Đại Bảo Nhị Bảo thèm đến mức nuốt nước miếng ừng ực, nhưng vẫn rất nề nếp ngồi vào bàn ăn, người lớn chưa động đũa thì chúng không được phép ăn trước.
Lý Mãn Thương gắp cho Mãn Mãn một cái đùi gà, cháu đích tôn một cái đùi gà, Nhị Bảo hai cái đùi gà nhỏ, Tam Bảo hai cái cánh gà, còn mình thì nhấm nháp miếng thịt thủ.
Lũ trẻ vui vẻ bắt đầu ăn: "Ông nội bà nội ơi, đùi gà thơm ngon quá ạ!" Đứa nào đứa nấy mặt mũi loang loáng mỡ màng.
"Lũ quỷ thèm ăn!" Ngô Tri Thu mắng yêu một câu.
Vừa ăn, Ngô Tri Thu vừa kể chuyện mua mặt bằng hôm nay cho cả nhà nghe.
"Vị trí đó đúng là ổn thật, nếu mở quán ăn sáng chắc chắn hái ra tiền." Lão Nhị biết chỗ đó, cảm thấy rất tiềm năng.
"Nhà mình không có tay nghề đó, để xem qua năm rồi cho thuê, hay hai đứa bay muốn làm gì thì làm." Lý Mãn Thương nghĩ đến tay nghề của Xuân Ni và Ngô Tri Thu, nhà ông không kham nổi việc đó.
"Bố, qua năm con định đi miền Nam một chuyến, chỗ đó làm đồ ăn thì được, chứ bán quần áo không hợp lắm." Lão Tam ngẫm nghĩ một hồi: "Trước Tết mà bán ít đồ Tết ở đó chắc cũng kiếm được bộn!"
Cả nhà đều gật đầu, nhưng còn có nửa tháng nữa là Tết rồi, nhập hàng các thứ không kịp nữa.
Cả nhà đang bàn bạc xem cái mặt bằng đó làm được gì thì Lý Hưng Quốc và Vương Duyệt dẫn xác đến.
Ngô Tri Thu vừa thấy hai đứa này là thấy ngứa mắt, lại còn canh đúng giờ cơm mà đến, đúng là cố tình không cho người ta ăn ngon mà!
"Anh cả, anh chị ăn cơm xong mới tới đấy à!" Lão Tam đảo mắt, nhớ lại vụ ăn lẩu lần trước, quân tử trả thù từ sáng đến tối, nó sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để cà khịa.
"Tan làm là qua luôn, vẫn chưa ăn gì!" Nếu là bình thường, Lý Hưng Quốc sẽ bảo ăn rồi, nhưng hôm nay không được, Vương Duyệt đang mang thai, không để cô ta đói được.
Anh ta vừa dứt lời, người trên bàn ăn rõ ràng tăng tốc độ và lực gắp.
Lý Mãn Thương gắp luôn nửa đĩa thịt thủ, nãy giờ không nỡ ăn, định nhâm nhi từ từ, giờ thì thôi dẹp đi!
Lão Tam hùng hục gắp thịt ba chỉ vào bát mình, cũng không quên gắp cho Mãn Mãn mấy đũa.
Lão Nhị nhanh tay gắp thịt gà vào bát Đại Bảo Nhị Bảo, cũng không quên tống vào mồm mình, còn liên tục nháy mắt với Xuân Ni.
Xuân Ni cắm cúi ăn không thèm ngẩng đầu lên, cô vất vả làm ra đống này, không thể để hời cho cái loại mất lương tâm kia được.
Ngô Tri Thu... đũa của đứa nào đứa nấy múa may thành tàn ảnh, chỉ có đĩa lạc rang là không ai động vào, bà đành gắp mấy hạt lạc.
Lý Mãn Thương tâm lý gắp cho bà vợ mấy miếng thịt gà, còn kín đáo gõ nhẹ vào thành bát nhắc bà ăn nhanh lên.
Chỉ có Lý Mãn Thương nghĩ là mình kín đáo thôi, chứ mọi hành động đều lọt vào mắt vợ chồng Lý Hưng Quốc.
Lý Hưng Quốc cứ ngỡ mình bảo chưa ăn thì mẹ sẽ bảo anh ta và Vương Duyệt mau ngồi vào bàn, ai dè cả bàn chẳng ai thèm nói câu nào, cứ cắm đầu mà ăn như sợ bị cướp mất cơm không bằng!
Vương Duyệt tức đến nổ mũi, cái nhà này kiểu gì vậy, họ về rồi mà ăn cơm đến một lời mời cũng không có? Mà cơm nước trong nhà cũng tốt quá đi chứ, một bữa ba món thịt, cô ta với Lý Hưng Quốc ba ngày còn chẳng được miếng thịt nào vào mồm!
"Mẹ! Con với Vương Duyệt vẫn chưa ăn cơm." Lý Hưng Quốc nén giận.
"Thế sao anh chị không ăn xong rồi hãy tới! Muộn thế này rồi!" Xuân Ni chẳng đợi Ngô Tri Thu lên tiếng, vừa ăn vừa nói.
Ngô Tri Thu thầm tặng cho con dâu một cái like!
Lý Hưng Quốc...
"Đây cũng là nhà của chúng tôi, sao chúng tôi không được về ăn bữa cơm?" Vương Duyệt thực sự không nhịn nổi nữa, quay sang xỉa xói Xuân Ni, hôm nay không dám đắc tội hai cái thây già kia, chẳng lẽ còn sợ cái loại chân lấm tay bùn như cô ta sao?
"Anh chị có đóng tiền ăn đâu mà đòi ăn! Nhà này không nuôi không kẻ rảnh rỗi!" Xuân Ni trợn mắt lườm lại, cái đồ dở hơi, tưởng bà đây sợ chắc!
"Chúng tôi có ăn ở nhà đâu mà đóng tiền ăn! Hơn nữa lão Tam với Phượng Xuân cũng có đóng đâu? Chị cả cũng đóng tiền ăn à?" Vương Duyệt nhớ không lầm thì trong nhà này ngoài nhà lão Nhị ra, chẳng ai đóng tiền ăn cả.
"Chị dâu, mỗi tháng ngoài giữ lại năm đồng tiêu vặt, còn lại em đều nộp hết cho nhà đấy!" Lão Tam mồm đầy cơm nói không rõ chữ, dạo này nó biểu hiện tốt lắm, mẹ mắng nó cũng dịu dàng hẳn đi.
"Con không đóng tiền ăn nhưng con có làm việc! Vệ sinh trong nhà đều do con dọn dẹp!" Phượng Xuân vội vàng giơ tay, giờ nhà này đúng là không nuôi kẻ rảnh rỗi, mẹ cô không còn bao dung như trước nữa, dám không làm việc thì đừng hòng có cơm ăn.
Trước đây cô chỉ cần đọc sách là được, việc khác không phải đụng tay, giờ thì cứ làm việc đi đã, sách thích thì đọc không thích thì thôi, việc không làm chắc chắn không xong.
"Chị cả về mua rượu cho bố, còn mua cả bánh kẹo, ăn bữa cơm thì có làm sao!" Xuân Ni nhìn đôi bàn tay trắng hớn của vợ chồng Lý Hưng Quốc, đảo mắt một cái, tặng cho họ một cái lườm cháy mặt.
Phượng Lan há miệng định nói gì đó, nhưng bị Ngô Tri Thu liếc một cái, cô liền cúi đầu xuống!
Lý Hưng Quốc nén giận, trước đây anh ta về cũng chẳng mua đồ, cũng chẳng đóng tiền ăn, sao lần nào về mẹ cũng nhiệt tình hết mức, vội vàng mang đồ ngon ra cho anh ta ăn, giờ sao lại thành ra thế này!
"Bố mẹ, Vương Duyệt mang thai rồi!"
Vương Duyệt đắc ý ưỡn bụng lên.
Ngô Tri Thu kinh ngạc, bà nhớ kiếp trước không có vụ này mà, phải sau khi lão Đại từ nước ngoài về hai đứa mới có con, sao giờ lại khác trước rồi!
"Mang thai rồi thì ở nhà mà nghỉ ngơi cho khỏe, đêm hôm khuya khoắt còn chạy lung tung làm gì!" Lý Mãn Thương sa sầm mặt, nhanh chóng nhai miếng thịt thủ trong mồm.
Lý Hưng Quốc...
Vương Duyệt...
