"Anh đúng là thiển cận, anh đừng có quản. Ở trường nhiều việc cần đến tiền lắm, mua tài liệu, đồ dùng học tập các thứ, nhà mình có điều kiện thì đừng có keo kiệt. Đừng để con bé phải đi đường vòng, cái gì tốt cho việc học thì cứ mua thẳng tay. Đã đỗ đại học rồi thì phải học cho bằng hết, biến kiến thức thành của mình. Phượng Xuân à, chỉ có những thứ trong đầu cháu mới thực sự là của cháu thôi."
Ngày xưa Lý Hưng Quốc đi học đại học, nhà khó khăn thế còn cố lo cho bằng được, huống hồ giờ nhà đã khá giả.
Phượng Xuân gật đầu lia lịa: "Ông nội, cháu nhất định sẽ cố gắng ạ."
"Phượng Xuân này, đừng trách bà nói lời khó nghe. Cháu là người đã qua một lần đò rồi, cháu phải hiểu kết hôn không phải chuyện của riêng hai người. Ở đại học đứa nào cũng ưu tú, trừ khi cháu xuất sắc hơn hẳn bọn nó, người ta mới có thể lờ đi cái mác 'đã ly hôn' của cháu, lời bà nói cháu hiểu chứ?"
Lão thái thái sợ con bé này đi học lại mơ mộng hão huyền. Những đứa đỗ đại học đều là thiên chi kiêu tử, gia đình họ sẽ không đời nào chấp nhận một người phụ nữ đã qua một đời chồng.
Phượng Xuân hít một hơi thật sâu: "Bà nội, cháu hiểu ạ. Cháu biết bà vì tốt cho cháu, cháu biết điều mà."
"Thế thì tốt, tiền này cháu cứ cầm lấy. Đúng như ông nội cháu nói, nhà mình giờ không thiếu tiền, cháu chỉ cần lo học cho tốt là được, dồn hết tâm trí vào việc nâng cao bản thân, đừng có lúc nào cũng nghĩ đến chuyện tiết kiệm." Lão thái thái đưa tiền cho Phượng Xuân.
"Cháu cảm ơn ông bà." Phượng Xuân nhận tiền, nước mắt không kìm được mà trào ra.
Lão gia tử quay sang nhìn mấy đứa nhỏ còn lại: "Vẫn câu nói cũ, đứa nào đỗ đạt, chỉ cần tôi còn sống là tôi lo hết. Tôi già rồi, chỉ mong nhà mình ra được thêm vài người thành đạt."
"Ông ngoại ơi, em út nhà cháu sang năm thi đại học rồi, chắc ông sắp phải tốn kém rồi đấy." Triệu Na cười hì hì, Triệu Bảo Ngọc vốn là học sinh giỏi của trường chuyên mà.
"Bảo Ngọc mà đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại, ông còn cho thêm!" Lão gia tử giờ nói chuyện khí thế lắm, ai bảo trong tay có tiền cơ chứ.
"Ông ngoại, cháu cũng có thể đỗ Thanh Hoa." La Phán Phán mong chờ nhìn lão gia tử.
Lão gia tử... Đỗ kiểu gì? Cái hạng đến cấp ba còn chẳng thi nổi.
Lý Mai mặt đầy vẻ ngượng ngùng.
Lão thái thái: "Đỗ là cho."
La Phán Phán cười hì hì: "Cháu cảm ơn bà ngoại."
Lão thái thái... Cảm ơn hơi sớm rồi đấy.
Lưu Thúy Hoa móc trong túi ra một trăm đồng: "Phượng Xuân, đây là chút lòng thành của chú hai thím hai."
Lý Mai và Lý Tú mỗi người cũng đưa một trăm đồng cho Phượng Xuân.
Phượng Xuân nhìn Ngô Tri Thu, không biết có nên nhận không.
"Cứ nhận đi, đều là tấm lòng của các trưởng bối cả." Ngô Tri Thu bảo Phượng Xuân nhận lấy, đây là chuyện lễ nghĩa qua lại, sau này họ có việc bà sẽ đáp lễ sau.
