Lý Hưng Quốc tức đến thở hồng hộc, hít sâu mấy hơi, ép mình phải bình tĩnh lại. Hôm nay họ tống lão đi, ngày mai lão lại đến. Bố mẹ ở đó, ai ngăn cản được lão gặp đấng sinh thành? Gặp bố mẹ là thiên kinh địa nghĩa!
Ngày mai đứa nào dám động vào lão, lão sẽ báo cảnh sát. Cảnh sát đến cũng phải để lão gặp bố mẹ thôi.
Xuân Ni chẳng biết Lý Hưng Quốc đang tính toán gì, suốt dọc đường cái mồm cứ liến thoắng không ngừng, mắng cho Lý Hưng Quốc tức nổ đom đóm mắt.
Đến cửa nhà em trai Đổng Vân, Xuân Ni bảo người khiêng Lý Hưng Quốc xuống. Cô chống nạnh đứng ngay cửa:
"Đổng Vân! Cái mụ đàn bà thối tha kia, cút ra đây cho bà! Chồng mụ bà trả về cho mụ đây này. Phế chồng mình xong giờ định phủi tay không quản nữa à, định tống sang nhà tôi chắc? Cái hạng không nam không nữ này mụ định nhét vào đâu? Mụ còn đòi ly hôn à, mụ ngứa ngáy lắm rồi chứ gì? Ngứa thì ra cạnh giường mà cọ, không thì bảo lão chồng mụ kiếm cái lõi ngô mà dùng. Giờ mụ chưa ly hôn đâu, cái đống phế thả...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Đồng Nhân: Đấu Phá: Xuyên Thành Tiêu Viêm Vạn Nhân Mê, Lạc Vào Tu La Trường
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người