Ngô Tri Thu... "Bọn trộm mộ toàn là băng nhóm, mày định 'hắc ăn hắc' kiểu gì?"
"Con cũng có băng nhóm mà." Lão Tam nhớ ngay đến mấy thằng bạn chí cốt.
"Người ta như Thành Bình với Bạch thiếu gia mà thèm làm cái trò này à?" Ngô Tri Thu liếc xéo, hai vị thiếu gia kia đâu có thiếu tiền.
"Không thiếu tiền thì thôi, hừ hừ, tiểu gia đây cũng sẽ có lúc không thiếu tiền."
Ngô Tri Thu thấy không ổn, Lão Tam tính tình hấp tấp, người ta là một băng nhóm, bọn nó đến đấy chẳng khác nào đi nộp mạng, bị người ta giết người diệt khẩu thì toi, cái gối này tuy vỡ nhưng sau này sửa lại chắc cũng đáng giá khối tiền, bao nhiêu cho đủ, không thể tham lam thế được.
Bọn người đó tâm hận thủ lạt, chúng mày mà bị người ta xử, thì để Điền Huân bọn họ đi điều tra luôn thể.
Lão Tam... Cậu cũng đâu phải Đồng tử dâng công lao.
"Đúng là nguy hiểm thật, người ta đông như thế, mấy anh em mình thì yếu nhớt, nhát như cáy, đúng là không được. Ông anh rể này số chó thật, dựa vào nhà mình mà thăng quan phát tài." Lão Tam tiếc rẻ.
Ngô Tri Thu... Hình như đúng là thế thật.
Lão Tam bảo Ngô Tri Thu kể kỹ lại, sáng mai cậu ra tiệm tiện thể đi tìm Điền Huân.
Ngô Tri Thu kể lại chuyện hôm nay một lượt, đưa địa chỉ ông lão cho Lão Tam, lại dặn dò lần nữa: "Điền Huân có muốn tìm hiểu gì thì bảo nó đến hỏi mẹ."
"Anh ta là lợn à, nói rõ thế rồi còn hỏi mẹ cái gì, bưng tận mồm cho anh ta xơi luôn cho rồi." Lão Tam không khách khí nói.
"Đấy là anh rể mày, đừng có mà mồm mép tép nhảy."
"Anh rể dựa hơi nhà mình để leo cao."
"Đừng nói nhảm nữa, mình cũng nhờ vả người ta không ít, mày còn muốn thế nào? Đừng có mà không biết đủ."
Lão Tam... Cậu nhờ cái rắm gì Điền Huân, toàn là Điền Huân nhờ cậu thì có.
Sáng sớm hôm sau, Lão Tam và Ngô Tri Thu cùng ra khỏi nhà, Lão Tam đạp xe đến Cục cảnh sát thành phố, lượn lờ ở cổng một vòng, rồi quay xe đi thẳng.
Tối qua cậu nằm suy tính cả đêm rồi, cơ hội "hắc ăn hắc" này tuyệt đối không thể bỏ qua, đợi cậu vớ được rồi, lúc rảnh rỗi mới cho Điền Huân đến nhặt nhạnh chút cháo.
Vụ cái hòm sắt tuyệt đối không thể tái diễn lần nữa.
Cậu tính toán nhân sự, kiểu như Bạch thiếu gia có muốn làm cũng không thể rủ, quá phế vật, chó ngáp phải ruồi cũng không xong.
Bạch Tiền Trình, tuy giờ quan hệ cũng khá, nhưng nhà họ Bạch cậu vẫn không yên tâm.
Trần Thành Bình... Thằng này điều kiện tốt, e là không chịu làm chuyện này.
Triệu Tiểu Xuyên, nghèo đến mức sắp không có quần lót mà mặc rồi, hai đứa lại là anh em chí cốt nhất, thế thì chắc chắn không thành vấn đề.
Lão Tam không về tiệm, mua cái mũ đội lên, rồi đi đến địa chỉ Ngô Tri Thu đưa.
Trong một con hẻm ở Nam Thành, Lão Tam đi đến cuối hẻm, trước mặt là một cái sân cũ nát, trong sân có hai gian nhà lụp xụp, trước cửa có một cô bé chừng mười tuổi đang hì hục giặt quần áo.
Nhà bên phải sân, mấy gian nhà lớn xây bằng gạch xanh ngói đỏ, tường bao cũng xây bằng gạch, xây khá cao, nhìn là biết điều kiện không tồi.
Lão Tam nhìn thêm vài lần, gõ gõ cánh cổng gỗ mục nát: "Cô bé, ông nội em có nhà không?"
Cô bé cảnh giác ngẩng đầu lên: "Anh là ai?"
"Anh ở trạm thu mua phế liệu, gọi ông em ra đây, anh tìm ông có việc."
Hôm qua ông lão mang bánh bao về, có kể chuyện này với cháu gái, cô bé lập tức buông bỏ cảnh giác, vội chạy ra mở cửa: "Anh trai lớn, anh mau vào nhà ngồi, em rót nước cho anh, ông em đi nhặt đồng nát rồi, trưa mới về."
Cô bé mặt mày vàng vọt, gầy đến mức gió thổi là bay, mặc bộ quần áo không vừa người, cuối tháng mười trời đã se lạnh, mắt cá chân cô bé vẫn lộ ra ngoài, chân đi đôi dép nhựa mùa hè.