Lý Mãn Đồn suốt buổi không nói câu nào, nhìn mấy đứa con mình mà phát rầu. Mấy đứa này coi như hỏng hẳn rồi, không biết đời sau có đứa nào làm nên trò trống gì không.
Ông cụ Ngô, Ngô Hoài Lợi, Ngô Hoài Khánh mỗi nhà cũng cho Phượng Xuân năm mươi đồng.
Mấy đứa nhỏ nhìn mà thèm thuồng, đỗ đại học một cái là mọi người tranh nhau cho tiền.
Sáng sớm hôm sau lúc nấu bữa sáng, Ngô Tri Thu đưa cho Phượng Lan một trăm đồng.
"Mẹ, mẹ làm gì thế này?" Phượng Lan không nhận.
Ngô Tri Thu nhéo Phượng Lan một cái: "Một tháng con làm được bao nhiêu tiền mà ra tay một cái là một trăm đồng, định làm đại gia à? Con không nhìn lại điều kiện của mình sao?"
"Mẹ, con có tiền mà, giờ con cũng chẳng tiêu pha gì." Phượng Lan vẫn từ chối.
"Con không tiêu nhưng con gái con không tiêu chắc? Năng lực của con có đủ lo cho Mãn Mãn ở đại học không phải lo nghĩ gì, chỉ lo học không? Tự lo chuyện của mình đi, đừng có đối xử với người khác còn hào phóng hơn cả con gái mình, con có ngốc không hả." Ngô Tri Thu gõ đầu Phượng Lan.
"Mẹ, đó cũng đâu phải người ngoài, chẳng phải em gái ruột của con sao." Phượng Lan lầm bầm.
"Con mà sống không tốt thì ai giúp được con? Con có bệnh tật gì thì trông chờ em gái ruột hầu hạ, chữa bệnh cho chắc? Đừng có mà tay thoáng quá, tiền của mình thì lo mà giữ lấy." Ngô Tri Thu thấy Phượng Lan lại tái phát cái bệnh không phân minh, lão nhị với Xuân Ni giờ mỗi năm kiếm cả vạn bạc, con làm tháng được vài chục đồng lương mà cũng đòi bỏ tiền ra như người ta, con có bị hâm không.
"Con biết rồi mẹ, tiền này con không lấy đâu."
"Cầm lấy đi, tự mua cho mình hai bộ quần áo mới, ngày nào cũng ăn mặc trông còn già hơn cả mẹ." Ngô Tri Thu nhét tiền vào tay Phượng Lan.
Phượng Lan cười: "Mẹ, đó là vì mẹ trẻ quá thôi."
Ngô Tri Thu thở dài, nói cũng bằng thừa, thôi để bà tự mua cho xong: "Chuyện đi học của Mãn Mãn sau này, mẹ với bố con sẽ lo, con không phải bận tâm."
"Mẹ, thế nhỡ Mãn Mãn muốn ra nước ngoài thì sao?"
"Nó có thi ra ngoài trái đất mẹ cũng lo được."
Phượng Lan cười khúc khích: "Mẹ, thế thì con nhẹ cả người."
"Lo mà chải chuốt bản thân đi, ba mươi tuổi đầu rồi đừng có lúc nào cũng cũ kỹ thế."
"Vâng, thế mai con mua cái váy hoa mặc nhé." Phượng Lan biết mẹ thực lòng tốt với mình.
"Mua hẳn mấy cái vào, sang tiệm lão tam mà lấy, mẹ trả tiền." Ngô Tri Thu giờ giàu nứt đố đổ vách rồi.
"Mẹ, tiệm lão tam đắt lắm, một cái váy những mấy trăm đồng cơ." Phượng Lan cũng thích, nhưng nghe giá xong thì thôi, thích không nổi.
"Bảo thằng út lấy giá sỉ, chị gái ruột mà nó còn đòi lãi à! Lát nữa mẹ bảo nó."
Hai mẹ con thầm thì trong bếp.
