Hưng Hoa Cao Trung.
Tiếng chuông tan học vang lên.
Chu Phương đặc biệt nhắc nhở tất cả học sinh không được nán lại bên ngoài, lập tức về nhà.
Tôn Mãng kinh ngạc không thể hoàn hồn.
Không ngờ đám người Đỗ Kính Tùng vậy mà thực sự chọn tin tưởng cậu, hơn nữa còn có năng lực lớn như vậy.
Trong lòng có một luồng cảm xúc không nói nên lời.
Không biết là vui mừng, hay là căng thẳng, hay là bất an.
"Tô Nhan, chúng ta cùng đi thôi."
Nhận thấy Tô Nhan chuẩn bị rời khỏi phòng học, cậu lập tức xốc lại tinh thần.
"Năm phút sau cậu hẵng ra." Tô Nhan ném lại một câu, nghênh ngang rời đi.
"Hả?" Tôn Mãng vẻ mặt ngơ ngác, không hiểu tại sao phải làm như vậy?
Nhưng vẫn làm theo lời Tô Nhan, thầm đếm thời gian trong lòng.
Năm phút sau người trong lớp đều đã rời đi gần hết, cậu mới đeo cặp sách chạy ra ngoài.
Khi cậu bước ra khỏi cổng trường, nhìn thấy Trương Hy Minh thì hơi sững sờ, lập tức hiểu ra tại sao Tô Nhan lại hẹn cậu gặp mặt ở quán mì bên ngoài.
Vậy nên cô đã sớm đoán được, buổi tối bọn họ sẽ đến tìm cậu?!
"Trương đại ca."
Chủ động tiến lên chào hỏi.
"Tối nay cậu có muốn hành động cùng chúng tôi không?" Trương Hy Minh đi thẳng vào vấn đề.
Mặc dù bây giờ Tôn Mãng vẫn chưa được coi là một thành viên của tổ chức, cũng không có bản lĩnh gì lớn, nhưng thêm một người suy cho cùng cũng là thêm một phần sức mạnh.
Tôn Mãng lắc đầu như đánh trống bỏi, cán cân trong lòng vẫn luôn nghiêng về phía Tô Nhan.
"Trương đại ca, tôi vẫn là đừng làm liên lụy đến các anh thì hơn."
Trương Hy Minh nhìn dáng vẻ kháng cự của cậu, dưới đáy mắt hiện lên một tia thất vọng, chỉ coi là cậu sợ hãi.
Nhưng sợ hãi cũng là đúng, dù sao cậu vẫn chưa từng tiếp nhận huấn luyện chính quy.
"Được rồi, cái này là Kính Tùng bảo tôi đưa cho cậu."
Từ trong túi lấy ra hai lá bùa tặng cho cậu.
"Một lá dán ở cổng nhà cậu, một lá mang theo bên người, buổi tối nếu thực sự có dị thường thì có thể bảo vệ cậu."
Tôn Mãng không ngờ mình đã từ chối rồi, Trương Hy Minh vẫn quan tâm đến sự an toàn của cậu, trong lòng có một tia cảm động.
"Cảm ơn Trương đại ca, buổi tối các anh cũng nhất định phải cẩn thận."
Trương Hy Minh cố ý thả lỏng giọng nói: "Cậu có thể cho tôi biết, sao cậu biết tối nay sẽ có huyết nguyệt không?"
Bây giờ mặt trời vẫn chưa lặn, bầu trời xanh thẳm một mảnh, không có chút khác biệt nào so với mỗi ngày bình thường.
"Trương đại ca, tôi thực sự không thể nói." Tôn Mãng bất an nhìn anh ta.
Trương Hy Minh thở dài, không có ý định tiếp tục gặng hỏi, chỉ vỗ vỗ vai cậu.
"Hy vọng chúng ta đều còn có thể nhìn thấy mặt trời ngày mai."
Nói xong liền xoay người rời đi.
Tôn Mãng đột nhiên cảm thấy có chút nghẹt thở, ý của anh ta là tối nay sẽ có người chết sao?
Trước khi gặp Tô Nhan, cậu chưa từng cảm thấy cái chết lại gần mình đến vậy.
Nhưng lần này cậu không muốn làm kẻ hèn nhát nữa, bởi vì cậu đã có người đồng đội là Tô Nhan!
"Tô Nhan, tôi đến rồi!"
Lúc Tôn Mãng đến quán mì, Tô Nhan đang bưng một bát mì nước nóng hổi ăn ngon lành.
Nghe thấy giọng của cậu cũng không dừng lại.
Tôn Mãng trực tiếp ngồi đối diện cô.
"Vừa nãy Trương Hy Minh đại ca đến trường, anh ấy muốn tôi tối nay hành động cùng bọn họ, nhưng bị tôi từ chối rồi. Hơn nữa còn tặng tôi hai lá bùa, để tôi phòng thân."
Tô Nhan lúc này mới hơi ngẩng đầu lên: "Đi theo bọn họ cũng không tồi, tối nay ước chừng sẽ rất hỗn loạn, tôi chưa chắc đã có tâm trí chăm sóc cậu."
Trên mặt Tôn Mãng xuất hiện một vết nứt: "Cậu nghiêm túc đấy à?"
Biết vậy cậu đã đồng ý với Trương Hy Minh rồi.
"Ừ." Tô Nhan vẫy vẫy tay với ông chủ quán cơm, "Cho thêm hai bát mì nước nữa."
Tôn Mãng thu lại suy nghĩ, cười ha hả nói: "Tôi ăn một bát là đủ rồi."
