Có người đến, ba người cũng thôi không đùa giỡn nữa, cậu ấm Bạch vuốt lại mấy sợi tóc rối bù của mình.
"Tiểu Bạch, đến lúc nào thế, sao không qua nhà chơi?" Giọng Điền Huân có chút chua xót, Tiểu Bạch đáng lẽ phải là khách của nhà họ, giờ lại thân thiết với Lý Hưng An hơn cả nhà mình.
"Tại sao tôi phải qua nhà anh?" Cậu ấm Bạch đầy vẻ cạn lời, cậu với nhà họ cũng chẳng thân thiết gì cho cam, trước Tết đến chơi lâu thế cũng chỉ qua chào hỏi một tiếng, ai cho anh ta cái ảo giác là cậu cứ đến là phải qua nhà họ thế.
Điền Huân... Cậu ấm Bạch bị lây cái tính nói chuyện xóc hông của Lý Lão Tam rồi.
"Cậu nên đi chúc Tết người lớn, đó là phép lịch sự tối thiểu." Đặng Minh Hà cứ ngỡ cậu ấm Bạch là họ hàng nhà họ Điền, đến chơi mà không ghé nhà Điền, lại chạy thẳng đến tìm lão Tam.
Giọng ả ta kiểu giả tạo, cố tỏ ra thân thiết nhưng lại lộ vẻ cao ngạo, khinh khỉnh trong đáy mắt, cái hạng người chơi chung với Lý Hưng An thì tốt lành gì được.
Cậu ấm Bạch nhìn Đặng Minh Hà đầy vẻ chê bai, cái thứ gì mà dám chỉ tay năm ngón với cậu, nhưng cậu không giỏi đấu khẩu, bèn nhìn lão Tam: "Hai trăm!"
Lão Tam... Cái tiệm này mở hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy.
Điền Huân thầm kêu không ổn, định giải thích một câu, nhưng lão Tam chẳng cho anh ta cơ hội, hai trăm đồng này nhất định phải khiến tên tư bản vạn ác kia tiêu cho sướng, cho hài lòng, hắn chỉ cầu tài chứ không thèm chấp nhặt.
"Tháng Hai rồi mà cô còn chúc Tết cái nỗi gì, Tết nhà cô kéo dài đến tận tháng Chạp à? Làm cái mặt nhăn nhó như khỉ ăn gừng rồi đứng đây dạy đời ai đấy, cái đồ chó nhảy bàn độc, ăn phân nhiều quá hóa rồ à, cô tính là cái thá gì mà đến đây chỉ tay năm ngón?"
"Đúng là hạng tiểu dân, thô tục! Tôi bảo cậu ta biết lễ phép thì có gì sai, đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, cái hạng như anh căn bản không xứng với Điền Thanh Thanh." Đặng Minh Hà tức đến đỏ mặt.
Điền Huân tuy không hài lòng vì lão Tam nói quá lời, nhưng cũng không muốn gây chuyện ở đây.
"Thôi bỏ đi, chúng ta đi, Tiểu Bạch lúc nào rảnh thì qua nhà chơi." Hôm nay anh ta được nghỉ, đưa Đặng Minh Hà đi dạo phố, Đặng Minh Hà tò mò muốn xem tiệm của lão Tam thế nào nên anh ta mới dẫn qua, không ngờ... à mà cũng chẳng phải không ngờ, biết là đến đây cũng chẳng được tử tế gì, nhưng Đặng Minh Hà tò mò, mở cửa đón khách thì họ vào xem thôi, cũng không đến mức trở mặt. Ai dè, trở mặt thật.
"Không rảnh, tôi với nhà anh không quen." Cậu ấm Bạch thản nhiên nói.
Đặng Minh Hà nhắc đến Điền Thanh Thanh, đúng là chạm vào vảy ngược của lão Tam: "Nhìn chúng tôi không thuận mắt thì cô có thể tự tử, hoặc giả mù cũng được, tôi cầu cô đến chắc? Đừng có dùng cái sự ngu dốt của mình mà đánh giá giá trị của người khác. Cô không phải tiểu dân thì cô đóng góp được gì cho công cuộc xây dựng đất nước rồi? Dự án trọng điểm nào của quốc gia có mặt cô tham gia thế? Nhìn cái tai dơi, mắt húp, mũi tam giác lại còn đỏ như mũi rượu, tay chân thì lòng khòng, mọc đâu ra cái mồm thối thế không biết."
Cậu ấm Bạch lập tức vỗ tay cho lão Tam, chửi hay lắm, hai trăm đồng này đáng đồng tiền bát gạo.
Mặt Điền Huân xanh mét: "Lý Hưng An, anh quá đáng rồi đấy."
Lão Tam cười lạnh: "Ai cho anh cái ảo giác là anh đến đây chỉ trỏ mà tôi còn phải khúm núm vâng dạ thế? Đầu anh bị kẹt trong hốc lò ám khói rồi à, trong mắt anh tôi là người dễ nói chuyện thế sao?"
"Điền Huân chúng ta đi, về nói rõ với bố mẹ anh đi, cái hạng người này căn bản không xứng bước chân vào gia đình như chúng ta." Đặng Minh Hà bị chửi đến đỏ cả vành mắt.
"Cô là cái amidan à mà thích phát ngôn thế, tôi là cưới vợ, căn bản chẳng cần vào cái nhà cao cửa rộng của các người, cô cứ lo mà gả được vào nhà họ Điền đi đã rồi hãy nói." Lão Tam cười hì hì chọc tức.
Điền Huân kéo Đặng Minh Hà ra sau: "Không cùng đẳng cấp, đừng chấp nhặt với hạng người này."
