Lão Tam trong lòng cảm xúc lẫn lộn. Cái lão già này, vì đứa cháu gái mà đem hết phần của mình cho người ta. Đúng là lòng cha mẹ lo cho con cái thật sâu xa, lão già này đối xử với con bé kia tốt thật sự!
“Người tốt không sống lâu, tai họa sống ngàn năm. Cái bộ xương già này của ông nhìn là biết sống thọ rồi, ông cứ tự mà trông nom con bé Tiểu Vũ đi, đừng có hòng ăn vạ tôi, tôi chẳng thèm đồ của ông đâu.”
Lão Quan cười hì hì: “Thế thì tôi mượn lời chúc của cậu vậy!”
Tiểu Vũ quay về, mua thịt thủ lợn, lạc rang, thêm mấy cái bánh bao và một chai Nhị Oa Đầu.
Lão Quan thở dài: “Con bé này đúng là thật thà quá, bảo sao tôi không yên tâm cho được.”
Tiểu Vũ đưa lại tiền thừa cho Lão Tam: “Ông nội, thế này là tốt lắm rồi ạ.”
Tửu lượng Lão Tam kém nên lão Quan cũng không ép, mình lão uống còn chẳng đủ, cậu ta không uống càng tốt.
Lão Quan uống đến mức mơ màng, vẫn không quên dặn dò Lão Tam: “Lát nữa cậu về, nếu hàng xóm có hỏi thì cứ bảo là người của Hội Phụ nữ nhé.”
Lão Tam gật đầu: “Cháu biết rồi.”
Lão Quan thấy Tiểu Vũ ra ngoài giặt đồ, liền hạ thấp giọng nói: “Bọn chúng chắc chắn tối mai sẽ hành động. Bọn này làm việc cũng xem ngày lành tháng tốt cả đấy, tôi quan sát chúng bao nhiêu năm rồi, chắc chắn giờ Tý hậu nhật sẽ ra tay. Chúng ta cứ giờ Dậu tối mai gặp nhau ở rừng cây nhỏ ngoại ô, đến đó phục kích trước.”
Lão Tam chớp chớp mắt: “Giờ Dậu là mấy giờ?”
Lão Quan... “Mấy cái thứ của tổ tiên để lại đều bị lũ sính ngoại các cậu quên sạch sành sanh rồi. Về mà hỏi mẹ cậu ấy!”
Lão Tam lủi thủi ra khỏi phòng: “Tiểu Vũ, giờ Dậu là mấy giờ?”
“Từ năm giờ đến bảy giờ chiều ạ, có chuyện gì thế anh?”
Lão Tam: “Không có gì, hỏi thử em tí thôi.” Anh tiện tay ném số tiền thừa qua cửa sổ vào trong giường.
“Tiểu Vũ, anh về đây, lúc nào rảnh lại qua thăm em.”
“Anh trai, chào anh ạ!”
Lão Tam đạp xe ra khỏi sân. Vừa đi ngang qua nhà hàng xóm thì thấy một bà già trạc tuổi Ngô Tri Thu đang xách xô nước gạo ra cửa.
“Này cậu thanh niên, cậu là họ hàng nhà lão Quan à?”
“Không phải đâu bác, cháu bên Hội Phụ nữ. Trên phường báo cáo tình hình nhà lão Quan nên cháu qua tìm hiểu chút, lão cụ cứ nhất quyết giữ cháu lại ăn cơm.” Lão Tam giả vờ vẻ ngại ngùng.
“Hội Phụ nữ mà cũng có đàn ông cơ à?”
Lão Tam... “Bác ơi, khoa phụ sản còn có bác sĩ nam, huống chi là Hội Phụ nữ.”
