Chương 85: (Canh 3)
(v01 canh)
Chính phủ huyện quyết định đăng tuyển rộng rãi bên ngoài phát thanh viên biết tiếng Anh, tiếng Quảng Đông, tin tức này được đưa đến chỗ đài trưởng đài phát thanh để phát sóng.
Các đơn vị cấp huyện ủy còn có thể tiến cử nhân tài, lần này nhân tài có thể tiến cử người thân không cần tránh hiềm nghi, người có năng lực này đến lúc đó đều đến đài phát thanh tham gia phỏng vấn.
Thời đại này người biết tiếng Anh quá ít, huống hồ còn phải giọng hay, biết phát thanh, biết dẫn chương trình, còn phải có thể quen thuộc công việc phát thanh dẫn chương trình của đài phát thanh, nhân tài này không phải ngày một ngày hai là có thể tìm được.
Người biết tiếng Quảng Đông cũng vậy, nhân tài biết tiếng Quảng Đông đa phần ở tỉnh Quảng Đông, nhân tài tỉnh Quảng Đông qua Đài Phát thanh Nam Thành làm việc, yếu tố phải cân nhắc này liên quan đến mọi mặt rồi.
Tuy nhiên chính phủ huyện cũng không yêu cầu ngay lập tức phải có người đến đảm nhiệm việc này, có thể kéo dài thời gian thích hợp để tìm, còn về việc cuối cùng có tuyển dụng hay không, cái này còn phải đợi Diệp Hoan về khảo sát xong mới có thể quyết định.
Ngay khi người của các đơn vị chính phủ huyện đều tích cực vận động sức mạnh của mình để khai quật nhân tài, Cố Diệp Lâm bên này cũng gọi điện thoại cho Đài Truyền hình tỉnh Nam và em gái nhỏ ở nhà nói về việc này.
Em gái Cố là người của tòa soạn báo Lâm Thành, tòa soạn báo tiếp xúc nhiều người, người nổi tiếng phỏng vấn cũng không ít. Có cơ sở tài nguyên này.
Ngoài ra quan trọng nhất là nếu người là người Lâm Thành, có trải nghiệm Cố Diệp Lâm từng làm thư ký ở Lâm Thành, có nhân tài như vậy, biết thư ký huyện trưởng năm xưa đã làm huyện trưởng Nam Thành, có cảm giác an toàn này, nếu đãi ngộ thực sự tốt thì cũng sẵn lòng đi.
Vốn dĩ điện thoại gọi đến khu gia thuộc chính phủ Lâm Thành, kết quả em gái Cố về nhà mẹ đẻ rồi, điện thoại của Cố Diệp Lâm liền gọi về nhà.
Em gái Cố nhận được điện thoại còn khá ngạc nhiên, cô ấy vừa mang thai, thư ký Lâm mỗi ngày bảo vệ cô ấy rất chặt, lần này về nhà vẫn là lén lút về.
Em gái Cố tò mò hỏi: "Anh, chị dâu em đâu? Tìm người biết tiếng Anh làm gì thế ạ, còn có Tiểu An An Tiểu Ôn Ôn thế nào rồi ạ?"
Cố Diệp Lâm khựng lại, mới nói: "Chị dâu em đi công tác rồi, bọn nhỏ vẫn khỏe. Tìm người tiếng Anh, là muốn để đối phương đến Đài Phát thanh Nam Thành làm việc, giúp chị dâu em san sẻ một chút."
Em gái Cố nghe nói là giúp chị dâu, đương nhiên là nhận lời giúp đỡ xem thử.
Nói đến cái này, cô ấy lại hỏi: "Anh à, chị dâu năm nay có về ăn tết không, em nhớ chị dâu rồi."
Có chị dâu ở nhà cô ấy mới tốt, chị dâu đi Nam Thành rồi, cô ấy sắp biến thành người cô đơn rồi.
Gần đây cô ấy đều nghe nói hoa khôi đoàn văn công trước kia ngày nào cũng cãi nhau với chồng, cãi nhau đến mức sau này sắp ly hôn rồi.
So với những ngày tháng hạnh phúc hiện tại của cô ấy, cô ấy cảm kích chị dâu muốn chết, năm xưa không phải chị dâu ngăn cô ấy lại, có thể người nhảy vào hố lửa chính là cô ấy rồi.
Rất kỳ lạ, kể từ sau khi cô ấy mang thai, có mấy đêm cô ấy đều liên tục mơ một giấc mơ, trong mơ cô ấy cãi nhau một trận với người chị dâu tùy hứng, sau đó công việc cũng mất chạy về quê làm thanh niên trí thức rồi.
Trong mơ cô ấy như nguyện gả cho Dương Dũng, sau đó kết hôn chưa được hai năm thì mang thai, sau khi mang thai Dương Dũng đừng nói chăm sóc cô ấy, còn thường xuyên chọc cô ấy khóc, cô ấy lúc sinh con gái Dương Dũng cũng không có mặt, cha mẹ Dương Dũng cũng cảm thấy cô ấy không sinh được con trai, nói sinh ra là một đứa con ghẻ.
Cô ấy vì sinh nở mà tổn thương cơ thể, không thể sinh dục được nữa, cho nên mẹ chồng cũng viết thư đến ngày ngày lải nhải bắt Dương Dũng cưới người khác sinh con trai.
Sau đó nữa, chính là cô ấy ở nhà làm trâu làm ngựa lo liệu việc nhà, sau đó nhà nước khôi phục thi đại học, Dương Dũng dựa vào nỗ lực thi đỗ đại học, cuối cùng ở đại học cặp kè với con gái của một lãnh đạo có tiền đồ hơn.
Cô ấy ở nhà nhận được tin tức, cuối cùng đưa con gái đi tìm người thì bỗng nhiên chết trong một tai nạn.
Giấc mơ đó quá đáng sợ, đáng sợ là nhà bọn họ lúc đó cũng kết cục không tốt, người nhà chết thì chết hạ phóng thì hạ phóng, cơn ác mộng này suýt chút nữa hành hạ em gái Cố điên mất.
Chồng cô ấy nói cô ấy một ngày nghĩ nhiều quá, phụ nữ mang thai hay nghĩ nhiều, chỉ có em gái Cố muốn nghe giọng nói của chị dâu, cô ấy cảm thấy giọng nói của chị dâu trong hiện thực có thể khiến cô ấy lập tức an định lại.
Cố Diệp Lâm khựng lại hỏi: "Mấy tháng rồi?"
Em gái Cố: "Vừa mang thai không bao lâu, anh, anh không được bắt nạt chị dâu, phải đối xử tốt với chị dâu, anh mà không chung thủy với chị dâu, sau này em không nhận anh là anh nữa, cũng không về nhà nữa."
Cố Diệp Lâm: ...
Cố Diệp Lâm im lặng không nói lời nào cũng không được, đầu bên kia còn truyền đến giọng nói của em gái: "Anh, anh có nghe thấy không."
Cố Diệp Lâm im lặng, đành phải 'ừ' một tiếng đầu bên kia mới yên tĩnh, em gái lại lặp lại một câu bảo bọn họ năm nay về ăn tết, còn nói đứa bé trong bụng cô ấy muốn để chị dâu đặt tên cho.
Cố Diệp Lâm bất lực, phụ nữ mang thai đúng là hay nghĩ nhiều, tên con cái đâu có chuyện để người nhà mẹ đẻ đặt, thư ký Lâm không ghen sao?
Sau khi cúp điện thoại, anh vừa xoay người đã đụng phải con trai đang đứng trước đùi, anh một tay bế con trai lên, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu: "Mặt nhỏ nhăn lại làm gì thế?"
Cố Ninh An cách tay ba xa một chút, cậu nghiêm túc nhìn ba, hỏi: "Ba, đài phát thanh muốn tuyển người sao?"
