La Anh bất lực, nếu mẹ ông ta không nói những lời đó, nhà họ Lý có phát điên lên không!
Lý Mai muốn về nhà ngoại thì cứ để cô ấy về, mắc gì phải ngăn cản, giờ náo loạn thành thế này đã vừa lòng chưa! La Anh thầm oán trách trong lòng.
Hàng xóm láng giềng trong khu tập thể nhà họ La đều được xem một vở kịch hay, còn ly kỳ hơn cả phim điện ảnh. Lý Mai ngày thường hiền lành là thế, không ngờ nhà ngoại lại hổ báo đến vậy. Lần này có nhà ngoại chống lưng, cô ấy còn phải khúm núm chịu nhục nữa không.
Trong bệnh viện, bà cụ sau một hồi kiểm tra tổng quát từ đầu đến chân, bác sĩ chẳng tìm ra bệnh gì.
Nhưng bà cụ cứ kêu đau đầu, khó thở, bác sĩ nghĩ người già có thể có bệnh tiềm ẩn nên đành cho nhập viện theo dõi.
Sau một hồi nháo nhào, trời cũng đã tối mịt.
Bà cụ nhìn cả phòng đầy người: "Lý Mai và Lý Tú ở lại, những người khác về hết đi. Về bảo với bố là mẹ không sao, đừng để ông ấy lặn lội tới đây, mẹ ở lại hai ngày là về thôi."
Họ ở lại đây cũng chẳng giúp được gì, thế là Lý Tú và Lý Mai ở lại chăm sóc bà cụ, những người khác quay về khu tập thể.
Ông cụ ở nhà đang đi tới đi lui sốt ruột, thầm nghĩ chắc chắn có chuyện rồi, nếu không cả nhà không thể không về thế này.
Lão Tam định chạy sang nhà họ La xem sao nhưng bị ông cụ cản lại, trời tối rồi, lát nữa chắc chắn có người về báo tin, đừng để đi lạc nhau.
Đợi Ngô Tri Thu và mọi người về đến nhà, lão Nhị và lão Tam đã đứng rướn cổ ở đầu ngõ đợi sẵn.
"Mẹ, mọi người cuối cùng cũng về rồi! Sốt ruột chết đi được, ăn cỗ gì mà ăn cả ngày thế! Bà nội đâu?" Lão Tam chạy lại đón, lầm bầm hỏi, liếc mắt cái thấy thiếu bà cụ ngay.
"Về nhà rồi nói, đã nấu cơm chưa?" Họ đói đến dán cả bụng vào lưng rồi.
"Nấu rồi, chị dâu hai sợ mọi người về chưa ăn gì nên hấp không ít bánh hoa cuộn (màn thầu hoa)."
Cả nhà về đến khu tập thể, Xuân Ni vội bưng bánh hoa cuộn lên, mọi người đói lả nên cầm bánh chấm muối vừng ăn lấy ăn để.
Ông cụ nhíu mày: "Bà già đâu?"
Lý Mãn Thương vừa ăn vừa kể lại chuyện hôm nay cho ông cụ nghe.
Lão Nhị và lão Tam lập tức đòi vác đồ đi tìm nhà họ La tính sổ, đúng là khinh người quá đáng, thật sự không coi nhà họ Lý ra gì mà!
"Ngồi xuống đi các anh, đi chỉ có nước ăn đòn thôi." Ngô Tri Thu bực bội nói, chưa lần nào chiếm được hời mà cứ thích thể hiện, nhưng cái máu bảo vệ gia đình này cũng làm bà thấy hài lòng.
"Mẹ, con luyện tán thủ bao nhiêu ngày nay rồi, không còn là con của ngày xưa đâu!" Lão Tam không phục, dạo này anh ta bị huấn luyện viên tẩn cho ra bã rồi.
"Trước đây chỉ chịu được một đấm, giờ chịu được ba đấm chứ gì." Lý Mãn Thương thản nhiên bồi thêm một câu.
"Bố, hay là con với bố tập thử tí nhỉ!"
Một cái tát nảy lửa làm lão Tam rơm rớm nước mắt.
Lý Mãn Thương: "Đến đây, tập đi!"
Ông cụ chắp tay sau lưng đi quanh phòng: "Đứa bé đó thực sự là con của La Anh à?"
"Bố ơi, giống y đúc, đôi mắt cứ như đúc từ một khuôn ra, môi dày thâm sì, đầu to tai lớn, chẳng cần nhỏ máu nhận thân cũng biết là con lão." Lưu Thúy Hoa vội vàng nói.
Ông cụ... tả thế thì còn ra hình người nữa không.
"Thằng cả, mai con đi tìm La Quân, bảo nó tối mai qua đây một chuyến." Ông cụ trầm ngâm một hồi, La Quân đã chọn đi ở rể, chuyện trong nhà chắc nó cũng biết. Xem thái độ của nó thế nào, việc Lý Mai quyết định ra sao phần lớn phụ thuộc vào đứa con trai này.
Thời đại này ly hôn là chuyện cực kỳ bị coi thường, đặc biệt là phụ nữ, bị xã hội kỳ thị ghê gớm. Nếu không có chỗ dựa vững chắc, hiếm có người phụ nữ nào dám dũng cảm bước ra bước đó.
Lý Mãn Thương gật đầu, hôm nay anh thấy thái độ của La Quân cũng khá ổn.
Cơn mưa bên ngoài vẫn không ngớt, trong bệnh viện.
Lý Tú ra ngoài mua cơm, bà cụ nắm tay Lý Mai.
"Mai à, La Thành có phải là giống của La Anh không?" Bà cụ nhìn chằm chằm vào con gái cả.
