Tô Mạt: "Bố, con rể bố lợi hại không? Vừa giúp đỡ được người khác, doanh nghiệp lại xây dựng được hình ảnh cao đẹp, có khi còn tác động đến cả phong khí xã hội nữa đấy."
"Lợi hại, con mắt nhìn người của con gái bố đúng là đỉnh." Bố Tô cười khen một câu.
"Tòa soạn báo của mẹ cũng có thể giúp quảng bá." Mẹ Tô lên tiếng.
"Bà xem mẹ con nhạy bén chưa, lập tức muốn tranh giành tư liệu với bố rồi." Bố Tô cười ha hả.
Mẹ Tô lườm chồng một cái: "Việc tốt thì tòa soạn báo tất nhiên phải đưa tin. Chúng tôi có nghĩa vụ truyền tải các giá trị chủ lưu, đó là chức năng và trách nhiệm của báo chí."
Bố Tô cũng không tranh với vợ, đều là giúp con rể mình cả, càng nhiều kênh tuyên truyền càng tốt chứ sao.
Cả nhà nhanh chóng ăn xong, mẹ Tô rửa hoa quả, bố Tô pha trà ngon, đợi lão Tam đến.
Lão Tam vào cửa, Tô Mạt hỏi: "Anh ăn cơm chưa?"
"Chưa, anh vội qua đây nên chưa kịp ăn, tí nữa anh về ăn sau cũng được." Lão Tam nháy mắt với Tô Mạt.
Tô Mạt lườm một cái: "Thế thì anh về nhà mà ăn đi."
Lão Tam... Khách sáo xã giao tí không được à?
"Hưng An mau vào ngồi đi, để bác đi nấu cơm cho cháu."
Mẹ Tô nghe con rể chưa ăn cơm, định đi nấu ngay.
"Mẹ, mọi người cứ ngồi nói chuyện đi, để con làm cho." Tô Mạt ấn mẹ ngồi xuống ghế.
Mẹ Tô nhìn Tô Mạt: "Con làm? Chắc chứ?"
Tô Mạt tinh nghịch nháy mắt: "Để Hưng An nếm thử tay nghề của con."
Lão Tam ngồi cạnh bố Tô, không hiểu nổi ám hiệu của hai mẹ con.
Bố Tô hắng giọng: "Hưng An, nói về chuyện quảng cáo đi."
Lão Tam lập tức ngồi ngay ngắn: "Em gái con Tiểu Vũ là con nuôi của bố mẹ con, từ nhỏ đã được ông nội nhặt về. Ông nội thành phần không tốt, lúc Tiểu Vũ đi học thì gửi gắm sang nhà con. Cháu gái con là con liệt sĩ, năm nay chúng nó thi đại học xong, tranh thủ nghỉ hè đi làm tình nguyện ở trại mồ côi..."
Lão Tam kể xong hoàn cảnh gia đình mình, mắt hơi đỏ lên: "Bác ạ, ban đầu con định đi quyên góp thôi, nhưng mẹ con gợi ý là cứ mỗi món đồ điện máy bán ra sẽ trích một phần lợi nhuận để quyên góp. Cuộc sống hiện tại của chúng con là nhờ hưởng chính sách tốt của nhà nước, có năng lực thì cũng nên báo đáp xã hội.
Nhưng sức lực của con có hạn, con muốn làm quảng cáo để nhiều người thấy hơn, để những người có năng lực và lòng hảo tâm cùng quan tâm đến những nhóm người yếu thế này."
Bố mẹ Tô liên tục gật đầu, họ rất bất ngờ khi thông gia tương lai chưa gặp mặt lại có tầm vóc như vậy, và càng thêm tán thưởng lão Tam. Tâm niệm hướng về xã hội là phẩm chất cần có của một nhà kinh doanh.
"Hưng An, thế này đi, tạm thời con đừng đi quyên góp vội, bác sẽ sắp xếp cho con một buổi phỏng vấn chuyên sâu, lúc đó sẽ cử hai phóng viên cùng đi với con." Mẹ Tô nhanh chóng lên tiếng.
Lão Tam há hốc mồm, phỏng vấn chuyên sâu? Anh á?
"Con... con không được đâu, phỏng vấn con chẳng biết nói gì."
"Cứ để Tô Mạt giúp con chuẩn bị, sau này cơ hội như thế này còn nhiều, con cứ từ từ mà rèn luyện." Bố Tô vỗ vai con rể, rất kỳ vọng vào sự phát triển tương lai của anh.
Tô Mạt bưng một bát mì đặt trước mặt lão Tam: "Ăn xong rồi hãy nói chuyện." Rồi cô chống cằm mỉm cười nhìn anh.
Lão Tam nhìn bát mì với cái trứng ốp la trông như "chiến trường", mấy sợi mì thì cái đứng cái nằm, bỗng thấy trầm tư.
"Ăn đi chứ, nếm thử tay nghề của em, em thấy ngon lắm đấy."
Lão Tam... Cái này chắc chắn ăn được chứ? Trông cứ như thuốc độc của Phan Kim Liên ấy.
Tô Mạt gật đầu khích lệ anh.
Bố mẹ Tô nhìn bát mì mà cạn lời.
"Hưng An à, đây là lần đầu Mạt Mạt vào bếp đấy, cháu nếm một miếng cho nó vui thôi, để bác đi làm món khác cho."
"Mẹ, con thấy con làm tốt lắm mà, không cần mẹ làm đâu." Tô Mạt rất tự tin.
Lão Tam gắp một sợi mì trông vừa cứng vừa nhũn, nhắm mắt đưa vào miệng.