Nghĩ ngợi, Cố Ninh An mặt nhỏ nghiêm lại, khuôn mặt bánh bao phồng lên, nhưng biểu cảm cậu nghiêm túc, giọng nói đều là sự bảo vệ đối với mẹ, hỏi sao đài phát thanh bỗng nhiên muốn tuyển người biết tiếng Anh thế?
Mẹ cậu thực ra từng ngân nga bài hát tiếng Anh, ba không biết sao?
Cố Diệp Lâm ôm con trai, bật cười: "An An, chuyện lần này, là cần tinh thông tiếng Anh tiếng Quảng Đông, chuyện này thuộc về chuyện của ba, ba không muốn chuyển áp lực sang cho mẹ."
Nghĩ ngợi, anh xoa đầu con trai, dường như giải thích nói: "Lần này vì liên quan đến việc quảng bá văn hóa Nam Thành ra ngoài, trong đó áp lực rất lớn, sẽ có rủi ro rất lớn."
"Ngoài ra còn cần kỹ năng nói rất lưu loát, cái này thì mẹ cũng sẽ rất vất vả."
Anh không giải thích nhiều nữa, nhưng diễn đạt rất rõ ràng: Loại chuyện này vất vả và trách nhiệm lớn, làm tốt đương nhiên tốt, nếu làm không tốt, áp lực phải gánh chịu sẽ lớn.
Ngoài ra, muốn dùng tiếng Anh lưu loát nói văn hóa Nam Thành ra ngoài, còn phải để nước ngoài đều có thể hiểu được, thì cần kỹ năng nói cực kỳ thành thạo, Cố Diệp Lâm cho dù có lòng tin với vợ mình đến đâu, cũng không mù quáng đến mức độ này.
Nhưng trẻ con thì khác, trong thế giới của trẻ con, cha mẹ là lợi hại nhất.
Cố Ninh An ngộ ra rồi, họ là có việc khác phải làm, không phải muốn thay thế mẹ.
Cố Ninh An nhìn ba, đến bây giờ rồi, cậu phát hiện ba có vài phần chân thành với mẹ, thấy chuyện này không có ảnh hưởng gì khác cậu cũng không quản nữa.
Ngược lại Tiểu Ninh Ôn bỗng nhiên ôm lấy chân ba: "Ba, bao giờ mẹ về?"
Mùa đông rồi, váy bồng bềnh của bé đã cất đi rồi, thay vào đó là mặc chiếc áo bông nhỏ dày cộm, áo bông nhỏ màu đỏ, phối với bím tóc nhỏ của bé, cơ thể nhỏ bé tròn vo lúc này còn trừng đôi mắt to tròn, cả người trông đáng yêu vô cùng.
Bé còn dùng giọng sữa non nớt xòe bàn tay múp míp ra đếm: "Mẹ, đã bao nhiêu ngày không về rồi."
Cố Diệp Lâm vui vẻ, anh bế con gái ngồi lên đùi, nghiêm túc nhìn con gái hỏi: "Vậy là bao nhiêu ngày nhỉ?"
Tiểu Ninh Ôn lén nhìn anh trai, lại lén nhìn anh Thư Dập, mẹ rốt cuộc đi bao nhiêu ngày rồi nhỉ?
Chu Thư Dập lén ra hiệu cho cô nhóc một đôi bàn tay, lại ra hiệu thêm một bàn tay, chính là rời nhà mười lăm ngày rồi.
Cố Ninh An giận em gái cái đồ không có lương tâm này, uổng công cậu cẩn thận bảo vệ nó, kết quả nó lén lút sau lưng cậu, riêng tư với tên nhóc sói con Chu Thư Dập ngay cả ám hiệu cũng có rồi, trong cơn tức giận, cậu không thèm quản em gái nữa.
Tiểu Ninh Ôn cái miệng nhỏ chu lên, xoắn xuýt nửa ngày cũng không biết là bao nhiêu ngày, liền dùng giọng sữa non nớt nói: "Thì rất nhiều ngày, rất nhiều ngày rồi. Con nhớ mẹ rồi, hu hu."
Tiểu Ninh Ôn lớn hơn một chút cũng phát hiện ra rồi, sao bé phát hiện bé thường xuyên nhớ mẹ thế nhỉ.
Diệp Hoan ra khỏi nhà lúc nào nhỉ?
Cô cuối tháng tám đi chương trình Tiếng nói Âm nhạc của Đài Phát thanh Thủ đô thu âm xong album nhạc, đợi lúc về đã là đầu tháng 9 rồi.
Vừa khéo Chu Thư Dập năm nay vẫn không muốn đi học ở Thủ đô, lại theo dì Diệp về Nam Thành tiếp tục đi học.
Lần này về thu âm trước chương trình đài phát thanh của hai tháng sau, đến giữa tháng 10, Diệp Hoan nhận được hai cuộc điện thoại, một cuộc là giới thiệu cho cô mấy giáo viên dạy múa, cần Diệp Hoan đích thân đi xem.
Một cuộc điện thoại khác là đoàn làm phim "Hồng Lâu Mộng" gọi đến, "Hồng Lâu Mộng" phải chụp ảnh định trang, còn phải chụp riêng ảnh tạo hình của diễn viên chính dùng để tuyên truyền.
Diệp Hoan ra khỏi nhà giữa tháng mười, đến bây giờ sắp tháng mười một rồi, quả thực là ra khỏi nhà rất lâu rồi.
Cố Diệp Lâm dùng đầu chạm vào con gái, ôn tồn an ủi bé: "Ôn Ôn, mẹ đi tìm giáo viên dạy múa cho Ôn Ôn rồi, Ôn Ôn có thích múa không?"
Tiểu Ninh Ôn tính cách thích làm điệu nhất, nghe vậy suy nghĩ một lúc hỏi: "Thích ạ, mẹ từng múa, đẹp lắm."
Nói xong, bé lại cẩn thận nhìn ba: "Vậy Ôn Ôn múa có đẹp không ạ?"
Cố Diệp Lâm nghe vậy dở khóc dở cười, anh bế con gái đặt lên ghế sô pha, lúc này mới nói: "Đẹp."
Tiểu Ninh Ôn lập tức nói: "Vậy Ôn Ôn phải múa giỏi hơn cả mẹ."
Cố Diệp Lâm: Con gái này thành tinh rồi.
Anh khích lệ con gái: "Vậy con phải nỗ lực thật tốt nhé, mẹ biết múa rất nhiều điệu, đừng sợ chịu khổ, đừng sợ mệt, đừng dễ dàng bỏ cuộc được không?"
Cố Diệp Lâm: "Mẹ vất vả ở bên ngoài chạy ngược chạy xuôi như vậy, phải yêu mẹ biết không?"
Anh thấy con gái nhìn anh, lúc này mới giải thích nói: "Biết không mẹ yêu các con, mẹ muốn các con bất kể làm chuyện gì vĩnh viễn đừng bỏ cuộc, cũng đừng vì một chút khó khăn mà sợ hãi không tiến lên, chúng ta phải làm em bé dũng cảm nhất được không nào."
Tiểu Ninh Ôn vẫn chưa hiểu được nhiều thứ như vậy, nhưng nghe thấy mẹ yêu bé, bé rất vui.
Bé đưa ngón tay ra, dùng giọng trẻ con nói: "Vậy ngoéo tay, Ôn Ôn không bỏ cuộc, ba mẹ phải vĩnh viễn yêu Ôn Ôn."
Cố Diệp Lâm ngoéo ngón tay vào, giọng nói tràn đầy sự dịu dàng từ ái: "Được."
Reng reng reng.
Hai cha con nói chuyện, điện thoại trong nhà vang lên.
Chu Thư Dập nhấc điện thoại lên, liền nói: "Ồ, dì Diệp, vâng ạ."
Chu Thư Dập bảo Cố Diệp Lâm nghe điện thoại: "Chú Cố, dì Diệp ạ."
