"Anh cứ đợi đấy, lúc nào cần đến nhà họ Điền thì đừng có trách." Đặng Minh Hà hằn học lườm lão Tam.
Lão Tam... Đúng là hạng bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, cậu ấm Bạch cũng mỉa mai không ít mà mụ ta chẳng dám ho một tiếng, chỉ dám lên mặt với hắn.
"Bao giờ cô làm chủ được nhà họ Điền thì tôi thề không bước chân vào cửa, cô còn dám vác mặt vào tiệm tôi lần nữa, tôi lột sạch cô rồi tống cho mấy lão già." Lão Tam nheo mắt, tuyệt đối không phải lời nói đùa, chọc điên hắn là hắn cho ông cụ Quan thí nghiệm thật đấy.
"Vô sỉ, lưu manh! Còn muốn cưới Điền Thanh Thanh à, nằm mơ đi!" Đặng Minh Hà trước khi đi còn gượng cười với cậu ấm Bạch: "Em họ Bạch, Thanh Thanh sẽ không gả cho Lý Hưng An đâu, em vẫn nên về nhà họ Điền ở đi."
Cậu ấm Bạch rùng mình một cái: "Điền Thanh Thanh gả cho ai liên quan gì đến tôi, tôi ở đâu không mượn cô lo."
Cậu ấm Bạch chưa nói dứt lời, Đặng Minh Hà đã ra khỏi tiệm.
"Cái con bọ hung này nhắm trúng anh rồi đấy, cho anh có tí tiền mà khoe khoang, ra ngoài cẩn thận tí, đừng để mụ ta cưỡng bức đấy." Lão Tam lườm cậu ấm Bạch, toàn là do cậu rước họa vào thân.
Cậu ấm Bạch cảm thấy mình bị oan ức thấu trời xanh, cậu có làm gì đâu, con bọ hung hôm qua đâu có thế này, chắc chắn là Điền Huân, cái mồm thối đó khai hết gốc gác của cậu ra nên mới bị bọ hung nhắm trúng.
Cậu ấm Bạch đời nào chịu nhục thế này, cậu tuy ham chơi quậy phá nhưng chỉ giới hạn với đàn ông thôi, cậu cực kỳ giữ mình đấy nhé.
Không được, cậu ấm Bạch nới lỏng cái khăn lụa trên cổ, hầm hầm đi ra ngoài.
Lão Tam ngồi thong dong: "Anh đi đâu đấy, đừng vì hạng đàn bà đó mà nghĩ quẩn nhé."
Cậu ấm Bạch loạng choạng, quay đầu lại: "Năm trăm đồng mất tiêu rồi."
Lão Tam... "Ơ kìa Tiểu Bạch, anh mà thế này thì anh em mình không chơi với nhau được nữa đâu."
"Không chơi thì thôi, anh cũng đừng tìm tôi đầu tư nữa." Cậu ấm Bạch leo lên chiếc mô tô của mình.
Lão Tam đuổi theo: "Đầu tư và chuyện này là hai việc khác nhau, sao anh lại công tư bất phân thế."
"Tôi là người như thế đấy, anh không hài lòng thì đừng dùng tiền của tôi." Cậu ấm Bạch rồ ga phóng đi mất hút.
Lão Tam ăn một bụng khói xe, đúng là người giàu toàn hạng thất hứa!
Cậu ấm Bạch đến cục công an thành phố tìm Điền Huân.
Điền Huân thấy cậu ấm Bạch ngồi trên mô tô trước cổng, cứ ngỡ cậu vì chuyện hôm qua mà không muốn làm quan hệ căng thẳng nên qua đây tìm bậc thang để xuống, Tiểu Bạch này đúng là khá khen, hơn hẳn Lý Hưng An.
Cậu ấm Bạch... Tôi có phải cái thang đâu mà cho anh bậc thang để xuống, cũng giống hệt mụ đàn bà kia, diễn sâu quá.
"Tiểu Bạch, đi thôi, cùng đi ăn cơm." Điền Huân mỉm cười, tuy chưa đến trưa nhưng cũng không thể đứng đây mà nói chuyện.