"Oẹ~~" Lão Tam định nuốt chửng nhưng sợi mì không chỉ chưa chín mà vị còn chát xít, lại còn chua loét: "Oẹ~ oẹ~"
Vội vàng nhổ sợi mì ra, lão Tam mặt đỏ gay, nước mắt trào ra.
Tô Mạt... "Khó ăn thế sao? Có phải anh cố ý không đấy?"
Lão Tam đẩy bát mì về phía Tô Mạt: "Em nếm thử đi."
Tô Mạt: "Làm bộ làm tịch, anh đúng là sướng quá hóa rồ, mới sống sung sướng được mấy năm mà đã kén cá chọn canh thế rồi." Cô vừa mắng lão Tam vừa gắp một sợi mì bỏ vào miệng.
"Oẹ oẹ oẹ~~~~"
Mẹ Tô ôm mặt, vội vàng bưng bát mì đi, lén vào bếp nếm thử một miếng: "Oẹ~~"
Bố Tô... Rốt cuộc là nó dở đến mức nào vậy.
"Ông Tô này, ông có muốn nếm thử tay nghề của con gái ông không?" Mẹ Tô lau nước mắt, thò đầu ra từ bếp.
Bố Tô đẩy gọng kính: "Đại khả bất tất (Thật sự không cần thiết)."
Mẹ Tô: "Con gái ông không phải đang nấu ăn, nó đang chế thuốc độc đấy."
Lão Tam gật đầu lia lịa, cả đời anh chưa bao giờ ăn thứ gì kinh khủng đến thế.
"Mẹ, con chỉ cho tí muối với nước tương thôi mà, sao vị nó lạ thế nhỉ?" Tô Mạt ngượng ngùng cười.
"Con cho muối đấy à? Con cho bột nở (baking soda) đấy!" Mẹ Tô chỉ vào cái túi đặt cạnh bếp.
Lão Tam nghển cổ nhìn, anh nghi ngờ nhìn Tô Mạt, cảm thấy cô cố ý, chữ to đùng thế kia mà không thấy? Chắc chắn là định chỉnh anh rồi.
Tô Mạt cười gượng: "Hì hì, con vội quá nên không để ý, thấy bột trắng trắng cứ tưởng là muối."
Lão Tam... Hừ, anh không tin một chữ nào hết, rõ ràng là có âm mưu mưu sát phu quân.
Tô Mạt... Còn chưa cưới mà, tôi đã có tài sản gì đâu mà mưu sát, tôi cần gì phải ra tay?
Lão Tam... Chuyện này anh cần phải cân nhắc lại kỹ lưỡng.
Tô Mạt... Anh chưa nếm trải nỗi khổ bị phê bình, thì phải nếm mùi bị mưu sát chứ.
Lão Tam... Đúng là lòng dạ đàn bà độc ác nhất.
Tô Mạt... Thế này mà đã độc? Chưa nghe câu "Yêu anh thì cho vào vali, không yêu thì cho xuống cống" à?
Lão Tam rùng mình nổi hết da gà, hôn nhân đúng là chuyện đại sự, phải thận trọng, không ổn là giải tán ngay.
Ăn xong, Tô Mạt tiễn lão Tam ra cửa.
Hai người nắm tay nhau đi dạo trên phố, không khí rất ngọt ngào.
Lão Tam có chút rạo rực, nhưng bị Tô Mạt thẳng tay trấn áp.
Quan hệ hiện tại chỉ dừng lại ở mức nắm tay thôi.
Lão Tam vẻ mặt đáng thương: "Mạt Mạt, chúng mình cũng không còn nhỏ nữa, bao giờ thì cưới đây? Anh không muốn ngày nào cũng phải giặt ga giường nữa đâu."
Tô Mạt lườm một cái: "Ai không còn nhỏ? Chúng mình mới xác định quan hệ được mấy ngày, mà tại sao anh phải giặt ga giường?"
Lão Tam cười hì hì: "Trước khi xác định quan hệ, anh đã ngày đêm mơ tưởng về em rồi."
"Đồ hạ lưu." Tô Mạt mỉm cười rồi quay ngoắt đi vào nhà.
Lão Tam thở dài, người ta lấy vợ sinh con dễ như trở bàn tay, sao đến lượt anh lại gian nan thế không biết.
Quay lại xe, anh gọi điện cho Bạch thiếu gia. Bạch thiếu gia đã về Thượng Hải để an ủi cô Bạch rồi, chuyện vẻ vang thế này phải gọi cậu ta về ngay.
Bạch thiếu gia nghe bảo được lên báo, lên tivi, liền đặt vé về ngay trong đêm. Cái nhan sắc này của cậu ta mà đặt vào giới giải trí Hồng Kông bây giờ chắc chắn là đỉnh lưu, tiếc là không đi con đường đó được.
Làm một doanh nhân nổi tiếng cũng tốt, ai mà chẳng phải khen một câu tuổi trẻ tài cao.
Bạch Như Trân nhìn thằng cháu đang nhảy cẫng lên vì sung sướng, lắc đầu cười. Có hào quang nhà họ Bạch, ai cũng sẽ nghĩ là gia đình đang trải thảm cho nó thôi.
Không ngờ mấy đứa trẻ này lại có thể làm ăn thành công đến thế, đúng là sóng sau xô sóng trước.
"Cô, cô đi cùng cháu đi." Bạch thiếu gia sợ cô mình buồn.
Đề xuất Huyền Huyễn: Phía trước năng lượng cao
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người