Cố Diệp Lâm nhận lấy điện thoại liền cảm thấy bên kia hình như rất ồn ào, biết bên vợ nhiều người, anh hỏi một câu: "Bao giờ về nhà?"
Diệp Hoan đang gọi điện thoại ở bên ngoài, nghe vậy khẽ nói: "Chắc là sắp rồi, ảnh định trang của 'Hồng Lâu Mộng' chụp xong rồi, bây giờ có một buổi tuyên truyền công chiếu cần các diễn viên chính có mặt, chương trình đài phát thanh em thu âm trước chỉ đến tháng 11, em chắc không qua mấy ngày nữa là về thôi."
Diệp Hoan nhìn bầu trời đêm đen kịt bên ngoài, bỗng nhiên cảm thán nói: "Cảm ơn anh."
Cô đi ra ngoài, con cái đều do người đàn ông chăm sóc, chỉ vì điểm này, cô đối với người đàn ông vẫn khá cảm kích.
Diệp Hoan: "Anh, giáo viên em định chốt một giáo viên đã nghỉ hưu từ Học viện Hý kịch Trung ương, chỉ là piano và ballet không thể đồng thời được, mời hai giáo viên thì là một giáo viên piano, một giáo viên ballet và múa dân tộc có được không ạ?"
Hai giáo viên cũng may là đòi tiền không quá đáng, nhưng hai giáo viên đi dạy, khoản tiền này cũng không nhỏ.
Cộng thêm hai đứa trẻ còn học võ thuật, tuy đã bái sư, nhưng cũng không thể một đồng tiền cũng không bỏ ra, tóm lại là, muốn bồi dưỡng con cái thành tài, chính là số tiền này cô kiếm vẫn chưa đủ nhiều.
Chính là điểm này, Diệp Hoan không ghét cha mẹ cô, mặc dù không ở bên cạnh bầu bạn với cô, nhưng những gì cần đào tạo giáo dục, thực sự một chút cũng không thiếu, trong đó số tiền bỏ ra càng nhiều.
May mà người đàn ông cũng thấu hiểu cô, nói mọi thứ đều nghe theo cô.
Trên mặt Diệp Hoan đều là ý cười, chuyện này bàn xong, cô lại hỏi: "Bọn nhỏ thế nào rồi ạ?"
Cố Diệp Lâm dịu dàng an ủi vợ một hồi lâu, lúc này mới nói: "Chỉ là nói nhớ mẹ rồi."
Hai người đang nói chuyện, cơ thể tròn vo của Tiểu Ninh Ôn đã leo lên lưng ba: "Mẹ, con muốn nghe điện thoại với mẹ."
Người bé nhỏ sức không nhỏ, trực tiếp giật lấy điện thoại, dùng giọng sữa non nớt bắt mẹ bên kia nói yêu bé.
Đợi Diệp Hoan nói một tràng "Mẹ yêu con" xong, cô nhóc này cuối cùng cũng mãn nguyện cúp điện thoại đi chơi với anh Thư Dập.
Cố Ninh An nhận lấy điện thoại, liền nghiêm túc nói: "Mẹ phải cẩn thận."
Cậu nghe thấy mẹ quay phim đoàn làm phim "Hồng Lâu Mộng" chụp ảnh định trang, liền lo lắng Ngụy Linh Linh kia lại giở trò, còn nhắc nhở mẹ phải mặc nhiều một chút.
Tiểu Ninh An hoàn toàn từ sói con trước kia tiến hóa thành chàng trai ấm áp nhỏ rồi.
Diệp Hoan giơ hai tay đảm bảo nhất định an toàn, lại nói một tràng "Mẹ yêu con", "Sắp về nhà rồi", cậu nhóc cuối cùng cũng mãn nguyện đưa ống nghe cho ba.
Khi điện thoại quay lại tay người đàn ông, Diệp Hoan tò mò hỏi: "Anh, mọi người đang tìm phát thanh viên biết tiếng Anh à."
Cố Diệp Lâm gật đầu: "Là Bí thư Đàm đề nghị, anh cũng bỏ phiếu đồng ý."
Cố Diệp Lâm: "Em thường xuyên đi công tác, anh liền nghĩ tiện thể tìm một trợ lý, lần này là trợ lý san sẻ việc dẫn chương trình cho em."
Diệp Hoan nghĩ cũng đúng, cô phải thường xuyên ra ngoài, có đôi khi thu âm chương trình trước cho tốt, vậy nếu có một người chuyên trách cũng tốt hơn.
Hai vợ chồng lại trò chuyện một lúc về chủ đề thân mật, điện thoại này mới cúp.
Sau khi cúp, Diệp Hoan mới nhớ ra hình như chưa hỏi tại sao là biết tiếng Anh nhỉ, trợ lý của cô thì, hiện tại hình như khá khó tìm người biết tiếng Anh.
Diệp Hoan: Nhưng người đàn ông làm việc trước giờ đều có quy hoạch, đa phần là bên chính phủ huyện có thể cần dẫn chương trình gì đó?
——————
(v02 canh)
Đầu tháng 11 năm 77, công tác khôi phục thi đại học trên toàn quốc diễn ra hừng hực khí thế.
Thời gian thi đại học lần này được ấn định vào tháng 11 cùng năm, kỳ thi đại học năm nay thí sinh tham gia không hạn chế thành phần, không hạn chế độ tuổi, cũng không quản kết hôn hay chưa kết hôn, học sinh cấp hai cấp ba đều có thể tham gia.
Năm nay có gần tám trăm vạn thí sinh tham gia thi.
Nam Thành bên này cũng thiết lập điểm thi, chính phủ huyện bên này để đảm bảo thi đại học diễn ra thuận lợi, còn chuyên môn có dân quân và nhân viên cục công an bảo đảm an toàn cho trường điểm thi.
Các lãnh đạo chính phủ huyện càng đích thân liên hợp các trường cấp ba, trường học các xã trấn và người của đơn vị phòng giáo dục họp rất nhiều cuộc họp, đảm bảo thi đại học triển khai thuận lợi.
Mãi đến khi thời gian thi đại học trôi qua, người dân Nam Thành dường như dây đàn căng thẳng mới theo đó mà thả lỏng.
Còn trong khu gia thuộc, người mẹ mà các cục cưng mong ngóng mỏi mắt không mong về được, ngược lại mong đến mấy vị khách không mời mà đến.
Sau khi thi đại học xong, thím Hai Cố đưa Lâm Nguyệt Nguyệt tham gia thi đại học năm nay đến Nam Thành rồi, mục đích họ đến Nam Thành, một là vì hôn sự với Chu Ái Quân.
Ngoài ra, là Lâm Nguyệt Nguyệt biết được Nam Thành chỗ anh họ bọn họ cần một phát thanh viên biết tiếng Anh, vừa khéo Lâm Nguyệt Nguyệt lại biết.
Lâm Nguyệt Nguyệt mấy năm trước đã đang đợi khôi phục thi đại học rồi, cô ta đảm bảo lần này mình phát huy không tệ, cô ta đã là sinh viên đại học chuẩn rồi.
Cô ta là sinh viên đại học rồi, lại biết tiếng Anh, cô ta cũng tốn chút tâm tư mới coi như biết được, Đài Phát thanh Nam Thành tuyển phát thanh viên biết tiếng Anh là phát ra từ chính phủ huyện, cô ta bây giờ rất đắc ý, cô ta dương dương tự đắc đợi những người trước kia coi thường cô ta nhận sai.
Cô ta còn muốn Chu Ái Quân chủ động đi tìm cô ta.
Cô ta cũng coi như nghĩ thông rồi, Chu Ái Quân là đoàn trưởng, cô ta tương lai lại là sinh viên đại học, thế nào cũng có thể xứng với đoàn trưởng rồi, cô ta còn chưa chê đối phương là kẻ mù chữ đâu.