Bà già cười khẩy hai tiếng: “Tôi kiến thức nông cạn, cậu đừng để bụng. Tôi nói thật nhé, lão Quan đó là tự mình làm tự mình chịu thôi. Mấy năm trước phá sạch gia sản, giờ già rồi còn bày đặt nuôi con bé con để nó dưỡng già cho. Con bé đó cũng tội nghiệp, thà vào cô nhi viện còn hơn, tí tuổi đầu đã phải gánh cái nợ đời to đùng.” Bà già lắc đầu, giọng điệu đầy vẻ thương hại Tiểu Vũ.
Lão Tam nếu không biết mưu tính của lão Quan dành cho Tiểu Vũ thì suýt nữa đã tin lời mụ già này rồi.
“Mấy tình hình này về cháu sẽ phản ánh lên trên ạ, cảm ơn bác nhé.” Lão Tam gật đầu, đạp xe rời đi.
Bà già đổ xong nước gạo, vào sân đóng cửa lại. Gã đàn ông trung niên đang loay hoay với đống công cụ hỏi: “Sao rồi?”
Bà già hạ thấp giọng: “Người của Hội Phụ nữ, đến giúp đỡ ấy mà. Hừ, cái lão già sắp chết kia, cái nhà đó sớm muộn gì cũng là của chúng ta.”
“Lão Quan dạo này khá im hơi lặng tiếng, đừng có chọc giận lão. Đợi chúng ta làm xong vụ này, cũng đi mua cái nhà lớn mà ở, rời khỏi cái ngõ rách này.”
Bà già lườm một cái. Nhà mụ bây giờ cũng thừa sức mua được mười cái tám cái như thế, nhưng có dám mua không? Có dám tiêu tiền kiểu đó không?
Lão Tam về đến cửa hàng, gọi Triệu Tiểu Xuyên ra. Hai đứa ngồi xổm trước cửa, Lão Tam nhìn người qua lại, kể chuyện này cho Triệu Tiểu Xuyên nghe: “Làm không?”
“Làm chứ! Tôi sợ nhất là nghèo, còn lại chẳng sợ cái gì hết!” Triệu Tiểu Xuyên nghèo đến mức sắp phát điên rồi, nghe thấy chuyện này sao có thể bỏ qua.
“Mấy thứ đó trong thời gian ngắn không đẩy đi được đâu, ông vẫn cứ nghèo thôi.” Lão Tam phũ phàng nói.
Triệu Tiểu Xuyên... “Thì ít nhất tôi cũng có cái mà hy vọng chứ. Tôi chỉ là hiện tại không tiện thôi, chứ không phải nghèo thật.” Gã luôn biết cách an ủi lòng tự trọng mong manh của mình.
“Lão già đó bảo mũi của bọn kia thính lắm. Ông đi mua nhiều nước sát trùng vào, đến lúc đó giấu đồ vào mật thất ở nhà cũ của tôi.” Lão Tam cũng tính toán kỹ, tránh để bọn kia lần ra tận ổ.
Triệu Tiểu Xuyên liếm môi: “Có nhiều đồ không?”
“Chịu.” Lão Tam nói thật, đến đám trộm mộ kia còn chẳng biết nữa là anh.
“Chỉ có hai chúng ta làm thôi à?”
“Để tôi đi hỏi Trần Thành Bình xem.”
“Bạch Tiền Trình thì sao?” Triệu Tiểu Xuyên thấy Bạch Tiền Trình hợp hơn, cũng nghèo rớt mồng tơi như gã.
“Bạch Tiền Trình không được. Nó lấy vợ rồi, bố mẹ lại đang ngồi tù, trong tay có đồ chắc chắn không giữ nổi. Bị lộ một cái là chúng ta đi tong.” Chủ yếu là chuyện nhà họ Bạch, nhà anh là công thần chính, vài năm nữa khó tránh khỏi rò rỉ thông tin, không thể để nhà họ Bạch nắm thóp được.
Chuyện của đám Vương Tiểu Sơn thì không sao, là bọn chúng tìm đến gây sự trước, anh cũng đã báo công an rồi nên không lo. Còn chuyện này tuyệt đối không thể để Bạch Tiền Trình biết.
