Thằng ba và Thanh Thanh về thành phố, phi thẳng ra cửa tiệm. Triệu Na cũng đã quay lại, đang dọn dẹp trong tiệm, Trần Thành Bình cũng đang phụ giúp một tay.
Triệu Tiểu Xuyên ngồi xổm ở góc cửa tiệm, mặt mày ủ rũ nhìn hai người kia cười cười nói nói.
"Ơ kìa cái thằng chó con này, mày vẫn còn sống nhăn răng ra đấy à, Tết nhất chẳng thấy mặt mũi đâu." Thằng ba vỗ vai Triệu Tiểu Xuyên.
"Tránh ra." Triệu Tiểu Xuyên hất tay thằng ba, chẳng buồn tiếp chuyện.
"Làm sao thế, hai năm không gặp tình anh em mình nhạt phai rồi à?" Thằng ba ôm eo Triệu Tiểu Xuyên nhấc bổng lên.
"Thả tao xuống, thả tao xuống! Tao hỏi mày, hai đứa kia là thế nào?" Triệu Tiểu Xuyên chỉ tay vào hai người trong tiệm.
"Thế nào là thế nào, mày không có mắt à? Đang yêu nhau đấy, mày bị lòa hay bị nhũn não rồi?" Thằng ba liếc xéo Triệu Tiểu Xuyên.
Triệu Tiểu Xuyên tức đến đỏ cả mắt: "Mày thừa biết tao thích Triệu Na, sao không ngăn cản hộ tao!"
Thằng ba... Nói cái giọng gì thế không biết, người ta yêu nhau cũng có qua tay hắn đâu mà ngăn với chả cản? Hắn lấy tư cách gì mà ngăn?
"Thích Triệu Na? Thế chín chín tám mươi mốt cái đám xem mắt đợt Tết của mày là thế nào? Đừng có bảo là không có nhé, tao sang hỏi mẹ mày bây giờ."
Triệu Tiểu Xuyên... Cái thằng quỷ này sao cái gì cũng biết thế: "Nhà tao giới thiệu, tao không từ chối được."
"Anh bạn à, đừng tìm lý do nữa. Nhà mày chê Triệu Na là dân nông thôn không hợp, bản thân mày cũng chẳng kiên định gì. Thực ra Triệu Na cũng chẳng thèm để mắt đến mày đâu. Hôm nay coi như tao chưa nghe thấy gì nhé, vẫn là anh em tốt, để sau này gặp mặt đỡ ngượng."
"Không phải, mày để tao giải thích, không phải... là giải thích..."
Thằng ba chẳng thèm nghe, chuyện đã rồi, nói lắm chỉ tổ tốn oxy.
Hắn khoác vai Triệu Tiểu Xuyên vào trong tiệm: "Bên mày bán hết hàng chưa?"
Triệu Tiểu Xuyên... không thèm đáp lời, hắn đang bận tang lễ cho mối tình còn chưa kịp bắt đầu của mình.
"Chị Thanh Thanh, em nhớ chị quá! Trước Tết bận tối mắt tối mũi, em chẳng có lúc nào tìm chị được." Triệu Na chạy lại ôm cánh tay Thanh Thanh.
Điền Thanh Thanh về mấy hôm nay cũng bận, Triệu Na cũng bận, hai chị em chưa có lúc nào tâm sự tử tế.
"Chị em mình ra đằng kia." Hai cô gái dắt tay nhau ra góc riêng buôn chuyện.
Triệu Tiểu Xuyên lườm Trần Thành Bình cháy mặt.
Trần Thành Bình vuốt tóc, ra vẻ kẻ chiến thắng. Từ lúc Triệu Na giả làm bạn gái hắn là kết cục đã định rồi, mấy kẻ khác chỉ có nước ôm hận thôi.
"Anh ba, anh xem nó kìa!" Triệu Tiểu Xuyên ấm ức nhìn thằng ba.
Thằng ba... "Ngoan, thôi đừng sống nữa, ra cửa rẽ trái rồi rẽ trái nữa, có cái cây cổ thụ cành cong đấy, hợp với mày lắm."
"Không cùng đường thì đi bao xa cũng vô ích. Lý lão tam, mày làm tao đau lòng quá, tao tuyệt giao với mày, mày làm tao tổn thương sâu sắc quá. Ánh trăng lừa dối lòng tao, hố sâu thăm thẳm lạnh lùng." Triệu Tiểu Xuyên bị đả kích kép, đòi cắt áo đoạn nghĩa với Lý lão tam!
"Thế thì tốt quá, mấy hôm nữa tao đi đánh hàng, đỡ phải mang phần của mày." Thằng ba cười như không cười nhìn Triệu Tiểu Xuyên.
"Anh ba, anh ba, đùa tí mà anh làm thật à. Tụi mình là anh em khác cha khác mẹ, là anh em tốt đời đời kiếp kiếp mà!" Triệu Tiểu Xuyên nịnh bợ cười hì hì, cái kẻ đòi tuyệt giao lúc nãy tuyệt đối không phải hắn.
Trần Thành Bình vẫn còn hú vía, cái mặt dày của Triệu Tiểu Xuyên mà thực sự dốc sức theo đuổi Triệu Na thì chắc chẳng đến lượt hắn. May mà hắn ra tay âm thầm, không để cái thằng này phát hiện ra.
"Lý lão tam là nói ai đấy?" Thằng ba liếc xéo Triệu Tiểu Xuyên.