Đặc biệt là Diệp Hoan, Diệp Hoan có lợi hại đến đâu, nhưng Diệp Hoan cũng đâu biết tiếng Anh.
Bây giờ anh họ có việc cầu cạnh cô ta, vậy còn có thể đối xử với cô ta như trước kia sao? Cô ta đến Nam Thành mục đích cũng coi như không che giấu, đều biết cô ta vì Chu Ái Quân mà đến.
Nhưng bọn họ nghĩ đến tất cả, duy chỉ không tính đến Trịnh Tâm Duyệt thế mà đã sớm đi theo Chu Ái Quân đến Nam Thành rồi, lần này chẳng phải hai người đối đầu nhau sao?
...
Trong tiểu viện nhà họ Cố, hai người sắp xé nhau rồi.
Trịnh Tâm Duyệt là mỗi lần Diệp Hoan ra ngoài cô ta đều sẽ đến tiểu viện nhà họ Cố xem thử, vừa nhìn thấy Lâm Nguyệt Nguyệt và thím Hai Cố đang làm cải thảo mùa đông trong tiểu viện, một luồng máu từ lòng bàn chân xông thẳng lên đầu.
"Các người đến làm gì?"
Tiểu viện nhà họ Cố bày đầy đủ loại cải thảo mùa đông, củ cải mùa đông và măng mùa đông, ngoài ra là đủ loại thịt hun khói ướp cũng không ít, những thứ này đều là phải dự trữ trước đợi đến trước tết ăn.
Còn có một số rau là phải muối thành dưa chua, lúc này trong tiểu viện, chị Tăng, thím Ba và thím Hai Cố đều đang thái sợi củ cải, Lâm Nguyệt Nguyệt cầm cuốn tập thơ tiếng Anh ở đó lải nhải đọc.
Dù sao Lâm Nguyệt Nguyệt tự cho là đọc khá hay, nhưng người trong sân đều nghe không hiểu.
Thím Hai khá đắc ý, tóm lại đây là tiếng tây, người biết rất ít, không ngờ cháu gái mình biết, thím Hai Cố đang vênh váo đây, ai ngờ vừa quay đầu đã đụng phải Trịnh Tâm Duyệt xách hoa quả đến cửa, lúc này cô ta gần như hai mắt phun lửa nhìn bọn họ.
Lâm Nguyệt Nguyệt bây giờ đã không để Trịnh Tâm Duyệt vào mắt rồi, một Diệp Hoan cô ta đấu không lại, còn đấu không lại một con nhóc ranh sao?
Lâm Nguyệt Nguyệt: "Không thấy sao? Đài Phát thanh Nam Thành cần phát thanh viên biết tiếng Anh, tôi biết tiếng Anh đấy, đặc biệt đến giúp anh họ."
Trịnh Tâm Duyệt đầy mặt không vui: "Cút về đi. Biết tiếng Anh có gì mà đắc ý, cô tưởng chỉ có mình cô biết tiếng Anh chắc?"
Lâm Nguyệt Nguyệt còn chưa nói gì, thím Hai đã không vui trước rồi: "Này, tôi nói con bé này sao thế nhỉ, cô còn chưa tìm đối tượng nhỉ, sao nói chuyện lại thiếu giáo dục thế?"
Thím Ba thấy Trịnh Tâm Duyệt đến, bà ấy tiếp lời: "Chị dâu hai, Tâm Duyệt là em gái chiến hữu của Đoàn trưởng Chu, cũng là khách, đừng nói như vậy."
Thím Hai Cố không vui, nhưng bà ta đến để bàn hôn sự của Nguyệt Nguyệt và Chu Ái Quân, đương nhiên không muốn đắc tội thím Ba, bèn nhịn không nói nữa.
Lâm Nguyệt Nguyệt lại tiếp lời: "Ồ, vậy cô biết không?"
Trịnh Tâm Duyệt bị kích liền tiếp lời: "Ai nói tôi không biết, chẳng phải là tiếng Anh sao? Tôi..."
Lâm Nguyệt Nguyệt đốp lại cô ta: "Vậy cô nói hai câu nghe xem nào?"
"Không biết thì đừng có giả vờ."
Trịnh Tâm Duyệt lại bị kích thích, cô ta bước mấy bước lên trước, một cái giật lấy tập thơ tiếng Anh trong tay Lâm Nguyệt Nguyệt, gần như từng chữ từng chữ từ miệng cô ta nhả ra một câu: "Lâm Nguyệt Nguyệt, tôi cảnh cáo cô, cô đến tham gia cái gì phát thanh viên tôi không quản, nhưng nếu cô dám có ý đồ gì với anh Ái Quân, tôi sẽ xé nát cô."
Lâm Nguyệt Nguyệt thấy Trịnh Tâm Duyệt trước mắt như phát điên muốn lao tới, cô ta có chút sợ hãi.
Thím Hai Cố lại không vui rồi, bà ta trực tiếp tiếp lời: "Này, cô là con gái con đứa có biết xấu hổ không, mở miệng ngậm miệng là muốn gả cho anh Ái Quân, lời mai mối của cô đâu?"
"Hơn nữa, Đoàn trưởng Chu chưa cưới, Nguyệt Nguyệt chưa gả, tôi đàng hoàng đến tìm người làm mai cho chúng nó, ngại gì đến chuyện của cô?" Nếu không phải thím Ba Cố kéo lại, thím Hai Cố sẽ xông lên xé nát miệng con nhóc này.
Đúng là đáng ghét, bà ta đã sớm nhắm trúng Đoàn trưởng Chu rồi, cái con nhóc bỗng nhiên chui ra này là cái thá gì chứ.
Trịnh Tâm Duyệt gần như nghiến răng nghiến lợi nhả ra một câu: "Anh tôi trước khi hy sinh đã bảo anh Ái Quân chăm sóc tôi, tôi chính là muốn gả cho anh ấy, tôi nguyện vì anh ấy mà chết, cô có thể làm gì cho anh ấy?"
Lời này vừa thốt ra, trong sân có một khoảnh khắc yên tĩnh. Lời này cũng lọt vào tai Cố Diệp Lâm và Chu Ái Quân vừa về đến tiểu viện.
Thím Hai Cố vừa định mắng đối phương không biết xấu hổ, rất nhanh Trịnh Tâm Duyệt cũng phát hiện hai người đã về.
Cô ta là lần đầu tiên không lập tức đưa tầm mắt về phía Chu Ái Quân, mà là nhắm tầm mắt vào Cố Diệp Lâm, nhỏ giọng hỏi: "Anh Diệp Lâm, chị dâu bao giờ về? Chị ấy mà không về nữa, coi chừng có người động cơ không thuần chạy đến nhà đấy."
Lâm Nguyệt Nguyệt bị cô ta chọc cho đau đầu, cố tình Chu Ái Quân cũng ở đó, cô ta muốn giữ hình tượng nên không lên tiếng.
Cố Diệp Lâm nhíu mày, nói một tiếng: "Sau này các cô muốn cãi nhau, thì bớt đến nhà cãi nhau đi."
Uy nghiêm trên người anh càng nặng, câu này nói xong, trong sân lập tức yên tĩnh lại không ai dám lên tiếng nữa.
Ngược lại Cố Ninh An dắt tay em gái đi ra, cậu nhìn Lâm Nguyệt Nguyệt và Trịnh Tâm Duyệt đều không thích, dùng giọng sữa non nớt nói: "Bác họ không ở nhà cháu, các cô bớt đến đây tìm người đi."
Cậu đặc biệt ghét người trước mắt, cậu thực sự một người cũng không thích. Cậu mặt nhỏ nghiêm lại, vẻ mặt nghiêm túc, tuổi còn nhỏ, trên người đã tự có một luồng khí thế.
