"Nó sang chỗ bà nội rồi, ba đứa nhỏ đều ở bên đó. Xuân Ni sợ ồn ào nên qua sớm để đưa chúng nó đi học." Ngô Tri Thu không nhắc gì đến chuyện của lão Tam nữa.
"Sớm quá nhỉ, mới hơn năm giờ đã đưa đi rồi." Phượng Lan lầm bầm một câu, rồi vào giúp Ngô Tri Thu làm cơm.
Một lát sau, Mãn Mãn và Tiểu Vũ dậy rửa mặt mũi, lão Quan cũng đã sang. Ăn sáng xong, cả đoàn người đưa hai đứa trẻ đến trường thi.
Gần đến cổng trường, Ngô Tri Thu vẻ mặt nghiêm nghị dặn dò hai đứa trẻ, tuyệt đối không được ăn bất cứ thứ gì người khác đưa cho.
Lý Mãn Thương bổ sung thêm, bút thước văn cụ cũng không được cho mượn, bất kể đối phương lấy lý do gì.
Thấy Ngô Tri Thu và Lý Mãn Thương nghiêm túc như vậy, hai đứa trẻ trịnh trọng gật đầu, cầm đồ đạc bước vào phòng thi.
Phượng Lan tiễn Mãn Mãn vào trường xong mới đi làm.
Lý Mãn Thương vào bệnh viện thay cho Xuân Ni.
Ngô Tri Thu về nhà chuẩn bị bữa trưa, bà đã đặt sẵn khách sạn gần trường thi. Buổi sáng thi Ngữ văn hai tiếng rưỡi, trưa ăn xong ở khách sạn có thể nghỉ ngơi một chút.
Lão Quan không về khách sạn, cứ đứng ở cổng trường ngóng vào trong.
Rất nhiều phụ huynh cũng giống lão Quan, ở nhà thì sốt ruột, thà đứng đây nhìn cái cổng trường, dù chẳng thấy gì nhưng lòng lại thấy yên tâm, như thể đang cùng con chiến đấu vậy.
Tiểu Vũ và Mãn Mãn cùng một điểm thi, nhưng khác phòng.
Hai đứa vào trường liền rủ nhau đi vệ sinh trước, đúng lúc gặp Mục Đình Đình từ trong đi ra.
Mục Đình Đình thấy hai người, vẻ mặt hơi mất tự nhiên: "Chào buổi sáng."
"Chào cậu, Đình Đình cậu ở phòng mấy?" Mãn Mãn hỏi.
"Tớ ở phòng số 3, còn hai cậu?"
"Tớ ở phòng số 7, Tiểu Vũ ở phòng số 1, bọn tớ đều bị tách ra cả." Mãn Mãn và Tiểu Vũ đi vào nhà vệ sinh, Mục Đình Đình đứng ngoài cửa không đi ngay mà đợi hai người ra.
Mãn Mãn và Tiểu Vũ cũng không thấy lạ, con gái đi vệ sinh hay đi thành nhóm mà.
"Mẹ tớ làm sườn hôm qua ngon chứ?" Mục Đình Đình hỏi.
"Ngon lắm, cảm ơn cậu nhé." Chẳng lẽ lại bảo đồ cậu tặng nhà tớ không cho ăn, thế thì mất lịch sự quá.
Mục Đình Đình: "Thế khi nào rảnh, mời hai cậu qua nhà tớ chơi, mẹ tớ nấu ăn đỉnh lắm."
"Được thôi, thi xong đã nhé."
Đến lúc phải tách ra về phòng thi, Mục Đình Đình bỗng nói: "Mãn Mãn, cho tớ mượn ít mực bút máy với, tớ quên mang theo rồi, cho tớ hút một ít thôi."
Mãn Mãn mỉm cười: "Tớ không mang lọ mực, tớ dùng bút bi nước mà, cậu mượn bạn khác xem."
Mục Đình Đình định nói gì đó nhưng Mãn Mãn đã bước vào phòng thi của mình, Tiểu Vũ cũng chạy nhanh về phòng thi số 1.