Triệu Tiểu Xuyên vội vàng cam đoan: “Anh Ba, anh yên tâm, tôi cứ coi như không có mấy thứ đó, tuyệt đối không tự ý hành động đâu.”
“Tôi mà không tin ông thì đã chẳng tìm ông.” Lão Tam chợt nhớ ra mình còn có anh Hai mà, chẳng phải chắc chắn hơn ai hết sao. Tìm Trần Thành Bình làm gì cho người ta khó xử.
“Không tìm Trần Thành Bình nữa, tìm anh Hai tôi.”
“Đúng đúng, anh Hai là đáng tin nhất.” Triệu Tiểu Xuyên vội vàng phụ họa. Chuyện này cứ người nhà làm là tốt nhất. Lão Tam có thể nghĩ đến gã đầu tiên, chứng tỏ quan hệ của họ còn thân hơn anh em ruột, anh Hai cũng phải xếp sau.
Lão Tam vội vàng đi gọi điện thoại, bảo đại đội trưởng nhắn cho Lão Nhị trước giờ Dậu chiều mai phải có mặt ở ngoại thành chờ.
Đại đội trưởng... Chữ bẻ đôi không biết mà còn "giờ Dậu"?
Chẳng còn cách nào, đành phải đi thông báo cho Lão Nhị.
Lão Nhị đang bận tối tăm mặt mũi. Bên cạnh ao cá anh vừa dựng một cái nhà màng, anh phụ trách ươm mầm.
“Hưng Nghiệp à, thằng Hưng An nhà anh bảo anh trước giờ Dậu chiều mai phải ra ngoại thành, nó có việc cần anh giúp đấy.” Đại đội trưởng đứng ngoài nhà màng hét vào.
“Cháu biết rồi bác ơi.” Lão Nhị đáp lại một tiếng.
Đại đội trưởng cũng không vào trong, thông báo xong là đi ngay.
Xuân Ni lau mồ hôi: “Chú Ba tìm anh có việc gì thế?”
“Chịu, về mới biết được. Nó không có việc gì thì chẳng gọi anh đâu.” Lão Nhị tay làm không nghỉ.
Xuân Ni nghĩ cũng đúng, Lão Tam tuy không đứng đắn nhưng không có việc gì thì cũng chẳng liên lạc với họ.
“Giờ Dậu là lúc nào thế?” Xuân Ni không biết thì hỏi.
Lão Nhị đỏ mặt: “Anh cũng chẳng biết, lát nữa hỏi chú Hai xem.”
“Cái đồ vô dụng, chuyện chú Ba biết mà anh lại không biết, càng sống càng thụt lùi.” Xuân Ni cười trêu chọc.
“Nó biết cái khỉ gì, chắc nghe lỏm được ở đâu rồi về lòe chúng ta là người có học đấy.” Lão Nhị khinh bỉ. Hai anh em cùng hội cùng thuyền, ai còn lạ gì ai.
Lúc ăn tối, Lão Nhị hỏi Lý Mãn Truân về chuyện giờ Dậu.
“Anh rảnh rỗi không chịu đọc sách à?” Lý Mãn Truân thực sự cạn lời, cái này mà cũng không biết.
“Sách con đọc không có cái này.” Lão Nhị trả lời rất nghiêm túc.
Giáo sư Tăng và mấy sinh viên đều nhịn cười.
Lý Mãn Thương thấy mất mặt quá: “Anh hỏi giờ Dậu làm gì?”
“Lão Tam bảo mai giờ Dậu tìm con có việc.” Lão Nhị thật thà nói.
“Nó thì có việc gì chính đại quang minh đâu, anh bận thế thì đừng có để ý đến nó.” Lão thái thái vừa nghe đến Lão Tam là lại bực mình, chạy nhanh hơn thỏ, làm tí việc là như đòi mạng lão vậy.
Đề xuất Ngọt Sủng: Ba Năm Theo Đuổi Hờ Hững, Quay Sang Cưa Đổ Trúc Mã Anh Khóc Lóc Cái Gì?
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người