Cậu vừa nói câu này, cơ thể Trịnh Tâm Duyệt theo bản năng run lên, cô ta theo bản năng tránh xa cậu và Cố Diệp Lâm vài bước, trong mắt có nước mắt lăn xuống, cô ta rất nhanh lau khô cẩn thận từng li từng tí nói: "An An cháu đừng giận, cô cô không có ý nghĩ gì với ba cháu, cô chính là mẹ cháu không ở nhà, đến thăm các cháu thôi."
Cố Ninh An nghiêm túc nhìn cô ta: "Không cần, đặc biệt các cô đều là đồng chí nữ, tránh xa ba cháu ra một chút."
Cố Diệp Lâm cúi đầu nhìn con trai, cậu cứ như con nhím xù hết gai toàn thân lên, gặp ai là muốn đâm người đó.
Anh đi tới ôm con trai vào lòng, anh sờ bàn tay lạnh lẽo của con trai, thấp giọng an ủi: "Bảo bối, đừng căng thẳng, ba rất yêu mẹ, ai cũng không cướp đi được."
Anh từ từ vỗ lưng con trai, an ủi cậu xong, sau đó nhìn anh họ một cái, ý tứ trong đó vô cùng rõ ràng, bảo anh ấy xử lý tốt chuyện của mình.
Chu Ái Quân cũng vô cùng đau đầu, anh đi tới đặt Tiểu Ninh Ôn lên cổ công kênh, sau đó mới nhìn về phía Lâm Nguyệt Nguyệt và Trịnh Tâm Duyệt: "Hai cô đều không phải kiểu người tôi thích, tôi chọn vợ đều sẽ không chọn các cô."
Lời này vừa nói ra, Lâm Nguyệt Nguyệt tức giận, cả người xấu hổ đỏ bừng mặt, cô ta còn nhấn mạnh thêm một câu: "Đoàn trưởng Chu, tôi tham gia thi đại học rồi, tôi nắm chắc năm sau sẽ là sinh viên đại học, tôi còn biết tiếng Anh."
Chu Ái Quân: "Cô biết thì liên quan gì đến tôi?"
Lâm Nguyệt Nguyệt lúng túng một hồi.
Thím Hai Cố tức giận, vừa định nói chuyện thì, lúc này Trịnh Tâm Duyệt vui vẻ rồi, cô ta vội vàng đi lên cẩn thận từng li từng tí, cứ như cô vợ nhỏ ngoan ngoãn vậy: "Anh Ái Quân, em không phải kiểu người anh thích, vậy anh nói anh thích kiểu gì?"
Chu Ái Quân đau đầu: "Cô về đi. Tôi chỉ đồng ý với anh cô sẽ chăm sóc tốt cho cô, không nói muốn cưới cô, tôi phải nói bao nhiêu lần nữa."
Trên mặt Trịnh Tâm Duyệt đều là ý cười, miệng cô ta không ngừng nhấn mạnh: "Không sao đâu, anh không thích em, em thích anh là được rồi, anh không yêu em, em yêu anh là được rồi. Cả đời này em chỉ gả cho anh thôi, sẽ không phá hoại gia đình anh."
Chu Ái Quân: ?
"Cô mà không đi tôi ném cô ra ngoài đấy."
Trịnh Tâm Duyệt liền ngoan ngoãn nghe lời muốn đi, chú Ba Cố về rồi, hỏi: "Đang cãi nhau cái gì thế?"
Trịnh Tâm Duyệt cẩn thận nhìn chú Ba Cố một cái, cằm chốc lát hất lên ném cho Lâm Nguyệt Nguyệt một ánh mắt khiêu khích, sau đó ngoan ngoãn chạy sang một bên không dám lên tiếng nữa.
Thím Ba Cố giải thích một hồi.
Chú Ba Cố múc nước qua đặt trước mặt Trịnh Tâm Duyệt, hỏi cô ta: "Thực sự rất thích Chu Ái Quân?"
Trịnh Tâm Duyệt cẩn thận từng li từng tí di chuyển đến đối diện ông, nhỏ giọng nói: "Rất thích."
"Thích đến mức cháu nguyện vì anh ấy mà đi chết."
Cô ta vừa nói câu này, liền thấy chú Ba Cố đối diện bỗng nhiên cúi đầu trầm tư một hồi lâu không nói chuyện, ông đặt chậu nước trước mặt cô ta, ôn tồn nói: "Ở nhà ăn cơm tối xong hãy đi."
Chú Ba Cố vừa nói câu này, nước mắt Trịnh Tâm Duyệt lăn dài, không biết nghĩ đến cái gì cô ta lại vội vàng lau khô nước mắt.
Cô ta nước mắt còn chưa lau khô, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Cố Ninh An dùng đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm cô ta, cô ta theo bản năng tay run lên, suýt chút nữa làm đổ cả chậu nước.
Cô ta cẩn thận nhìn Cố Ninh An, thấp giọng giải thích: "Tiểu An An cháu yên tâm, không có bất kỳ ai có thể cướp người nhà với mẹ cháu, cô chỉ yêu bác họ cháu, cả đời này cô chỉ chọn anh ấy, sẽ không phá hoại gia đình cháu. Cô rất thích mẹ cháu, cũng cảm ơn chị ấy."
Cố Ninh An lạnh lùng nhìn cô ta một cái, không tiếp lời cô ta, xoay người đi vào nhà.
Chỉ là mãi đến khi cậu vào nhà rất lâu, Trịnh Tâm Duyệt vẫn toàn thân run rẩy.
Hai ngày sau đó, tiểu viện nhà họ Cố mỗi ngày đều sẽ diễn ra đại chiến người thật vật lộn, tình cảnh đó, cho dù Cố Ninh An có phiền nữa cũng không có cách nào ngăn cản.
Lâm Nguyệt Nguyệt biết tiếng Anh, lúc đến đài phát thanh sát hạch, ít nhất đợt đầu tiếng Anh của cô ta quả thực không tệ, liền tạm thời được giữ lại đợi sát hạch cuối cùng.
Còn về Trịnh Tâm Duyệt, Cố Ninh An cũng không biết tại sao nhà bà Ba không ghét cô ta, da mặt cô ta cũng dày, Cố Ninh An bây giờ đều trực tiếp coi bọn họ như không khí.
Tuy nhiên chiều hôm nay, bọn Cố Ninh An vừa tan học về, đã có người lạch bạch chạy tới nói: "Cố Ninh An, có người đánh nhau ở nhà cậu đấy. Hay là chúng ta ra ngoài chơi đi."
Cố Ninh An không có hứng thú chơi với trẻ con, ngay cả Tiểu Ôn Ôn gần đây cũng không ra ngoài chơi, liền từ chối đối phương.
Mấy củ cải nhỏ bước trên đôi chân ngắn, phía sau có Tạ Kỳ Thành đi theo bảo vệ không xa không gần, thế là mấy người cũng không vội về nhà.
Chu Thư Dập đi phía trước bỗng nhiên dừng bước hỏi: "An An, cậu không quản à?"
Cố Ninh An: "Chỉ cần không đánh ở nhà tớ là được."
Chu Thư Dập quen thuộc Cố Ninh An biết bao, lập tức có thể cảm nhận được cảm xúc của cậu, cậu bé nghiêng đầu nhìn Cố Ninh An: "Cậu rất ghét cô ta?" Cái cô ta này chỉ Trịnh Tâm Duyệt thường xuyên đến nhà họ Cố tặng đồ.
Cố Ninh An: "Là đều ghét."
Tiểu Ôn Ôn vội vàng chạy qua kéo tay anh Thư Dập, chỉ là vừa kéo lên, đã bị một đôi tay trắng nõn khác kéo ra.
Tiểu Ninh Ôn bị anh trai kéo lại, trừng mắt nhìn anh trai mình, bé mới dùng giọng sữa non nớt nói: "Anh Thư Dập, cái cô Lâm Nguyệt Nguyệt này nói xấu mẹ. Còn nói muốn bỏ thuốc đánh bỏ chúng em."
Chu Thư Dập kinh ngạc: "Cái gì?"
