Sắc mặt Kim Hoài Triệu không đổi: "Lão ca, đùa hơi quá rồi, tranh này dù quý giá thật nhưng cũng chưa đến mức đó."
"Tôi chẳng bao giờ đùa với người lạ, mua không nổi thì mời đi cho, tranh này tôi chỉ bán giá đó." Độc Nhãn mặt lạnh tanh.
"Ông định đi cướp à? Làm gì có cái giá trên trời thế này." Chuyên gia lập tức lên tiếng thay Kim Hoài Triệu.
Độc Nhãn: "Cái đồ ăn cướp như ông mà cũng xứng nói tôi à? Tôi thò tay vào túi ông cướp chắc? Ông không mua thì tiền vẫn đó, tôi không bán thì tranh vẫn đây, thấy không hợp thì đừng mua, tôi cứ giá đó mà bán."
Chuyên gia: "Giá này cao quá, năm trăm triệu đô là chuyện tuyệt đối không thể."
Độc Nhãn giả vờ cúi đầu phủi bụi trên giày, khóe mắt giật liên hồi, cơ mặt không kìm được mà nhảy tưng tưng. Lão đòi năm trăm triệu đô hồi nào? Hồi nào sao lão không biết? Lão chỉ giơ số năm, ý là năm triệu đô, năm triệu thôi! Mua đồ thì phải có mặc cả chứ, lão đã chuẩn bị tinh t...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Tôi Bỏ Bê Sau Khi Suất Bảo Nghiên Bị "Nội Định"