"Tiểu Bạch là để anh gọi à, tính theo vai vế anh phải gọi tôi là cậu." Cậu ấm Bạch lạnh mặt, chẳng phải bảo là họ hàng sao, họ hàng thì phải gọi cho đúng chứ.
Điền Huân... "Cái đó, vai vế cậu lớn thật, ngại quá, tôi sơ suất, đi thôi, cùng đi ăn cơm, vừa ăn vừa nói chuyện."
"Tôi chưa được ăn cơm bao giờ chắc, lặn lội đường xá xa xôi đến đây để ăn miếng cơm của anh à, không bõ tiền xăng. Tôi đến để bảo anh một câu, quản cho tốt mụ đàn bà của anh đi, đừng để mụ ta đến làm phiền tôi, vả lại quan hệ giữa tôi với nhà anh cũng chẳng thân thiết gì, tôi đến đây cũng không phải để nương nhờ các người." Cậu ấm Bạch cũng chẳng khách sáo, chuyện tối qua không nói cho Điền Huân là đúng, cái hạng không biết nặng nhẹ.
Điền Huân... "Không phải Tiểu Bạch, liệu có hiểu lầm gì không?"
"Gọi cậu, ai là Tiểu Bạch?"
Điền Huân... "Cậu Tiểu Bạch, chắc chắn là hiểu lầm rồi, hôm nay Minh Hà đi tìm cậu à, cô ấy hôm qua có bảo muốn mời cậu ăn cơm để giải tỏa quan hệ, tôi biết mà."
Cậu ấm Bạch... Đồ chó đẻ cậu Tiểu Bạch: "Nể mặt ông ngoại anh là dượng tôi, tôi khuyên anh một câu, mụ Đặng Minh Hà đó chẳng phải hạng tốt lành gì đâu, nhưng anh không nghe cũng chẳng sao, anh với tôi cũng chẳng có nửa xu quan hệ, sau này hai vợ chồng anh cứ tránh xa tôi ra, nếu không đừng trách tôi không khách sáo. Tôi là Việt kiều về đầu tư, quấy rối Việt kiều, anh biết sẽ bị xử lý thế nào rồi chứ?"
Đất nước hiện đang rất thiếu ngoại tệ, những Việt kiều này về nước được đãi ngộ rất tốt, quấy rối Việt kiều khiến người ta không đầu tư nữa thì có mà ăn không hết gói mang về.
Mặt Điền Huân hết đỏ lại trắng, hết trắng lại xanh, xanh rồi lại đen, cậu ấm Bạch chẳng nể mặt anh ta chút nào.
"Tôi nói với anh xong rồi, giờ đi tìm mẹ anh, bà chị họ lắt léo tám tầng của tôi để nói chuyện đây." Tiểu Bạch đúng là buồn nôn chết đi được, cảm xúc của cậu vốn rất ổn định, hiếm khi có ai làm cậu tức giận đến thế này.
Điền Huân vội vàng giữ lấy chiếc mô tô của cậu ấm Bạch, vốn dĩ Ngô Mỹ Phương đã không đồng ý chuyện của anh ta và Đặng Minh Hà, Tiểu Bạch mà tìm đến thì coi như xong đời: "Đừng nói với mẹ tôi nữa, tôi đảm bảo Minh Hà sẽ không đi tìm cậu nữa đâu."
"Hừ, lời đảm bảo của anh chẳng dài hơn cái rắm là bao, anh mà quản nổi Đặng Minh Hà à?" Tiểu Bạch đạp nổ máy mô tô kêu ầm ầm.
Điền Huân vội buông tay, bực bội nhìn theo bóng lưng cậu ấm Bạch, cái thằng Tiểu Bạch này ở với Lý Hưng An lâu ngày sao mà khó nhằn thế không biết.
Anh ta cũng chẳng thèm hỏi xem hôm nay đã xảy ra chuyện gì, có phải đối tượng của mình ép cậu ấm Bạch quá đáng không.
Điền Huân trong lòng vẫn ôm hy vọng hão huyền, nghĩ cậu ấm Bạch chỉ nói lẫy thôi chứ không thật sự đi tìm mẹ mình đâu.
Thế thì anh ta thật sự không hiểu cậu ấm Bạch rồi, cậu đã không nói thì thôi, đã nói là chắc chắn làm.
Cậu ấm Bạch cưỡi mô tô đến Hội Liên hiệp Phụ nữ, Ngô Mỹ Phương thấy Bạch Lượng thì cười hớn hở: "Tiểu Bạch, đến lúc nào thế?"
"Chị Ngô, em đến từ hôm kia rồi, ở chỗ mẹ nuôi em." Cậu ấm Bạch gọi chị thấy hơi ngượng mồm.
Ngô Mỹ Phương chẳng thấy sao cả, vai vế nó thế, không gọi chị thì gọi gì, còn chuyện ở nhà họ Lý, Bạch Lượng cũng chẳng phải họ hàng chính thức của nhà bà, dù có là họ hàng thì cũng có xa có gần, người ta thích ở đâu thì ở thôi, đến nhà bà thì bà tiếp đãi tử tế.
"Tối nay gọi cả Hưng An qua nhà ăn cơm nhé. Để uống với anh rể em vài ly." Ngô Mỹ Phương nhiệt tình mời mọc, sẵn tiện bàn chuyện mấy đứa nhỏ xây xưởng.
"Thôi chị Ngô, em đến để nói với chị chút việc." Cậu ấm Bạch chẳng còn tâm trí đâu mà hàn huyên.
"Việc gì thế? Với chị thì đừng khách sáo, chị giúp được gì chị sẽ giúp hết mình." Ngô Mỹ Phương nhìn mặt cậu ấm Bạch cũng chẳng đoán ra được gì.
"Chuyện là thế này, hôm qua Điền Huân và đối tượng của anh ta đến tiệm của anh Ba..." Cậu ấm Bạch giọng điệu thong thả kể lại chuyện của hai ngày qua: "Chị Ngô, thân phận em nhạy cảm, lúc đi cô em đặc biệt dặn dò cố gắng đừng để xảy ra mâu thuẫn với người khác, chuyện tìm đối tượng ở đây lại càng không thể, hôn sự của em em không tự quyết định được, bạn gái của Điền Huân đã làm ảnh hưởng đến em rồi."
Ngô Mỹ Phương nghe xong cảm thấy có cái lỗ nẻ nào bà cũng muốn chui xuống ngay lập tức. Cả đời này bà chưa bao giờ thấy xấu hổ đến thế.
"Tiểu Bạch, chị xin lỗi em, chị thật sự xin lỗi, chuyện này cứ để chị giải quyết là được." Ngô Mỹ Phương thẹn đến đỏ bừng mặt.
"Thế thì tốt quá, chị Ngô, cho em gửi lời hỏi thăm anh rể, lúc nào rảnh em qua nhà thăm hai người." Cậu ấm Bạch nói xong cưỡi mô tô rời đi.
Ngô Mỹ Phương tức đến nghiến răng kèn kẹt, quay về văn phòng gọi điện cho Điền Huân, Điền Huân lúc này đang đi công tác bên ngoài, chưa có mặt ở văn phòng, Ngô Mỹ Phương tức đầy một bụng mà không có chỗ xả.
Cứ một tiếng bà lại gọi cho Điền Huân một lần, mãi đến lúc sắp tan làm Điền Huân mới về.
"Mẹ, có chuyện gì thế?" Đồng nghiệp bảo Điền Huân là mẹ anh ta tìm cả buổi trời rồi, trong lòng anh ta thấp thỏm, rón rén hỏi.
"Tan làm mày cút ngay về đây cho tao!" Ngô Mỹ Phương hiếm khi mất kiểm soát cảm xúc như vậy.
Điền Huân chớp mắt: "Mẹ, con phải tăng ca."
"Mày không về thì sau này đừng có vác mặt về cái nhà này nữa!" Ngô Mỹ Phương "cạch" một tiếng cúp máy thẳng thừng.
Đề xuất Hiện Đại: Em Chồng Nhắm Vào Điền Sản Trước Khi Gả Của Ta
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người