Ngô Tri Thu gọi cả Phượng Lan sang, bảo cô cùng chuyển đến đại trạch môn ở. Cái nhà to đùng đó vắng vẻ quá, chỉ có ba người ở thì bà không yên tâm. Để hai mẹ con Phượng Lan ở lại đây, bà cũng lo. Hưng Viễn cưới xong là dọn ra ngoài ngay, chỉ còn hai mẹ con, chi bằng về ở chung cho vui.
"Mẹ, chúng con không sang đó đâu. Làm gì có chuyện con gái lấy chồng rồi lại về nhà đẻ ở, ảnh hưởng đến các anh em." Bố mẹ chuyển đi, Phượng Lan trong lòng cũng buồn lắm. Ở gần thế này, đi làm về còn ghé qua thăm được, xa quá thì bất tiện.
"Mày là Diêm Vương chắc? Về nhà mà làm như biến nhà thành âm tào địa phủ không bằng. Đừng có nói mấy lời vô ích đó nữa, về nhà ở đi, căn phòng này thì cho thuê lại. Dắt theo Mãn Mãn sang ở với chúng tao. Lão Tam có nhà riêng rồi, cưới xong là nó dọn đi ngay. Nếu sau này mày tìm được ai khác thì lúc đó hãy dọn đi."
"Mẹ, con không tìm ai nữa đâu..."
"Đừng có nói nhảm, trẻ măng thế kia mà bảo không tìm. Gặp ai hợp mắt thì cứ tiến tới, không yên tâm về Mãn Mãn thì cứ để nó ở với tao, làm bạn với Tiểu Vũ." Ngô Tri Thu nhìn đứa con gái cả cứng đầu mà đau cả đầu. Mới ngoài ba mươi mà đã bảo không tìm ai, cha mẹ con cái sao bằng được người bạn đời sớm hôm tối lửa tắt đèn có nhau. Nhưng nếu gặp hạng "xóa đói giảm nghèo" như Lý Phượng Xuân thì thôi, thà ở một mình còn hơn.
Phượng Lan sống tiết kiệm quá, mười ngày nửa tháng chẳng dám mua miếng thịt. Nhìn hai mẹ con gầy rộc đi, Ngô Tri Thu xót xa.
"Về thu dọn ít quần áo mang sang là được. Bên đó đồ đạc Bạch thiếu gia đã mua sắm đủ cả rồi, chẳng cần mang gì theo đâu. Đến hôm đó chuyển cùng chúng tao luôn." Ngô Tri Thu giục Phượng Lan về dọn đồ.
Phượng Lan định nói gì đó, Ngô Tri Thu trợn mắt một cái, Phượng Lan liền im re lủi thủi đi về.
Ngày chuyển nhà, vốn dĩ chỉ có ít quần áo, Ngô Tri Thu và Lý Mãn Thương định bụng hai người đạp xe chở vài chuyến là xong. Ai dè sáng sớm, Bạch Tiền Trình, Tăng Lai Hỷ đã đẩy xe ba gác tới. Đại Lạt Bả, dì Lưu, chú Trương, thím Trương, bác Cát, dì Viên, Lưu Thúy Hoa dắt theo Hưng Hổ, Hưng Viễn cũng đều có mặt. Hôm nay ai cũng nghỉ bán hàng, tiệm bánh bao cũng không mở cửa, lão Quan cũng chẳng đi làm ăn.
Ngô Tri Thu ngẩn người: "Chỉ có ít quần áo thôi mà, chúng tôi tự chuyển dần cũng được."
"Dù ít hay nhiều thì cũng gọi là chuyển nhà. Ở chung một viện bao nhiêu năm rồi, hàng xóm không giúp một tay thì ra thể thống gì." Đại Lạt Bả mắt hơi đỏ, không nỡ xa người chị em tốt.
"Chúng tôi chủ yếu là muốn sang đại trạch môn mở mang tầm mắt thôi." Bác Cát cười khà khà nói.
"Cũng chẳng xa xôi gì, lúc nào rảnh mọi người cứ sang chơi." Lý Mãn Thương cũng luyến tiếc những người hàng xóm tốt bụng này, ở đây bao nhiêu năm, tình cảm như người thân trong nhà.
"Tôi sang bên chỗ Phượng Lan nhé, mọi người cứ ở đây." Tăng Lai Hỷ đạp xe ba gác sang giúp Phượng Lan, chú thím Trương cũng đi theo.
Ông cụ và bà cụ cũng xách túi lớn túi nhỏ đi tới.
"Bố, bố xách cái túi đó làm gì ạ?" Lý Mãn Thương không hiểu ý ông cụ là gì.
"Cái thằng này, mắt để dưới gót chân à? Cầm túi thì làm gì, mày nói xem làm gì?" Bà cụ thấy thằng con cả này đúng là càng già càng lú, chẳng biết ý tứ gì cả.
"Con bảo bố mẹ sang ở với chúng con một thời gian. Đại trạch môn rộng quá, thêm người cho nó ấm cúng." Ngô Tri Thu cũng quên chưa nói với Lý Mãn Thương chuyện này.
Lý Mãn Thương... Đúng là mình đáng đời mà! Ông vội vàng đỡ lấy túi của hai cụ: "Bố mẹ, phòng con đã chuẩn bị xong từ lâu rồi, chỉ đợi hai cụ sang thôi ạ."
Bà cụ hừ một tiếng. Bà trị gia súc bao nhiêu năm, còn lạ gì tính nết thằng con này, chắc chắn là nó chẳng nhớ gì đến hai thân già này đâu.