Lý Mai cúi đầu, nước mắt vòng quanh, bà cụ vừa hỏi một câu, cô nhắm mắt lại, nước mắt lại lã chã rơi, cắn môi gật đầu.
"Thế con biết từ bao giờ?" Bà cụ truy hỏi.
"Lúc chúng nó mới tằng tịu với nhau là con đã biết rồi." Lý Mai đau đớn bịt mặt.
"Mười mấy năm trước con đã biết, vậy mà con nhẫn nhịn đến tận bây giờ?" Bà cụ không thể tin nổi, bà biết Lý Mai là đứa thông minh, chuyện La Anh có người bên ngoài không giấu nổi cô, nhưng không ngờ cô đã phát hiện ra từ mười mấy năm trước.
"Mẹ ơi, không nhịn thì biết làm sao, La Quân lúc đó còn nhỏ thế, con lại đang mang thai Phán Phán, con biết làm thế nào?" Lý Mai hu hu khóc.
"Con không có nhà ngoại à? Con không có mồm à? Nếu mẹ mà biết, mẹ đã tố cáo nó ngay lập tức, cho cả nhà nó đi lao cải (cải tạo lao động) luôn!" Mười mấy năm trước tình hình đang căng thẳng, chuyện của La Anh mà vỡ lở thì cả nhà chẳng ai yên ổn.
"Mẹ, thế thì con và các con biết làm sao? Phán Phán thì không nói, La Quân làm sao ngẩng đầu nhìn người ta được! Con thế nào cũng được, La Quân mà có người bố đi lao cải thì sau này công việc, cưới xin ra sao." Lý Mai từ đầu đến cuối chưa từng nghĩ cho bản thân, La Phán Phán còn nhỏ nên cô chưa nghĩ nhiều, chủ yếu là vì con trai La Quân, cô không muốn hủy hoại La Anh đồng thời cũng hủy hoại luôn La Quân.
Bà cụ há miệng, bà cũng là mẹ, bà thương con mình, Lý Mai cũng thương con cô ấy như vậy.
"Thế con định cứ nhẫn nhịn mãi thế à? Chúng nó ngày càng quá quắt rồi, dịp trọng đại như đám cưới La Quân mà dám dắt đứa bé đó đến trước mặt chúng ta, e là sắp rước về nhà luôn rồi đấy?"
Lý Mai cúi đầu khóc, giờ lòng cô đang rối bời, không phải vì đứa con riêng kia, bao năm qua cô đã nguội lạnh với họ rồi. Đứa con trai cô nhẫn nhục nuôi lớn lại đi ở rể, điều đó mới làm cô đau lòng nhất.
Bà cụ ôm lấy con gái: "Con à, mẹ nghe ý của La Quân cũng biết sự tồn tại của người đàn bà kia và đứa bé đó, con hy sinh bản thân như vậy, đứa trẻ nó cũng chẳng dễ chịu gì đâu!"
"Mẹ, con đều là vì nó mà, sao nó có thể không hỏi con một câu đã đi ở rể chứ!" Lý Mai thực sự không hiểu nổi.
Bà cụ thở dài: "Nói với con, con có đồng ý không? Không đồng ý thì phải để vợ con nó sống trong cái môi trường gia đình biến thái này à? Bản thân La Quân đã đủ đau khổ rồi, nó không muốn kéo vợ con nó chịu khổ cùng. La Quân làm thế chẳng sai chút nào."
"Mẹ, thật sự là như vậy sao?" Lý Mai hơi không tin, La Anh dù có người bên ngoài, đối xử với cô có lạnh nhạt thật, nhưng với con cái vẫn khá tốt.
"Có cơ hội con hãy nói chuyện hẳn hoi với con trai. Thằng bé đã quyết định rồi thì cứ để chúng nó sống tốt cuộc đời của mình. Thời gian này con cứ ở nhà anh cả con, nếu có căn nhà nào hợp lý, mẹ sẽ mua một căn, lúc đó con về ở với bố mẹ." Bà cụ không muốn con gái về nhà chịu nhục, lại sợ con gái ở nhà anh trai thấy ngại nên định tự mua một căn nhà.
Lý Mai ngẩn người: "Mẹ, mẹ và bố có tiền mua nhà rồi ạ? Mẹ có biết nhà ở Bắc Kinh chỉ cần hai gian thôi là bao nhiêu tiền không?"
Nói thật, Lý Mai không nỡ rời khỏi nhà họ La cũng vì điều kiện nhà ngoại không tốt. Nhà ngoại nghèo, cô mà ly hôn thật, dắt con đi đâu mà ở, Phán Phán còn nhỏ, không có người trông cô không đi làm được, hai mẹ con không sống nổi.
Nhà ngoại đông người, ăn no mặc ấm còn khó, cô không giúp được thì thôi, sao có thể về làm gánh nặng được.
"Mẹ đến Bắc Kinh mấy tháng rồi, còn không biết giá nhà sao, giờ dù có tăng thì hai gian nhà hai nghìn đồng chắc cũng mua được chứ?" Bà cụ hỏi.
Lý Mai gật đầu, hai nghìn đồng có thể mua được hai gian lớn hoặc ba gian nhỏ trong khu tập thể rồi.
"Bố con bây giờ một ngày kiếm được mấy chục đồng, chia với Hưng An, hai ba tháng là mua được hai gian nhà dư sức." Bà cụ không nói chuyện ông cụ trúng mánh, chỉ nói quá lên chuyện làm ăn kiếm tiền.
Mắt Lý Mai đỏ hoe vì khóc bỗng sáng lên: "Mẹ, kiếm tiền thế cơ ạ?"
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Hòa Ly, Ta Diễm Tuyệt Kinh Thành
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người