"Anh ba, anh nghe nhầm rồi, em nói là Trần lão tam, em tuyệt giao với nó! Tình anh em mình cả đời không đổi, em thà phụ thiên hạ chứ tuyệt không phụ anh." Triệu Tiểu Xuyên vì nguồn hàng mà bất chấp tất cả.
Trần Thành Bình... Cái thằng ranh này, coi mình là quả hồng mềm để nắn chắc?
Nhân lúc Triệu Tiểu Xuyên còn đang mải nịnh bợ Lý lão tam, Trần Thành Bình vòng ra sau lưng, dùng sức kéo tuột quần Triệu Tiểu Xuyên xuống... rồi vắt chân lên cổ chạy biến ra khỏi tiệm.
Triệu Tiểu Xuyên mặc quần chun, nếu không phải phản ứng nhanh thì chắc lộ sạch sành sanh rồi.
Thằng ba nhìn cái quần đùi đỏ chót mà cạn lời.
Triệu Tiểu Xuyên... Gió thổi mông lạnh toát! "Trần lão tam, tao phải thiến mày!" Triệu Tiểu Xuyên kéo quần lên đuổi theo Trần Thành Bình.
Hai thằng lăn lộn ngoài đống tuyết, đấm đá túi bụi, chẳng biết là đùa giỡn hay là đang trả thù cướp vợ nữa...
Lúc quay lại, cả hai mặt mũi bầm dập, đứa lườm đứa nguýt không ai phục ai.
"Anh ba, tối nay em sang nhà anh ăn ké, sẵn tiện ngủ lại luôn, cho em hưởng thụ cái đại trạch viện tí." Triệu Tiểu Xuyên xoa xoa cái mắt thâm tím.
"Có phải tao đánh mày đâu mà mày ăn vạ tao, Trần Thành Bình cũng có đại trạch viện đấy, sang nhà nó mà ở."
"Nhà tôi là phòng tân hôn, không cho người ngoài ở đâu." Trần Thành Bình xoa khóe miệng bầm tím, đắc ý khoe khoang.
Triệu Tiểu Xuyên... Cứ kích thích hắn thế này chắc hắn chết mất, không muốn sống nữa.
Ba thằng vừa đấu mồm vừa dọn dẹp cửa tiệm, xong tiệm này lại sang tiệm mới, tối đến cùng về nhà họ Lý ăn cơm.
Điền Thanh Thanh và Triệu Na hai chị em nói chuyện chưa đã cũng kéo nhau về đại trạch viện.
Ngô Tri Thu đã nấu cơm xong, thấy đông người về quá, thức ăn không đủ lại phải vào bếp làm thêm.
Triệu Na và Điền Thanh Thanh vào phụ một tay. Lão Quản cũng lững thững quay về. Mùng hai cụ sang khu tập thể ở, ban ngày về thăm Tiểu Vũ, dắt con bé đi chơi, tối lại về đó ngủ. Ở đó tự do tự tại, lại có lão Cát, ông Trương làm bạn.
"Lão già, hôm nay không có chỗ ăn chực nên lại vác mặt về đây à?" Thằng ba trêu lão Quản.
Lão Quản đã quen đấu mồm với thằng ba: "Lão Cát mấy hôm nay huyết áp cao, không được uống rượu lại phải kiêng thịt. Nhà lão hôm nay húp cháo ngô, cái thứ đó tôi nhìn đã phát ngán rồi, cả đời không ăn cũng chẳng nhớ. Thà về đây ăn ngon mặc đẹp còn hơn. Đại ca tôi cũng không về, đúng là cô đơn quá đi."
"Thế hai nàng 'Hắc Bạch vô thường' của cụ đâu, cụ không đi bảo kê à? Lỡ đứa nào không cẩn thận dính bầu thì sao?"
"Bầu thì cũng chẳng phải của tôi, tôi rảnh đâu mà lo chuyện bao đồng. Hai cô đó chỉ là đối tác làm ăn của tôi thôi." Lão Quản giờ đã quẳng chuyện sinh con ra sau đầu rồi, giờ có là gan rồng mật phượng cũng chẳng bổ béo gì cho cái "kim châm" vô dụng của cụ nữa.
"Lão già, cụ đừng bỏ cuộc chứ, thuốc Đông y không chữa được thì mình tính đến thuốc trừ sâu!" Triệu Tiểu Xuyên hóng hớt ghé tai lão Quản nói.
Lão Quản vớ ngay cái chén trà trên bàn, gõ một phát rõ đau vào đầu Triệu Tiểu Xuyên: "Cái thằng ranh con này, mày bay cao quá rồi đấy, tưởng lão tử không cầm nổi dao nữa hả?"
Triệu Tiểu Xuyên ôm cái đầu sưng vù, hôm nay ra đường chắc không xem ngày, hết bị đả kích này đến đả kích khác.
"Bao giờ tụi mày đi đánh hàng, tôi với lão Cát cũng đi cùng một chuyến." Lão Quản bàn chuyện chính sự. Tất trước Tết bán hết sạch rồi, họ phải đi nhập hàng mới về bán.
"Sao không dắt hai nàng hộ pháp đi cùng, bên cạnh hai mỹ nữ có phải oai hơn không?"
"Uống nước lã mà đi được chắc? Đi lại không tốn tiền tàu xe, ăn ở không tốn tiền à? Vốn dĩ làm ăn nhỏ, không tính toán thì có mà húp cháo." Lão Quản mắng thằng ba xối xả, nước miếng văng tung tóe.
Thằng ba... "Đừng có phun độc khí vào con."
Đề xuất Hiện Đại: Lẫm Nguyệt Thê Xuân Sơn
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người