Ngô Lệ Đông cũng nhìn rõ người đó, tim đập thình thịch, vội vàng đóng sầm cửa cổng lại.
Người đó là người trong tù. Ngô Lệ Đông được ra tù sớm là vì mụ phát hiện bạn cùng phòng giam định trốn trại nên đã tố giác, nhờ đó mà được giảm án. Người vừa thấy chính là kẻ hay đi theo tên bị mụ tố giác kia.
Chắc chắn là đến trả thù rồi, Ngô Lệ Đông sợ đến phát khiếp, phải làm sao đây, nó có giết mình không?
Mụ vội chạy vào phòng, khóa chặt cửa, chui tọt lên giường, lấy chăn trùm kín đầu. Cái vẻ hùng hổ đòi cùng chết với nhà họ Kim lúc nãy biến đâu mất sạch, mụ không muốn chết.
Ngô Lệ Đông trốn trên giường một hồi lâu, không nghe thấy động động tĩnh gì mới rón rén thò đầu ra nhìn. Ngoài sân im phăng phắc, mụ lom khom xuống đất, ghé mắt qua cửa sổ soi xét kỹ trong sân, không thấy ai, người đó không vào nhà.
Đúng lúc này, tiếng đập cửa cổng "rầm rầm" vang lên, làm Ngô Lệ Đông sợ bắn người, chui tọt lại vào giường.
"Con đĩ kia, mở cửa! Ban ngày ban mặt mày khóa cổng làm gì, có phải đang giấu trai trong nhà không?" Mụ già họ Kim đứng ngoài cổng chửi bới om sòm.
Chưa bao giờ Ngô Lệ Đông thấy tiếng chửi của mụ già họ Kim lại dễ nghe đến thế, mụ vội vàng xuống đất mở cổng.
"Có phải mày đang giấu trai không, thằng nhân tình đâu rồi?"
Mụ già họ Kim vào nhà đẩy Ngô Lệ Đông một cái, mụ chỉ đơn thuần là muốn chửi thôi, chứ Ngô Lệ Đông bây giờ trông chẳng ra hình người, ai mà thèm.
"Bà già chết tiệt kia, bà còn chửi nữa là tôi bóp chết bà đấy!" Ngô Lệ Đông hung hãn trừng mắt. Người ngoài mụ sợ, chứ mụ già này mụ chẳng sợ, từ lúc đánh mụ già hôm qua là mụ hết sợ rồi. Nhà họ Kim không đứa nào ác bằng mụ, đúng là cái loại bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh.
Mụ già họ Kim lập tức "tắt điện", hừ một tiếng rồi quay vào bếp, lôi trong ngực ra ít gạo kê với mấy quả trứng gà, nhóm lửa chuẩn bị nấu cơm.
Ngô Lệ Đông tựa vào cửa bếp: "Cái con dâu kiêm cháu dâu của bà đẻ rồi à? Chưa đầy tám tháng đã đẻ rồi nhỉ. Thằng Kim Sơn lần đầu gặp đã ngủ với nó, tính ra thời gian thì cũng tạm khớp, nhưng mà đã ngủ được đâu. Cái giống nhà họ Kim này từ đâu ra thế? Hay là đi mượn của thằng nào bên ngoài?"
Mụ già họ Kim tức đến méo cả mũi: "Chắc là bị mày làm cho tức đến mức sinh non đấy." Tiểu Cúc vẫn chưa đẻ, đang trong phòng sinh, bọn họ đứng đợi cũng chẳng ích gì, Kim Quang bảo mụ già về nấu ít cháo kê mang qua, đẻ xong là có cái ăn ngay.
"Ái chà, vậy bà phải hỏi kỹ y tá vào, đừng để huyết thống nhà họ Kim bị xáo trộn." Ngô Lệ Đông đầy vẻ hả hê.
Mụ già họ Kim quay lưng đi, trong đầu bắt đầu tính toán, Tiểu Cúc dọn về đây là tháng mấy, đếm đi đếm lại cũng chỉ mới hơn tám tháng. Người ta bảo "bảy tháng thì sống, tám tháng thì chết", mụ thầm nghĩ: "Cháu đích tôn của tao mà có mệnh hệ gì, Kim Sơn sẽ không tha cho mày đâu."
Mụ già họ Kim vẫn tin là Tiểu Cúc sinh non. Từ lúc về đây, Tiểu Cúc chẳng mấy khi về nhà ngoại, không thể có chuyện lăng nhăng được.
"Cái giống hoang nhà bà chắc chắn sẽ khỏe mạnh, béo tốt thôi, bà cứ yên tâm đi, cứ việc nuôi hộ người ta." Ngô Lệ Đông nghêu ngao hát, tâm trạng cực kỳ sảng khoái. Bây giờ đang thực hiện kế hoạch hóa gia đình, mụ không tin mụ già này không nghi ngờ.
Mụ già họ Kim không thèm chấp Ngô Lệ Đông, trong lòng bắt đầu thấy bất an, đúng là chưa đến ngày thật. Cháo mụ cũng chẳng buồn nấu nữa, vội vàng chạy biến ra ngoài.
Mụ già họ Kim vừa đến bệnh viện đã thấy y tá từ phòng sinh đi ra, bế đứa bé đưa cho Kim Quang.
"Có phải con trai không?" Mụ già sốt sắng hỏi.
Kim Quang cẩn thận bế đứa bé: "Mẹ, là con trai, mẹ xem này."
Mụ già họ Kim bước tới, nhìn đứa bé đỏ hỏn trong tã, đang nhắm mắt, mặt mũi bụ bẫm, trông rất cứng cáp.
"Y tá, đứa bé này không sao chứ?" Mụ già nhìn đứa bé, tai vẫn văng vẳng lời của Ngô Lệ Đông.
"Rất tốt, rất khỏe mạnh. Đợi lát nữa sản phụ ra, cho cô ấy ăn chút gì đó rồi có thể thử cho bú được rồi." Y tá cười nói, định quay vào trong.
Mụ già họ Kim vội vàng giữ y tá lại: "Đứa bé này là đủ tháng phải không?"
"Chắc chắn là đủ tháng rồi, khỏe mạnh lắm, bà cứ yên tâm." Y tá cười trấn an.
Mụ già họ Kim cảm thấy lạnh toát cả người. Đủ tháng, ngày tháng không khớp, hoàn toàn không khớp.
Kim Quang và Kim Sơn vây quanh đứa bé, thằng bé mập mạp trông rất đáng yêu.
Một lát sau, Tiểu Cúc cũng được đẩy ra. Kim Sơn vội vàng tiến tới: "Vợ ơi, là con trai, em sinh cho anh một thằng con trai rồi."
Tiểu Cúc nhe hàm răng hô cười yếu ớt, là con trai thì tốt rồi, vẫn là cái bụng cô ta biết đẻ, đâu có như cái mụ mẹ chồng sao chổi kia sinh liền ba đứa vịt giời.
Tiểu Cúc được đưa vào phòng bệnh, tầm này chỉ cần nghỉ ngơi một ngày là có thể về nhà.
"Mẹ, cháo kê đâu, mau mang qua đây." Kim Quang bế đứa bé gọi mụ già họ Kim.
Mụ già họ Kim cụp mắt xuống: "Về nhà rồi ăn."
Kim Quang... Mẹ hắn lại dở chứng gì thế, vì không cho bà bế cháu à?
"Mẹ, mẹ bế cháu đích tôn một cái đi?"
"Anh bế đi, tôi già cả rồi, lỡ tay làm rơi thì khổ."
"Kim Sơn, em đói quá." Tiểu Cúc nói với Kim Sơn.
"Em muốn ăn gì, anh đi mua." Kim Sơn nắm tay Tiểu Cúc, xót xa vuốt tóc cho vợ.
"Mua ít hoành thánh đi, ăn no mới có sữa cho con."
"Được, anh đi ngay." Kim Sơn định chạy đi ngay.
"Về nhà mà ăn, có chuyện gì đâu mà không về, ở đây cũng chẳng tiện." Mụ già họ Kim lại cụp mắt nói.
Kim Sơn khựng lại, nhìn Tiểu Cúc: "Giờ đi được không em?"
Tiểu Cúc trợn mắt lên: "Tôi vừa mới thoát chết, sinh cho anh thằng con trai cả, không được ăn miếng cơm nóng rồi mới đi à?"
"Được, được, em đừng giận, anh đi mua ngay đây." Kim Sơn lập tức chạy biến đi mua.
Tiểu Cúc khiêu khích nhìn mụ già: "Bố, cho con xem con với."
Kim Quang vội vàng đưa đứa bé đến trước mặt Tiểu Cúc: "Em xem này, thằng bé trông khôi ngô chưa, chắc chắn là đứa trẻ khỏe mạnh."
Tiểu Cúc nhìn đứa bé, vẻ mặt đầy mãn nguyện: "Cái mũi giống anh."
Kim Quang cười đến mức nếp nhăn trên mặt dính cả vào nhau: "Cái miệng giống em."
Hai người tựa vào nhau nhìn đứa bé, trông chẳng khác nào một gia đình ba người hạnh phúc.
Mụ già họ Kim nhắm nghiền mắt lại, nhà mụ rốt cuộc đã tạo cái nghiệp gì mà rước phải cái loại lăng loàn trắc nết này về không biết.
Tiểu Cúc ăn xong bát hoành thánh, ngủ một giấc. Kim Quang thuê một chiếc xe, Tiểu Cúc được quấn kín mít rồi được Kim Sơn bế lên xe.
Kim Quang cứ ôm khư khư đứa bé, mụ già họ Kim thì mặt nặng như chì. Kim Quang thấy không vui chút nào, nhưng trước mặt Tiểu Cúc hắn không nói gì.
Mấy người về đến nhà, bếp núc lạnh tanh. Ngô Lệ Đông tự mình ăn cơm xong, sưởi ấm cái giường của mình, ngồi đợi xem kịch hay.
"Ngô Lệ Đông, nhà cửa lạnh lẽo thế này mà bà không biết nhóm lửa à? Đứa bé về mà bị lạnh thì tính sao?" Kim Quang lấy cái áo bông của mình bọc thêm cho đứa bé, sợ nó bị lạnh.
"Mẹ, mẹ về nhà ngoại đi. Tiểu Cúc đang ở cữ, mẹ không hầu hạ được thì cũng đừng có ở nhà gây chuyện." Kim Sơn thấy mệt mỏi rã rời, chẳng còn hơi sức đâu mà đối phó với bà mẹ này.
Ngô Lệ Đông nhìn bọn họ, cười mà không nói lời nào.
"Bà nội, mau nhóm lửa đi, đừng để Tiểu Cúc bị lạnh." Kim Sơn bế vợ, không nỡ đặt cô ta xuống cái giường lạnh ngắt.
Về đến nhà rồi, mụ già họ Kim cũng chẳng nhịn nữa: "Cái con đĩ nhỏ kia, đứa bé này là của thằng nào? Dám vác giống hoang về nhà họ Kim này, mày tưởng nhà này toàn lũ ngu chắc?"
Đề xuất Trọng Sinh: Nương Nương vừa điên lại yêu kiều, Bạo Quân vì nàng khuất phục
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người