Người phụ nữ này ác độc vậy sao?
Cậu bé người nhỏ không có nghĩa là không thông minh, đây là tinh quái quấy rối gia đình à, sao cô gái chưa xuất giá lại có tâm tư này chứ?
Nghĩ ngợi, Chu Thư Dập lại hỏi: "Vậy cô Trịnh?"
Tiểu Ninh Ôn lần này ngẩng đầu nhìn Chu Thư Dập, vô cùng nghiêm túc nói: "Cô hai em nói, điều kiện ba em tốt, rất nhiều cô gái đều lao vào người ba."
Nói xong, bé lại nhăn mặt bánh bao vẻ mặt nghiêm túc nói: "Anh, đàn ông, ba mà không yêu mẹ đàng hoàng thì không phải đàn ông tốt. Anh phải cùng với Ôn Ôn giám sát ba, biết chưa?"
Bé nói xong, còn ra vẻ đúc kết: "Anh xem mẹ thương anh biết bao."
Cố Ninh Ôn: "Còn nữa nhé, anh phải giám sát ba em thật tốt, em có thể chia một ít đồ ăn vặt cho anh."
Chu Thư Dập: ...
Cậu bé nhất thời không biết nói gì rồi.
Sau đó Cố Ninh Ôn lại cẩn thận kéo áo cậu bé, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Anh phải cùng một phe với bọn em."
Chu Thư Dập gọi là cạn lời, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên vì tức giận của Tiểu Ninh Ôn, cậu bé xoa đầu bé, nói: "Ừ anh cùng một phe với các em."
Tiểu Ninh Ôn lập tức vui vẻ hẳn lên.
Nhưng Cố Ninh An không vui, vừa nhìn thấy Chu Thư Dập xoa đầu em gái, cậu một cái hất tay đối phương ra.
Tiểu Ninh Ôn lập tức trừng mắt nhìn anh trai, giọng nói nũng nịu hung dữ: "Anh, anh đánh anh ấy làm gì?"
Cố Ninh An gọi là đau lòng: "Anh mới là anh ruột của em mà."
Em có biết hay không, tên nhóc sói con này muốn dụ dỗ em đi đấy, Cố Ninh An khó chịu cực kỳ.
Cố Ninh Ôn cũng chống nạnh: "Em biết chứ, nếu không em đã sớm đánh anh ấy rồi."
Cố Ninh Ôn: "Nhưng không được bắt nạt anh Thư Dập."
Cố Ninh An muốn khóc, em gái áo bông nhỏ của cậu đi đâu rồi?
Vừa nhìn thấy mặt anh trai đen sì, Tiểu Ninh Ôn lập tức phát huy bảo bối vạn năng: "Anh, bao giờ mẹ về ạ? Em nhớ mẹ rồi."
Cố Ninh An lập tức mềm lòng: "Vậy chúng ta về gọi điện thoại cho mẹ lần nữa nhé."
Tiểu Ninh Ôn lập tức vỗ tay: "Gọi điện thoại cho mẹ rồi."
Niềm vui của bé đến đơn giản như vậy, Cố Ninh An nhìn nụ cười của bé, lại cảm thấy cậu làm tất cả đều xứng đáng.
Ngược lại Chu Thư Dập nhìn nụ cười của hai anh em, cậu bé cũng vui vẻ lên. Đặc biệt là cảm giác có người bảo vệ cậu, dường như vui hơn bất cứ lúc nào.
——————
(v03 canh)
Tuy nhiên mấy đứa nhỏ tối hôm đó gọi điện thoại không tìm thấy mẹ.
Cuối cùng cuộc điện thoại này là vào buổi sáng trước khi chúng đi học, mẹ mới gọi về.
Mấy đứa nhỏ vừa nhận điện thoại, Tiểu Ninh Ôn liền dùng giọng sữa non nớt nói: "Mẹ, bao giờ mẹ về, trong nhà có người."
Diệp Hoan nghi hoặc: "Người gì?"
Tiểu Ninh Ôn lập tức nhấn mạnh: "Người cướp ba."
Diệp Hoan dở khóc dở cười, lại trêu con gái một hồi lâu mới nói: "Cho anh trai nghe điện thoại, ngày mai mẹ tham gia xong buổi công chiếu là về rồi. Chắc là ngày kia hoặc ngày kìa là có thể về rồi."
Tiểu Ninh Ôn vừa nghe ngày kia là có thể về, bé vui sướng điên lên, thấy anh trai ở đó, bé lại không tình nguyện đưa điện thoại cho anh trai.
Cố Ninh An: "Mẹ, bên ngoài lạnh, mẹ đừng chạm vào nước lạnh."
Nghĩ ngợi, cậu lại thêm một câu: "Phải đội mũ, quàng khăn. Ở nhà bên này cũng lạnh rồi, ba làm rất nhiều than củi, mẹ về rất ấm. Nhưng đợi năm sau là không cần bao nhiêu than củi nữa rồi."
Những lời này vốn dĩ là Diệp Hoan muốn nói với con trai, kết quả con trai ngược lại dặn dò cô.
Diệp Hoan cảm thấy mình thực sự lại có thêm một ông bố, cô cười hì hì đảm bảo nhất định làm theo lời con trai nói, bên kia mới kiêu ngạo hừ một tiếng cúp điện thoại.
Diệp Hoan: ?
Cô dở khóc dở cười, con trai chắc chắn là xấu hổ rồi.
Nhưng cô còn chưa nghĩ thông, tại sao năm sau lại không cần bao nhiêu than củi nữa, cô bên này đã bị gọi đi chụp ảnh bổ sung rồi.
Một khách sạn ở Thủ đô
Bọn Diệp Hoan vừa chụp xong tất cả ảnh định trang và ảnh tuyên truyền, cô vừa ra ngoài, Hà Di liền vội vàng đưa nước, lại khoác áo khoác dày cho cô.
Hà Di quan tâm vài câu, hỏi cô thế nào rồi.
Diệp Hoan đương nhiên không vấn đề gì, nhiếp ảnh gia đơn giản là hài lòng với cô không chịu được, ảnh định trang của người khác cũng chỉ chụp một tấm, chỉ có Diệp Hoan khuôn mặt đó cứ thế chụp thêm mấy tấm.
Cô uống một ngụm nước, vừa nói một tiếng: "Cũng tạm, đợi chiều mai chúng ta chắc là có thể về rồi."
Sáng mai có một buổi công chiếu "Hồng Lâu Mộng", đợi tham gia xong bọn họ có thể về rồi.
Hà Di cũng thở phào nhẹ nhõm, Hà Di vừa nói vậy cô ấy đặt vé máy bay tối mai, rất nhanh đã có hai đồng chí nam đầu đinh không cao không thấp, một béo một gầy đi tới.
Hai người đi đến trước mặt Diệp Hoan, bọn họ chủ động bắt tay: "Đồng chí Diệp Hoan, chúng tôi là người của Đài Phát thanh Nhân dân Trung ương, chúng tôi có chút việc muốn thương lượng với cô, không biết cô có tiện không?"
Diệp Hoan gật đầu: "Không biết hai vị đồng chí có việc gì?"
Lúc này bọn họ đang ở phòng khách hội nghị của một khách sạn cực kỳ sang trọng ở Thủ đô, hai đồng chí nam của Đài Phát thanh Thủ đô chỉ vào cái bàn gần cửa sổ phòng khách, vẻ mặt hiền hòa nói: "Đồng chí Diệp, ở đây ồn ào, chúng ta qua bên kia nói chuyện đi."
Diệp Hoan gật đầu.
Cô đi theo hai đồng chí của Đài Phát thanh Thủ đô đến bên cửa sổ nói chuyện, Hà Di sợ xảy ra chuyện, cũng đeo túi vội vàng đi theo.
