Lão tam vừa nghe hỏi đến đối tượng là vội vàng chuồn lẹ: "Chú dì ơi, cháu tìm Triệu Tiểu Xuyên có việc thật ạ, cháu đi tìm nó đây."
"Mùng hai Tết thì có việc gì chứ, cứ hỏi đến đối tượng là đứa nào đứa nấy chạy mất dép." Dì Triệu lầm bầm.
Triệu Tiểu Xuyên mặc mỗi cái áo len, xoa xoa hai cánh tay, đứng nép ở đầu ngõ ngó nghiêng: "Tôi không mặc áo bông, vào lấy giúp tôi một cái ra đây."
"Cậu tự vào mà lấy." Lão tam kéo chặt áo bông, anh chẳng dại gì mà vào đó.
"Tôi mà vào thì còn ra được chắc? Mau vào lấy cho tôi, không lấy tôi cướp của cậu đấy!" Triệu Tiểu Xuyên quàng tay qua cổ lão tam, định lột áo bông của anh xuống.
Lão tam vội giữ chặt áo: "Tôi đi lấy, cậu buông tay ra."
Triệu Tiểu Xuyên hì hì cười: "Cái thân hình mảnh khảnh yếu ớt, cái cổ đen nhẻm như trục bánh xe, vỗ vỗ hai cái như con bướm đêm ấy, đúng là một công tử tư bản thân xác quý tộc mà."
"Cái thằng công tử tư bản nhà cậu ấy!" Lão tam thoát khỏi tay Triệu Tiểu Xuyên, bồi cho gã một đòn "hạ bộ" rồi chạy biến.
"Lý lão tam, cậu dám chơi bẩn, tiểu gia lột sạch cậu ra cho đông thành đèn băng luôn!"
Hai đứa đuổi nhau chí tử về đến xóm trọ, cái áo bông của lão tam, mỗi đứa xỏ một tay, trông như anh em sinh đôi dính liền, lạnh đến mức nước mũi chảy ròng ròng.
Trong sân chỉ có Bạch Tiền Trình là không có nhà, dắt con về nhà ngoại Tưởng Phấn ăn Tết rồi.
Nhà chú Trương rất náo nhiệt, mấy thằng con trai đều về ăn Tết cả. Từ lúc phân gia đến giờ, mấy năm rồi mới lại cùng nhau ăn Tết, thím Trương miệng thì lầm bầm mắng mỏ nhưng mặt mày rạng rỡ hẳn lên.
Bác Cát và dì Viên đang ở trong phòng xem lại chương trình Xuân Vãn, giờ trong xóm này nhà nào cũng có tivi cả rồi.
"Về đến nhà rồi, mau trả áo bông cho tôi." Lão tam giằng lại cái áo của mình.
"Trong phòng lạnh chết đi được, cậu đi nhóm lò trước đi. Cái áo đẹp thế này mặc đi nhóm lò thì phí quá, cậu mặc cái áo bông rách kia mà làm." Triệu Tiểu Xuyên cứ khư khư giữ lấy cái áo.
Lão tam tức đến thở không ra hơi: "Tôi đúng là rảnh rỗi mới đi tìm cậu, cậu cứ ở nhà mà chịu 'đấu tố' đi cho rảnh nợ."
"Cậu mà không rảnh rỗi sinh nông nổi thì sao mà nhớ đến tôi được. Điền Thanh Thanh mà ở nhà thì cậu đã quẳng tôi ra sau đầu từ lâu rồi." Triệu Tiểu Xuyên khoác luôn cái áo bông vào người.
Trong phòng lạnh ngắt, lão tam vội đi lấy củi nhóm lò.
Hai đứa xoa xoa tay, hơ bên lò sưởi.
"Làm tí mồi đi, anh em mình làm vài ly." Triệu Tiểu Xuyên đề nghị.
Lão tam: "Cậu đi mua rượu đi, trong nhà hết rượu rồi."
"Nhà cậu bán rượu mà bảo hết rượu?" Triệu Tiểu Xuyên không tin.
"Cậu tìm đi, tìm thấy tôi uống nước đái cho cậu xem."
Triệu Tiểu Xuyên... "Thế mồi thì chắc là có chứ, cậu chuẩn bị hai món đi, tôi đi mua rượu."
"Chuyện nhỏ." Lão tam đồng ý cái rụp.
Triệu Tiểu Xuyên quấn chặt áo bông, ra ngoài mua rượu.
Lão tam đi vào bếp.
Đến lúc Triệu Tiểu Xuyên quay lại, thấy lão tam vẫn ngồi đó hơ lửa: "Mồi đâu?"
Lão tam chỉ chỉ lên nắp lò: "Đây chứ đâu, hai món."
"Đây mà là mồi á?" Triệu Tiểu Xuyên chỉ vào đống lạc và hạt dẻ trên nắp lò.
Lão tam: "Cái này nhắm rượu là chuẩn bài rồi, cậu còn muốn gì nữa. Đừng có mới phất lên mấy ngày đã quên gốc gác, lúc đói kém thấy cái này có mà mừng húm. Nhìn cậu kìa, Tết nhất mà mua có mỗi chai Nhị Oa Đầu."
"Thế vẫn còn hơn cậu, có mỗi đống lạc mà cũng đòi đãi khách."
Hai đứa vừa cãi nhau vừa mở rượu, nhấp một ngụm, bóc hai hạt lạc bỏ vào miệng.
"Cậu xem bao nhiêu đám rồi mà sao vẫn chưa thành thế? Là người ta không ưng cậu, hay cậu không ưng người ta?" Lão tam cũng thắc mắc, người ta thường xem một hai đám là thành, sao Triệu Tiểu Xuyên lại vất vả thế.