"Một bát cho cậu, bát còn lại là của tôi."
Tô Nhan tiếp tục ăn, ăn no mới có sức làm việc.
Tôn Mãng nhìn bát mì nước to bự trước mặt cô, khóe miệng khẽ co giật.
Cô gầy như vậy, sao khẩu vị lại lớn thế?
Vài phút sau, ông chủ lại bưng hai bát mì nước đi tới, sau đó tốt bụng nhắc nhở: "Hai cháu là học sinh của Hưng Hoa nhỉ? Ăn xong thì mau về nhà đi, tối nay có giới nghiêm trời tối rồi là không được phép lảng vảng trên đường nữa đâu."
Tô Nhan rất hài lòng với tình hình hiện tại: "Vâng, đợi chúng cháu đi rồi, quán mì của chú cũng có thể dọn hàng được rồi."
Bây giờ cả quán mì cũng chỉ có cô và Tôn Mãng hai người.
"Chú cũng định vậy, cũng không biết buổi tối rốt cuộc là có tình hình gì, nhưng cứ coi như là được nghỉ ngơi vậy." Ông chủ nói vô cùng cởi mở.
Tôn Mãng ngược lại có chút vui vẻ nho nhỏ, cảm giác này giống như mọi người đều say chỉ mình tôi tỉnh, cậu cuối cùng cũng trở thành người khác biệt đó rồi.
Mì nước nóng hổi trôi xuống bụng, ăn đến mức cả hai đều toát mồ hôi, cuối cùng Tô Nhan thanh toán tiền cơm.
"Tô Nhan, bây giờ chúng ta làm gì?"
Tôn Mãng vừa căng thẳng vừa hưng phấn.
Tô Nhan nhìn mặt trời đang dần ngả về tây, cách lúc trời tối vẫn còn một chút thời gian.
"Tìm một chỗ yên tĩnh trước đã."
"Hả?" Tôn Mãng không biết nghĩ đến điều gì, mặt vậy mà lại hơi đỏ lên.
Hai người một trước một sau bước đi, Tô Nhan đưa cậu đến khu rừng nhỏ cách đại viện xưởng dệt không xa.
"Đây là lần đầu tiên tôi chui vào rừng cây nhỏ với con gái đấy." Tôn Mãng nhìn khuôn mặt bị che bởi tấm vải đen của Tô Nhan, ngượng ngùng nói.
Thực ra nhìn kỹ lại, ngoài đôi mắt không nhìn thấy ra, ngũ quan của cô vẫn rất đẹp. Đặc biệt là làn da sao lại đẹp thế, giống như quả trứng gà bóc vỏ vậy, vừa trắng vừa mịn.
Sự tâm viên ý mã của cậu cũng chỉ kéo dài vỏn vẹn vài giây, liền bị Tô Nhan đánh cho một gậy.
Bình thường cậu chưa từng để ý đến việc Tô Nhan cầm Hàng Ma Côn, bây giờ bị đánh lên người mới phát hiện cứng như sắt.
"Suy nghĩ lung tung cái gì đấy?"
Mặt Tôn Mãng đỏ như đít khỉ rồi.
Sao cô lại lợi hại như vậy, vậy mà ngay cả suy nghĩ của cậu cũng biết?
"Không, không có."
Tô Nhan đương nhiên sẽ không tính toán với cậu, từ trong Càn Khôn Đại mang theo bên người lấy ra một xấp bùa chú.
Mắt Tôn Mãng sắp nhìn thẳng luôn rồi, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy nhiều bùa chú như vậy.
Không đúng, cái túi vải của cô nhỏ như vậy, nhìn qua còn xẹp lép, sao có thể đựng được nhiều đồ như thế?
Tô Nhan lục lọi một hồi, sau đó chọn ra một ít từ bên trong.
"Cho cậu."
Ực!
Tôn Mãng thực sự miệng lưỡi khô khốc rồi.
"Đều cho tôi sao?"
Tiền của lá bùa trước đó, cậu vẫn chưa đưa cho cô đâu. Bây giờ nhiều như vậy, e là bán cậu đi cũng không đủ nhỉ?
"Đây đều là một số bùa chú đơn giản dễ dùng, tôi dạy cậu cách sử dụng." Tô Nhan không nhanh không chậm nói.
Buổi tối cô quả thực không chăm sóc được cậu, ít nhất cũng phải để cậu có khả năng tự bảo vệ mình, không đến mức vừa xuất hiện đã bị tà tuỵ nuốt chửng.
Trái tim Tôn Mãng run rẩy dữ dội, máu huyết toàn thân đều sôi sục lên.
Cậu không nghe nhầm chứ?
Tô Nhan muốn dạy cậu sử dụng bùa chú?!
"Tô, Tô Nhan, cậu không đùa tôi chứ? Tôi thực sự có thể sao?"
Kích động đến mức một câu hoàn chỉnh cũng không nói nên lời, ước mơ bao năm nay vậy mà hôm nay sắp thành hiện thực rồi sao?
Hạnh phúc thực sự đến quá bất ngờ, cậu thậm chí không có chút chuẩn bị tâm lý nào.
"Thời gian hơi gấp, học được bao nhiêu thì xem bản thân cậu thôi." Tô Nhan tự mình nói.
Mặc dù bùa chú muốn dạy cậu là loại đơn giản nhất, nhưng cũng phải xem thiên phú.
Tôn Mãng gật đầu như giã tỏi, trong mắt lấp lánh ánh sáng cuồng nhiệt.
Bán Hạ tiểu thuyết, rất nhiều niềm vui
Đề xuất Cổ Đại: Chưởng Hoan