"Vâng, có chuyện gì, hai vị đồng chí nói đi ạ." Diệp Hoan từng hợp tác với chương trình Tiếng nói Âm nhạc của Đài Phát thanh Thủ đô, với người của Đài Phát thanh Thủ đô cũng coi như từng gặp mặt, cô cũng không cảm thấy hai người sẽ có thái độ không tốt gì với cô.
Quả thực, hai người đúng là đến tìm Diệp Hoan bàn chuyện, nhưng lần này là chuyện tốt.
Hai đồng chí nam khen ngợi Đài Phát thanh Thủ đô một hồi, lúc này mới nói: "Chính là không biết ấn tượng của đồng chí Diệp đối với Đài Phát thanh Thủ đô thế nào, không biết cô có hứng thú đến Đài Phát thanh Thủ đô đi..." Chữ làm còn chưa nói ra, rất nhanh giữa phòng khách lại có một đám người đông đúc đi tới.
Người đi đầu này không phải Ngụy Linh Linh thì là ai?
Ngụy Linh Linh quả thực khí thế mười phần, người đi theo sau cô ta có mười mấy người, cô ta còn tự mình đi về phía cửa sổ này.
Dừng lại ở chỗ cách Diệp Hoan mười mấy bước, người bên cạnh cô ta nghe cô ta nói hai câu, rất nhanh đã đi đến bên cửa sổ gọi hai người của Đài Phát thanh Nhân dân Trung ương qua đó.
Thời gian trôi qua khoảng hai ba phút, Diệp Hoan ngẩng đầu nhìn về hướng Ngụy Linh Linh một cái, không lâu sau, hai đồng chí nam của Đài Phát thanh Nhân dân Trung ương đã quay lại.
Quay lại thì có chút kỳ lạ rồi, hai người khách sáo với cô thì có khách sáo, nhưng giọng điệu bảo cô đến Đài Phát thanh Nhân dân Trung ương vừa rồi lại không còn nữa.
Hai người cười cười với cô, sau đó khách sáo một hồi rồi đi.
Sắc mặt Hà Di có chút không đúng, nhỏ giọng gọi một tiếng: "Cô Hoan Hoan, có cần tôi đi hỏi thử không."
Diệp Hoan lắc đầu, cô chỉnh lại mũ và khăn quàng cổ của mình, gió lạnh thổi tới, cô còn đeo bịt tai vào mới định rời đi.
Ai ngờ vừa đứng dậy, bên cạnh cô đã có một bóng người đi tới, là Ngụy Linh Linh dáng người cao ráo xinh đẹp.
Hà Di lập tức chắn trước mặt Diệp Hoan.
Ngụy Linh Linh nhìn bọn họ, cũng không nói nhiều, chỉ cười khẩy một tiếng: "Người của Đài Phát thanh Trung ương bị tôi đuổi đi đấy, cô mất việc rồi, cô có tức giận lắm không?"
Ngụy Linh Linh: "Có đôi khi con người ấy mà, chính là phải nhận rõ hiện trạng của mình, đừng tưởng có chỗ dựa là có thể vững vàng, cô chỉ là một phu nhân huyện trưởng nhỏ nhoi thì tính là cái gì?"
Cô ta vừa nói, vừa đánh giá Diệp Hoan một lượt từ trên xuống dưới, lại khinh thường nói: "Chỉ như chồng cô, ở nhà tôi chỉ là vị trí không nhập lưu thôi."
Hà Di bị cô ta nói đến mức nhíu mày, cô ấy vừa định nói chuyện, lại sợ gây rắc rối cho Diệp Hoan, nhất thời chậm một nhịp.
Ngụy Linh Linh còn chưa nói xong đâu, trước kia cô ta còn có thể giữ thân phận không xuống xé nhau, lần này cũng không biết bị cái gì ép điên rồi, thế mà đích thân xuống sân rồi.
Diệp Hoan ánh mắt dư thừa cũng không cho cô ta.
Ngụy Linh Linh nén một hơi, tiếp tục bỉ bôi nói: "Nói cái gì mà năng lực cá nhân mạnh biết diễn xuất. Cô tưởng diễn mấy bộ phim là thành công sao, chỉ một bộ 'Địa Đạo Chiến', tôi chỉ cần bày tỏ không thích, cô tưởng có thể được đài Trung ương mua sao? Cô tưởng bao nhiêu rạp chiếu phim dám chiếu tác phẩm của cô?"
Cô ta đều nói đến đây rồi, Ngụy Linh Linh tưởng Diệp Hoan sẽ tức đến nhảy dựng lên.
Ai ngờ phản ứng của Diệp Hoan lại bình thản như vậy, cứ nhàn nhạt nhìn cô ta một cái, vô cùng bình tĩnh nói: "Ồ."
Ngụy Linh Linh tức giận: "Tại sao cô không có phản ứng?"
Diệp Hoan vô cùng kỳ lạ: "Tại sao tôi phải có phản ứng? Cô thực sự lợi hại như vậy chạy đến uy hiếp tôi làm gì? Không phải trực tiếp gọi một cuộc điện thoại là ngăn cản được rồi sao?"
Diệp Hoan: "Cô mà làm được tôi còn coi trọng cô một chút."
Cô vừa nói lời này, hiện trường trong nháy mắt yên tĩnh lại, mọi người đều kinh ngạc. Mọi người thực sự không ngờ cô lại biết nói như vậy, mấy câu đã nói cho Ngụy Linh Linh sắp tức điên rồi.
Ngụy Linh Linh tức hộc máu, giọng cô ta đều thay đổi: "Cô..."
Cô ta nén lửa giận, lại nói: "Cô là cái thứ gì, thân phận mình thấp hèn, còn không nhận rõ vị trí của mình."
Ngụy Linh Linh một ngụm máu chặn đến mức cô ta khó chịu muốn chết, cô ta mắng người, lửa giận trong lòng vẫn không đè xuống được, cuối cùng đành phải đổi một vấn đề khác nói.
Ngụy Linh Linh: "'Nhất Đại Nữ Hoàng Võ Tắc Thiên', nữ chính là suất nội định, cô biết không? Cô chính là muốn cướp cũng cướp không đi."
Diệp Hoan chẳng hề để ý: "Tôi biết mà."
Đây chẳng phải là sắp tuyển lại vai diễn rồi sao?
Cô còn biết "Võ Tắc Thiên" vốn dĩ suất nội định chính là Ngụy Linh Linh đấy, bây giờ thấy Ngụy Linh Linh không vui, cô liền đặc biệt vui vẻ.
Cho nên cô càng thoải mái, Ngụy Linh Linh càng tức giận.
Ngụy Linh Linh bị dáng vẻ đó của cô chọc cho tức phát khóc: "Biết cô còn..."
Những lời phía sau, Ngụy Linh Linh cũng không biết mắng thế nào.
Cô ta cũng không biết cô ta đang tức giận cái gì, vốn dĩ "Võ Tắc Thiên" là suất nội định, chính là bị đối phương quấy nhiễu mới phải tuyển lại vai, Ngụy Linh Linh tức giận.
Thấy đại sảnh lần lượt có người đi ra, cuối cùng cô ta thậm chí làm chuyện mà trước kia cô ta ghét nhất, cô ta hung hăng nhìn Diệp Hoan một cái, nói: "Tóm lại, cho dù 'Võ Tắc Thiên' tuyển lại vai, cuối cùng nữ chính cũng sẽ không phải là cô, đừng vọng tưởng những thứ không thuộc về cô."
Ngụy Linh Linh: "Bao gồm cả người và phim điện ảnh."
Diệp Hoan nhún vai, vẻ mặt thản nhiên: "Nhưng thứ cô hiếm lạ, ở chỗ tôi lại bình thường thôi."
Giọng điệu cô nhẹ nhàng, nhưng lời nói ra còn sắc hơn dao nhọn, dao nào cũng thấy máu.
"Cô..."
