Tô Mạt cân nhắc một chút, hôm nay cho nhân viên nghỉ sớm. Cô đi dạo một vòng quanh cửa hàng, cảm thấy có thể cải tạo thành kiểu salon tạo mẫu tóc của nước ngoài, tầng dưới làm tóc, tầng trên làm đẹp và chăm sóc cơ thể, việc làm ăn chắc chắn sẽ tốt hơn. Cô chưa thấy cửa hàng nào kiểu này ở Bắc Kinh.
Tuy nhiên, kiểu salon đó yêu cầu rất cao về thẩm mỹ và kỹ thuật của người làm. Tô Mạt xoa cằm suy tính.
Lão Nhị về nhà thở ngắn than dài kể lại chuyện buổi chiều.
Ngô Tri Thu và Lý Mãn Thương ngơ ngác, chỉ trong một buổi chiều mà cửa hàng đã đổi chủ rồi. Nhưng đối với Phượng Lan, họ cũng hận sắt không thành thép, chẳng biết bị gã đàn ông kia bỏ bùa mê thuốc lú gì.
"Mẹ, cửa hàng giờ có Tô Mạt ở đó, nhưng Tô Mạt còn có công việc, không thể giúp mãi được, tính sao giờ? Hay là gọi chị cả về?" Lão Nhị thấy mình hơi bốc đồng rồi.
"Gọi cái gì mà gọi, đóng cửa thì đóng cửa, thà thế còn hơn để kẻ khác hưởng lợi. Cái đồ không biết tốt xấu." Lý Mãn Thương nổi giận.
"Mai tôi ra đó." Ngô Tri Thu nghĩ bụng, làm ăn thì cũng tương tự nhau thôi, bà không có kỹ thuật thì thuê thợ, mấy cái mánh khóe trong đó bà sẽ từ từ tìm hiểu. Thẩm mỹ viện là ngành siêu lợi nhuận, bỏ thì phí, không thể vì kẻ khác mà cắt đứt đường tài lộc được.
"Thế còn chị cả thì sao, chị ấy sắt đá đòi theo Tống Thức Ngọc rồi." Lão Nhị lo lắng hỏi.
"Nó muốn chịu khổ thì cứ để nó đi, đường là do nó tự chọn. Quách Trường Bình tốt thế không chọn, đúng là không có số hưởng phúc." Lý Mãn Thương hận đến nghiến răng, ông không ngờ Phượng Lan vì để gã đàn ông kia ở lại cửa hàng mà đến cả cửa hàng cũng dám bỏ.
Lão Nhị gãi đầu, thở dài, đúng là làm khổ bố mẹ, con cái bao nhiêu tuổi rồi vẫn phải để các cụ lo lắng.
Xuân Ni: "Thế còn Quách Trường Bình thì sao ạ, con thấy anh ấy có vẻ ưng chị cả lắm."
"Sao trăng gì nữa, để đó cho nguội đi. Tôi vốn tính để chị cả con với Tống Thức Ngọc tách nhau ra một thời gian, để Quách Trường Bình thừa cơ mà vào, hừ hừ... Thôi bỏ đi, không quản được thì tùy nó, hy vọng cái gã họ Tống kia là người tử tế." Ngô Tri Thu chỉ có thể làm thế, đứa con gái bốn mươi tuổi rồi, không thể quản như con nít được nữa.
"Để xem sao, biết đâu Tống Thức Ngọc lại là người có năng lực." Ngô Tri Thu cố nghĩ theo hướng tích cực.
"Hy vọng thế, làm không nổi thì bảo Phượng Lan về làm thợ, lúc nào cũng phải tự mình kiếm ra tiền thì mới cứng họng được." Lý Mãn Thương đã tính sẵn đường lui cho Phượng Lan, làm cha mẹ sao có thể giương mắt nhìn con chịu khổ.
Hạ Thiên nhanh chóng giúp liên hệ được thợ tạo mẫu tóc và nhân viên thẩm mỹ, đều là người Hàn Quốc, đều là những tay thợ lành nghề có kinh nghiệm, giá cả cũng thực sự cao. Ngô Tri Thu bao vé máy bay, ăn ở, lương cao gấp đôi so với ở Hàn Quốc, muốn học kỹ thuật của người ta thì phải chấp nhận trả giá.
