"Cậu có thể đừng đi theo tôi nữa được không?"
Tô Nhan đối mặt với Tôn Mãng cứ bám đuôi mình suốt quãng đường, dừng bước ở một góc cua, đợi cậu ta tới gần mới mất kiên nhẫn chất vấn.
Tôn Mãng hì hì cười gượng hai tiếng, cậu ta rõ ràng đã giữ khoảng cách rất xa với cô rồi, không ngờ như vậy cũng bị cô phát hiện.
"Tô Nhan, cậu thật sự lợi hại quá! Đây không phải đường về nhà cậu nhỉ? Cậu định đi đâu vậy? Đàn anh Cố Dạng hôm nay sao không tới đón cậu?"
Nhắc đến Cố Dạng, thần sắc Tôn Mãng lập tức hưng phấn hẳn lên.
Hôm nay cả trường đều đã truyền tai nhau rồi, Tô Nhan là vị hôn thê của Cố Dạng, bao nhiêu nữ sinh đều vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.
"Tô Nhan, cậu đính hôn với đàn anh Cố Dạng từ khi nào vậy? Hai người định khi nào thì kết hôn?"
Hiện giờ cậu ta còn hóng hớt hơn cả đám nữ sinh kia nữa.
"Cậu còn dám lảm nhảm thêm một câu nữa, tôi sẽ khiến cậu biến mất hoàn toàn." Tô Nhan trực tiếp đe dọa.
Tôn Mãng lập tức ngậm miệng, nhưng đôi mắt vẫn tràn đầy vẻ tò mò.
Tô Nhan quay người đi, cậu ta liền lập tức đi theo.
"Không được đi theo tôi!"
Tô Nhan tăng âm lượng, khí thế mười phần.
Tôn Mãng chỉ cảm thấy da đầu tê dại, thật sự đứng chôn chân tại chỗ không dám động đậy nữa.
Thực ra cậu ta cũng là quan tâm cô, nên mới muốn bảo vệ cô mà.
Nhìn bóng lưng Tô Nhan dần đi xa, cậu ta cảm thấy trái tim cô giống như được làm bằng đá vậy, dù thế nào cũng không sưởi ấm nổi.
Tô Nhan dựa theo địa chỉ Vương Văn Minh đưa, rất nhanh đã tìm thấy một căn nhà.
Cánh cổng mang phong cách cổ xưa, cho thấy gu thẩm mỹ của chủ nhân ngôi nhà này.
Cốc cốc cốc.
Sau khi gõ hai tiếng, bên trong cánh cổng vang lên tiếng hỏi han.
"Ai đó?"
Tô Nhan không nói gì, chỉ đứng đợi người bên trong bước ra.
Cánh cổng mở ra, một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ Trung Sơn xuất hiện trong tầm mắt cô.
Mép áo có chút sờn cũ, nhưng lại vô cùng sạch sẽ chỉnh tề.
"Tôi tên Tô Nhan, là Vương Văn Minh tiên sinh bảo tôi tới đây."
Tiêu Lập Huy nghe thấy tên cô, biểu cảm có sự thay đổi tinh vi, trước tiên là đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, sau đó ánh mắt mới dừng lại trên khuôn mặt cô.
"Vào đi."
Nghiêng người nhường lối vào, bắt đầu quan sát từng cử động của Tô Nhan.
Tô Nhan trên tay vẫn cầm cây gậy hàng ma, không vội không vàng đi vào trong sân.
Tiêu Lập Huy dừng lại hai giây sau đó mới đóng cửa lại.
Tình hình trong sân có chút nằm ngoài dự tính của Tô Nhan.
Tiêu điều và xơ xác.
Bên trong cánh cổng vô cùng bề thế lại là một cảnh tượng như thế này.
Tiêu Lập Huy dẫn đường phía trước, hai người nhanh chóng đi vào trong nhà.
"Nhà tôi có chút đơn sơ, cô đừng để tâm."
Trong căn phòng rộng rãi, ngoài mấy chiếc ghế, một chiếc bàn gỗ ra thì không còn gì khác, trông vô cùng trống trải.
Đối với lời ông ta nói, Tô Nhan chọn cách im lặng.
Tiêu Lập Huy lục tìm chén trà, cuối cùng lấy ra một chiếc cốc tráng men đầy bụi bặm ở trong góc.
"Đợi một chút."
Chiếc cốc nhìn qua là đã lâu không sử dụng, Tiêu Lập Huy không vì Tô Nhan không nhìn thấy mà có bất kỳ sự chậm trễ nào, ngược lại rất tỉ mỉ rửa sạch chiếc cốc hai lần, sau đó mới rót một ly nước nóng đặt trước mặt Tô Nhan.
"Trong nhà không còn lá trà nữa, chỉ có nước trắng đun sôi thôi. Văn Minh chắc là cần thêm chút thời gian mới tới được, cô cứ ở đây đợi ông ấy một lát đi."
"Được."
Sau khi Tô Nhan đáp lời, trong phòng rơi vào một khoảng im lặng.
Tiêu Lập Huy bê ghế tới góc gần cửa, cầm một cuốn sách lên đọc.
Năm phút.
Mười phút.
Ba mươi phút.
Trong khoảng thời gian này Tô Nhan cũng không hề mở miệng nói một câu nào.
Cho đến khi trời hoàn toàn tối hẳn, Tiêu Lập Huy nhận thấy việc đọc sách có chút khó khăn mới cuối cùng rút tâm trí ra khỏi trang sách.
Ánh mắt một lần nữa rơi trên người Tô Nhan, đáy mắt hiện lên một luồng cảm xúc phức tạp.
Đã rất hiếm khi thấy một đứa trẻ có lòng kiên nhẫn như vậy.
Cô cứ ngồi đó, dường như ngay cả tư thế cũng chưa từng thay đổi.
"Trời tối rồi, tôi đi thắp nến."
Tiêu Lập Huy trước khi hành động đã giải thích với Tô Nhan, sau đó mới đứng dậy đi vào.
Tô Nhan hiểu đối phương làm vậy là để cô có thể yên tâm.
Dù sao hiện giờ ở đây cũng chỉ có hai người bọn họ.
Đợi đến khi Tiêu Lập Huy cầm cây nến đã thắp sáng từ trong buồng đi ra, bên ngoài có người gõ cửa lớn.
"Chắc là Văn Minh tới rồi."
Nói xong, nhanh chân bước ra ngoài.
Ánh mắt Tô Nhan dưới lớp vải đen xuyên qua khung cửa sổ gỗ đang mở, nhìn về phía những vì sao lấp lánh trên bầu trời.
Thời gian này vừa vặn thích hợp.
Một lát sau Vương Văn Minh và Tiêu Lập Huy cùng nhau bước vào.
Tiêu Lập Huy rõ ràng đã thả lỏng hơn trước rất nhiều, thấp giọng nói gì đó với Vương Văn Minh.
"Tô Nhan bạn học để em phải đợi lâu rồi, thật sự là trong nhà đột nhiên có khách tới nên mới lỡ dở thời gian."
Vương Văn Minh nhìn thấy Tô Nhan liền chủ động giải thích.
"Không sao đâu." Tô Nhan không ngại việc chờ đợi.
Ông ấy là bên A, cô đương nhiên là có lòng kiên nhẫn.
Vương Văn Minh lại quay sang cảm kích nói với Tiêu Lập Huy: "Lập Huy, lần này thật sự phải đa tạ ông rồi, ngoài chỗ của ông ra tôi thật sự không nghĩ ra được nơi nào khác."
"Giữa chúng ta không cần khách sáo, nhưng mà hai người định làm gì vậy?" Tiêu Lập Huy lúc này mới hỏi han, rõ ràng trước đó Vương Văn Minh chưa nói rõ với ông ta.
Trên mặt Vương Văn Minh vậy mà lại lộ ra vẻ ngượng ngùng, ngay sau đó lại nhìn về phía Tô Nhan.
"Tô Nhan bạn học, tiếp theo chúng ta phải làm gì?"
Lần này đến lượt Tiêu Lập Huy kinh ngạc.
Vậy nên ngay cả bản thân ông ấy cũng không biết sao?
Tô Nhan không vội không vàng mở miệng: "Ngủ."
Vương Văn Minh: ...
Tiêu Lập Huy: ...
Hai người đàn ông mắt to trừng mắt nhỏ, hai khuôn mặt già cùng lúc đỏ bừng lên.
"Láo xược!" Tiêu Lập Huy rõ ràng hiểu lầm ý của Tô Nhan, lớn tiếng quát mắng.
Vương Văn Minh tuy không nói gì, nhưng biểu cảm cũng vô cùng nghiêm túc và quẫn bách.
"Tô Nhan bạn học, em có thể nói cho rõ ràng được không?"
Tuyệt đối không phải như những gì họ đang nghĩ là được.
Tô Nhan không ngờ hai người lại có phản ứng lớn như vậy, đúng là cô đã đánh giá thấp sự cổ hủ của họ rồi.
"Vương tiên sinh bị mộng yểm, đương nhiên cần phải giải quyết trong giấc ngủ."
Một câu nói khiến cả hai cùng im lặng trở lại.
"Ý của em là..." Vương Văn Minh dường như đã hiểu ra, nhưng lại dường như không hiểu.
"Rất đơn giản, Vương tiên sinh sở dĩ bị mộng yểm là vì bị tà tuỵ quấn thân. Chỉ có bắt được tà tuỵ đang ẩn nấp trong giấc mơ của Vương tiên sinh ra thì mọi chuyện mới kết thúc."
Tô Nhan không hề né tránh Tiêu Lập Huy, nếu Vương Văn Minh đã chọn nơi này thì chắc chắn là hoàn toàn tin tưởng ông ta.
Vương Văn Minh vô cùng chấn động, lần này ông thực sự đã hiểu rồi.
Nhưng trên thế giới này thực sự có sự tồn tại của thứ đó sao?
"Thứ trong mơ cũng có thể bắt ra được sao?"
Chuyện này quả thực đã khiến ông cảm thấy không thể tin nổi.
Tô Nhan mỉm cười: "Được."
Tâm trạng Vương Văn Minh phức tạp đến cực điểm, thực sự cần thời gian để tiếp nhận.
Tiêu Lập Huy thì đã trợn mắt há mồm: "Đợi đã, hai người rốt cuộc đang nói cái gì vậy? Mộng yểm gì? Tà tuỵ gì? Văn Minh, ông không lẽ thật sự tin lời cô bé này nói chứ?"
Tuyệt đối là lời vô căn cứ!
Đề xuất Ngược Tâm: Sau Ngày Đôi Mắt Bất Ngờ Sáng Lại, Vị Hôn Phu Cùng Thanh Mai Trúc Mã Vào Bếp Trước Mặt Ta