Ngụy Linh Linh một lần nữa bị chọc tức hộc máu, lần này hai mắt cô ta sắp tóe lửa rồi.
Nhịn rồi lại nhịn, Ngụy Linh Linh hít sâu một hơi, cuối cùng mới nhả ra một câu: "Cô có đắc ý nữa thì thế nào, cô chẳng qua chỉ là một đứa tốt nghiệp cấp hai."
Ngụy Linh Linh: "Còn tôi, sắp vào Học viện Hý kịch Trung ương, cô chính là cỏ rác, là bình dân tầng lớp đáy, là diễn viên nhỏ không nhập lưu, cô chính là sự tồn tại cần vĩnh viễn ngước nhìn tôi, liếm tôi."
"Thứ không nhập lưu, còn dám đắc ý..."
Cô ta vừa nói xong câu này, liền có một khuôn mặt âm trầm ở sau lưng cô ta, giọng nói đó gần như phát ra từ kẽ răng: "Cô nói cái gì?"
"Cô nói ai là cỏ rác, ai không nhập lưu?"
Người nói chuyện sau lưng là một diễn viên gạo cội, ông ấy chính là xuất thân cỏ rác, sự tồn tại không có văn hóa gì, mỗi câu này của Ngụy Linh Linh đều như đang mắng ông ấy vậy.
Sự kiên nhẫn và kiêu ngạo vốn có của ông ấy, sống sượng bị Ngụy Linh Linh đâm đau.
Tiếng nói này coi như làm nổ tung đám người bên cửa sổ, Ngụy Linh Linh vừa xoay người nhìn thấy thầy Dương tóc bạc trắng, giọng nói lắp bắp: "Thầy Dương Dương, em em không phải nói..."
Chữ thầy còn chưa nói ra, thầy Dương đã không thể nhịn được nữa nói một tiếng: "Cút. Tưởng nhà có chút thế lực là muốn làm gì thì làm thật à."
Ngụy Linh Linh bị mắng cho mất mặt, cô ta muốn phản bác, nhưng thầy Dương là bậc lão làng, ngay cả người trong đoàn làm phim cũng phải tôn trọng ông ấy.
Ngụy Linh Linh bị mắng cho không còn mặt mũi, sau đó xám xịt bỏ đi.
Diệp Hoan nhìn Ngụy Linh Linh tức đến mức mặt lúc xanh lúc trắng, cô liền cúi đầu cười ở đó.
Cô còn cảm ơn Dương lão.
Dương lão xua tay: "Cô tốt nhất tự mình đi thi lấy cái bằng cấp đi, người này có chút quyền thế, cô không có mối quan hệ của mình sẽ chịu thiệt."
Dương lão: "Cô cũng cần mối quan hệ."
Diệp Hoan lần này nghiêm túc cảm ơn: "Cảm ơn Dương lão nhắc nhở."
Vị Dương lão này coi như là nghệ sĩ thế hệ trước, kịch sân khấu rất lợi hại, lần này giáo viên dạy múa Diệp Hoan muốn mời về dạy con gái chính là học trò do Dương lão giới thiệu, Diệp Hoan không ngờ đối phương còn là người sống tình cảm.
Dương lão ngược lại nhìn cô một cái, bảo cô đừng vứt bỏ kịch sân khấu, sau đó cũng như gió bỏ đi.
Ngược lại Hà Di rất không vui, cô ấy và Diệp Hoan phối hợp chưa đủ tốt, tình huống vừa rồi cô ấy muốn mắng lại, cô ấy sợ gây rắc rối cho nghệ sĩ nhà mình.
Lúc đó cô ấy vừa định xé, nhưng không nắm rõ tính cách Diệp Hoan, ở trong nước cô ấy sợ đắc tội người ta, không ngờ nghệ sĩ nhà mình đích thân xé rồi.
Nghĩ ngợi, cô ấy vẫn cẩn thận đi đến trước mặt Diệp Hoan, thấp giọng hỏi: "Cô không buồn sao?"
Diệp Hoan khoác áo khoác đi ra ngoài: "Cũng bình thường."
Hà Di lại nhỏ giọng hỏi: "Vậy cô có muốn tham gia thi đại học không?"
Diệp Hoan bước chân khựng lại, gật đầu rồi lại lắc đầu: "Phải thi, nhưng có thể sẽ muộn hai năm."
Người đàn ông đa phần không quá hai năm nữa là thăng chức rồi.
Con cái còn nhỏ, Diệp Hoan đối với việc tham gia thi đại học vẫn chưa vội, cô là chưa nghĩ xong, đến lúc đó nếu trường học không cho phép cô xin nghỉ thì làm thế nào cho tốt?
Ôn tập, Diệp Hoan đã lật sách xem qua rồi.
Ngoài ra, Bắc Điện (Học viện Điện ảnh Bắc Kinh) cô không đi, bây giờ thi trường nào, cô vẫn đang cân nhắc.
Hai người lúc đi ra khỏi khách sạn, Thẩm Nhất Minh đã gọi xe đợi họ ở bên ngoài rồi.
Hà Di có chút bất an: "Kiểu người như Ngụy Linh Linh, tâm cơ không sâu, nhưng có thể ngáng chân."
Hà Di: "Giở trò xấu với chúng ta, bản thân cô ta chưa chắc có tác dụng. Nhưng cô ta tìm người đến quấy rối thì, đến lúc đó chọn vai, tôi chỉ sợ sẽ xảy ra vấn đề."
"Dù sao Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi. Đến lúc đó có thể sẽ ảnh hưởng."
Diệp Hoan không để ý lắm.
Đã là thử vai, dựa vào chắc chắn là thực lực, nếu đoàn làm phim thực sự ngay cả áp lực của Ngụy Linh Linh cũng không chịu nổi, cô có thể hoãn lại một chút, cùng lắm thì muộn vài năm, diễn phiên bản sau vậy.
Tuy nhiên, bộ phim đại nữ chủ "Võ Tắc Thiên" này, là tài nguyên mà kiếp trước Diệp Hoan cũng chưa tiếp xúc được, cô vẫn khá coi trọng.
Hà Di hỏi: "Vậy cô Hoan Hoan có muốn nói với Huyện trưởng Cố một tiếng không?"
Diệp Hoan lắc đầu.
Cô không có ý định gặp khó khăn là nói với người nhà, đương nhiên sẽ không nói chuyện này cho trong nhà biết.
...
Ngược lại Hà Di nghe theo Cố Ninh An, gặp chuyện trước tiên gọi điện thoại cho cậu.
Gần chiều, Hà Di liền tìm một cái cớ gọi điện thoại cho Cố Ninh An.
Hà Di: "Tiểu thiếu gia, đến bên này những chuyện khác đều không xảy ra gì, chỉ có một chuyện khá không ổn."
Cố Ninh An lập tức đặt đồ trong tay xuống, hỏi: "Chuyện gì?"
Cậu vừa chạy bộ về, bên cạnh còn đặt cuốn "Các đời hoàng đế Hoa Hạ", "Tôn Tử Binh Pháp", "Luận Hậu Hắc Học được hình thành như thế nào?" đang học thuộc lòng.
Bây giờ là những thứ mẹ bắt cậu học thuộc lòng, cậu liền học thuộc hết.
Cố Ninh An vốn dĩ còn khá thư giãn, chỉ là đợi nghe Hà Di nói mẹ gặp rắc rối rồi, Cố Ninh An cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều nhăn lại, một khuôn mặt nhỏ nhắn đều là vẻ lạnh lùng.
Cố Ninh An: ...
Người mẹ mà cậu còn không nỡ bắt nạt, bây giờ có người tìm mẹ gây rắc rối, Cố Ninh An cả người cứ như con mèo xù lông vậy, sắp nổ tung rồi.
Đề xuất Cổ Đại: Quận chúa kiều diễm, tử địch cuồng loạn lại xảo trá mị hoặc
[Pháo Hôi]
truyện hay nha