Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 47: Rất giống Tô Uyển

Sau đó lại đưa túi lưới đựng bánh quy, đồ hộp hoa quả cùng kẹo sữa Đại Bạch Thỏ cho Bí thư Tưởng: "Phiền Bí thư Tưởng bà thuận tiện chuyển những thứ này cho đồng chí Đình Đình giúp tôi."

Bí thư Tưởng nhìn túi đồ nặng trịch kia, trong lòng kinh ngạc, cảm nhận được thành ý của Đoàn trưởng Hoắc.

Đã Đoàn trưởng Hoắc không để ý đến gia cảnh bối cảnh những cái này, mà Tô Uyển bà cũng cảm thấy khá được, chi bằng cứ se duyên cho họ, nói không chừng sự nhầm lẫn này lại thực sự có thể thành tựu một mối nhân duyên tốt đẹp.

"Được, lát nữa tôi sẽ đi hỏi giúp cậu." Bí thư Tưởng cười nhận lấy túi lưới.

Hoắc Kiêu Hàn gật đầu, cầm chiếc áo sơ mi quân phục màu xanh đi về phía khu nội trú, dọc đường mùi thơm thanh mát của xà phòng trên áo cứ thoang thoảng chui vào mũi anh.

Anh dừng lại ở hành lang, đưa chiếc áo sơ mi lên trước mũi khẽ ngửi, mùi hương nồng nàn tươi mát lập tức tràn ngập khoang mũi anh.

Cũng không biết cô bé dùng cái gì giặt, anh cũng dùng xà phòng giặt, nhưng giặt xong cũng không thơm như thế này.

Nghĩ đến đôi bàn tay nhỏ bé mềm mại kia ngâm trong bọt xà phòng tỉ mỉ vò chiếc áo sơ mi của anh, yết hầu to lớn khẽ chuyển động một cái.

Nhà họ Tống.

Tô Uyển giặt quần áo xong, quét dọn phòng một lượt, sau đó không lãng phí một phút một giây nào nằm bò ra bàn đọc sách, chép bài.

Có chút không kìm được hút đầy mực xanh vào cây bút máy phần thưởng nhận được hôm qua, bắt đầu chép lên giấy.

Thiết kế ngòi bút tinh tế, viết trơn tru không bị tắc, nét chữ viết ra rõ ràng, cảm giác tay vô cùng mượt mà mềm mại.

Chỉ nhìn dòng chữ tiếng Anh khắc trên bút máy, cô đã biết cây bút máy này chất lượng thượng thừa, chắc là nhãn hiệu của Mỹ.

Cô vốn tưởng sẽ là một cây bút máy nhãn hiệu bình thường, lại không ngờ buổi giao lưu quân khu này lại hào phóng như vậy.

Phải biết thời đại này cho dù sở hữu một cây bút máy bình thường nhất, thì cũng phải mất hơn ba đồng, bằng tiền công ba ngày của cô rồi.

Không đi uổng công, không đi uổng công, đúng là không đi uổng công.

Hơn nữa vệt mực đỏ trên váy cũng được cô dùng cồn cộng thêm xà phòng giặt sạch rồi, mặc dù nhìn kỹ vẫn còn chút dấu đỏ, nhưng không ảnh hưởng đến việc mặc.

Năm đồng kia cũng tương đương với việc cô nhận không.

Tô Uyển viết thêm mấy dòng chữ nữa thì không nỡ dùng, cẩn thận đóng nắp bút bỏ vào hộp bút máy, cất vào ngăn kéo sâu nhất.

Định bụng đợi cô khai giảng rồi sẽ bỏ vào gùi mang đi.

Một tiếng gõ cửa vang lên vào lúc này.

Tô Uyển đứng dậy ra mở cửa, lại thấy Tô Hiểu Tuệ hai tay vân vê bím tóc thắt nơ rủ xuống vai, vẻ mặt ngoan ngoãn đứng trước cửa.

"Chị..."

"Cô lại đến làm gì?" Tô Uyển chắn ở cửa, thần sắc lạnh nhạt hỏi.

Mắt Tô Hiểu Tuệ lại nhìn chằm chằm vào quần áo trên ban công sau lưng cô.

Nhìn thấy mấy chiếc áo sơ mi váy vóc trẻ trung xinh đẹp, tuy không mới lắm, nhưng lại đẹp hơn nhiều so với quần áo bọn họ mang từ quê lên, toàn là kiểu dáng con gái thành phố mặc.

Tô Hiểu Tuệ vô thức siết chặt tay.

Cô ta vốn tưởng Tô Uyển lần này bị mẹ con Phương Du làm cho danh tiếng thối nát rồi.

Cho dù dưới sự sắp xếp của chú Hoắc có thể vào trường cấp ba đi học, nhưng ở trường cũng chắc chắn sẽ bị thầy cô bạn học tẩy chay, chế giễu, những ngày tháng sẽ không dễ sống.

Nhưng không ngờ Tô Uyển lại dán báo chữ lớn, khóc lóc kể lể gia cảnh nghèo khó của mình, còn được phóng viên đăng lên báo lá cải, không chỉ nhận được sự đồng cảm của công chúng, mà còn khiến không ít người tốt bụng trong khu đại viện mang quần áo cũ giày cũ không mặc đến tặng cho Tô Uyển.

