Ngô Tri Thu thầm buồn cười: "Tôi nhớ không nhầm thì con rể bà đấu hai miếng đó một triệu tệ nhỉ? Lúc đó ra tay khí thế thế kia, tôi thực sự thấy hạng nhân tài đó mới hợp với gia đình bà. Mới có một ngày mà đã đòi lỗ ba mươi vạn nhượng lại cho tôi, tôi lấy đâu ra cái phúc đó chứ, chúng ta đâu có thân thiết đến mức ấy."
"Chị dâu, chị đừng nói thế, nhà chị cứu Thanh Thanh với cháu nội tôi, cái ơn này chúng tôi còn chưa trả hết mà. Nhượng lại cho nhà chị còn hơn là để rẻ cho người khác." Ngô Mỹ Phương gượng cười.
Ngô Tri Thu cười như không cười: "Thế là bà định trả ơn cứu mạng đấy à?"
Ngô Mỹ Phương đành đâm lao phải theo lao: "Thì cũng không hẳn, giúp được gì thì chúng tôi giúp một tay."
"Bà đã muốn trả nợ ân tình mà tôi không nhận thì lại là không nể mặt bà. Bà cũng biết hoàn cảnh nhà tôi rồi đấy, chắc chắn cũng biết chúng tôi không có tiền, chỉ là thấy chúng tôi khó khăn nên muốn giúp đỡ. Vậy tôi cũng chẳng khách sáo nữa, hai miếng đất đó đưa tôi đi, tôi viết cho bà cái giấy nợ bảy mươi vạn, trong vòng mười năm nhà tôi chắc chắn trả hết. Giữa chúng ta ân nghĩa gì đó sau này đừng nhắc lại nữa, đỡ để hai vợ chồng bà cắn rứt lương tâm." Ngô Tri Thu cười híp mắt.
Lý Mãn Thương giơ ngón tay cái tán thưởng vợ, bác Cát và mọi người nhe răng cười. Mở miệng đòi người ta bỏ bảy mươi vạn mua đất, não bị úng nước rồi chắc, nhà dân bình thường lấy đâu ra nhiều tiền thế, hộ vạn tệ đã là đỉnh của chóp rồi.
Ngô Mỹ Phương nghẹn họng suýt chết, ân tình gì mà bắt nhà bà bỏ ra một triệu tệ để trả chứ.
"Chị dâu, chị đùa tôi rồi. Tôi biết trong lòng chị có giận, vậy thế này, hai miếng đất này cứ tính theo giá khởi điểm cho chị, sáu mươi vạn, chị mua là chắc chắn lãi."
Xuân Ni bĩu môi: "Tôi cứ tưởng lương tâm thức tỉnh rồi cơ, hóa ra vẫn là muốn nhà tôi nôn tiền ra. Lương tâm cái thứ này ấy mà, có thì có, không thì thôi, chẳng có chuyện thức tỉnh đâu. Các người đấu giá xong không có tiền trả, định bắt nhà tôi đổ vỏ chứ gì. Cũng không phải không được, bảo Điền Thanh Thanh về làm vợ lẽ cho lão Tam đi, nhà tôi coi như nạp thêm phòng nhì."
Ngô Tri Thu... Chị đúng là thương chú em chồng thật đấy.
Lý Mãn Thương... Xã hội mới không cho nạp thiếp đâu.
Lão Tam đang ở xưởng bỗng thấy nóng tai... Con lạy chị dâu hai của con luôn!
Bác Cát, Bạch Tiền Trình, chú Trương cười ha hả.
Mặt Ngô Mỹ Phương xanh mét: "Xuân Ni, cháu nói năng quá đáng quá, tôi có thể đi kiện cháu đấy."
Xuân Ni chỉ tay ra cửa: "Cửa ở hướng trái, mời đi cho, không tiễn."
Điền Lãng vỗ vỗ tay Ngô Mỹ Phương: "Bác gái, chúng cháu chân thành đến tìm bác, giá cả nếu bác không ưng mình có thể thương lượng thêm."
Ngô Tri Thu: "Khỏi thương lượng, vụ làm ăn chắc chắn lãi thì nhà anh cứ giữ lấy mà làm, tôi với Lý Mãn Thương chỉ là dân đen thôi, không mua nổi đất đai gì đâu."
Ngô Mỹ Phương đứng bật dậy, nắm chặt hai tay: "Anh cả chị dâu, định làm tuyệt tình thế sao? Chúng tôi chấp nhận lỗ mấy chục vạn để đưa đất cho anh chị, anh chị còn muốn thế nào nữa?"
Xuân Ni chống nạnh chắn trước mặt Ngô Tri Thu: "Bà là lưu manh hay biến thái thế? Ai mượn các người lỗ mấy chục vạn? Cứ như con quạ đứng ở nhà tôi kêu quàng quạc cái gì, làm cái chức quan quèn là định ép mua ép bán à? Lúc ở buổi đấu giá thì tinh tướng cho lắm vào, giờ thấy không có tiền mua thì cuống lên. Đúng là củ cải đi máy bay, giả làm táo Mỹ, đồ già ba chân thiếu đòn. Muốn tặng thì chúng tôi lấy, mua thì không có tiền, không thích thì cút ngay đi, đừng có ở đây mà nhây."
Lời đã nói đến mức này, hai nhà chính thức xé rách mặt. Ngô Mỹ Phương và Điền Lãng lủi thủi rời khỏi nhà họ Lý.
Bác Cát tặc lưỡi: "Sao không đánh nhau luôn nhỉ, chiến đấu thế này kém quá."
Lý Mãn Thương... Bác đúng là xem kịch không sợ chuyện lớn.
