"Của tôi, chị trả đây cho tôi!" Ngô Lệ Đông tức đến đỏ cả mắt.
Triệu Xuân Mai cười lạnh, định giở quẻ với bà à? Bà chia trứng cho mỗi người một quả, nhét vào mồm Ngô Hoài Khánh, đại ca và chị dâu: "Đợi tôi đi ngoài xong tôi trả lại cho cô nhé."
Ngô Lệ Đông vớ lấy cái chổi trên giường định quật Triệu Xuân Mai.
Triệu Xuân Mai xắn tay áo xông vào ngay. Trương Huệ Trân cũng không đứng xem nữa, nếu cứ để mặc thì tí nữa vợ chồng chú Hai mặc kệ là bà lại "ăn đủ".
Hai chị em dâu hợp sức cho Ngô Lệ Đông một trận tơi bời, rồi quẳng mụ xuống đất.
Ngô Lệ Đông bị đánh cho đầu tóc rũ rượi, ngồi bệt dưới đất vỗ đùi khóc lu loa: "Tôi không sống nổi nữa rồi, nhà đẻ không dung tôi nữa rồi! Mẹ ơi~ mẹ về mà xem này~ hai thằng con trai mẹ hợp sức đánh chết con gái mẹ đây này..."
Ngô Hoài Lợi đau hết cả đầu, sao không thể ngồi xuống nói chuyện tử tế được cơ chứ.
Ngô Hoài Khánh mặt lạnh như tiền, đúng là kẻ ác phải có kẻ ác trị.
"Cô cứ việc chết đi, mau xuống dưới đó mà tìm mẹ cô đi." Triệu Xuân Mai chống nạnh, trận này coi như bà đã tự tay báo được thù xưa.
Ngô Hoài Lợi định kéo Ngô Lệ Đông dậy, mụ cứ đạp chân giãy nảy, nằm lì dưới đất không chịu dậy.
"Ngô Lệ Đông, cô đừng có quậy nữa. Rốt cuộc cô tính thế nào? Nếu cô vẫn muốn sống với Kim Quang thì cô về đi, còn không muốn sống nữa thì giờ tôi với đại ca sang đó dọn đồ của cô về, rồi thuê cho cô cái phòng." Ngô Hoài Khánh chẳng có hơi đâu mà dỗ dành mụ, nhưng cũng không thể để mụ ở nhà làm loạn mãi được, thà bỏ tiền thuê phòng cho mụ ra ngoài ở riêng.
Ngô Lệ Đông không giãy nữa, quẹt mũi một cái rồi ngồi dậy: "Tôi không ly hôn, tôi có con trai con gái, việc gì tôi phải ly hôn."
Ly hôn rồi mụ sống bằng niềm tin à? Công việc mất rồi, trong tay chẳng có một xu, mụ cũng thừa biết không thể ở nhà đẻ mãi được, mụ chưa bao giờ có ý định ly hôn cả.
Ngô Hoài Khánh liếc nhìn đại ca, thấy chưa, người ta vốn dĩ chẳng muốn ly hôn đâu.
"Không ly thì về mà sống, đừng có bám lấy đây nữa." Trương Huệ Trân cũng không thèm đóng vai chị dâu hiền thục nữa, không thì chẳng bao giờ dứt ra được.
"Đây là nhà tôi, nhà họ Ngô, chị là người ngoài, lấy quyền gì mà không cho tôi ở."
Trương Huệ Trân... Bà vả cho mấy phát trái phải liên hồi. Bà sống ở cái nhà này bao nhiêu năm, sinh con đẻ cái, hầu hạ người già, mà bà là người ngoài à?
"Ngô Lệ Đông, đây chính là nhà của chị dâu cô, chị ấy là nữ chủ nhân của cái nhà này. Cô muốn sống tiếp thì về đi, tôi và đại ca đưa cô về." Nháo đến mức này rồi, nhà này không chứa nổi Ngô Lệ Đông nữa.
"Đại ca, anh có vợ là quên em gái luôn à. Quyền huynh thế phụ, anh làm đại ca kiểu gì thế, đầu năm đầu tháng lại đuổi em gái ra khỏi cửa, anh còn là người không?"