Khiến cô bỗng chốc có thêm rất nhiều quần áo người thành phố mặc, có thể mặc đến trường.

Còn đợi đến lúc cô ta khai giảng, thì chỉ có những bộ quần áo vá víu, màu sắc khó coi, nhà tự may.

Cô ta thực sự hận đến ngứa răng.

"Chị, em đến là muốn nói cho chị biết, chiều mai anh Hoắc phải làm phẫu thuật lấy viên đạn trong vai phải ra."

Tô Hiểu Tuệ nhìn Tô Uyển, làm như cô ta thực sự tốt bụng như vậy, đặc biệt đến nói cho Tô Uyển biết chuyện này.

Nhưng thực tế nếu không phải vì sáng sớm hôm nay cô ta đến bệnh viện quân khu tìm anh Hoắc.

Vô tình nhìn thấy Phương Du sắc mặt trắng bệch nằm trên giường bệnh truyền dịch, nhưng vẫn xúc động phẫn nộ nói với Lý Tố Mai về chuyện trong buổi giao lưu hôm qua.

Cô ta mới biết anh Hoắc đã để mắt đến một nữ y tá tên Đình Đình thuộc bệnh viện quân khu trong buổi giao lưu hôm qua.

Nữ y tá kia không chỉ khiến Phương Du làm trò cười trong buổi giao lưu, mà còn khiến Phương Du tức đến mức nhập viện.

Lúc Lý Tố Mai định đi tìm nữ y tá tên Đình Đình kia gây rắc rối, lại phát hiện nữ y tá Đình Đình hôm qua căn bản không đi, mà là người khác mạo danh tên cô ấy đi tham gia.

Hơn nữa lúc bà ta định đi tìm Bí thư Tưởng hỏi xem người mạo danh kia là ai, đúng lúc bắt gặp cảnh anh Hoắc tìm Bí thư Tưởng làm mai.

Từ sự miêu tả của Phương Du, người mạo danh kia vô cùng giống Tô Uyển, giọng hát của Tô Uyển cũng vô cùng ngọt ngào êm tai, hơn nữa dưới dái tai Tô Uyển cũng có một nốt ruồi son màu đỏ.

Lại liên tưởng đến con trai Bí thư Dương chính là bác sĩ bệnh viện quân khu.

Tô Hiểu Tuệ lập tức trở nên căng thẳng.

Cho dù cô ta cũng không tin người thế chỗ Nguyễn Đình Đình sẽ là Tô Uyển, nhưng cô ta vẫn đến nhà họ Tống, muốn kiểm chứng một chút, để bản thân yên tâm.

Nếu không thì cô ta mong sao Tô Uyển không biết chuyện này, như vậy cô ta có thể thể hiện bản thân thật tốt trước mặt người nhà họ Hoắc.

Chăm sóc anh Hoắc chu đáo tận tình, nói không chừng anh Hoắc sẽ nể tình cô ta hiền huệ để tâm như vậy, từ đó thay đổi suy nghĩ về cô ta.

Trong vai anh ấy lại có một viên đạn, điều này Tô Uyển cũng không ngờ tới.

Thảo nào hôm qua lúc họ khiêu vũ, cô đã cảm thấy tay phải anh ôm eo hơi cứng ngắc, ngón tay khẽ run rẩy.

Cô còn tưởng anh lần đầu tiên ôm eo con gái, không tự nhiên, căng thẳng chứ.

"Tôi biết rồi, còn việc gì nữa không?" Tô Uyển vẫn chắn ở cửa, thấy mắt Tô Hiểu Tuệ cứ nhìn về phía ban công phơi quần áo sau lưng cô, trực tiếp nghiêng người chắn tầm nhìn của cô ta.

Tô Hiểu Tuệ vóc dáng không cao bằng Tô Uyển, bị Tô Uyển chắn, cô ta liền không nhìn thấy gì nữa.

Cô ta ngoài ghen ghét Tô Uyển có nhiều quần áo đẹp như vậy ra, thì cũng là muốn tìm chiếc váy liền thân Brag màu xanh trắng mà Phương Du nói trong đống quần áo này.

"Chị, chuyện trước kia em thực sự biết lỗi rồi." Tô Hiểu Tuệ nhìn ra sự đề phòng của Tô Uyển, lại bày ra vẻ mặt cúi đầu nhận lỗi.

"Em đến là còn một chuyện nữa muốn nói với chị, chị nghe xong chắc chắn sẽ rất hả giận. Chính là cô giáo Phương hống hách cướp quần áo của chị ở trung tâm thương mại ấy, hôm nay em đến bệnh viện tìm anh Hoắc, thấy cô ta bị bệnh nằm viện rồi, nghe nói hình như là lúc tham gia buổi giao lưu hôm qua, thấy anh Hoắc vô cùng che chở một nữ y tá tên Đình Đình, hơn nữa mẹ cô ta hôm nay còn đúng lúc bắt gặp anh Hoắc tìm Bí thư Tưởng làm mai, cô giáo Phương kia tức đến mức trực tiếp rút cả kim truyền dịch trên tay ra."

Tô Hiểu Tuệ vừa nói vừa quan sát kỹ biểu cảm trên mặt Tô Uyển.

Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Trở Thành Tình Kiếp Của Thiên Quân
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện