"Chồng à, anh đừng có ham muốn chiếm hữu quá lớn đối với tiền bạc của bố mẹ. Tài sản của họ, họ muốn chi phối thế nào là quyền tự do của họ. Anh cứ nhìn chằm chằm vào đó chỉ khiến người ta thấy phản cảm thôi, cứ thuận theo tự nhiên không tốt sao?
Khách quan mà nói, anh Hai chị dâu Hai bao nhiêu năm qua đã bỏ ra nhiều hơn chúng ta rất nhiều. Để chăm sóc người già, mấy đứa con đều phải dọn ra ngoài sớm. Ít nhất là em không thể làm được như chị dâu Hai, đối xử chu toàn với cả mẹ chồng lẫn bà nội. Thế nên em cũng chẳng buồn đoán định chuyện sau này.
Cho em thì em vui, em cảm ơn họ. Không cho thì em cũng thấy đó là lẽ đương nhiên. Em dựa vào chính mình cũng có thể sống rất tốt. Đương nhiên em cũng sẽ hiếu kính họ theo cách của riêng em, nhưng không phải vì đống tài sản đó mà đi nịnh bợ."
Tô Mạt múc cho mình bát canh gà: "Tay nghề bà Lưu đúng là tuyệt thật, ngon quá đi mất."
Lão Tam ôm ngực, lủi thủi đi về phòng. Đổng Vân thì quá tham, vợ anh thì lại quá đạm bạc,...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Trở Về, Phế Vật Phu Quân Hãy Cút Xa
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người