Cửa hàng cũng được sửa sang lại, lấy tông màu đen trắng làm chủ đạo, kết hợp với nhiều đồ trang trí nghệ thuật, trông rất cao cấp và thời thượng.
Tuyển thêm hơn hai mươi học viên mới, đều là nam thanh nữ tú tầm hai mươi tuổi, các thợ cũ đều được đào tạo lại từ đầu.
Các thợ tạo mẫu và nhân viên thẩm mỹ mới rất tận tâm, dạy bảo rất nghiêm túc. Bà cụ, Ngô Tri Thu, Xuân Ni, Tô Mạt, Triệu Na, dì Viên, bà Đại Loa, rảnh rỗi là lại qua làm "chuột bạch" cho thợ luyện tay nghề.
Bà Đại Loa sờ cái mặt mịn màng của mình: "Ái chà, cái mặt tôi sờ vào cứ như gái mười tám ấy. Hai cái 'đèn pha' phía trước của tôi vốn đã xẹp lép, giờ không những hết nhăn mà còn to ra nữa."
Đều là phụ nữ với nhau, bà Đại Loa nói chuyện chẳng chút kiêng dè.
"Mười tám rồi thì mau đổi lão Tăng Lai Hỷ nhà bà đi thôi." Ngô Tri Thu trêu chọc. Lúc mới bắt đầu làm đẹp cơ thể, bà còn hơi ngại, giờ thì thấy cực kỳ thoải mái, tiền đúng là thứ tốt thật.
Bà Đại Loa: "Thế thì phải đổi rồi, trai trẻ hai mươi ba mươi mình không dám mơ, chứ tầm bốn mươi thì nằm gọn trong lòng bàn tay."
Mọi người nghe xong cười ha hả.
Thay đổi lớn nhất chính là Xuân Ni. Xuân Ni trước đây hay làm việc ngoài trời, da đen, mặt nhiều nám, tay cũng thô ráp. Gần đây ngày nào đóng cửa tiệm là mụ lại qua đây, vài ngày sau, da trắng trẻo, mịn màng hẳn ra, nám mờ đi, trông trẻ ra mấy tuổi.
Kiểu tóc được thiết kế lại thành tóc ngắn hợp với khuôn mặt, nhuộm màu, giờ trông mụ chẳng khác gì quý cô thành thị.
Xuân Ni nhìn thấy sự thay đổi của mình: "Mẹ, sau này con phải qua đây thường xuyên mới được."
"Đắt lắm đấy, con có nỡ không?" Ngô Tri Thu cười nói.
Xuân Ni nếu chưa làm qua thì chắc chắn là không nỡ, giờ thấy hiệu quả rồi, có nghiến răng cũng phải đến. Phụ nữ nào mà cưỡng lại được cái đẹp chứ.
"Kiếm tiền mà không tiêu, chết đi cũng uổng, con cũng phải tiêu cho bản thân mình một chút."
"Phụ nữ phải đối xử tốt với bản thân mình một chút, tiết kiệm cả đời, cả nhà chưa chắc đã biết ơn đâu." Bà Đại Loa làm nghề môi giới hôn nhân nên nhìn thấu nhất. Mấy lão già khú đế kia, lúc bà vợ còn sống thì bắt người ta chịu khổ cả đời, nuôi lớn con cái, hầu hạ cả gia đình, đến bộ quần áo ra hồn cũng không có.
Bà cụ vừa mất, lão già liền móc hết vốn liếng ra cưới bà vợ kế, nào là trang sức, quần áo mới cứ thế mà dâng tận mặt người ta. Ở nhà cũng chẳng còn là ông tướng nữa, việc gì cũng chịu làm. Cái đống gia sản mình chắt bóp dành dụm được đều để lại cho người đàn bà đến sau hết, đừng có tin lời đàn ông nói sau này không tìm người khác, cứ có tiền là phải tiêu.
Đề xuất Cổ Đại: Thế tử phản bội, nay hóa kẻ si tình
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người