Kỳ thi diễn ra rất suôn sẻ, Mãn Mãn và Tiểu Vũ làm bài rất tốt.
Hai đứa ra khỏi phòng thi, Mục Đình Đình đuổi theo: "Hai cậu làm bài thế nào?"
"Cứ bình thường thôi." Tiểu Vũ khiêm tốn trả lời.
"Tớ hơi bị khớp, cứ thấy bụng khó chịu thế nào ấy." Mãn Mãn vừa nói vừa quan sát sắc mặt Mục Đình Đình.
Trong mắt Mục Đình Đình thoáng hiện vẻ vui mừng.
Tiểu Vũ lo lắng nắm tay Mãn Mãn hỏi: "Cậu đau bụng à? Thế thì mau đi tìm bố mẹ thôi." Lúc này mà không khỏe là ảnh hưởng đến kết quả lắm.
Hai đứa dắt tay nhau chạy nhanh ra cổng trường, lão Quan đứng ở hàng đầu tiên, vẫy tay rối rít.
"Ông ơi, Mãn Mãn thấy bụng không khỏe." Tiểu Vũ lo lắng nói.
Mãn Mãn: "Nghỉ một lát chắc là hết thôi, cậu đừng có làm quá lên, mau đi ăn cơm thôi."
Lão Quan thấy sắc mặt Mãn Mãn hồng hào, môi cũng không có vẻ gì là nhợt nhạt, chắc không sao, liền đưa hai đứa đến khách sạn. Ngô Tri Thu đã bày sẵn cơm canh, Tiểu Vũ và Mãn Mãn vào là có thể ăn ngay.
"Mẹ, Mãn Mãn lúc nãy bảo bụng hơi khó chịu đấy." Tiểu Vũ vẫn thấy không yên tâm.
Ngô Tri Thu căng thẳng hẳn lên, chẳng lẽ không phải tại sườn, mà còn thứ gì khác bị hỏng sao? Bột mì bà còn suýt thì tự đi xay lấy cơ mà.
Mãn Mãn vội vàng khoác tay Ngô Tri Thu: "Lúc nãy con nhịn tiểu nên hơi đau thôi, giờ hết rồi."
"Thật sự không sao chứ?"
"Thật mà, cái thân hình này của con khỏe như trâu ấy, chẳng sao đâu, mau rửa tay ăn cơm thôi."
Ngô Tri Thu vẫn thấy không yên tâm, đi theo Mãn Mãn vào nhà vệ sinh: "Có phải đến 'ngày' không?"
Mãn Mãn ngó ra ngoài, thấy Tiểu Vũ không đi theo, liền ghé tai Ngô Tri Thu nói nhỏ: "Mẹ, con thấy Mục Đình Đình có vấn đề."
Ngô Tri Thu: "Sao lại nói thế?"
Mãn Mãn: "Con với cậu ta quan hệ cũng bình thường thôi, không thân cũng chẳng ghét. Mẹ bảo tự dưng hôm qua cậu ta hớt hải mang sườn sang làm gì? Với lại sáng nay cứ chực sẵn ở cửa nhà vệ sinh hỏi bọn con đã ăn chưa, cứ như mong bọn con ăn lắm ấy. Rồi còn mượn mực bút máy nữa, lúc nãy tan trường lại bám theo, con lừa cậu ta là đau bụng, cậu ta có vẻ mừng lắm."
Ngô Tri Thu thầm cảm thán con bé này tâm tư nhạy bén, quan sát kỹ thật: "Chú Ba con đêm qua đi ngoài đến mức phải nhập viện rồi đấy."
Mãn Mãn trợn tròn mắt, há hốc mồm: "Có phải tại đĩa sườn đó không? Con đã bảo mà, vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Con đã nghi rồi, thảo nào sáng nay mẹ với ông ngoại mặt cứ hầm hầm, không cho bọn con ăn đồ người khác, cũng không cho mượn đồ. Con đã hiểu rồi, hèn gì chú Ba không đi đưa bọn con..."
Ngô Tri Thu... Đứa trẻ này thông minh thật, tốt quá, chẳng giống con gái lớn của bà tí nào.
"Con biết là được rồi, đừng nói với Tiểu Vũ nhé, chú Ba con cũng không sao đâu."
"Vâng, chỉ là cái mông hơi khổ tí thôi, hi hi!"
Ba ngày thi diễn ra rất thuận lợi, ngày nào Mục Đình Đình cũng đến, không đưa đồ ăn thì lại mượn đồ, Mãn Mãn cũng thấy lạ, sao cứ nhắm vào cô thế nhỉ? Tiểu Vũ học cũng giỏi mà, sao cứ làm khó cô mãi thế? Nhìn cô giống đứa ngốc lắm à? Mãn Mãn thấy hơi bị tổn thương lòng tự trọng.
Lão Tam ở viện ba ngày, thực ra ở hai ngày là ra được rồi, nhưng cái thằng này muốn để Tô Mạt xót xa mình thêm chút nữa nên cố tình ở thêm một ngày.
Thi xong, cả nhà, cả khu tập thể đều thở phào nhẹ nhõm. Lão Cát, chú Trương mấy ngày nay toàn xem tivi không tiếng.
Mãn Mãn và Tiểu Vũ về nhà là lăn ra ngủ, năm cuối cấp này mệt phờ người rồi.
Lão Tam được Tô Mạt dìu về, lão Tam tựa nửa người vào Tô Mạt, đầu gối lên vai cô, miệng rên hừ hừ.
Ngô Tri Thu nhìn mà ngứa mắt, có mỗi cái chuyện đi ngoài mà làm như bị bán thân bất toại không bằng.
Tô Mạt ôm eo lão Tam, véo mạnh vào chỗ thịt mềm ở thắt lưng anh ta một cái.
"Á, đau!" Lão Tam đang "yếu ớt" bỗng nhảy dựng lên: "Em định mưu sát phu quân đấy à?"
Tô Mạt mỉm cười dịu dàng: "Để em đi sắc thuốc cho Đại Lang uống nhé."
Lão Tam rùng mình một cái, cứ như thấy Phan Kim Liên phiên bản hiện đại vậy.
"Giờ anh hối hận còn kịp không?"
Tô Mạt cười hì hì: "Trong từ điển của em không có từ chia tay, chỉ có từ góa bụa thôi."
Lão Tam... Đúng là đồ độc ác, nhưng mà anh thích.
Tô Mạt... Cô cũng thích cái kiểu không bình thường này.
Ngô Tri Thu... Hai đứa bay đúng là nồi nào úp vung nấy, tuyệt phối.
"Mẹ ơi~ con trai út của mẹ về rồi đây, con đã phải chịu khổ sở trăm bề!" Lão Tam gào lên đầy vẻ làm bộ làm tịch.
Ngô Tri Thu nổi hết cả da gà: "Biết nói thì nói cho hẳn hoi, không biết nói thì cút ra chuồng chó mà ngồi." Tưởng mình là con bé Bạch Kiều Kiều hai ba tuổi chắc mà còn gọi mẹ ơi mẹ à.
"Mẹ, lần này con khổ thật mà, ruột gan suýt thì tuôn ra hết rồi, mẹ chẳng thương con tí nào." Lão Tam oán trách.
"Mẹ thương anh, để mẹ đi làm đĩa sườn xào chua ngọt cho anh nhé." Ngô Tri Thu cười mà như không cười.
Lão Tam giờ nghe đến sườn là dựng hết cả tóc gáy: "Mẹ, cái con bạn của Mãn Mãn thâm độc quá, may mà con ăn hết, chứ Mãn Mãn với Tiểu Vũ mà ăn vào thì thi cử gì nữa, chuyện này không thể bỏ qua dễ dàng thế được."
Đề xuất Hiện Đại: Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người