Ngô Ngọc Thanh gật đầu: "Bà Bạch nhà con chắc sẽ đầu tư ở đây, nên tụi bố chắc sẽ ở lại Bắc Kinh một thời gian dài."
"Đầu tư? Xưởng may của Hưng An ạ?"
"Xưởng may của Hưng An, và có thể cả xưởng điện máy nữa."
Thằng Ba hồi Tết có nói qua, nhưng lúc đó chưa chốt, giờ đã xây xưởng thật rồi sao?
"Điện máy chắc chắn đầu tư rồi ạ?" Ngô Mỹ Phương nghĩ nếu thành công thì đây chắc chắn là doanh nghiệp lớn.
"Tám chín phần mười rồi, hai bên đều có ý định. Như Trân đã làm xong bản kế hoạch, giờ chỉ xem chính sách hỗ trợ bên Cục Công thương thế nào thôi. Giờ trong nước cái gì cũng mới mẻ, nhiều yếu tố chưa ổn định." Ngô Ngọc Thanh sang đây cũng là để báo trước cho con gái một tiếng.
"Chẳng phải bảo Hưng An với Tiểu Bạch làm sao, giờ bà Bạch tự làm ạ?" Có sự chuẩn bị tâm lý từ trước nên Ngô Mỹ Phương cũng không thấy gì lạ.
"Đều có cổ phần cả, chủ yếu là làm cho mấy đứa nhỏ thôi, Như Trân đứng ra bảo kê cho chúng nó." Bạch Như Trân giờ chủ yếu muốn phát triển bất động sản.
Ngô Mỹ Phương chấn động: "Đầu tư lớn thế chỉ để nâng đỡ Hưng An thôi sao? Thế để Bạch Lượng tự làm không tốt hơn à?"
"Đây là lần đầu Tiểu Bạch khởi nghiệp, vả lại đều là bạn thân của nó. Cậu Trần có ông cậu rất thế lực, chuyên làm mảng này ở nước ngoài nên có kinh nghiệm, xây xưởng này cậu ấy sẽ hỗ trợ kỹ thuật. Còn Hưng An..." Ngô Ngọc Thanh cười.
"Không có nó thì không có sự hợp tác này đâu, nó là nhân vật then chốt đấy." Thằng Ba thực lực không bằng hai bên kia, nhưng nhờ nó mà hai bên mới bắt tay nhau được. Hai vị thiếu gia kia chỉ thích chơi với nó thôi.
Ngô Mỹ Phương tặc lưỡi: "Thằng Hưng An đúng là số hưởng."
"Cũng chẳng hẳn là may mắn đâu. Nhà cậu Trần giúp nhiều, còn Tiểu Bạch thì nhà họ Lý đối xử chân thành lắm. Ban đầu có thể là nể mặt tụi bố, nhưng giờ quan hệ của nó với nhà đó còn thân hơn cả bố. Đồ người ta tặng Tiểu Bạch, Như Trân còn thấy quá quý giá."
Ngô Mỹ Phương tò mò: "Tặng gì thế bố?"
"Thôi con đừng hỏi nữa. Hai bên giao thiệp rất có tâm, không chỉ là may mắn đâu." Ngô Ngọc Thanh tự động xếp lão Quan vào người nhà họ Lý luôn.
Ngô Mỹ Phương...
Ăn cơm xong, Ngô Ngọc Thanh về luôn, vì còn ở lại lâu nên ông không đợi Điền Thắng Lợi về.
Điền Thắng Lợi biết chuyện cũng không thấy bất ngờ. Bạch Như Trân đã đích thân đến thì không thể làm chuyện nhỏ nhặt, ông cũng chẳng hối hận vì không tham gia vào.
Thấm thoát hai tháng trôi qua, Bạch Như Trân dắt theo Bạch Lượng, thằng Ba, Trần Thành Bình tham gia buổi họp xúc tiến đầu tư do Cục Công thương tổ chức riêng cho họ. Bạch Như Trân trình bày về hai dự án.
Xưởng may sẽ nhập thiết bị tiên tiến từ nước ngoài, thuê đội ngũ thiết kế và quản lý chuyên nghiệp để xây dựng thương hiệu.
Xưởng điện máy chủ yếu lắp ráp linh kiện, dự kiến sản lượng mười vạn sản phẩm mỗi ngày...
Sau đó sẽ thành lập công ty ngoại thương, cả quần áo và đồ điện đều hướng tới xuất khẩu...
Lãnh đạo Cục Công thương nghe mà mắt sáng rực.
Cục trưởng Thẩm thể hiện thành ý hết mức: ưu đãi tiền thuê đất, miễn giảm thuế, hỗ trợ vay vốn, đơn giản hóa thủ tục phê duyệt...
Bạch Như Trân rất hài lòng, bà giảng giải tỉ mỉ cho ba đứa nhỏ về lợi ích của những chính sách này. Chính phủ làm vậy chủ yếu để thu hút vốn ngoại, nhập khẩu công nghệ, tăng nguồn thu ngoại tệ và phát triển kinh tế mạnh mẽ.
Cả ba gật đầu lia lịa. Tay thằng Ba cầm bút run bần bật. Lần đầu tiên anh thấy cảnh tượng hoành tráng thế này. Giây phút này anh mới nhận ra mình thiếu sót thế nào, ngay cả cái chữ viết cơ bản cũng sợ người ta nhìn thấy, thật sự không dám đưa ra.
Mấy chính sách chuyên môn anh nghe chẳng hiểu mấy. Bạch Lượng thì không lạ lẫm gì, chẳng hề nao núng. Trần Thành Bình khá hơn một chút. Thằng Ba hít sâu, ghi lại tất cả những gì không hiểu để lát nữa hỏi Bạch Như Trân. Anh hạ quyết tâm phải học hành tử tế, không thể làm kẻ kéo chân người khác được.
Họp xong, hai dự án bắt đầu chính thức triển khai. Bạch Như Trân để thằng Ba và Bạch Lượng chịu trách nhiệm theo sát, Trần Thành Bình bận đi làm nên không có thời gian. Chủ yếu là để rèn luyện hai đứa.
Chỉ có tự mình thực hành mới có thể linh hoạt ứng phó sau này, cũng như nhận ra điểm yếu của bản thân.
Thằng Ba và Bạch Lượng bận tối mắt tối mũi, bị kéo đi họp hành liên miên.
Mới đầu thằng Ba ngơ ngác như bò đội nón, người ta nói mười câu anh chẳng hiểu nổi năm. Bạch Lượng thì chỉ đi cho có mặt, việc gì cũng đẩy cho thằng Ba quyết. Thằng Ba đành mặt dày nhờ người ta giảng giải cặn kẽ từng li từng tí.
Anh tự mua bao nhiêu sách, cả từ điển Tân Hoa, ngày nào cũng không thèm tán dóc nữa, đọc sách đến nửa đêm.
Lý Mãn Thương cảm thán với Ngô Tri Thu: "Thằng út nhà bà mà có cái chí này từ sớm thì đã đỗ đại học lâu rồi."
"Nó cũng là bị ép vào thế thôi. Bạch Như Trân cố ý rèn nó đấy, để nó biết mình thiếu cái gì. Có bà ấy bảo kê, thằng Ba chắc chắn trưởng thành nhanh." Ngô Tri Thu rất biết ơn Bạch Như Trân vì đã dạy dỗ thằng Ba cùng với Tiểu Bạch.
"Thằng Ba đúng là gặp quý nhân." Ai mà ngờ thằng út ích kỷ ngày nào giờ lại ra dáng thế này.
"Con người thay đổi theo môi trường mà." Ngô Tri Thu cảm thán. Kiếp này thằng Ba thật sự khác hẳn rồi.
Thời gian trôi mau, loáng cái đã hai tháng. Thằng Ba tiến bộ thần tốc, đối ngoại với chính quyền cơ bản đã ứng phó trôi chảy. Giờ anh đang theo Tiểu Bạch học tiếng Anh. Bạch Như Trân định đưa anh ra nước ngoài để học quản lý doanh nghiệp bài bản.
Đêm nào thằng Ba cũng nghe băng tiếng Anh đến lúc ngủ quên.
Sáng sớm hôm sau ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở mà mồm vẫn lẩm bẩm từ vựng tối qua, trông bộ dạng thảm hại vô cùng.
"Chú Ba, chú chăm chỉ quá, con phải học tập chú mới được." Đại Bảo nhìn chú Ba với ánh mắt ngưỡng mộ.
Thằng Ba mở mắt, chỉ vào mình: "Học tập chú?"
Đại Bảo gật đầu lia lịa: "Cô út với chị Mãn Mãn giờ đều đang học tập chú đấy, con cũng phải nỗ lực như chú Ba."
Nhị Bảo cũng gật đầu: "Phải học giỏi."
Thằng Ba...
"Anh Ba, anh giờ giỏi thật đấy. Sau này em nhất định phải giống anh, nỗ lực phấn đấu vì lý tưởng của mình." Tiểu Vũ nắm chặt tay cổ vũ cho anh.
"Cậu Ba, giờ con đang học kiến thức cấp hai rồi. Người không lo xa tất có họa gần, con nhất định phải vượt qua cậu!" Mãn Mãn mặt mũi nghiêm túc vô cùng.
Thằng Ba ngơ ngác nhìn mấy đứa nhỏ. Mình ưu tú thế thật sao? Không phải tụi nó lừa mình đấy chứ?
"Dạo này biểu hiện tốt đấy, bọn trẻ đều lấy con làm gương, đứa nào cũng ham học hẳn lên." Lý Mãn Thương cũng hiếm khi khen con trai. Đám trẻ nhà mình với nhà bà loa phường giờ đi học về là chúi mũi vào học, không chạy nhảy lung tung nữa.
"Bố, bố không lừa con chứ?"
"Bố rảnh đâu mà lừa anh. Ngày trước anh toàn nói nhảm nên bọn trẻ học thói lanh chanh, giờ anh đọc sách suốt nên chúng nó cũng tiến bộ theo. Anh đúng là tấm gương tốt đấy." Lý Mãn Thương bồi thêm một câu.
Thằng Ba lập tức phấn chấn hẳn lên, cảm thấy mình lại "ngon" rồi. Nếu chúng nó học theo mình mà nhà này lòi ra hai đứa đại học thì... hì hì... "Các con cứ học cho giỏi đi, cố mà đỗ đại học rồi ra nước ngoài du học."
"Chú Ba, chú nuôi tụi con đi học nhé?" Nhị Bảo hỏi tỉnh bơ.
Thằng Ba gắt: "Cái thằng ranh này, sao mày khôn thế? Tìm bố mày ấy, bố mày kiếm bao nhiêu tiền để mốc ra kìa."
"Chú Ba, bố con không giàu bằng chú, bố con là nông dân, chú là Chủ tịch cơ mà." Nhị Bảo mặt nghiêm túc như thật.
Đề xuất Cổ Đại: Sư Muội Vì Muốn Làm Thái Tử Phi Mà Cướp Phu Quân Rắn Của Ta
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người