Vốn dĩ chẳng có bao nhiêu đồ, chất đầy một xe ba gác, Ngô Tri Thu và Lý Mãn Thương chở thêm một ít, một chuyến là xong hết.
Cả đám vừa ra đến cổng đã thấy Tiểu Lưu, cán bộ phường quản lý cái ngõ này, dẫn theo một lão già rách rưới. Lão già đội cái mũ rách, râu tóc bạc phơ, mặt mũi nhăn nheo như quả táo tàu khô, dáng người khòm xuống, hai tay đút vào túi áo bông cũ nát đen bóng, mấy chỗ còn lòi cả bông đen xì ra ngoài. Lão mặc cái quần bông đen rộng thùng thình, cứ như chưa kéo hết lên, đũng quần cứ lủng lẳng ở đầu gối, chân xỏ đôi giày bông rách lòi cả ngón chân.
"Tiểu Lưu, cậu đi đâu đấy?" Bác Cát nhiệt tình chào hỏi.
Ánh mắt Tiểu Lưu dừng lại trên người Đại Lạt Bả. Đại Lạt Bả nhìn trân trối lão già kia, hơi thở dồn dập.
"Lão già này đến tìm con gái."
Lão già ngơ ngác ngẩng đầu: "Đến nơi chưa? Đứa nào là con gái tôi?"
Mọi người... Đến con gái mình còn không nhận ra, bị lú rồi à?
Lão già nheo mắt nhìn lướt qua Ngô Tri Thu, dì Lưu, Đại Lạt Bả...
Ngô Tri Thu và dì Lưu nhìn nhau, tám phần là lão cha lòng lang dạ thú của Đại Lạt Bả rồi. Dì Lưu chắn trước mặt Đại Lạt Bả: "Cái viện này chẳng ai thiếu cha cả, Tiểu Lưu, cậu sang viện khác mà hỏi đi."
Tiểu Lưu... "Ông ấy đến tìm Tần Thục Phấn."
Lão già nhìn mấy người phụ nữ: "Đứa nào là con gái tôi?" Lão già này căn bản chẳng nhận ra con gái mình, thế mà còn tìm đến, thật mỉa mai.
Bác Cát kéo Tiểu Lưu ra một bên: "Tiểu Lưu à, cậu cũng biết hoàn cảnh của Đại Lạt Bả rồi đấy. Hồi nhỏ suýt bị mẹ kế với cha đẻ bán đi, vất vả lắm mới trốn thoát được. Cái nhà đó với cô ấy chẳng khác gì địa ngục. Con trai vừa mới mất, để lại bao nhiêu nợ nần, giờ ngay cả nhà cũng không phải của mình, đời khổ hơn cả mướp đắng. Sao cậu lại dẫn người đến đây?"
Họ là cư dân lâu năm ở khu này, cán bộ phường đều hiểu rõ hoàn cảnh của họ.
"Bác Cát, cháu biết làm sao được, lão già tìm đến tận nơi rồi. Không có ai nuôi nên đòi con gái phải phụng dưỡng." Tiểu Lưu thở dài, anh cũng chẳng muốn, nhưng lão già cầm giấy giới thiệu đến tìm người, anh chỉ có thể giúp tìm thôi.
Bác Cát tức đến mức râu cũng vểnh lên: "Lão có con trai con gái đàng hoàng, mắc mớ gì bắt Đại Lạt Bả nuôi?"
"Mấy đứa con bên kia bảo chúng nó nuôi bao nhiêu năm rồi, giờ đến lượt đứa con gái này nuôi."
"Cô ấy chẳng được hưởng một xu tài sản, chẳng tiêu một đồng tiền của cái nhà đó, dựa vào cái gì mà đến lượt cô ấy nuôi?" Bác Cát bất bình thay. Lúc còn làm được thì bắt làm trâu làm ngựa, lúc không làm được nữa thì đẩy ra ngoài.
"Mà lạ thật, Đại Lạt Bả đổi tên rồi, sao lão già chết tiệt này tìm được đến đây?" Bác Cát thấy có gì đó không đúng.
Chuyện này Tiểu Lưu biết, anh đã tìm hiểu rồi: "Mấy đứa con của lão già đến nhà cậu của Đại Lạt Bả quậy mấy lần, làm ông cậu tức đến phát bệnh. Bà mợ của Đại Lạt Bả bực quá nên nói thẳng địa chỉ luôn, bảo chúng nó tự đi mà tìm, đừng có để lão già tức chết ở nhà bà ấy."
"Đúng là một lũ súc sinh!" Bác Cát chửi thề.
Lúc này Đại Lạt Bả giận dữ hỏi: "Ông đến đây làm gì? Ông còn mặt mũi nào mà tìm tôi?"
Đôi mắt đục ngầu của lão già sáng lên: "Mày là con cả à? Cha vất vả lắm mới tìm được mày đấy! Con ranh kia mau lên, tao mấy ngày nay chưa được bữa nào no rồi, mau đi mua cho tao mấy cái bánh bao thịt, thêm bát canh dê nữa."
Lão già mở miệng là chẳng có lời nào tử tế. Có thể thấy lão chẳng coi đứa con gái này là người, vừa gặp đã đòi ăn đòi uống.
Đại Lạt Bả tức đến đau thắt ngực: "Không có, ông cút ngay cho tôi!"
Lão già trợn mắt: "Nghịch tử! Cái đồ bất hiếu, tao đánh chết mày bây giờ!"
Lão vẫn tưởng Đại Lạt Bả là đứa con gái nhỏ năm xưa, mặc cho lão đánh chửi.
Đề xuất Huyền Huyễn: Lửa Núi và Thư Tín
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người