Lúc ăn cơm, Ngô Tri Thu nói với lão tam: "Trong tiệm con có cái váy nào đẹp thì đưa cho chị cả, chị dâu hai với Phượng Xuân chọn mấy cái, mẹ trả tiền."
Lão tam: "Mẹ, mẹ chắc chắn là sẽ trả tiền chứ?"
"Mẹ quỵt tiền con bao giờ chưa." Ngô Tri Thu trợn mắt.
"Hì hì, mẹ, con đùa tí thôi. Chị cả, chị dâu hai, lát nữa hai người sang tiệm mà thử, thích cái nào lấy cái đó, toàn bộ do Ngô nữ sĩ thanh toán, không lấy là thiệt đấy."
Lão tam bị Ngô Tri Thu gõ cho một đũa vào đầu, dám coi bà là địa chủ à!
"Mẹ, con không lấy đâu, con suốt ngày lội ruộng chẳng có chỗ nào mà mặc." Xuân Ni vội vàng từ chối.
"Nhường là lễ, không lấy là hỷ, mẹ cứ mua cho chị cả với Phượng Xuân là được rồi." Lão nhị thong thả bồi thêm một câu.
Xuân Ni... tay dưới gầm bàn véo mạnh vào đùi lão nhị một cái, cô là con dâu, chẳng lẽ không được khách sáo một tí à.
"Cứ đi chọn lấy hai bộ, trẻ trung thì phải biết chưng diện, mỹ phẩm cũng mua một ít mà bôi lên mặt, đứa nào đứa nấy mặt mũi khô héo cả ra." Ngô Tri Thu thấy tay Xuân Ni mùa hè mà cũng nứt nẻ, mặt mũi đen nhẻm, con bé này chịu khổ cùng lão nhị không ít.
"Bà cũng đi chọn lấy hai bộ đi." Lý Mãn Thương nói với Ngô Tri Thu, cứ nói người khác, bản thân bà cái áo sơ mi trên người sắp giặt đến rách rồi kìa.
Ngô Tri Thu nhìn lại mình rồi cười: "Tôi cũng đi chọn hai bộ vậy."
Ăn cơm xong, bọn trẻ đi học, lão nhị định đưa Tam Bảo về quê, Tam Bảo chết sống không chịu, nó không muốn về, nó muốn đi dạo phố, mua đồ chơi.
Ngô Tri Thu dí mũi Tam Bảo: "Chỉ có con là tinh ranh nhất."
"Bà nội ơi, mua cho con một cái được không?"
"Mua cho con cái rắm, rắm cũng không có mà mua." Lão tam trêu Tam Bảo.
"Bà nội ơi, chú ba con cứ như thằng ngốc ấy."
"Thằng ranh con, mày muốn ăn đòn hả." Lão tam xách bổng Tam Bảo lên quay vòng vòng, Tam Bảo chẳng sợ tí nào, cười nắc nẻ.
Mấy người phụ nữ đến tiệm của lão tam, Phượng Lan còn phải đi làm nên chọn trước hai bộ, lúc nhìn thấy mác giá, cô cảm thấy run rẩy cả người, đồng thời cảm thán người giàu ở Bắc Kinh đúng là nhiều thật.
Xuân Ni thử mấy bộ, bộ nào cũng đẹp, Ngô Tri Thu bảo lấy hết, quần áo đẹp ai chẳng thích, Xuân Ni hớn hở cảm ơn mẹ chồng.
Phượng Xuân chọn hai bộ màu sắc tươi tắn.
Ngô Tri Thu cũng tự mua hai bộ, bà không thích mặc váy vì thấy vướng víu, nên lấy hai bộ đồ vest nữ.
Lúc thanh toán, bàn tính của lão tam gõ lạch cạch: "Ngô nữ sĩ tôn kính, tổng cộng là 1288 đồng, bớt cho mẹ số lẻ, còn 1200 đồng."
Ngô Tri Thu... Bớt số lẻ mà bớt có 88 đồng, cái thằng ranh này định bay lên trời đấy à?
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Báo Thù: Hóa Thân Thành Ánh Trăng Sáng
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người