Lão Tam cười khinh bỉ: "Cái thằng công an quèn như anh thì đẳng cấp gì?"
"Tôi là công an quèn? Anh là cái thằng du thủ du thực mà dám coi thường công an?" Điền Huân tức nổ phổi, vào cửa chưa nói được câu nào tử tế toàn bị ăn chửi.
"Tôi chỉ coi thường anh thôi, du thủ du thực mà mở được mấy cái tiệm thế này thì thiên hạ tranh nhau làm du thủ du thực hết rồi."
Điền Huân biết đấu mồm không lại, bèn kéo Đặng Minh Hà đi ra ngoài.
Đặng Minh Hà nước mắt lưng tròng, trông uất ức vô cùng, chẳng biết là do bị chửi hay là do thấy tiệm của Lý Hưng An tốt quá nên ghen ăn tức ở.
"Đó là đối tượng của Điền Huân à? Sao lại tìm cái loại người như thế?" Cậu ấm Bạch hỏi lão Tam.
"Đối tượng đó còn là kẻ thù của nhà tôi đấy." Lão Tam kể lại xích mích giữa hắn và Đặng Minh Hà.
"Anh vợ anh điều kiện thế cũng đâu có thiếu người theo, sao cứ phải tìm mụ đó, định làm khó anh à?" Trần Thành Bình nãy giờ im lặng, dù sao cũng là anh vợ của lão Tam, đấu khẩu thì được chứ người ngoài như anh ta xen vào không tiện.
"Ai mà biết được, nồi nào úp vung nấy thôi, cái mối quan hệ này hợp thì đi lại, không hợp thì thôi, chẳng quan trọng." Hôm nay tự dẫn xác đến chọc hắn thì đừng có trách.
"Tôi đến Bắc Kinh là nhất định phải qua nhà họ Điền à?" Cậu ấm Bạch cảm thấy quan hệ giữa họ gọi là họ hàng còn thấy khiên cưỡng, nên cũng chẳng định đi. Hay là mình thất lễ thật?
"Cái quan hệ bắn đại bác không tới đó, thích thì đi, không thích thì thôi, thất lễ cái nỗi gì." Cháu của mẹ kế Ngô Mỹ Phương, lắt léo qua bao nhiêu tầng rồi, gặp mặt khách sáo tí thôi, thất lễ gì mà thất lễ.
Cậu ấm Bạch gật đầu, cậu cũng thấy thế, lão Tam là bạn cậu, Ngô Tri Thu là mẹ nuôi cậu, nhà họ Lý đối xử với cậu rất tốt, nên cậu thích ở nhà họ Lý hơn. Lúc đi cô cậu cũng chẳng bảo cậu phải qua nhà họ Điền, cậu làm thế chẳng có gì sai.
Lão Tam xòe tay trước mặt cậu ấm Bạch: "Thiếu gia, thanh toán đi, hai trăm đồng!"
Cậu ấm Bạch cười hì hì: "Sáng nay anh gọi tôi dậy sớm, thấy anh biểu hiện tốt, coi như bù trừ đi."
Lão Tam... "Cái thằng thiếu gia nhà anh mà cũng quỵt nợ à?"
Cậu ấm Bạch nhún vai: "Chẳng phải chuyện thường tình sao, làm ăn có ai không quỵt nợ đâu, ai bảo anh không cho tôi ngủ ngon."
"Đồ thất hứa, lần sau tôi không giúp anh nữa đâu đấy." Lão Tam đe dọa.
"Thế tôi về mách bố nuôi mẹ nuôi."
"Anh là đứa trẻ ba tuổi à, chỉ biết mách lẻo?"
"Có tác dụng là được." Cậu ấm Bạch quyết quỵt hai trăm đồng này, làm gì có đứa trẻ nào ngày nào cũng khóc, làm gì có đứa trẻ nào ngày nào cũng bị mắng, lần sau còn dám lải nhải, cậu đi tìm Điền Thắng Lợi ngay.
Lão Tam nháy mắt với Trần Thành Bình: "Mỗi người một trăm."
Trần Thành Bình cười lạnh, một trăm đồng mà muốn mua chuộc anh ta, cái giá của anh ta chắc chắn không rẻ thế đâu.
Lão Tam... Đúng là vẫn phải nhờ đến anh em tốt Triệu Tiểu Xuyên, cứ đưa tiền là xông pha, bất kể là ai, tấn công không phân biệt đối xử.
Ra khỏi tiệm, Đặng Minh Hà không nhịn được rơi nước mắt.
Điền Huân vội dỗ dành: "Sau này chúng ta ít tiếp xúc với hắn thôi, em đừng giận."
"Ai bị chửi như thế mà không giận cho được, cái thằng trọc đầu đó cũng là họ hàng nhà anh à, sao nhà anh toàn hạng họ hàng như thế thế?" Đặng Minh Hà oán trách.
Điền Huân ngượng ngùng giải thích: "Cũng chẳng tính là họ hàng nhà mình, là cháu của bà vợ kế của ông ngoại anh, cậu ta nhận nhà Lý Hưng An làm người thân, quan hệ với nhà đó còn thân hơn nhà mình."
Nước mắt Đặng Minh Hà đang chảy bỗng khựng lại, ngơ ngác nhìn Điền Huân: "Cháu của bà ngoại kế Việt kiều của anh á?" Ả ta thấy điều kiện của Điền Huân tốt, một phần cũng là vì Bạch Như Trân, nghe Điền Huân nói bà ngoại kế cực kỳ giàu có, mua cái tứ hợp viện đã tốn hơn hai mươi vạn rồi.
Đề xuất Huyền Huyễn: Hôm Nay Chưa Biến Thành Thú Bông
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người