Mọi người trên bàn cố nhịn cười đến rung cả vai, cơm trong mồm suýt thì phun hết ra ngoài.
"Bố, bố không vui sao? Nhà họ Lý sắp có cháu đích tôn rồi đấy!" Vương Duyệt hỏi với vẻ không thể tin nổi.
Xuân Ni nghe câu này thấy ngứa tai: "Này Vương Duyệt, chị mù à, nhà họ Lý có cháu đích tôn từ tám đời rồi! Có tận ba đứa cháu trai rồi nhé!"
Đại Bảo nhà cô mới là cháu đích tôn.
"Ồ! Tôi nói nhầm, là đích tôn dòng chính." Vương Duyệt suy nghĩ một chút rồi sửa lời.
Ngô Tri Thu lùa nốt miếng cơm trong bát: "Nhà mình gốc gác bần nông, đích tôn dòng chính cái nỗi gì, cũng chẳng có ngai vàng mà kế vị, nhà này không có cái thói đó!"
"Chị dâu, tư tưởng của chị là tàn dư phong kiến đấy, mấy năm trước là bị đem ra đấu tố rồi!" Lão Nhị bồi thêm một nhát, con trai nó là cháu đích tôn, thế mà cũng đòi tranh, làm nó cực kỳ khó chịu, ai cấm anh chị không đẻ sớm đi!
"Chị dâu, biết đâu trong bụng chị là con gái, thế thì là trưởng nữ của nhà mình! Cũng quý như nhau thôi." Lão Tam cười đầy ẩn ý.
Thời này đang kế hoạch hóa gia đình, nhà nào cũng muốn đẻ một phát được thằng cu ngay, nói người ta đẻ con gái còn độc hơn cả chửi rủa!
"Lão Tam, trong bụng chị chắc chắn là con trai, chú còn dám nói bậy chị xé xác chú ra!" Vương Duyệt không nhịn nổi nữa, nói cái khác cô ta đã đủ điên rồi, còn dám nguyền rủa đứa bé trong bụng cô ta là con gái, cô ta tuyệt đối không nhịn, nhà lão Nhị ba thằng con trai, cô ta mà đẻ con gái thì còn địa vị gì trong cái nhà này nữa!
"Ái chà! Chị dâu, nhà chị có họ hàng dưới âm phủ à! Chị đích thân xuống dưới đó chọn mang lên hay sao mà bảo chắc chắn là con trai!" Lão Tam bĩu môi, mang thai thì xác suất là năm mươi năm mươi, cô ta nói như thể chắc chắn một trăm phần trăm, làm như ai đầu thai vào cô ta cũng biết hết không bằng!
Vương Duyệt tức đến bốc khói đầu, cái gì mà đích thân xuống dưới đó? Có còn là tiếng người không hả? Xuống đó rồi còn lên được nữa không?
Lý Hưng Quốc vội vàng trấn an Vương Duyệt: "Đừng nóng giận, cẩn thận đứa bé!"
"Lão Tam chú quá đáng rồi đấy, sao có thể nguyền rủa chị dâu và cháu mình như thế! Quyền huynh thế phụ, chị dâu như mẹ, chú có biết tôn trọng bề trên không hả!" Lý Hưng Quốc quát tháo.
"Anh cả, chữ nghĩa của anh bay sạch vào bụng chó rồi à, mẹ tôi còn sống sờ sờ ra đấy, chị ta là mẹ ai! Nếu anh thiếu thốn tình mẫu tử thì anh cứ coi chị ta là mẹ anh đi!" Lão Tam giờ chẳng còn sợ anh ta nữa.
Lý Hưng Quốc tức đến mức muốn đấm lão Tam, cái thứ không biết nói tiếng người!
Nhưng từ nhỏ đến lớn anh ta chưa từng đánh nhau bao giờ, nắm chặt nắm đấm mà chẳng biết nên đấm vào đâu cho phải.
"Lão Đại, muộn thế này rồi sang đây có chuyện gì?" Ngô Tri Thu sợ cái mồm thối của lão Tam làm Vương Duyệt tức đến mức xảy ra chuyện gì, lúc đó lại đổ vạ cho họ thì khổ.
Đề xuất Hiện Đại: Thiên Kim Giả Nhà Tư Bản: Vét Sạch Gia Sản Gả Tháo Hán
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người