"Bố mình vẫn còn sống sờ sờ ra đấy, chưa đến lượt đại ca cô làm bố đâu. Cô không hài lòng thì đi mà tìm bố, mau cút khỏi nhà tôi ngay." Trương Huệ Trân leo lên giường, vơ đống quần áo của Ngô Lệ Đông cuộn lại, nhét vào tay mụ rồi lôi mụ ra ngoài.
Ngô Lệ Đông cứ ghì người lại, không chịu đi: "Đại ca, cho em ở thêm mấy ngày nữa thôi, Kim Quang chắc chắn sẽ đến đón em mà, anh ấy không thiếu em được đâu. Em mà cứ thế mò về thì bị con dâu nó khinh cho."
Ngô Lệ Đông cuối cùng cũng chịu nói lời xuống nước. Mụ cũng muốn về lắm chứ, nhưng Kim Quang không đến đón, mụ vác mặt về thì mất giá, mẹ chồng với con dâu lại được đà lấn tới.
"Tôi với đại ca đưa cô về. Giờ này về chắc Kim Quang đang ở nhà đấy, mau đi thôi." Nhà Kim Quang gần đơn vị, trưa nào hắn cũng về nhà ăn cơm.
Ngô Lệ Đông bị lôi kéo, đẩy đưa ra khỏi cửa. Trương Huệ Trân "uỳnh" một cái đóng sầm cửa cổng lại, Ngô Lệ Đông đừng hòng quay lại đây nữa.
Ngô Hoài Lợi đạp xe chở Ngô Lệ Đông, Ngô Hoài Khánh đạp xe theo sau, cả ba cùng đến nhà họ Kim.
Cổng nhà họ Kim đang khép hờ. Đã đến tận cửa rồi, Ngô Lệ Đông vuốt lại tóc tai, phủi bụi trên áo, vểnh mặt lên đẩy cửa bước vào. Mụ giờ cũng là mẹ chồng rồi, phải giữ cái uy của mình chứ.
Người trong sân quay ra nhìn, ba anh em nhà họ Ngô đứng ở cửa mà chết lặng, đầu óc quay cuồng. Cái quái gì đang diễn ra thế này?
Chỉ thấy Kim Quang và cô con dâu Tiểu Cúc đang ngồi trong sân, Kim Quang một tay ôm eo con dâu, đầu thì áp sát vào cái bụng bầu to tướng của cô ta.
"Á! Á! Đồ tiện nhân, con đĩ này, đến cả bố chồng mà mày cũng dám mồi chài à!" Ngô Lệ Đông gào thét điên cuồng, lao thẳng vào sân.
Ngô Hoài Khánh và Ngô Hoài Lợi cảm thấy mắt mình như vừa bị vấy bẩn.
Kim Quang phản ứng cực nhanh, vội vàng đứng bật dậy, chắn trước mặt con dâu Tiểu Cúc, tung một cú đá thẳng vào người Ngô Lệ Đông.
Ngô Lệ Đông bị đá lùi lại mấy bước, ngã nhào xuống đất, vỗ đất khóc lu loa: "Trời ơi giết người rồi, đôi cẩu nam nữ này, bố chồng với con dâu mà tằng tịu với nhau, ông trời ơi đây là loạn luân, sét đánh chết chúng nó đi!"
Tiểu Cúc ôm bụng kêu oai oái: "Cứu mạng với, giết người rồi!"
Hàng xóm láng giềng đang ăn cơm trưa nghe tiếng kêu cứu vội vàng chạy ra xem có chuyện gì.
Ngô Lệ Đông lảo đảo chạy ra cửa: "Con dâu tôi với lão Kim Quang tằng tịu với nhau, tôi vừa về là bắt quả tang ngay tại trận. Đây là loạn luân, tôi phải đi báo công an!"
Hàng xóm láng giềng... Chuyện sốc thế này cơ à? Kim Quang trông cũng đạo mạo, sao lại làm ra cái trò này?