Triệu Tiểu Xuyên ném một hạt lạc vào miệng: "Cậu bảo cái điều kiện của tôi ấy, lửng lơ cá vàng, đám tốt thì chê tôi là dân buôn bán, không ổn định, không oai bằng bát cơm sắt. Đám kém hơn chút thì tôi lại thấy mình cũng ưu tú, không muốn nhắm mắt đưa chân."
"Cậu không phải là vẫn chưa quên được cô y tá nhỏ kia đấy chứ?" Lão tam nheo mắt nhìn.
"Cậu dẹp đi cho tôi nhờ, người ta giờ con bồng con bế rồi, tôi nhớ nhung làm gì cho mệt xác."
"Không nhớ nhung sao cậu biết người ta con bồng con bế rồi? Cậu vẫn còn tơ tưởng chứ gì." Lão tam bắt thóp ngay.
"Tôi tơ tưởng làm gì, tôi rảnh quá chắc? Lúc đi giao hàng thấy người ta dắt theo mấy đứa nhỏ đấy thôi." Triệu Tiểu Xuyên lại làm một ngụm: "Hợp nhất là Triệu Na thì lại bị Trần Thành Bình nẫng tay trên mất rồi, giá mà hai đứa nó 'toang' thì tốt biết mấy."
Lão tam... "Chết cái tâm đó đi, người ta mùng một tháng năm là cưới rồi."
"Hì hì, tôi đùa thôi. Cậu với Điền Thanh Thanh thế nào rồi, mùng hai Tết không ở nhà bố vợ ăn cơm mà lại nhớ đến tôi?"
Lão tam thở dài bất lực: "Hai năm nay cũng chẳng liên lạc gì, cậu hỏi tôi, tôi biết hỏi ai."
Triệu Tiểu Xuyên gạt đống lạc cháy sang một bên: "Thế cậu không hỏi xem Điền Thanh Thanh ý tứ thế nào à, giờ liên lạc cũng đâu có khó khăn gì."
Nếu lão tam muốn tìm Điền Thanh Thanh, Bạch Lượng có thể giúp tìm được ngay, nhưng anh không chủ động liên lạc.
"Lúc Điền Thanh Thanh đi có bảo là về sẽ cưới, tôi cứ muốn đợi, đợi cô ấy về." Với Triệu Tiểu Xuyên là anh em chí cốt, lão tam mới nói thật lòng mình.
Triệu Tiểu Xuyên: "Thế chẳng phải là tự làm khổ mình sao, không được thì mình tìm đám khác, với điều kiện của cậu thì thiếu gì người theo, hà tất phải cứ bám lấy thế này."
"Có gì mà khổ với không khổ, tôi mới bao nhiêu tuổi đâu. Lúc tôi chẳng có gì trong tay Thanh Thanh đã chọn tôi, giờ tôi có tất cả rồi, tôi chỉ muốn tình cảm này có một kết cục viên mãn."
"Thế nếu kết cục không tốt thì sao?" Triệu Tiểu Xuyên hỏi.
"Thì cũng là chuyện thường tình thôi." Lão tam nhấp một ngụm Nhị Oa Đầu.
Triệu Tiểu Xuyên... "Thế chẳng phải lãng phí thời gian sao, mấy năm trời, con cái chắc cũng mấy tuổi rồi."
"Đùa cậu thôi, thời gian tới tôi ra nước ngoài học tập, sẵn tiện qua đó xem sao."
"Đi thì đừng có đi không, hỏi cho rõ ràng vào. Người ta mà mười năm không về thì cậu cũng định đợi mười năm chắc? Làm người ấy mà, đừng có đặt mục tiêu cao quá, cứ tìm người môn đăng hộ đối, cùng một tầng lớp, kiến thức như nhau, khỏi phải đoán già đoán non cho mệt người."
Lão tam... "Đợi cậu tìm được rồi hãy nói nhé, cả đời quen được mỗi một người mà cũng đòi giảng đạo lý với tôi."
Triệu Tiểu Xuyên: "Tôi mà muốn tìm thì phút mốt là xong ngay. Tôi giờ điều kiện thế này, chẳng qua là hơi kén chọn chút thôi, từ chỗ cậu tôi cũng rút ra được kinh nghiệm, cứ phải thực tế một chút."
Lão tam lườm một cái: "Cậu định bay lên trời chắc, ai mà thèm nhìn cậu chứ, trông như thằng lưu manh ấy."
"Hai đứa mình khí chất như anh em ruột, tôi lưu manh thì cậu cũng là quân lưu manh thôi."
Hai đứa vừa uống vừa đấu khẩu, cửa bỗng "két" một tiếng mở ra, lão tam quay đầu lại nhìn: "Ông ngoại, sao ông lại đến đây?"
Ngô lão thái gia sầm mặt: "Tôi đến chúc Tết anh đây."
Lão tam... Cái lão già này, người đầy "tà khí", vội vàng đứng dậy chúc Tết ông ngoại, bưng cái ghế đẩu mời ông ngồi cạnh lò sưởi, chớp chớp mắt hỏi:
"Cậu cả với mợ cả về nhà ngoại rồi ạ? Ông ở nhà một mình buồn quá nên sang đây?"
Năm nay Ngô Hoài Lợi không để ông cụ ở một mình vì sợ mùa đông giá rét xảy ra chuyện gì.
Ngô lão thái gia phản vấn: "Sao anh không về thôn?"
"Con về thành phố biếu quà nhà đối tượng. Ông ngoại ơi, ông biết rõ nhà mình không có ai mà sao vẫn sang đây, sao thế, bị ai làm cho uất ức à?"
Đề xuất Hiện Đại: Kỳ Nghỉ Lễ Tháng Năm
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người