Lão Tam nhìn hai cái tay không của mình, hơi ngại vào, hai năm nay trẻ con trong thôn cậu cũng chẳng có đứa nào như thế này nữa.
Cô bé thấy Lão Tam đứng ngẩn ra, vội vàng mời mọc: "Anh trai lớn, mau vào đi ạ."
Lão Tam tính toán không mua quà thì cho thêm ít tiền vậy, bèn bước vào. Cô bé bê ghế đẩu cho cậu, ngồi dưới mái hiên: "Anh trai lớn, anh uống nước đi ạ, anh giúp em cảm ơn bà hôm qua nhé, bánh bao bà cho ngon lắm, hai ông cháu em ăn no căng."
Mắt cô bé sáng lấp lánh, đầy mong đợi nhìn cậu.
"Được rồi, anh sẽ chuyển lời giúp em."
Lão Tam móc ra năm đồng: "Đây là tiền chỗ đồ hôm qua, em giúp anh đưa cho ông em."
"Anh trai lớn, chỗ đồ đó căn bản không đáng tiền, tiền này anh cầm về đi ạ." Cô bé không nhận tiền.
Lão Tam... "Thật sự là đổi từ chỗ đồ đó mà, em mau cầm lấy."
Cô bé giấu tay ra sau lưng: "Anh trai lớn, đây là tiền của anh, em không lấy."
Lão Tam đứng dậy, đặt tiền lên ghế: "Đợi ông em về thì đưa cho ông" ra lệnh dứt khoát, định bỏ đi.
Cô bé lập tức kéo Lão Tam lại, cắn môi, kéo Lão Tam vào trong nhà.
Lão Tam: "Anh còn phải đi thu phế liệu, không vào nhà đâu."
Cô bé không buông tay, cứ thế lôi Lão Tam vào trong nhà.
Lão Tam... "Anh tự đi, anh tự đi."
Trong nhà chẳng có đồ đạc gì, vô cùng cũ nát, mái nhà còn nhìn thấy cả trời bên ngoài.
Cô bé hạ giọng hỏi: "Anh trai lớn, anh là công an phải không?"
Lão Tam thót tim, chuyện này không đơn giản à nha, nếu không phải do cậu tham lam thì giờ này người đến chắc chắn là công an.
"Không phải, anh ở trạm thu mua phế liệu mà."
Trong mắt cô bé ánh lên vẻ tinh quái, như thể phát hiện ra bí mật gì đó.
"Ông em bảo hôm nay có khi công an sẽ đến, em thấy anh giống lắm."
Tim Lão Tam đập thình thịch: "Sao ông em lại nói thế?"
Cô bé xoắn vạt áo: "Anh trai lớn cũng là người tốt, em biết tiền đó là anh thấy em đáng thương nên cho em, em không muốn lừa anh."
Lão Tam nhìn cô bé không nói gì, đợi cô bé nói tiếp.
"Nhà hàng xóm bên cạnh là trộm mộ, nhà ông em trước kia cũng là đại gia tộc, nhưng sa sút rồi, ông em bảo nhà bên cạnh từng trộm mộ tổ tiên nhà em, ông em hận họ lắm, cộng thêm việc nhà họ muốn mua cái sân này của nhà em, ông em bảo có đốt đi cũng không bán cho họ, họ liền bảo ông em kiểu gì cũng có lúc chết, đến lúc đó cái nhà này vẫn là của họ. Ông em sợ họ ra tay độc ác với chúng em, nên đi đào cái hố vứt đồ của nhà họ..."
Lão Tam... Ông già này tâm cơ thâm sâu thật, cả lũ bị ông già xoay như chong chóng.
"Thế sao ông em không đi báo công an? Đi đường vòng lớn thế làm gì?"
"Ông em sợ lỡ ngày nào ông không còn nữa, hàng xóm ra tù sẽ gây bất lợi cho em, không muốn để họ nghi ngờ đến chúng em, nên giả vờ là người khác đào được đồ, đem đi bán, rồi bị phát hiện..."
Lão Tam sắp bị quay mòng mòng rồi, tâm tư ông già này đúng là sâu không thấy đáy.
"Anh trai lớn, anh đừng trách ông em, ông cũng là để bảo vệ em thôi." Cô bé khẩn cầu.
"Không đâu, ông em đối với em tốt thật." Ông già tốn bao công sức như vậy, chỉ là để bảo vệ đứa cháu gái này.
"Anh ơi, em còn nói cho anh một bí mật nữa, em là do ông nhặt về đấy." Cô bé nói có chút đắc ý, nhặt về mà ông còn đối xử tốt với cô bé như thế, cô bé thật sự rất may mắn, gặp được bao nhiêu người tốt.
Lão Tam xoa đầu cô bé: "Em tên là gì?"
"Em tên là Quan Xuân Vũ, ông nhặt được em vào một ngày mưa xuân, anh cứ gọi em là Tiểu Vũ."
"Tiểu Vũ, đừng nói với ông em là anh đã tới nhé, khi nào rảnh anh lại đến thăm em." Lão Tam móc hết tiền trong túi ra, đặt lên giường lò, rảo bước đi ra ngoài, cậu hối hận rồi, cậu không giải quyết được băng nhóm trộm mộ, đừng để gây thêm rắc rối cho ông già và đứa trẻ đáng thương này, cậu vẫn nên đi tìm Điền Huân thì hơn.
Đề xuất Trọng Sinh: Đại Lão Huyền Học Lại Đi Bày Quán Vỉa Hè
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người