia lửa không thấy, chỉ thấy bom nổ chậm.

"Tức chết tớ rồi! Anh ta giả vờ đạo mạo bảo đến thăm tớ, bắt tớ mời cơm, một bữa bay đứt bốn năm nghìn tệ, còn dùng lời lẽ mỉa mai tớ nữa. Á á á~ Tức chết đi được!" Hạ Thiên càng nghĩ càng điên.

"Cậu là đại tiểu thư, cũng chẳng thiếu chút tiền đó, coi như của đi thay người đi." Tô Mạt cười gượng gạo.

Hạ Thiên: "Hừ, đấy có phải vấn đề tiền bạc đâu! Biết rõ bị người ta chém đẹp mà vì chột dạ nên không dám phản kháng, còn phải cười cầu hòa, cậu biết đau khổ thế nào không? Toàn là rắc rối cậu gây ra cho tớ, tiền cơm này cậu phải thanh toán cho tớ."

"Không vấn đề gì, để Lý Hưng An thanh toán cho cậu, ai bảo anh ta mồm nhanh hơn não." Tô Mạt lập tức đồng ý.

Lão Tam... Trời đất ơi, gã cứ thế mất toi năm nghìn tệ? Biết kêu oan với ai đây.

Hạ Thiên thấy thái độ nhận lỗi của Tô Mạt khá tốt nên tạm tha thứ.

"Bạch Lượng ngoài việc tóc hơi thưa ra thì thực sự rất ưu tú, cậu có muốn cân nhắc chút không?" Tô Mạt ướm lời.

Hạ Thiên: "Không đời nào! Cậu đừng có làm mối linh tinh. Tớ không muốn tìm một cái 'hột vịt lộn' đâu, sau này sinh ra một lũ 'hột vịt lộn con' thì chết."

Tô Mạt...

Lão Tam...

Hai vợ chồng không nhịn được cười sằng sặc.

Đặt điện thoại xuống, tâm trạng Hạ Thiên khá hơn một chút. Cô đi tắm rửa thơm tho, quẳng hết chuyện bực mình về "hột vịt lộn" ra sau đầu, ngủ một giấc thật ngon.

Trưa hôm sau, Bạch thiếu gia diện một bộ đồ thể thao trắng toát, đội mũ trắng, lại đứng lù lù trước cửa đơn vị Hạ Thiên.

Hạ Thiên nhìn thấy cái bóng trắng kia thì nghiến răng kèn kẹt.

"Bạch Lượng, sao anh lại đến nữa? Hôm nay tôi không rảnh." Lại định chém cô à, cô không cho cơ hội đâu.

Bạch thiếu gia nhe hàm răng trắng đều tăm tắp: "Tôi không định đi ăn với cô."

Hạ Thiên thở phào một chút: "Thế anh đến làm gì?" Trong bụng thầm nghĩ làm gì cô cũng không có thời gian.

Bạch thiếu gia: "Hạ Thiên, tôi thấy tóc cô vừa đen vừa dày, đẹp lắm."

Hạ Thiên... mặt hơi đỏ lên. Nói thế là có ý gì, định tán tỉnh cô à? Không được, cô không muốn vì chọn bạn đời không cẩn thận mà gây ảnh hưởng khôn lường đến thế hệ sau.

"Cảm ơn anh đã khen, tôi còn có việc, không có gì thì tôi vào trước đây."

"Tôi cứ nhìn thấy tóc cô là lại liên tưởng đến một loài động vật, 'Voọc quần đùi đen'." Bạch Lượng ra bộ mô tả lớp lông đen dài, rồi bồi thêm một câu: "Voọc quần đùi đen!"

Hạ Thiên... Đây là cố tình đến để đặt biệt danh trả đũa cô à?

"Anh chắc là ghen tị lắm đúng không? Voọc quần đùi đen còn hơn là cái loại không có lông như anh, đồ hột vịt lộn!"

Bạch thiếu gia... "Voọc quần đùi đen, voọc quần đùi đen! Nhìn cô gầy nhom thế kia, trán thì dô, mông thì lép, đúng là loài khỉ nguyên thủy chưa tiến hóa hết."

Hạ Thiên tức đến phát khóc, nước mắt rưng rưng: "Anh đội mũ là để che cái hói, anh mặc quần cũng là để che cái ngắn! Anh nhỏ mọn, anh không phải đàn ông!"

Bạch thiếu gia cười gian xảo: "Sao cô biết tôi ngắn? Cô xem qua hay sờ qua rồi à? Lại đây, tôi làm ảo thuật cho cô xem, nó biết lớn lên đấy!"

Mặt Hạ Thiên đỏ bừng như gấc chín, quay người chạy biến vào trong đơn vị.

Bạch thiếu gia cười ha hả, thắng trận trở về, tâm trạng vô cùng sảng khoái, gọi điện ngay cho Lão Tam.

Lão Tam nghe xong thì đau đầu, tự vả vào mồm mình một cái. Sao mồm gã lại hóng hớt thế không biết, Hạ Thiên bị chọc cho khóc rồi, tối về vợ gã không xử gã mới lạ!

Tối đến, Lão Tam đi đón Tô Mạt tan làm, thấy Tô Mạt hầm hầm bước ra, vội vàng chạy lại mở cửa xe, mặt nịnh nọt: "Vợ ơi, mệt rồi phải không? Hôm nay mẹ làm món ngon, bảo chúng mình về ăn đấy."

Tô Mạt hừ một tiếng: "Mẹ nào?"

"Mẹ anh, chủ yếu là nhị tẩu nhớ em đấy." Tô Mạt bây giờ quan hệ với Xuân Ni cực kỳ tốt.

Tô Mạt: "Được rồi, về thì về. Về nhà em mới tính sổ với anh."

Lão Tam vừa lái xe vừa tìm cớ: "Vợ à, anh cũng chỉ là lỡ mồm thôi, không nghĩ nhiều thế. Anh không cố ý đâu, chúng mình đừng vì người ngoài mà ảnh hưởng tình cảm vợ chồng, được không?"

"Hạ Thiên là người ngoài à? Đó là bạn thân nhất của em. Bạch thiếu gia nhìn thì đàng hoàng mà hóa ra là đồ lưu manh, sao có thể nói những lời như thế với con gái nhà người ta chứ?" Tô Mạt định về nhà mới nói, nhưng giờ nhịn không nổi nữa.

"Thì Hạ Thiên bảo Bạch Lượng là hột vịt lộn cũng đâu có đúng. Hai người họ coi như tương ái tương sát, chúng mình đừng có xen vào làm gì."

"Láo toét! Hột vịt lộn thì sao? Cái đầu Bạch Lượng vốn dĩ giống thế mà! Dù có hơi quá đáng một chút thì Bạch Lượng đặt biệt danh trả đũa lại là xong chứ gì, còn nói cái gì mà to với nhỏ, đấy là lời có thể nói với con gái à? Hạ Thiên tức đến mức đòi tuyệt giao với em kìa." Tô Mạt càng nói càng giận.

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Ta Thác, Lang Quân Tự Tay Mổ Xẻ Thi Hài Ta
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay nha mọi người

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện