Chương 74: (Cập nhật 3)
(Cập nhật v01)
Diệp Hoan dở khóc dở cười.
Cô ôm con trai, hỏi cậu bé sao bỗng nhiên lại muốn qua đây.
Cố Ninh An nắm lấy tay mẹ, vừa định nói thêm gì đó, cậu bé liền nhận ra Tam ông nội đang ở cửa, vội vàng gọi một tiếng: "Tam ông nội."
Diệp Hoan quay đầu lại, quả nhiên nhận ra Tam thúc yêu nghiệt đang đứng ở cửa, trong tay ông ấy còn xách hai hộp cơm, Diệp Hoan đứng dậy gọi một tiếng: "Tam thúc, sao đến mà cũng không lên tiếng vậy ạ."
Cố Tam thúc đi vào, nhìn thoáng qua hai mẹ con, tầm mắt chạm phải Diệp Hoan, cười cười nói: "Hoan Hoan bảo bối, cháu đút hay là để ta đút đây."
Diệp Hoan vừa nói để cô làm, Cố Ninh An liền nói cậu bé tự ăn.
"Vậy được rồi, bảo bối tự làm đi."
Con trai đã hơn 3 tuổi rồi, quả thực có thể tự ăn cơm được.
Diệp Hoan dọn dẹp sạch sẽ cái bàn trong phòng, bế con trai ngồi lên ghế, sau đó mở bữa tối của con trai ra.
Cơm tối của đoàn phim không thể nói là quá ngon, đối với người lớn thì không tệ, nhưng đối với trẻ con thì hơi miễn cưỡng, cơm là cơm gạo trộn ngô, tốt nhất là có một quả trứng gà, còn có canh trứng rong biển, về phần thức ăn, có cải trắng xào giấm, còn có một món thịt xào, ngoài ra còn có một ít dưa muối gì đó.
Đối với thời đại này mà nói, có thịt có cơm, tuyệt đối thuộc loại cơm nước cực tốt rồi. Nhưng buổi tối trời lạnh, mùi vị của loại cơm tập thể này cũng bình thường, Cố Ninh An ăn trứng gà trước, sau đó chan canh trứng ăn một ít cơm.
Trong phòng rất yên tĩnh, Cố Ninh An nghe Tam thúc hỏi mẹ đóng phim có mệt không, còn bao lâu nữa thì có thể trở về vân vân.
Mẹ cậu bé thì nói mệt cũng tàm tạm, nếu trở về thì, đại khái là nửa tháng nữa, nghĩa là rất nhanh sẽ đóng máy rồi.
Diệp Hoan thấy con trai ăn vẫn quá ít, liền buông kịch bản xuống đích thân dùng canh rong biển chan cơm đút cho cậu bé, thấy con trai ỉu xìu, cô đành phải dỗ dành cậu: "Bảo bối, ăn nhiều một chút, ở đây đặc biệt nóng, khẩu vị không tốt lắm, nhưng phải ăn nhiều một chút mới lớn được nha."
Nghĩ nghĩ, cô lại dùng cơm nước của tiệm cơm quốc doanh để dụ dỗ cậu bé, "Con ăn nhiều một chút, ngày mai bảo Tam ông nội đưa con đi ăn đồ ngon."
Cố Ninh An thật sự không muốn ăn lắm, nhưng mẹ cứ nhìn cậu bé mãi, cậu chỉ đành há miệng ăn thêm một chút.
Có muỗi, Cố Tam thúc còn lấy nhang muỗi ra đốt, ông ấy nhìn về hướng Diệp Hoan, làm như đang tán gẫu bình thường mà nhắc đến chuyện kịch bản "Hoắc Nguyên Giáp".
Cố Tam thúc: "Hoan Hoan bảo bối, thật sự rất thích đóng phim sao?"
Diệp Hoan vẫn đang lau miệng cho con trai, nghe vậy thuận miệng nói: "Vâng ạ. Tam thúc sao thế ạ?"
Bình thường trước đây Tam thúc đều không hỏi chuyện cô đóng phim.
Cố Tam thúc tách một cái ấn bật lửa, ánh lửa in lên khuôn mặt yêu nghiệt của ông ấy, giọng ông thanh đạm, ngay cả việc đốt nhang muỗi cũng cứ phải đốt từ một hướng cho thật đẹp.
Ông ấy nói: "Vốn dĩ, có gia đình che chở cho cháu là tốt rồi. Ta nghe nói năm ngoái cháu đã đi Hồng Kông thử vai."
Diệp Hoan gật đầu.
Giọng nói an ủi của Cố Tam thúc liền truyền tới, "Hoan Hoan bảo bối chịu ấm ức rồi."
Dừng một chút, ông ấy mới nói: "Tuy rằng hiện tại đã có văn bản trao trả, nhưng phải 20 năm sau mới trao trả. Đặc biệt là hai bờ eo biển hiện tại vẫn chưa hoàn toàn mở cửa, cháu qua đó, thế lực xã đoàn bên kia hiện tại rất nhiều, cháu đi sang làng giải trí bên đó đóng phim thì rất nguy hiểm."
Cố Tam thúc: "Trước khi cháu đến, Tiểu Lâm tử đã rất lo lắng, trước kia cái người tên Hứa Thanh Lâm đó, Tiểu Lâm tử vào lúc kết thúc hoạt động năm ngoái đã phái người đi Hồng Kông một lần, bên kia nói người này đã sớm ra nước ngoài rồi, nhưng chuyện này vẫn có rủi ro rất lớn. Cứ như vậy, cháu vẫn muốn kiên trì đóng phim sao?"
Chuyện này, Diệp Hoan biết.
Lúc đó cái người bị thương kia, ở bên Hồng Kông cũng không có tin tức của hắn, có khả năng là bị bắn chết trực tiếp rồi, cũng có thể là đang ở khu vực tam quản (khu vực vô chính phủ) tại Hồng Kông.
Năm ngoái cô đi thử vai, cũng là đi dưới danh nghĩa của Xưởng phim Nam Thành, bên kia đoàn phim có người đón, bên này còn có vệ sĩ đi cùng, nếu không cô cũng sẽ không lén lút đi.
Kịch bản "Hoắc Nguyên Giáp" này rất tốt, cô đi tuyển chọn là vai nữ hai, nhưng xảy ra chút sự cố, cô liền từ bỏ trở về.
Mục đích hiện tại của cô, cũng chẳng qua là đi thử nước, sang năm là cải cách mở cửa rồi, đến lúc đó Hồng Kông và Đại lục sẽ hoàn toàn mở cửa, người Đại lục muốn đi Hồng Kông sẽ không cần nhiều điều kiện như vậy nữa, chỉ cần hải quan bên kia thông qua là có thể qua.
Hiện tại thì, bắt buộc phải có người thân ở Hồng Kông hoặc có đơn vị mở giấy chứng nhận tiếp nhận, bên Đại lục này cũng cần cá nhân hoặc đơn vị gửi đơn xin phép lên hải quan, còn phải có lý do chính đáng mới có thể đi.
Đương nhiên rồi, hiện tại sau khi hoạt động kết thúc, thật ra kiểm soát không còn nghiêm ngặt như vậy nữa, nhưng đều là người Hồng Kông trở về Đại lục thăm người thân thì nhiều, người Đại lục muốn sang bên kia làm công kiếm tiền, điểm này kiểm soát vẫn còn nghiêm.
Cô biết Tam thúc nói đi sang Hồng Kông bên kia nguy hiểm.
Cô cũng không thể cho Tam thúc một lý do không đi, cho dù hiện tại cô không đi, nhưng đợi khi danh tiếng của cô ở trong nước tích lũy đủ, cô vẫn sẽ đi sang làng giải trí Hồng Kông.
Làng giải trí Hồng Kông những năm 80-90, cũng như Hollywood của nước ngoài, đây đều được coi là thời kỳ đỉnh cao nhất, thời kỳ này đã cho ra đời rất nhiều tác phẩm đoạt giải đỉnh cao.
Trước đây cô không sinh ra ở thời đại này thì thôi, đã sinh ra ở thời đại này, cô vẫn muốn thử một lần cơ hội của thời đại hoàng kim này.
Cô nghĩ nghĩ, quyết định nói thật, "Vâng, Tam thúc, cháu rất thích đóng phim."
"Cho dù nguy hiểm, cháu cũng không muốn từ bỏ." Cô dừng một chút, bổ sung một câu.
Cố Tam thúc hỏi: "Tại sao chứ?"
"Tam thúc, cháu có một ước mơ, là muốn trở thành siêu sao thế giới. Họ đều nói diễn viên không có tiền đồ gì, tiền đồ không lớn." Khi cô nói lời này, lại đút hai muỗng canh rong biển cho con trai uống, mới tiếp tục nói: "Cháu chỉ muốn nói, nghề nghiệp không phân sang hèn, nghề nghiệp nào cũng có thể nhận được sự tôn trọng của mọi người."
"Còn có là,..."
Những lời phía sau, cô không nói nữa.
Cô muốn đóng phim, muốn trở thành siêu sao cấp thế giới, chỉ là muốn tặng cho người mẹ mắc bệnh trầm cảm, vì bản thân là diễn viên mà tự ti một món quà, cô muốn nói với mẹ, tình yêu của bà không hèn mọn, càng không cần vì thân phận diễn viên này mà cảm thấy tự ti không xứng với bố.
Sức ảnh hưởng của một siêu sao, thật sự một chút cũng không kém hào môn.
Con người phải sống cho chính mình, phải có năng lượng của riêng mình. Kiếp trước cô đã không làm được điều này, sau này khi lớn tuổi một chút, cô liền rơi vào phiền não của đại đa số ngôi sao đang hot, hoặc là bảo cô chuyển sang làm hậu trường, hoặc là bảo cô tìm hào môn gả chồng.
Diệp Hoan nghĩ, cô cảm thấy, sau khi trọng sinh thời gian vừa vặn, cô có thể đi làng giải trí Hồng Kông, đi Hollywood thử một lần.
Kiếp trước xuất phát điểm của cô không tốt, thật ra là bị tư bản phong sát một khoảng thời gian khá dài, về sau vì cô đóng phim bộ nào cũng hot, cuối cùng mới phá vòng vây xông ra.
Hiện tại sao, xuất phát điểm của cô, tốt hơn kiếp trước quá nhiều rồi.
Nhưng những lời này, cô không tiện nói.
Trẻ con còn chưa hiểu ý nghĩa thực sự, cô có thể nói.
Người quản lý không có quan hệ lợi ích với cô, cô cũng có thể nói.
Đối với Tam thúc, cô lại do dự.
Diệp Hoan thật ra rất rõ ràng, mọi người nhà họ Cố đối tốt với cô, chỉ là vì cô là nguyên chủ. Vậy nếu cô không phải là nguyên chủ thì sao, cô nói không rõ đến lúc đó tình cảnh sẽ như thế nào?
Thật ra phát triển đến hiện tại, Diệp Hoan đã có căn cơ của riêng mình rồi, đã không giống như lúc mới xuyên không đến, phải luôn sống cẩn thận từng li từng tí, sợ người khác phát hiện cô không phải nguyên chủ.
Bởi vì lúc đó, cô rất khó sinh tồn.
Hiện tại, những mối quan hệ thực sự thuộc về Diệp Hoan, như Chủ tịch huyện Thẩm, Bí thư Khang, mấy đài phát thanh và xưởng phim, những mối quan hệ này đều là của riêng cô.
Người nhà họ Cố cho dù phát hiện ra sự thật, cô cũng không đến mức thực sự bị đuổi ra khỏi nhà là không còn nơi nào để đi.
Nhưng cả nhà mẹ chồng thật sự đối xử với cô rất tốt, đặc biệt là Tam thúc, ông ấy cũng giống như chồng cô, một người đóng vai trò người cha, một người đóng vai trò người anh, hai người đều chăm sóc cô tỉ mỉ chu đáo, yêu thương cô, mới khiến sự bất an và không quen của cô từ từ phai nhạt, sau đó quen thuộc với nơi này.
Cô, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, cô thật sự không muốn mất đi người thân nhà họ Cố.
Sự im lặng của Diệp Hoan, lập tức khiến căn phòng trở nên yên tĩnh.
Cố Tam thúc nhìn cô một cái, đợi cuối cùng châm xong nhang muỗi, ông ấy còn cố ý đứng dậy đập hết những con côn trùng còn lại trong phòng đuổi ra ngoài một lượt, ông ấy mới nói: "Là vì muốn tặng cho người cháu yêu nhất một món quà đúng không?"
Hai mắt Diệp Hoan đều mở to, "Tam thúc, chú, sao chú biết?"
Cố Tam thúc nhìn bộ dạng đó của cô, đợi dọn dẹp xong các loại muỗi lớn, ông ấy đứng dậy đóng cửa sổ lại, lúc này mới xoay người lại, ông ngồi ở trước giường nhìn cô cười, "Lúc cháu nói với An An ta đang ở bên ngoài."
Tim Diệp Hoan thót một cái, căng thẳng.
Cố Ninh An rất nhanh đã phát hiện ra sự căng thẳng của mẹ, bàn tay nhỏ trắng nõn của cậu bé đặt lên mu bàn tay mẹ, giọng sữa non nớt gọi một tiếng: "Mẹ, no rồi."
Diệp Hoan hoàn hồn lại, liền không đút cho con trai nữa.
Cô đứng dậy thu dọn bát đũa đầy bàn, muốn nói chút gì đó, cuối cùng rốt cuộc vẫn không lên tiếng.
Cố Tam thúc nghiêng đầu đánh giá thần sắc của Hoan Hoan bảo bối, đôi mắt hoa đào xinh đẹp của ông hơi dừng lại, im lặng một hồi lâu, mới thở dài nói: "Hoan Hoan bảo bối, cháu không cần căng thẳng, Tam thúc sẽ không làm hại cháu."
Ông ấy ngồi xuống lại, cứ ngồi trên cái ghế trước giường, sau đó duỗi thẳng đôi chân dài ra, ông dựa nghiêng ở đó, một tay chống đầu, khuôn mặt yêu nghiệt kia rơi vào trầm tư, trong phòng lập tức yên tĩnh trở lại.
Dịu đi một hồi lâu, bàn tay kia của ông hơi nắm thành quyền day day giữa ấn đường một lúc lâu, khí tức toàn thân, giống như đầu sợi chỉ bị thắt ngàn vạn cái nút.
Nghĩ nghĩ, cuối cùng Cố Tam thúc chỉ nói một câu, "Hoan Hoan bảo bối, chim ưng con bay quá cao, bay ra khỏi tuyến an toàn mà chim ưng hùng dũng dệt nên rồi, chim ưng hùng dũng lại che chở không đủ nữa. Bên phía Hồng Kông, thế lực Đại lục không ảnh hưởng qua đó được."
Lời này của ông ấy, đầu lưỡi uốn éo rất nhiều vòng, cuối cùng mới thốt ra được.
Đáy lòng Diệp Hoan hoàn toàn buông lỏng, người liền vui vẻ, cô cười hì hì, "Tam thúc lo lắng cái này ạ."
Cô thu dọn xong tất cả hộp cơm, lúc này mới cười hì hì nói: "Cháu biết. Tam thúc, trước khi không nắm chắc, cháu sẽ không qua đó."
Cố Tam thúc 'Ừ' một tiếng, lại trở nên im lặng.
Diệp Hoan đang cảm thấy kỳ lạ, vừa định nói gì đó, bên ngoài Tạ Kỳ Thành và người quản lý Thẩm Nhất Minh đi vào.
Sau khi hai người đi vào, một người nhận lấy hộp cơm trong tay cô đi vứt, một người đi trêu chọc con trai nói chuyện.
Diệp Hoan nhìn Tam thúc, bỗng nhiên đi đến trước mặt ông hỏi, "Tam thúc, có phải chú rất buồn không?"
Cố Tam thúc: ?
Ông ấy nghĩ nghĩ, ném cho Diệp Hoan một ánh mắt quyến rũ giống như mọi khi, sau đó cười hỏi: "Sao lại hỏi như vậy?"
Diệp Hoan liền nói: "Cháu cứ cảm thấy chú giống như sắp bay đi mất vậy. Trước đây khi chú ở bên cạnh cháu, cháu liền cảm thấy toàn thân Tam thúc đều toát ra đủ loại mị lực không áp chế được, cứ như Tam thúc thế này, trong giới điện ảnh ảnh đế đỉnh cấp không phải chú thì không còn ai."
"Bây giờ, cháu cứ cảm thấy hơi người trên người Tam thúc đều nhạt đến mức không cảm nhận được nữa."
Nghĩ nghĩ, Diệp Hoan tìm một từ hỏi: "Tam thúc chú đang buồn sao?"
Cô vừa hỏi câu này, hai người còn lại trong phòng đều nhìn sang.
Cố Tam thúc: Buồn?
Động tác đứng dậy của Cố Tam thúc khựng lại, sau đó lại lộ ra nụ cười phong hoa tuyệt đại với cô: "Sao có thể chứ? Hoan Hoan bảo bối của chúng ta còn chưa vui vui vẻ vẻ nói với ta 'Cháu rất hạnh phúc' mà."
Ông ấy nói: "Cái theo đuổi này của cháu không phải vẫn chưa đến sao? Ta cũng vẫn chưa nhìn thấy An An Ôn Ôn kết hôn sinh con nữa."
Lần này ông ấy trực tiếp đứng dậy, ngón tay trắng nõn che miệng ngáp nói muốn về nghỉ ngơi rồi.
Diệp Hoan: ?
An An Ôn Ôn kết hôn sinh con, cái này cũng quá sớm rồi chứ?
Có điều cô cứ cảm thấy bóng lưng Tam thúc đi ra ngoài có chút tiêu điều, vẻ tản mạn trên người biến mất, thay vào đó tràn ngập sự bi mẫn và mê mang vô hạn, thậm chí lúc đi đến cửa, Tam thúc luôn xòe đuôi như khổng tước, vậy mà đụng vào cửa cũng không để ý lắm.
Diệp Hoan: ...
——————
(Cập nhật v02)
Sắp bảy tám giờ tối rồi, trong phòng vang lên tiếng radio.
Diệp Hoan thấy con trai đang nghiên cứu radio, Tạ Kỳ Thành đang ở trong phòng, cô liền cúi đầu hôn con trai, sau đó cầm đèn pin, cô nói muốn ra ngoài đi vệ sinh một chút rồi ra khỏi phòng.
Phòng đoàn phim sắp xếp cho các diễn viên, lần này là thuê ở nhà một người dân làm homestay, đây vốn là ngôi nhà bị thu lên trước hoạt động, trước khi bị thu lên đã xây dựng rất lớn, đây là một ngôi nhà tự xây cao 3 tầng, bọn họ ở một dãy phòng trên tầng hai.
Nghe nói sau khi thu lên nơi này từng làm nhà khách, bây giờ đều trả lại rồi, chủ nhà cũng không sửa đổi, chỉ cho thuê làm homestay, đối với đoàn phim quay ngoại cảnh ở ngoại ô như bọn họ thì lại thích hợp vô cùng.
Diệp Hoan đi đến phòng Tam thúc tìm người, kết quả đi một vòng đều không tìm thấy người, cô xuống lầu hỏi chủ nhà một chút, cuối cùng biết được Tam thúc đã đi ra ngoài từ trước rồi.
Diệp Hoan lần theo bên ngoài sân tìm ra, tìm thấy Tam thúc ở bên một con sông cách bên ngoài sân khoảng hơn mười mét, dưới ánh trăng ban đêm, ông ấy đang đứng hút thuốc dưới một cây ngô đồng rất lớn.
Đầu thuốc lá đỏ rực lúc sáng lúc tối trong màn đêm, cứ như ma trơi u minh vậy, thật dọa người.
Diệp Hoan bị cái so sánh này của mình làm cho buồn cười.
Có điều đây quả thực là lần đầu tiên Diệp Hoan thấy Tam thúc hút thuốc, Tam thúc yêu nghiệt trong ấn tượng của cô, ông ấy là một người cực kỳ có cảm giác tồn tại, chỉ cần ngồi một mình ở đó, bạn có thể liếc mắt một cái là nhìn thấy ông ấy đầu tiên, ông ấy lúc nào cũng toát ra mị lực, hào quang toàn thân cực kỳ chói mắt.
Nói ra thì, khuôn mặt của chồng cô so với Tam thúc còn tinh tế tuấn tú hơn, nhưng so về khoản biết trêu chọc người khác, quả thực Tam thúc là ông tổ.
Dù sao Tam thúc da mặt dày mà, ông ấy nói chuyện, Diệp Hoan đều sợ ông ấy trêu chọc cô, Tam thúc là thật sự cái gì cũng dám nói, cái gì mà niềm vui khuê phòng, cái gì mà nam hoan nữ ái qua miệng ông ấy đều có thể biến thành thứ khiến người ta vui vẻ, cứ như không hợp với người thời đại này vậy.
Trăng đêm nay khá tròn, trăng tròn treo cao trên bầu trời đêm, tiếng nước suối róc rách, phối hợp với thỉnh thoảng có tiếng côn trùng kêu ộp ộp, trong bốn bề tĩnh mịch lại nghe tiếng động vật nhỏ, đừng nói chứ, dưới sự thiêu đốt của ban ngày, ban đêm ở trong môi trường này còn hiếm có được một phần thanh tịnh.
Chính là nhiều muỗi quá, quá mất hứng, Diệp Hoan đi suốt dọc đường đã đập muỗi một lúc lâu rồi.
Kết quả cô đã đi đến bên cạnh Tam thúc rồi, Tam thúc vẫn chưa phản ứng gì.
Diệp Hoan liền đứng lại ở nơi cách Tam thúc hai ba bước chân, cô nghĩ nghĩ, bỗng nhiên mở miệng hỏi, "Tam thúc, bố cháu hy sinh có phải chú rất buồn không?"
Bước chân vốn định đi về phía trước hai bước của Cố Tam thúc khựng lại, ông ấy không xoay người, cũng không lên tiếng, khiến cho bờ suối ban đêm càng thêm vắng lặng.
Diệp Hoan lại tiếp tục nói: "Người trước kia che chở chú thương yêu chú, bỗng nhiên không còn nữa."
"Lúc đó, chú hẳn là sắp trở thành bộ mặt của thế hệ này nhà họ Cố nhỉ. Nhưng chú ngay cả bộ mặt cũng không cần nữa, trực tiếp từ quân đội trở về."
Cô vừa nói lời này, Tam thúc cứ như khúc gỗ đứng sững ở đó, người hoàn toàn dừng bước, không còn bất kỳ tiếng động nào nữa.
Ngay cả hô hấp cũng nông đi.
Trăng sáng ban đêm có chút sáng, gió đêm vù vù thổi tới.
Diệp Hoan ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cô bật đèn pin, chiếu về phía bờ suối, đợi chiếu đến một tảng đá đặc biệt lớn, cô mới đi về phía tảng đá lớn.
Diệp Hoan: "Nhưng mà Tam thúc, bố cháu che chở chú, hẳn là rất muốn chú hạnh phúc nhỉ!"
Cô đứng bên bờ suối ban đêm, giọng nói thốt ra rất nhẹ, nhẹ như tiếng suối róc rách tạo thành bản nhạc êm đềm, cô nói: "Chú không vui như vậy, ông ấy cũng không vui đâu!"
Cô nhìn phía trên dòng suối còn trồng sen, cô thuận thế tốn sức lực rất lớn mới bẻ được hai lá sen thật to, ma xui quỷ khiến thế nào, cô thuận tay bẻ thêm hai lá sen nữa, lúc này mới cầm lá sen đi lên, cô trải lá sen lên tảng đá lớn, sau đó thuận thế ngồi lên.
Cô thoải mái ngồi trên lá sen, cứ thế hai tay ôm đầu gối, sau đó nói ra lời vẫn luôn muốn nói trong đáy lòng, "Cháu biết, những người cùng nhau lớn lên đều chết rồi, Tam thúc chú rất buồn."
"Nhưng mà Tam thúc, cái chết của họ, cũng không liên quan đến chú, đều không phải lỗi của chú."
Giọng nói của cô, như nước suối, như vàng bạc ngọc châu va vào mâm ngọc, mang theo từng đợt âm thanh an ủi nhu hòa, cứ như dòng suối róc rách lúc này, trong nháy mắt xoa dịu sự xao động trong lòng người.
Ông ấy quay đầu nhìn cô, còn thuận thế bật đèn pin trong tay chiếu vào mặt cô.
Dưới ánh trăng, ông ấy thấy cô cẩn thận từng li từng tí nhìn ông, trong ánh mắt đó mang theo hy vọng, thậm chí đôi mắt còn lấp lánh.
Ông ấy đi tới, lúc ngồi xổm xuống thuận thế kéo lấy lá sen khác trong lòng cô đặt lên đá ngồi lên, sau đó xoa xoa đầu cô, cười khẽ một tiếng, nói: "Hoan Hoan bảo bối, có ai nói đôi mắt này của cháu, giống..."
Diệp Hoan thuận thế tiếp lời, "Giống cái gì?"
Cố Tam thúc: "Giống một chú cún con đang vẫy đuôi."
Diệp Hoan trừng ông ấy, so sánh kiểu gì vậy?
Sau khi Cố Tam thúc ngồi xuống, lại bỗng nhiên hỏi: "Vậy cháu có vui không?"
Diệp Hoan kỳ lạ, "Tam thúc sao bỗng nhiên lại hỏi như vậy?"
Lần này Tam thúc lại không trả lời lời của cô nữa.
...
Ánh trăngkhiết (sáng trong) rải xuống, hai người cứ ngồi bên bờ suối, lẳng lặng ngắm trăng.
Diệp Hoan thả lỏng hai chân, không so đo với Tam thúc lời nói lúc nãy của ông, hỏi: "Tam thúc đặc biệt tới đây, có phải có việc tìm cháu không?"
Diệp Hoan: "Tam thúc, chú có việc gì đều có thể hỏi cháu. Chú, còn thân hơn cả bố cháu. Trong lòng cháu, chú tốt giống như bố vậy."
Cố Tam thúc ngẩn người, lúc nghiêng đầu nhìn cô, dường như phát ra một tiếng cười khẽ cực thấp.
Ông ấy thuận thế nằm xuống, thế này còn chưa tính, ông ấy còn kéo cô nằm xuống cùng nhau sóng vai ngắm trăng.
Diệp Hoan không nằm xuống, nhưng ngồi thấp hơn ông ấy một chút.
Cố Tam thúc cũng không miễn cưỡng cô, hai tay ông gối dưới đầu, hai chân bắt chéo nằm đó, ông ấy dường như lại khôi phục vẻ thoải mái như lúc mới gặp, ông lại hỏi cô: "Hoan Hoan bảo bối học đóng phim từ khi nào thế?"
Diệp Hoan câu được câu không đập muỗi, nghe vậy tùy ý nói: "Từ lúc còn rất nhỏ ạ."
Cố Tam thúc: "Vậy khiêu vũ thì sao?"
Diệp Hoan: "Cũng đều là từ lúc còn rất nhỏ."
Không khí bỗng nhiên yên tĩnh trở lại, Cố Tam thúc im lặng một hồi lâu, lại hỏi: "Vậy thích anh trai cháu từ khi nào thế? Tam thúc nhớ cháu vẫn luôn rất thích anh họ cháu, thích đến mức bỏ thuốc cho anh họ cháu."
Cố Tam thúc: "Nếu Tam thúc biết suy nghĩ của cháu sớm hơn một chút, nhất định sẽ thành toàn cho cháu trước. Người khác không có cách, Tam thúc là có cách."
Diệp Hoan nghe thấy giọng điệu quen thuộc đã lâu, cô liền muốn cười.
Cứ như ngày hôm qua vậy, cô nhớ lúc vừa tỉnh dậy, mỗi người đều lặp lại câu nói này bên tai cô.
Có thể thấy người nhà họ Cố thật sự là cưng chiều nguyên chủ đến mức không có bất kỳ nguyên tắc nào rồi.
Sau khi cô cười khẽ liền che miệng, cô thấy Tam thúc nhìn cô, liền nghiêm túc nghĩ nghĩ, nói: "Từ đêm tân hôn đi, giữa ranh giới sinh tử liền muốn đổi một chút, muốn đổi một người để thích."
Cố Tam thúc thở hắt ra một hơi dài, ung dung hỏi: "Bỗng nhiên lại không thích nữa à?"
Ông ấy thở dài thườn thượt, dường như muốn thở hết trọc khí trong lồng ngực ra, nói: "Thích nhiều năm như vậy, bỗng nhiên buông bỏ, ngực không đau sao?"
Diệp Hoan không trả lời được câu hỏi này, bởi vì cô cũng không hiểu nổi tại sao nguyên chủ ái mộ Chu Ái Quân đến mức độ đó.
Nguyên chủ cũng giống như mẹ cô ấy, đều là người sống vì tình yêu, Diệp Hoan không đồng cảm được với thứ tình yêu khắc cốt ghi tâm này.
Cho nên cô im lặng.
Cố Tam thúc dường như lẩm bẩm một mình, cũng dường như không muốn ép buộc cô, lại ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, ông ấy hỏi: "Nhiều năm như vậy đều là một mình lén lút tập luyện sao?"
Diệp Hoan: "Vâng."
Ông ấy bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn cô, tầm mắt ngưng tụ giữa mi mắt cô, lại hỏi một câu hỏi chôn sâu dưới đáy lòng, ông hỏi: "Vậy cuộc sống lý tưởng nhất của Hoan Hoan bảo bối là như thế nào?"
Câu hỏi này.
Diệp Hoan không mạo muội trả lời, cô cẩn thận nghĩ nghĩ, mới nói: "Ơ..."
Diệp Hoan: "Hy vọng con cái thành tài, khỏe mạnh, người nhà hạnh phúc, sự nghiệp có thể đạt đến đỉnh cao. Cũng hy vọng thiên hạ thái bình, thích thế giới hòa bình, thích kẻ yếu có nơi nương tựa người già có nơi che chở. Chính là tất cả những gì anh ấy, Tam thúc và mọi người nhà họ Cố làm đều là điều cháu vui mừng. Còn nữa, cũng hy vọng Tam thúc có thể vui vẻ."
Cố Tam thúc bỗng nhiên bật cười, tiếng cười ha ha vang vọng bên bờ suối, âm thanh thậm chí còn át cả tiếng ếch kêu.
Cuối cùng ông ấy thậm chí cười ra nước mắt, hồi lâu, ông mới khẽ than, "Cháu với bố cháu thật giống nhau, thật giống cha con."
Diệp Hoan: ?
Cố Tam thúc nghĩ nghĩ, lại hỏi: "Vậy Tiểu Lâm tử thì sao? Lúc đầu cháu có cảm giác gì với nó?"
Diệp Hoan thuận miệng nói: "Giống như anh trai đi ạ?"
Cố Tam thúc: "Bây giờ thì sao?"
Diệp Hoan: "Nhiều hơn anh trai một chút."
Cố Tam thúc khẽ than, "Xem ra ta dạy vẫn chưa đủ."
Diệp Hoan đang suy nghĩ điều Tam thúc vừa nói, cô có cảm giác gì với chồng? Liền không nghe rõ câu sau, cô quay đầu hỏi Tam thúc: "Cái gì ạ?"
Cố Tam thúc lắc đầu, "Không có gì."
Dừng một chút, Cố Tam thúc lại hỏi: "Những chuyện nhà họ Cố đó, đều là cháu nằm mơ thấy sao? Hình như Lâm Nguyệt Nguyệt cũng biết, nhà họ Cố tuy nuôi các cháu, cuối cùng may mắn có được kết quả khác biệt."
Diệp Hoan 'Vâng' một tiếng, không đánh giá câu nói phía sau của Tam thúc.
Lúc Cố Tam thúc bỗng nhiên ngồi dậy, nói một tiếng: "Cháu là một đứa trẻ ngoan."
Cố Tam thúc: "Hoan Hoan bảo bối, nghỉ ngơi cho tốt, đóng phim không thể quá mệt, không muốn đóng nữa thì về nhà, trong nhà có thể nuôi nổi cháu, nhà cũng mãi mãi là bến đỗ của cháu."
Trò chuyện đến đây, Cố Tam thúc đứng dậy muốn đi về rồi.
Diệp Hoan còn hơi ngơ ngác, cô nhìn bóng lưng đứng dậy của Tam thúc, bỗng nhiên hỏi: "Tam thúc chú vẫn chưa nói đến tìm cháu có việc gì, có việc gì, hoặc muốn hỏi lời gì đều có thể hỏi cháu."
Diệp Hoan: "Ở đây, ngoại trừ con cái, chính là Tam thúc và anh ấy quan trọng nhất đối với cháu."
Bước chân đứng dậy của Cố Tam thúc khựng lại, gió đêm ban đêm thổi tới, lúc ông quay đầu lại ném cho cô một ánh mắt phong hoa tuyệt đại, sau đó vỗ vỗ vai cô, nói: "Về nhà thôi, Hoan Hoan bảo bối."
Cố Tam thúc: "Tam thúc đến, chính là muốn xem cháu sống có tốt không. An An cứ nói nhớ cháu, trước khi đến mắt nó đỏ hoe, nó dường như có tâm sự, ta liền đưa đến xem xem."
Diệp Hoan đi cà nhắc đứng dậy, nghe vậy còn kỳ lạ: "Sao có thể chứ?"
Hai người đều từ trên tảng đá lớn đi xuống, Cố Tam thúc ở phía trước bỗng nhiên dừng bước hỏi, "Cháu thấy cô gái ăn tết đến nhà chúng ta thế nào?"
Diệp Hoan thuận miệng nói: "Yêu đương mù quáng không tốt."
Tam thúc im lặng một lát, liền cười khẽ: "Hoan Hoan bảo bối à..."
Diệp Hoan: ? Tam thúc đặc biệt đến nói cái này?
Kết quả hai người vừa xuống khỏi tảng đá, vừa xoay người liền đụng phải Cố Ninh An và Tạ Kỳ Thành đang tắm mình trong ánh trăng lạnh lẽo trong đêm đen.
Tiểu An An vừa nhìn thấy hai người liền đùng đùng đùng chạy tới, cậu bé đứng trước chân Diệp Hoan, còn nghiêng đầu nhìn Cố Tam thúc rất lâu.
Cố Tam thúc dở khóc dở cười, ông vươn tay nhéo nhéo bàn tay nhỏ mềm mại của Tiểu Ninh An, khẽ nói: "Nào Tiểu An An, Tam ông nội bế."
Người Cố Ninh An không động đậy, ngược lại vô cùng nghiêm túc nhìn chằm chằm ông, giọng sữa non nớt nói: "Tam ông nội, không được bắt nạt cô ấy."
Cố Tam thúc Diệp Hoan: ?
——————
(Cập nhật v03)
Hồng Kông, một đoàn phim nào đó
Hôm nay thời tiết nắng ráo, Tổng đạo diễn "Hoắc Nguyên Giáp" Hoắc Lăng Thiên tức đến bốc khói, từ lúc phim trường khai máy đã tức giận đập bàn gào thét trong đoàn phim rất lâu.
Cả phim trường đều là tiếng chửi mắng của ông ta, trong cả đoàn phim, bất kể là ngôi sao lớn hay tiểu hoa đang hot đều bị ông ta mắng cho nước mắt nước mũi tèm lem, đó là hoàn toàn không có ý định giữ lại chút mặt mũi nào cho người ta.
Hoắc Lăng Thiên chỉ vào Trịnh Giai Viện người đóng vai nữ chính chửi ầm lên, "Có biết đóng phim không? Có biết đóng cảnh đánh nhau không? Không biết thì cút xéo cho ông."
Khí thế Hoắc Lăng Thiên mười phần, hỏa lực toàn khai, lúc đầu ngón tay chỉ vào Trịnh Giai Viện chửi mắng, nước bọt sắp phun cả lên mặt cô ta rồi.
Ông ta còn tức đến mức toàn thân đều đang bốc hỏa, sau khi NG (quay hỏng) mấy chục lần, Hoắc Lăng Thiên vẫn đang nén cơn giận giảng giải về diễn xuất, gần như là tháo dỡ động tác ra làm đi làm lại, chính là biểu cảm, động tác, di chuyển, ánh mắt, cái gì cũng giảng mấy chục lần, Trịnh Giai Viện căn bản là không tiếp được diễn xuất.
Một là Trịnh Giai Viện vốn dĩ là một bình hoa, cái cô ta có thể lấy ra chính là khuôn mặt kia, còn có chính là chu chu mỏ, bĩu bĩu môi. Sau đó chính là cười nũng nịu. Những cái khác, nếu không phải quá thử thách diễn xuất thì cô ta dựa vào khuôn mặt ăn ảnh kia đều có thể khiến mọi người bỏ qua.
Vấn đề là lần này "Hoắc Nguyên Giáp" là bộ phim võ thuật, nam chính Triệu Lâm Nghĩa là một diễn viên võ thuật thực thụ, chính là ở Thiếu Lâm Tự Đại lục chuyên môn học 30 năm, anh ta là đánh thật, lúc kiếm đâm tới, lúc nắm đấm đánh tới là mang theo quyền phong và sát khí.
Trịnh Giai Viện mỗi lần vừa đối diễn đều sợ đến mức hét chói tai, thế này còn quay thế nào?
Thật ra cũng không trách Trịnh Giai Viện, các nữ diễn viên khác trong đoàn phim đối mặt với Triệu Lâm Nghĩa đều sợ, huống chi cô ta là nữ chính này, đó gần như là phải trực diện với sát khí và quyền cước của Triệu Lâm Nghĩa, đây quả thực là đòi mạng mà.
Trịnh Giai Viện không những lúc đóng phim bị dọa đến mất hồn mất vía, xuống dưới còn bị đạo diễn chỉ vào mũi mắng cho tổ tông mười tám đời, cô ta ngoại trừ khóc cũng không biết dùng phản ứng gì để đáp lại cái đoàn phim được gọi là cấp bậc địa ngục này.
Vì vậy trong cả đoàn phim, khắp nơi đều là tiếng nức nở hu hu hu của mấy nữ diễn viên, cùng với tiếng gầm thét của Hoắc đại đạo diễn Hoắc Lăng Thiên, bầu không khí của cả đoàn phim gọi là xấu hổ tột cùng.
Cứ NG mãi, nhân viên công tác trong đoàn phim, bao gồm nhân viên ánh sáng, quay phim, hiện trường, các trợ lý đạo diễn đều kêu khổ không thôi, trời này vốn dĩ đã nóng, bận rộn một lần bọn họ có thể mệt đến mức toàn thân đều là mồ hôi.
Cứ khăng khăng NG mãi, nhân viên đoàn phim oán thấu trời xanh, nhưng có Hoắc đại ma đầu ở đó, mọi người đều không dám lên tiếng. Chỉ là trong lòng thấy khổ, cái mẹ nó cứ tiếp tục thế này, bao giờ mới là điểm dừng đây?
"Cắt, toàn bộ nhân viên nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút, Trịnh Giai Viện cô mẹ nó suy nghĩ cho kỹ cho ông, có đóng được không, không đóng được thì cút cho ông."
Tức quá độ, Hoắc đại đạo diễn đập mạnh kịch bản trong tay lên bàn, sau đó gọi mấy phó đạo diễn vào họp.
Hoắc Lăng Thiên tức đến mức gần như hộc máu, ông ta cứ như một con sư tử đang nổi cơn thịnh nộ, ông ta muốn đổi nữ chính, nữ chính này cảnh đánh nhau không được, diễn xuất không được, quả thực chỗ nào cũng đang giẫm phải mìn của ông ta.
Phó đạo diễn ở bên cạnh cẩn thận từng li từng tí nói: "Đạo diễn Hoắc, không được đâu, một là đã khai máy rồi. Ngoài ra Trịnh Giai Viện này không thể đổi."
Tuy rằng mọi người đều biết cô ta được bao nuôi, phim cứ đóng không tốt, nhưng kim chủ của người ta có tiền mà.
Hoắc đại đạo diễn nổi trận lôi đình, gần như là nắm đấm đều siết kêu răng rắc, "Nữ chính này, nữ chính này sao đóng phim tốt được? Các cậu biết chúng ta đầu tư bao nhiêu tiền vào không? Lần này còn đặc biệt đi Đại lục kiếm nam chính đến, bây giờ phối với một nữ chính như thế này, thần tiên đến cũng đóng không nổi."
Mấy vị phó đạo diễn và trợ lý nhìn nhau, không một ai dám tiếp lời.
Trịnh Giai Viện này là tình mới của nhà sản xuất điều hành "Hoắc Nguyên Giáp", hào môn thế hệ hai Hồng Kông Lâm Nguyên Việt, còn là người do đạo diễn trước đề cử, thật sự vứt bỏ Trịnh Giai Viện, phim thì có thể quay được rồi, nhưng doanh thu phòng vé phía sau lấy đâu ra? Tuyên truyền lấy đâu ra?
Đóng phim không cần tiền à?
Tóm lại người bên dưới bất kể nói thế nào, Hoắc đại đạo diễn chính là không hài lòng.
...
Cuộc họp tan rã trong không vui, Hoắc đại ma vương lại tìm người đi gọi nam chính Triệu Lâm Nghĩa vào nói chuyện.
Trước khi Triệu Lâm Nghĩa đi vào, cũng tìm người quản lý của mình hỏi, muốn tìm sao nữ võ thuật thì ai có thể tiếp được diễn với anh ta?
Người quản lý đề cử mấy cái tên, đều là sao nữ Đại lục, trong đó có một diễn viên chính là Diệp Hoan.
Triệu Lâm Nghĩa căn bản không biết Diệp Hoan, nhưng anh ta cũng không biết người khác.
Nhưng Diệp Hoan này nghe nói quen thân với Chủ nhiệm Hầu, vừa khéo Triệu Lâm Nghĩa quen biết Chủ nhiệm Hầu, dứt khoát đích thân chạy đi gọi điện thoại hỏi Chủ nhiệm Hầu, Diệp Hoan này là người thế nào?
Anh ta nghe còn chưa từng nghe qua, người quản lý còn nói đến người này.
Chủ nhiệm Hầu nhận được điện thoại còn rất bất ngờ, ông ấy nghĩ nghĩ, mới nói: "Tôi cũng không biết cô ấy có thể diễn cảnh đánh nhau không? Nếu chỉ nói về độ dẻo dai của cơ thể, thì chính là Diệp Hoan tốt nhất, cô ấy có một điệu múa cậu hẳn là đã xem qua, chính là hai điệu múa đêm Xuân Vãn, trong đó có một cái là "Hằng Nga bôn nguyệt", có một cái là "Hồng sắc nương tử quân"."
Chủ nhiệm Hầu: "Phim của cô ấy chính là "Chủ nhiệm phụ nữ", người quản lý của cậu hẳn là đã xem qua, cô ấy có diễn xuất, kém nhất chính là nền tảng võ thuật."
Chủ nhiệm Hầu cho dù có lòng tin với Diệp Hoan hơn nữa, nhưng ông ấy cũng không thể làm bừa được, đoàn phim và ê-kíp "Hoắc Nguyên Giáp" rất nhiều tai to mặt lớn nha, lại là phim điện ảnh hợp tác giữa Hồng Kông và Đại lục, cái này không thể xảy ra sai sót được.
Triệu Lâm Nghĩa: "Nếu cô ấy có thể chịu khổ, võ thuật tôi có thể chỉ đạo cô ấy một chút, phải xem cô ấy có cái nền tảng này không, võ thuật cũng không thể tiến bộ vượt bậc ngay được, bắt buộc phải có nền tảng."
Chủ nhiệm Hầu ấp a ấp úng, ông ấy cảm thấy khuôn mặt kia của Diệp Hoan, đi diễn cảnh đánh nhau à.
Khó đấy.
Triệu Lâm Nghĩa lại không nói nhiều, anh ta rất thích kịch bản này, cũng không hy vọng bị một bình hoa hủy hoại, tự nhiên là ai có hy vọng đều có thể đến thử xem.
Chủ nhiệm Hầu do dự một hồi lâu vẫn cảm thấy cơ hội này lớn, nghĩ một lát, ông ấy nói: "Chỉ là Hồng Kông rất nguy hiểm, năm ngoái Diệp Hoan vốn dĩ đã đến thử vai một lần, nhưng vì không phải nữ hai nên cô ấy đã từ chối, còn xảy ra thêm một số chuyện gì đó tôi cũng không rõ lắm. Nếu lần này là nữ chính, tôi sẽ tìm cô ấy nói một chút."
Nghĩ nghĩ, ông ấy lại bổ sung một câu: "Chỉ là..., cậu xem đạo diễn của các cậu một chút, cậu xem ông ấy có thể chịu được áp lực không?"
Triệu Lâm Nghĩa: "Tôi đi thử hỏi một chút."
Đầu này Triệu Lâm Nghĩa cúp điện thoại xong, người quản lý liền nói đạo diễn Hoắc tìm anh ta.
Trong văn phòng đạo diễn đoàn phim, đạo diễn Hoắc sau khi nghe lời của nam chính Triệu Lâm Nghĩa, lông mày có thể kẹp chết một con ruồi.
Hoắc Lăng Thiên: "Cậu nói người này nghe còn chưa từng nghe qua, doanh thu phòng vé và tỷ suất người xem cô ta có thể gánh nổi không?"
Triệu Lâm Nghĩa cũng là nghe người quản lý nói mới có chút hiểu biết về Diệp Hoan, anh ta nghĩ nghĩ, thận trọng nói: "Cô ấy ở giới điện ảnh không hot, ở bên mảng phát thanh lại rất hot. Trong nước chúng ta radio phổ biến rộng rãi hơn tivi."
Hoắc Lăng Thiên nghe anh ta nói như vậy, lông mày cũng không giãn ra, cuối cùng chỉ nói: "Vậy bảo cô ta đến thử xem."
Đợi sau khi hỏi xong suy nghĩ của nam chính Triệu Lâm Nghĩa, Hoắc đại ma vương cuối cùng dưới ánh mắt 'ông ta điên rồi' của mọi người tuyên bố: Ngừng quay, tổ chức tuyển chọn rộng rãi chọn nữ chính!
"Đều đừng quay nữa, tổ chức tuyển chọn lại, bảo những công ty điện ảnh kia và TVB đều mau chóng đưa người đến tham gia."
Hoắc Lăng Thiên: "Nếu tư bản thực sự muốn phong sát tôi, tôi sẽ đi bán nhà của tôi để quay bộ phim này!"
Mọi người nhìn Hoắc đại đạo diễn giống như đã phát điên, chỉ cảm thấy sấm sét giữa trời quang, nội tâm một mảnh kêu gào: Trời xanh ơi! Trời muốn diệt chúng ta mà!
...
Mà Trịnh Giai Viện nhận được tin tức này chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, chỉ biết khóc hu hu chạy đi tìm hào môn thế hệ hai Hồng Kông kim chủ Lâm Nguyên Việt, khóc đến mức lúc thì than trời trách đất, lúc thì lê hoa đái vũ (hoa lê dính hạt mưa), chỉ cầu xin bạn trai kim chủ thế hệ hai giữ lại vai nữ chính cho cô ta.
Cô ta vẫn là tình mới của hào môn thế hệ hai Hồng Kông Lâm Nguyên Việt, chỉ cần cô ta không muốn xuống, thì không thể để người khác cướp mất cơ hội tày trời này!
Đề xuất Cổ Đại: Thanh Ti Chưa Nhuốm Sương Pha, Hơi Ấm Chan Hòa, Rạng Rỡ Khôn Cùng.
[Pháo Hôi]
truyện hay nha