"Bác gái ơi, đấu giá là cái gì thế? Bác kể cho bọn cháu nghe với." Bạch Tiền Trình khá tò mò.
Những người khác cũng nhìn Ngô Tri Thu, họ cũng chưa từng được thấy.
"Thằng ba nhà tôi nhận được giấy mời, dắt tôi đi xem cho biết. Lão Tam bảo cứ hô cái giá sàn không sao đâu, ai muốn mua sẽ tăng giá thôi. Tôi run cầm cập hô đại hai lần, mà nói thật nhé, người giàu nhiều vô kể, giá tăng vù vù, loáng cái lên cả triệu bạc. Cái cậu con rể mới nhà họ Điền cũng đấu được hai miếng, lúc ra tay khí thế lắm, tôi thực sự thấy Điền Thanh Thanh không lấy lão Tam là đúng rồi. Chẳng biết sao nữa, hôm nay lại đến bắt tôi mua đất của họ, tôi lấy đâu ra tiền chứ, chẳng biết họ nghĩ cái gì nữa." Ngô Tri Thu nửa thật nửa giả kể lại.
"Đúng thế, nhà bác điều kiện có khá hơn thật, nhưng cũng có hạn thôi, mấy chục vạn cơ mà, dân thường mình lấy đâu ra." Dì Viên phụ họa.
"Có khi nào cậu thanh niên kia không có tiền, đấu giá xong không có cách nào thu xếp được không?" Thím Trương hỏi.
"Ai mà biết được chuyện nhà họ." Ngô Tri Thu dỡ rau cần trên xe xuống, vừa nói vừa chia cho mọi người.
"Chắc họ tưởng anh ba có tiền, nhưng ngại không dám tìm anh ấy nên mới tìm hai bác." Bạch Tiền Trình đoán.
"Lão Tam có cái con khỉ ấy, xưởng giờ còn đang nợ ngân hàng hơn một triệu tệ tiền vay kìa, nhà xưởng thiết bị cái gì chẳng phải tiền." Lý Mãn Thương vội vàng đính chính, nhà ông không muốn trở thành mục tiêu của ai đâu.
"Cũng đúng, làm gì cũng chẳng dễ dàng." Mấy người đều cảm thán, nhìn ngoài thì oai phong thế chứ thực ra nợ nần đầm đìa.
Ngô Mỹ Phương ra khỏi khu tập thể vừa đi vừa khóc, bao nhiêu thể diện cả đời mất sạch sành sanh.
Điền Lãng lẳng lặng đi theo.
Về đến nhà, Ngô Mỹ Phương gọi điện ngay cho Ngô Ngọc Thanh, chẳng ai giúp được nữa, chỉ còn cách cầu xin ông cụ thôi. Bà không thể trơ mắt nhìn Điền Thắng Lợi gặp chuyện được.
Ngô Ngọc Thanh lặng lẽ nghe con gái khóc lóc kể lể, thở dài một tiếng: "Quan hệ giữa bố với dì Bạch con thế nào con biết rồi đấy, bà ấy sẽ không giúp đâu."
"Bố ơi, con cũng thực sự hết cách rồi, con không thể nhìn Thắng Lợi bị hủy hoại được. Ông ấy mà sụp đổ thì cái nhà này cũng tan nát luôn. Bố ơi, bố giúp con với, đợi mấy hôm nữa bán được đất chúng con sẽ trả lại phần lớn, chỗ còn thiếu con có quỳ xuống đi vay cũng sẽ trả đủ. Tiền chỉ mượn xoay vòng mấy ngày thôi, chỉ mấy ngày thôi bố! Con xin bố đấy! Con không để bố phải khó xử đâu, thật đấy!"
Ngô Mỹ Phương khổ sở cầu xin. Dù sao cũng là con gái mình, Ngô Ngọc Thanh mủi lòng: "Được rồi, để bố hỏi xem, nếu dì Bạch không đồng ý..."
"Bố ơi, con là mượn chứ không phải xin, mượn xoay vòng mấy ngày thôi. Hai người tình nghĩa bao nhiêu năm, bố cầu xin bà ấy, bà ấy chắc chắn sẽ giúp mà." Ngô Mỹ Phương không dám nghĩ nếu ông cụ cũng không giúp được thì bà phải làm sao.
"Được, bố sẽ cố hết sức."
"Bố ơi, ngày mai là phải nộp tiền rồi."
"Bố biết rồi."
Ngô Mỹ Phương đặt điện thoại xuống, ngồi thẫn thờ bên máy điện thoại, Điền Thắng Lợi, Điền Huân, Điền Lãng lặng lẽ ngồi bên cạnh.
Điền Thanh Thanh từ lúc đi vẫn chưa thấy về, người trong nhà dường như cũng quên mất cô rồi.
Ngô Ngọc Thanh ngồi một mình một lát, bảo mẫu gọi vào ăn cơm, ông đi vào phòng ăn.
"Hôm nay có món cá ông thích đấy." Bạch Như Trân mỉm cười nói.
"Thế thì tôi phải ăn nhiều một chút." Lúc ăn cơm Ngô Ngọc Thanh cứ liếc nhìn Bạch Như Trân mấy lần.
Buông bát đũa xuống, Bạch Như Trân lau miệng: "Có việc?"
Ngô Ngọc Thanh cười cười: "Đúng là chẳng giấu được bà cái gì, chúng ta vào thư phòng đi."
Ngô Ngọc Thanh pha cho Bạch Như Trân loại trà bà thích nhất.
Bạch Như Trân nhấp một ngụm: "Có chuyện gì ông cứ nói thẳng đi, tôi còn đống việc phải xử lý."
Đề xuất Ngược Tâm: Nguyên Lai Hắn Cũng Từng Yêu Ta
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người