"Lệ Đông à, lời này không được nói bừa đâu, nhìn nhầm rồi chăng?" Hàng xóm khuyên can.
Tiểu Cúc đứng ở cửa chỉ tay vào mặt Ngô Lệ Đông: "Bà nói láo, bố chỉ là đang xem cháu thôi."
Hàng xóm nhìn cái bụng bầu to tướng kia, xem cháu kiểu gì mà lạ thế.
"Cái con đĩ không biết xấu hổ này, nhà ai mà bố chồng lại ôm eo con dâu, đầu áp sát vào bụng con dâu mà xem hả? Hay là lột sạch quần áo ra cho lão xem luôn đi!" Ngô Lệ Đông phát điên rồi, hèn gì Kim Quang không thèm đón mụ, hóa ra ở nhà hú hí với con dâu, còn cần mụ làm gì nữa.
Hàng xóm đều nhìn vào cái bụng của Tiểu Cúc, nghĩ đến cái cảnh tượng đó, ai nấy đều lộ vẻ mặt khó tả. Bố chồng con dâu biết giữ kẽ thì chẳng bao giờ ở riêng với nhau, nói gì đến mấy hành động thân mật quá mức như thế.
Tiểu Cúc chống nạnh: "Đây là cháu đích tôn nhà họ Kim, bố tôi muốn nghe một chút không được à?"
Một người hàng xóm nhịn không được lên tiếng: "Thế bố đẻ cô cũng xem cháu kiểu đó à?"
"Phải, thì sao nào? Muốn xem thì xem, nhà ai xem thế nào còn phải báo cáo với người khác chắc?"
Hàng xóm... Vãi chưởng, thông tin này hơi bị nhiều nha. Nhà này loạn một, hóa ra nhà đẻ cô ta cũng loạn nốt à?
Ngô Lệ Đông run rẩy môi: "Các người... các người còn là người không?"
"Cái đồ lao cải này, bớt dạy đời đi. Bà cũng chẳng thấy nhục, còn vác mặt đi rêu rao khắp nơi, sao bà không chết quách đi cho rảnh nợ, đồ làm nhục gia môn." Cái mồm Tiểu Cúc nói ra toàn những lời độc địa.
Ngô Lệ Đông định xông vào đánh Tiểu Cúc, hàng xóm vội vàng ngăn lại: "Cô ta đang mang bầu, không đánh được đâu."
"Biết đâu là giống hoang của đứa nào, bà đây phải đánh chết nó."
"Của ai thì bà cũng không được đánh, bà lại muốn đi lao cải nữa à?" Hàng xóm cũng là thấy Ngô Lệ Đông tội nghiệp, gặp phải chuyện này thì ai mà bình tĩnh cho nổi.
Ngô Lệ Đông nghe đến hai chữ "lao cải" là tự động im bặt theo phản xạ. Cả đời này, kiếp sau nữa mụ cũng không muốn vào đó lần nào nữa.
"Con đĩ nhỏ kia, đợi con trai tao về nó sẽ bỏ mày ngay lập tức!"
Tiểu Cúc chẳng thèm sợ: "Con trai bà không tống cổ bà ra khỏi nhà thì bà cứ thắp hương mà tạ ơn đi."
Trong sân, Kim Quang cũng bị đánh cho nằm bẹp. Ngô Hoài Lợi và Ngô Hoài Khánh từ trong sân đi ra: "Đi, về nhà, không thèm sống với cái lũ súc vật không biết luân thường đạo lý này nữa."
Dù không ưa gì Ngô Lệ Đông, nhưng họ cũng không thể để mụ ở lại đây sống với cái lũ súc vật này được.
"Đại ca, em muốn báo công an, bắt hết cái lũ súc vật này lại. Cái con đĩ này cưới mới được nửa năm mà bụng đã to thế kia, chắc chắn không phải của con trai em, em phải đi kiện!" Ngô Lệ Đông nước mắt giàn giụa, nghiến răng nghiến lợi nói.
Đề xuất Hiện Đại: Trọng Sinh Vào Ngày Tên Tra Nam Tỏ Tình
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người