Chương 57: (Cập nhật lần 4)
(Cập nhật v01)
Mới là mùng một Tết, chương trình truyền hình hôm nay cũng chẳng có bao nhiêu, có Gala Xuân Vãn phát lại, có chương trình của các kênh khác, tất cả đều tranh thủ phát sóng vào dịp Tết, sự cạnh tranh giữa các chương trình là cực kỳ lớn.
Thời đại này tivi quá ít, ở Nam Thành lại càng hiếm hoi, thường chỉ có ở cửa hàng bách hóa quốc doanh, hoặc một số gia đình có điều kiện khá giả mới có.
Bởi vì Nam Thành quá nghèo, ngay cả trong khu đại viện chính phủ cũng chẳng có mấy nhà có tivi, cũng không phải là không mua nổi, mà thuần túy là tiếc tiền.
Vì vậy vào ngày mùng một này, bên tiểu viện nhà họ Cố ở Nam Viện tụ tập một đám trẻ con đòi xem tivi.
Sau đó nhìn thấy sau lưng Cố thư ký có mấy vị lãnh đạo lớn đi theo, phần lớn bọn trẻ đều giải tán ngay lập tức, chỉ còn lại vài đứa bạn thân thiết với Cố Ninh An và Cố Ninh Ôn.
Trong phòng khách tầng hai, Cố Diệp Lâm còn kê thêm ghế, để mọi người đều có thể ngồi xuống xem tivi.
Anh sợ trẻ con quấy rối, nên đã dùng kẹo dỗ dành bọn trẻ từ trước, bảo chúng vào phòng nhỏ chơi với An An và Ôn Ôn.
Anh còn dặn dò chúng, muốn xem tivi cũng được, nhưng không được làm ồn.
Thím Tăng là người tinh ý biết bao, lãnh đạo đang ở đây, người ta vào cửa cũng không đi tay không, hôm nay bánh trôi và sủi cảo đều phải chuẩn bị trước.
Việc ăn bánh trôi này cũng có quy tắc, có người thích ăn loại có nhân, sau đó bên trong bỏ vài đồng xu, ai ăn được bánh trôi có đồng xu thì ngụ ý năm sau vận may tốt, tài vận tốt, tất nhiên cũng có thể gói những thứ khác.
Đó là nhà ít người mới có thể làm thế.
Nhưng thím Tăng đếm số người, tổng cộng hơn mười người, hai bàn tiệc, nếu bánh trôi này toàn dùng loại có nhân thì gói cũng không ít.
Tất nhiên cũng có người ở nơi khác không thích ăn loại có nhân, chỉ thích ăn bánh trôi rượu nếp, rượu nếp là do nhà tự dùng gạo nếp hoặc ngô thượng hạng nấu chín rồi lên men.
Đem bột nếp đã làm sẵn nhào thành đoàn, lại đem đoàn bột nếp lăn thành dải dài, sau đó dùng đũa cắt thành những viên bánh trôi nhỏ cỡ ngón tay, đợi nấu gần chín thì có thể bỏ rượu nếp vào, nấu một nồi lớn như vậy, nước súp này cũng đủ nhiều.
Đến lúc đó lại nấu thêm mấy bát canh gà bỏ vào trong súp, ít nhất lúc bưng ra cũng đủ thể diện.
Thím Tăng đang nấu ăn dưới lầu, bé Ninh Ôn cũng nhớ thương bánh trôi, nhưng hôm nay anh trai kéo cô bé lại, không cho cô bé chạy lung tung.
Cô bé Ninh Ôn có cái tính người khác càng không cho làm gì thì lại càng tò mò, anh trai không cho cô bé ra phòng khách, cô bé liền đợi lúc anh trai chơi với anh Gia Vượng, lén lút mở cửa nhìn ra phòng khách, kết quả thấy ba và mấy chú mấy bác đều đang dán mắt vào tivi.
Cố Ninh Ôn: ? Ba cô bé quá xấu xa, thế mà lại nhốt bọn cô bé lại, còn mình thì lén lút xem tivi.
Bé Ninh Ôn tức điên lên, đẩy cửa định chạy ra ngoài giành kênh, cô bé còn muốn xem đài tối qua mẹ múa nữa, trong nhà cô bé mới là lão đại, phải nghe cô bé.
Ai ngờ cô bé vừa bước ra định giành đài, bàn tay nhỏ mũm mĩm đã bị kéo lại, cô bé vừa định nói chuyện, bàn tay nhỏ của anh trai đã bịt miệng cô bé lôi vào trong phòng.
Bé Ninh Ôn tức đến mức bím tóc nhỏ sắp dựng ngược lên trời, anh trai thế mà lại bịt miệng cô bé?
Cái miệng nhỏ của cô bé há ra, hàm răng sữa định cắn xuống.
Hừ. Biết đau rồi thì sẽ không dám bịt miệng cô bé nữa, thế này ảnh hưởng mỹ quan biết bao.
"Thật sự muốn ra ngoài xem?"
Bé Ninh Ôn hừ một tiếng, anh trai thối.
Ngược lại anh em nhà họ Tào, anh em nhà họ Trần bên cạnh đều gật đầu nói muốn ra ngoài.
Cố Ninh An lúc này mới nói: "Chúng ta có thể ra ngoài xem, nhưng không được phát ra tiếng động nhé, nếu không lát nữa chắc chắn sẽ bị ném vào phòng đấy."
Mấy đứa nhóc gật đầu lia lịa, một chuỗi củ cải nhỏ khom lưng lén lút mở cửa đi ra phòng khách.
...
Trong phòng khách, trên tivi đang chiếu phần mở đầu của "Phụ nữ chủ nhiệm", đứa trẻ mà nữ chính luôn tài trợ bị cáo buộc 'đâm bị thương cha dượng' rồi bỏ trốn, chủ nhiệm phụ nữ tới nhà phát hiện điểm bất thường rồi nhảy xuống hồ sen tìm thi thể.
Mọi người đều rất yên lặng, hoạt động giải trí thời đại này quá ít, bình thường hoạt động giải trí nhiều nhất là nghe đài. Trong đài phát thanh ngay cả chương trình đọc truyện dài kỳ cũng chưa được mở rộng lắm.
Chương trình truyền hình thực ra đa số đều là kịch mẫu liên quan đến phim cách mạng, loại phim phản ánh chủ đề thời đại mới như "Phụ nữ chủ nhiệm", tư tưởng phụ nữ cũng có thể gánh vác một nửa bầu trời, cộng thêm đạo diễn ngay từ đầu đã bám sát không khí vụ án từng phần để miêu tả, mọi người bất tri bất giác đều chìm đắm vào cốt truyện.
Mọi người đều đang nghĩ, cậu bé kia rốt cuộc đã chết hay chưa?
Cha dượng của cậu bé đang nói dối? Hay là nữ chính với tư cách chủ nhiệm phụ nữ đã nghi ngờ sai?
Bởi vì phần lớn những người ngồi ở đây đều không phải người thường, với tư cách là lãnh đạo, nhìn nhận vấn đề sẽ toàn diện hơn, bọn họ tự nhiên sẽ đặt mình vào góc độ của nữ chính chủ nhiệm phụ nữ để suy nghĩ vấn đề, cuối cùng mọi người phát hiện nữ chính phân tích thế mà lại có lý.
Con người đều có tâm lý săn tìm cái lạ, khi bọn họ phân tích xong, phát hiện phía sau quả nhiên là như vậy, thì sẽ xem tiếp mãi.
Vì vậy sau khi "Phụ nữ chủ nhiệm" bắt đầu chiếu, cả phòng khách yên tĩnh vô cùng, thế mà không có một ai đi ra ngoài, thậm chí có người vốn định đứng dậy đi vệ sinh, cũng không nỡ đứng lên, chỉ thầm nghĩ đợi hết đoạn này rồi đi.
Phim truyền hình thời đại này rất thực tế, sẽ không chèn nhiều quảng cáo trong phim, cứ chiếu liên tục, rồi mọi người cũng quên mất việc phải đi vệ sinh.
Người khác đang xem cốt truyện, đang xem suy luận, đang xem kết quả cuối cùng của vụ án nhỏ này là như thế nào, có đảo ngược hay không vân vân.
Với tư cách là Bí thư như Khang bí thư, thì đang suy nghĩ về nhân sự đơn vị chính phủ, trong đại viện cũng có chủ nhiệm phụ nữ, công việc này có phải có thể hoàn thiện hơn không, cũng như, đợi Diệp Hoan về quay phim tuyên truyền chủ nhiệm phụ nữ này, làm sao để liên kết việc 'chống lũ cứu hộ' của Nam Thành với vụ án đầu tiên của "Phụ nữ chủ nhiệm", sau đó nhanh chóng giải quyết vấn đề ăn uống của người dân Nam Thành.
Chỉ có Cố Diệp Lâm là điểm chú ý không giống mọi người, anh không phải đang xem tivi, cũng không phải đang xem cốt truyện, anh đang nhìn nữ chính bên trong.
Đặc biệt là nhìn thấy Hoan Hoan vào mùa đông, hết lần này đến lần khác nhảy xuống hồ sen, kiên định muốn tìm ra kết quả, bị người ta kéo lại, cô ấy lại kiên định nhảy xuống lần nữa rồi lại ngoi lên, khi ngoi lên lần nữa, anh thấy môi cô ấy đều đã tím tái vì lạnh.
Chủ nhiệm phụ nữ trong cốt truyện, tổng thể lấy chủ đề bảo vệ phụ nữ trẻ em, sau đó hình thành phản ứng tích cực chính diện, vậy nữ chính tất nhiên sẽ có sự hy sinh, ví dụ như vô tư, ví dụ như cống hiến, ví dụ như không sợ hãi, còn phải chịu được nhiều khổ cực, nhẫn nhịn những khó khăn mà người thường khó nhịn được.
Cho nên, đôi môi tím tái kia của Hoan Hoan, còn cả động tác nhảy xuống hồ sen hết lần này đến lần khác, nhất định không phải do hiệu ứng quay phim tạo ra, đa phần là, chuyện đã xảy ra thật sự.
Lúc Hoan Hoan quay bộ phim này, anh nhớ trời còn đang có tuyết rơi, anh đứng ngây người bên cạnh ghế sofa phòng khách, dường như thời không có thể xuyên qua, anh lại quay ngược về nhìn thấy cảnh Hoan Hoan nhảy vào hồ sen bị lạnh đến mức toàn thân tím tái.
Anh nắm chặt nắm đấm...
Trong lòng lan tràn một loại cảm giác nghẹn khuất khó nói thành lời, khiến cổ họng anh ngứa ngáy, trái tim chua xót, anh thậm chí có một loại cảm giác mờ mịt, anh tưởng rằng khi dâng hết mọi thứ tốt đẹp cho cô ấy, mới phát hiện, ngọn núi là anh đây cũng có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
...
2 tập phim bất tri bất giác đã chiếu xong, trong phòng khách có mấy người vội vàng chạy ra ngoài đi vệ sinh, tiếng bước chân thình thịch.
Bé Ninh Ôn bị lén bịt miệng mấy lần khóc lóc nhảy dựng lên gọi 'Mẹ', còn đòi lấy gậy đi đánh người xấu trong tivi.
Sau khi được ba ôm vào lòng, cô bé còn nức nở khóc nói cậu bé bên trong quá đáng thương.
Cô bé là trẻ con, còn chưa hiểu câu chuyện trong tivi là có thể biên soạn, chỉ tưởng là chuyện thật sự xảy ra, đau lòng không chịu được.
Khuôn mặt nhỏ của Tào Đại Tráng cũng không tốt lắm, trắng bệch trắng bệch không dám chống đối với mẹ kế trong nhà nữa.
Khang bí thư xem xong, trước tiên nói bộ phim "Phụ nữ chủ nhiệm" này quay khá tốt, lại nhìn vết máu trên đầu Tào Đại Tráng, ông nhíu mày, lúc đứng dậy còn bảo thư ký đi đến Hội phụ nữ trực thuộc chính phủ một chuyến, thông báo bọn họ họp một buổi, bảo tuyên truyền công tác phòng chống 'bạo lực gia đình', phòng chống 'bắt cóc trẻ em'.
Mọi người lục tục đứng dậy, đều khen ngợi Diệp Hoan và "Phụ nữ chủ nhiệm" vài lần, bọn họ còn chưa biết "Phụ nữ chủ nhiệm" có thể nổi tiếng hay không, nhưng xét về phim truyền hình thì quả thực là không tồi.
Mọi người đều khen xong chuẩn bị về nhà, thím Tăng lại nói dưới bếp đã nhóm lửa, bánh trôi cũng nấu xong rồi, có bánh trôi nhân, cũng có bánh trôi rượu nếp, mời mọi người ăn xong rồi hãy đi.
Hôm nay mùng một Tết, Cố Diệp Lâm biết thím Tăng nấu bánh trôi có dư, bèn mời đám người Khang bí thư, Chu bí thư ăn xong rồi hãy đi.
Khang bí thư nghĩ ngợi, xem biểu hiện của "Phụ nữ chủ nhiệm" hôm nay, đa phần là ổn rồi, vậy sau này thời gian giao thiệp với Diệp Hoan sẽ nhiều hơn, ông đến nhà cũng có mang quà theo, dứt khoát ăn một bữa bánh trôi cũng chẳng sao, cùng lắm là quay về bảo vợ gửi chút đồ ăn qua là được.
Khang bí thư cười cười rồi nói: "Được, vậy hôm nay mọi người coi như chúc Tết ở đây luôn."
Cố Diệp Lâm nghe xong cười cười, lại gãi gãi lòng bàn tay con gái, nói nhỏ bên tai cô bé 'Đi chúc Tết'.
Bé Ninh Ôn quay đầu nhìn ba, lại nhìn các chú các bác, ngoan ngoãn xuống đất lần lượt chắp tay chúc Tết: "Chú, bác, năm mới tốt lành."
Cô bé mặc một bộ đồ đỏ, vui tươi hớn hở vô cùng, ngay cả hai búi tóc cũng buộc dây đỏ, hoa đỏ nhỏ, cả người đỏ rực, nhưng cô bé lại mũm mĩm tròn vo, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, bàn tay nhỏ cũng đầy thịt, đôi mắt to kia lại long lanh, phối hợp với giọng nói nũng nịu của cô bé, cực kỳ đáng yêu.
Đám người Khang bí thư nghe xong đều cười ha ha, gọi cô bé lại gần, nhét bao lì xì vào tay cô bé.
Cũng may là Tết, trên người mọi người đều chuẩn bị bao lì xì nhỏ cho con cháu, tiền trong bao lì xì không nhiều, đều là 2 hào, 5 hào, có được 1 đồng 2 đồng, đó đã là gia đình cực kỳ giàu có rồi.
Giống như Diệp Hoan chuẩn bị tiền mừng tuổi cho con đến 20 đồng, tuyệt đối thuộc loại trần nhà rồi.
Bé Ninh Ôn còn chưa biết tiền, cô bé có tính cách thích đám đông, trời sinh yêu cái đẹp, trời sinh thích người khác chú ý đến mình.
Thấy nhiều chú bác thích cô bé như vậy, còn cho cô bé bao lì xì nhỏ, hạnh phúc đến mức sắp sủi bọt bong bóng, cả phòng đều là tiếng cười ha ha của cô bé.
Cô bé làm xong việc này, còn đứng cạnh ghế sofa gọi một tiếng anh trai.
Cố Ninh An hiểu chuyện hơn em gái nhiều, cậu bé đi tới, quy củ cúi chào từng chú từng bác, nói 'Chúc chú bác năm mới tốt lành'. Dáng vẻ hiểu chuyện lại có lễ phép, lớn lên lại đẹp lại đáng yêu này của cậu bé, tự nhiên cũng thu hoạch được một đợt bao lì xì.
Chỉ là bao lì xì mới ở trong ngực cậu bé chưa được bao lâu, đã bị một đôi tay nhỏ trắng nõn cướp đi hết.
Bé Ninh Ôn bá đạo nói: "Đều là của em."
Cậu bé cũng không giận, cậu bé ngoan ngoãn nhét hết bao lì xì trong tay cho cô bé xong, miệng còn dỗ dành: "Ừ, đều là của em gái."
Phản ứng này khiến mọi người bất ngờ, đều khen hai đứa trẻ này được dạy dỗ tốt.
Trong số những đứa trẻ còn lại, mọi người không dám đi chúc Tết, chỉ có Cố Ninh An lén đẩy Tào Đại Tráng một cái, đẩy cậu ta ra ngoài.
Tào Đại Tráng 'bịch' một tiếng quỳ xuống trước mặt mấy chú bác, cậu ta lắp bắp nói một tiếng 'Năm năm mới tốt lành'.
Bao lì xì có lớn có nhỏ, năm mới lấy cái may mắn, Khang bí thư đi đầu đưa bao lì xì loại '3 hào' cho cậu ta, đồng thời vỗ vỗ lưng cậu ta, chỉ nói sẽ cho người đến nhà cậu ta thăm hỏi.
Những người khác bên cạnh thấy vậy, cũng đưa bao lì xì thấp nhất trên người.
Đừng quản bao lì xì là 1 hào, hay 2 hào, tóm lại, đây là lần đầu tiên trong năm mới cậu ta nhận được bao lì xì.
Đợi khi cậu ta đứng dậy, còn thấy chú Cố lén nhét cho cậu ta bao lì xì, và dặn dò cậu ta: "Không được để người khác nhìn thấy. Tài không lộ ra ngoài, chỉ có thể lúc đói bụng, tìm những đứa trẻ đáng tin cậy bên ngoài đổi đồ ăn."
Bên ngoài mỗi đại viện đều có vua trẻ con, cũng không phải đứa trẻ nào cũng là trẻ hư, cũng có những đứa trẻ đáng tin cậy, mấy cái tên Cố Diệp Lâm điểm ra, chính là thuộc loại mấy đứa đầu sỏ trong nhà không thiếu tiền, nhưng lại thích lôi kéo một đám trẻ con chơi cùng.
Tào Đại Tráng ngơ ngác gật đầu, lén kéo em gái xuống nhà vệ sinh bên dưới đếm tiền, các chú bác khác cho, 2 hào, 1 hào, 2 xu, 5 xu, tổng cộng tính ra cũng gần được 2 đồng, chú Cố cho cậu ta 10 đồng.
Đều là 2 hào, 5 hào, một xấp dày cộp.
Của em gái thì ít hơn một chút, cậu ta đã xem qua, bao lì xì của em gái giống với những đứa trẻ khác, là bao lì xì 5 hào.
Hôm nay cậu ta còn được ăn bánh trôi rượu nếp, đây thực sự là bữa bánh trôi ngon nhất đầu năm nay.
——————
(Cập nhật v02)
Mọi người đều xuống ăn bánh trôi rồi, trên phòng khách tầng hai, Chu bí thư gọi riêng Cố Diệp Lâm lại nói chuyện một lát.
Thực ra cũng chỉ là nói vài câu, ông ấy chỉ thấy lạ là Cố Diệp Lâm dường như luôn muốn để vợ mình quay về, hỏi anh lo lắng điều gì?
Còn tưởng anh lo lắng mình không có lương, vợ anh hiện giờ còn kiếm tiền, bèn an ủi anh: "Tôi thấy vợ cậu lương không thấp, cộng thêm đóng phim nữa thì kiếm tiền hình như không ít, cô ấy đều không sợ, cậu trân trọng cô ấy nhiều hơn là được rồi."
Cố Diệp Lâm do dự, cuối cùng nói một câu: "Tôi là muốn đợi sau khi chúng ta được bình phản, rồi mới đường hoàng ở bên cô ấy."
Lần này ngay cả lãnh đạo cũ của anh cũng không nói gì nữa.
Tuy nhiên Chu Hoài Cẩn còn hỏi một câu: "Nếu cứ mãi như vậy thì sao."
Chuyện bình phản, ngay cả Chu Hoài Cẩn cũng không ôm hy vọng, nếu thư ký của mình cứ mãi không tách bản thân ra, lại cứ đẩy vợ mình ra ngoài, vậy nếu tương lai mãi không được bình phản thì làm sao?
Đây là một đáp án không có lời giải.
Chu Hoài Cẩn vỗ vỗ vai thư ký, bảo anh suy nghĩ cho kỹ.
Cố Diệp Lâm trầm mặc, nắm đấm của anh hơi siết chặt, rồi lại buông ra, màu môi anh lại trắng bệch.
Nhưng bảo anh viết thư tố cáo lãnh đạo cũ, anh làm không được, muốn để Hoan Hoan chịu khổ cùng anh, anh cũng làm không được... Cho nên anh chỉ có thể để Hoan Hoan đợi anh, đợi anh thêm chút nữa.
"Ba."
Một đôi tay nhỏ nắm lấy bàn tay to của anh, một túi phúc được nhét vào, anh cúi đầu nhìn mới phát hiện là con trai.
Cố Diệp Lâm bế con trai lên, cúi đầu hôn con trai, mới hỏi: "Đây là cái gì?"
Cố Ninh An lấy ra con rồng nhỏ oai phong lẫm liệt của mình, sau đó nói: "Mẹ, cho con, cái này, cùng một bộ."
Cậu bé nói, con rồng lớn này là cùng một bộ với của bọn họ, chắc là cho ba.
Cố Diệp Lâm nghe hiểu rồi, anh mở túi phúc ra, một con rồng được điêu khắc bằng ngọc màu xanh nhạt, bên trên còn viết chúc mừng năm mới.
Anh cúi đầu hôn con trai, sau đó nghiêm túc cảm ơn: "Cảm ơn An An, ba rất vui."
Vui vì con trai không lấy đồ lung tung, vui vì Hoan Hoan rõ ràng giận anh, nhưng vẫn chuẩn bị quà. Con rồng này điêu khắc khá mạnh mẽ khí thế, Hoan Hoan thích những thứ tinh xảo tú khí có chất cảm, cái này rõ ràng không phải điêu khắc cho bản thân cô ấy.
Anh tìm một sợi dây mảnh xỏ qua lỗ nhỏ trên cùng của con rồng ngọc điêu khắc này rồi nắm trong lòng bàn tay, xúc cảm lạnh lẽo truyền đến, anh mới bật cười, nếu là Hoan Hoan đích thân tặng, lòng bàn tay anh hôm nay e là bị cắn rách rồi.
Anh có thể hơi bị ám ảnh rồi, bây giờ anh khao khát hơi thở của Hoan Hoan, đau, cũng tốt hơn là không có gì.
Lòng bàn tay trầm xuống, bên tai truyền đến giọng nói của con trai: "Ba."
"Sao thế?"
Khuôn mặt nhỏ của Cố Ninh An có chút nghiêm túc hỏi: "Ba, mẹ, ngủ cùng nhau không?"
Cố Diệp Lâm: ?
Anh cảm thấy lời này của con trai hình như là ý 'ngủ kiểu đó', Cố Diệp Lâm bế con trai lên định đánh vào cái mông nhỏ của cậu bé, sau đó nghĩ lại con trai còn nhỏ như vậy chắc không hiểu những cái này, bèn ôm cậu bé nghiêm túc phổ cập kiến thức, sau này chỉ có vợ chồng mới có thể ngủ cùng nhau, ba mẹ là vợ chồng nên có thể ngủ cùng nhau.
Cố Ninh An xác định rồi, quan hệ hai người không có chút tiến bộ nào, ba cậu bé như vậy, đáng đời độc thân.
Cố Ninh An đẩy ba cậu bé ra rồi chạy đi, cậu bé đang nghĩ, có phải mẹ rất để ý chuyện này không, nếu ba cứ mãi không được thì có phải cô ấy thật sự sẽ ly hôn không?
Sau đó cậu bé nghĩ, chắc là không thể nào, chắc là sẽ không đâu, nghe nói thời đại này vợ chồng không có quan hệ vợ chồng cũng nhiều lắm, cậu bé khoan hãy tự dọa mình, dù sao thời đại này ly hôn vẫn là chuyện lớn.
Cậu bé vẫn nên ngoan ngoãn đợi mẹ về rồi thăm dò thử xem sao?
Haizz, sao cậu bé mãi vẫn chưa lớn nhanh nhỉ? Lớn rồi, chỉ cần được bảy tám tuổi, cậu bé cũng có thể dẫn em gái ra ngoài sống mà.
Sau khi "Phụ nữ chủ nhiệm" chiếu ngày đầu tiên, đài truyền hình tỉnh Nam Lâm đã thống kê được tỷ suất người xem.
Ngày đầu tiên đã có 10% tỷ suất người xem, phải nghĩ xem đây là Tết đấy, Tết có bao nhiêu thứ để xem chứ, tại sao mọi người lại xem "Phụ nữ chủ nhiệm"?
Nhưng lại kỳ diệu như vậy đấy, chỉ cần nhà có tivi, lúc chuyển kênh giữa chừng, có thể ngẫu nhiên chuyển đến đài truyền hình tỉnh Nam Lâm, nhưng đợi khi nhìn thấy "Phụ nữ chủ nhiệm" thì không chuyển kênh nữa.
Cho nên "Phụ nữ chủ nhiệm" cứ thế dựa vào một phương thức quỷ dị như vậy, ngạnh sinh sinh lại trở thành một con ngựa ô của cả đài truyền hình tỉnh Nam Lâm trong dịp Tết năm nay, số liệu này thế mà lại thành một đường chéo đi lên, đến cuối cùng dừng lại ở mức số liệu 10% mới dừng lại, quá đáng sợ.
Các chương trình cùng ngày của đài truyền hình tỉnh Nam Lâm bọn họ tỷ suất người xem tốt cũng chỉ 3.5%, khoảng 5%, đây còn là bộ phim truyền hình hot nhất năm ngoái rồi, chủ nhiệm bộ phận giám sát đài truyền hình đều kinh ngạc đến ngây người.
Số liệu vừa ra ông ấy liền phái người vội vội vàng vàng chạy đến nhà đài trưởng đài truyền hình báo cáo số liệu.
Người báo cáo số liệu quá kích động, quá hưng phấn.
Trên đường đi Nam Lâm dạo này vẫn còn tuyết chưa tan hết, còn có vũng nước, giày của cậu ta chạy rơi mất một chiếc cũng không ngăn cản được cậu ta, cuối cùng dứt khoát nhặt giày lên, thình thịch chạy về phía nhà đài trưởng.
"Đài trưởng Từ, đài trưởng Từ, bạo rồi, bạo rồi,"
Đài trưởng Từ hỏi cái gì bạo rồi? Số liệu gì? Chuyện này cũng đáng để chạy rơi cả giày sao?
Người kích động kia tên là Tiểu Cao, nghe vậy liền cười toét miệng, cậu ta đen nhẻm, vừa mở miệng là lộ ra hàm răng trắng: "Đài trưởng Từ, chính là bộ "Phụ nữ chủ nhiệm" mà chúng ta mua của Xưởng phim tỉnh Nam Lâm ấy, cái bộ mà chủ nhiệm Vương kiên quyết mua độc quyền ấy, hôm nay tỷ suất người xem ngày đầu tiên đã có rồi, 10%."
"10%? Ngày đầu tiên?"
Đài trưởng Từ còn đang ăn bánh trôi ở nhà đấy, câu này suýt chút nữa làm ông ấy nghẹn họng.
Vợ ông ấy liều mạng vỗ lưng cho ông ấy, "Ăn từ từ thôi, số liệu gì chứ, đáng để ông suýt bị nghẹn sao."
Còn thật sự đáng.
Đài trưởng Từ vội vàng ăn mấy miếng hết bát bánh trôi, cũng vội vàng mặc quần áo đến đài truyền hình, số liệu này nếu có thể giữ vững, thì bộ phim đại bạo dịp Tết năm nay có lẽ sẽ xuất hiện ở đài truyền hình tỉnh Nam Lâm bọn họ rồi.
Trước đây bộ phim tốt nhất của đài truyền hình tỉnh Nam Lâm tỷ suất người xem là 19.9%, đây còn là số liệu tốt nhất lịch sử.
Thôi xong, cái Tết này đừng nghỉ ngơi nữa.
...
Cảnh tượng tương tự, còn xảy ra ở khu gia đình Xưởng phim tỉnh Nam Lâm.
Chủ nhiệm Hầu sau khi nhận được tin tức, liền đích thân chạy đến nhà đạo diễn Trịnh ăn chực uống chực, ông ấy cầm số liệu chạy qua, hưng phấn hét lớn: "Lão Trịnh lão Trịnh, công việc của ông giữ được rồi, giữ được rồi, tỷ suất người xem đại bạo đấy."
Đạo diễn Trịnh vẫn còn giữ được bình tĩnh, ông ấy đang ngồi vây quanh lò lửa ăn sủi cảo đây này, nghe vậy đặc biệt bình tĩnh hỏi: "Bao nhiêu?"
"10%"
"Khụ khụ khụ." Đạo diễn Trịnh ho một tiếng, suýt chút nữa bị vợ mình ghét bỏ ném ra ngoài.
Chủ nhiệm Hầu mặc kệ cái này, ông ấy cứ chen vào bên lò lửa, vô cùng vô sỉ nói ông ấy cũng chưa ăn.
Vợ đạo diễn Trịnh bèn vội vàng múc cho ông ấy một bát.
Ông ấy cũng không khách sáo, vừa ăn sủi cảo vừa đắc ý hỏi người ông ấy giới thiệu thế nào, có phải nên cảm ơn ông ấy hay không vân vân.
Kết quả đạo diễn Trịnh nói thẳng vai diễn chủ nhiệm Hầu giới thiệu cho Diệp Hoan lúc đầu là một vai bình hoa, chủ nhiệm Hầu lập tức biến thành một con chim cút, ông ấy lập tức im lặng như gà.
Khụ khụ khụ khụ.
Ai mà biết con bé Diệp Hoan kia mới bắt đầu đóng phim đã có thể bạo hồng chứ, nhưng đây cũng là mắt nhìn của ông ấy tốt mà, đây không phải là ông ấy là người đầu tiên đi phát hiện sao?
Đài truyền hình tỉnh Hắc Long Giang (Cáp Nhĩ Tân)
Người phụ trách đài truyền hình xem chương trình Gala Xuân Vãn năm nay, có lòng muốn tìm điệu múa đơn khiến người ta kinh ngạc trong Gala Xuân Vãn năm nay tham gia Tết Nguyên Tiêu của tỉnh Hắc Long Giang, trong đó 'Hằng Nga bôn nguyệt' chính là tiết mục được chọn trúng.
Kết quả, bên đài truyền hình đi liên hệ người lại không liên hệ được.
Ngày Tết này, phó đài trưởng Hạ của đài truyền hình tỉnh Hắc Long Giang đã xem "Phụ nữ chủ nhiệm", phát hiện chương trình này thế mà mấy người bên cạnh đều đang xem, nhìn lại xếp hạng tỷ suất người xem toàn quốc ngày hôm đó cũng coi như đứng đầu.
Đây chính là Tết đấy nhé.
Toàn quốc mấy chục tỉnh thành, mấy chục đài truyền hình tỉnh, cái tỉnh Nam Lâm này còn có thể bỗng nhiên nhảy ra đè bẹp tỷ suất người xem phim truyền hình dịp Tết của tỉnh Hắc Long Giang xuống, chuyện này thú vị rồi đây.
Ông ấy ngồi xuống nghiêm túc xem một đoạn cốt truyện nhỏ phía sau của "Phụ nữ chủ nhiệm", phó đài trưởng Hạ liền quyết định để người bên dưới đi liên hệ với Xưởng phim tỉnh Nam Lâm, xem có thể mua quyền phát lại "Phụ nữ chủ nhiệm" hay không.
Phó đài trưởng Hạ đưa ra quyết định này, tự nhiên là để làm bước đệm cho bộ phim phía sau của bọn họ, năm nay tỉnh Hắc Long Giang cũng mua bộ phim tương tự, là bộ phim nói về 'Nữ nhân viên chuyển phát nhanh ở cơ sở', thời gian chiếu vào tháng năm tháng sáu.
Cái này mua trước quyền phát lại "Phụ nữ chủ nhiệm", thu hút khán giả qua trước, chuyện phía sau này chẳng phải là được rồi sao?
Hơn nữa, dựa vào suy đoán của phó đài trưởng Hạ, bộ "Phụ nữ chủ nhiệm" này quay rất tốt, sức truyền cảm của diễn viên này quá mạnh, bất kể đạo diễn hay diễn viên đều rất cứng cựa, chuyện phía sau này ước chừng sẽ đại bạo.
Người làm tin tức mà, đài truyền hình béo bở đến đâu, nhưng cũng cần bọn họ đi làm việc chăm chỉ, bao gồm tầm nhìn, cũng như mua phim, âm nhạc, hoặc một số điệu múa vân vân, cái gì mà không cần kế hoạch?
Đây này, Tết nhất rồi, người ông ấy còn đang ở nhà đây này, cũng không quên phấn đấu cho đơn vị đâu.
Đài truyền hình có người trực ban, phó đài trưởng Hạ gọi điện thoại qua, bảo nhân viên trực ban Triệu Dương liên hệ với Xưởng phim quay "Phụ nữ chủ nhiệm", trao đổi một chút về việc mua quyền phát lại "Phụ nữ chủ nhiệm".
Triệu Dương còn khá hưng phấn, cúp điện thoại liền liên hệ với Xưởng phim tỉnh Nam Lâm.
Kết quả,
Quyền phát lại "Phụ nữ chủ nhiệm" không có, đài truyền hình tỉnh Nam Lâm người ta mua là quyền độc quyền.
Ngày hôm sau khi phó đài trưởng Hạ đi làm, phát hiện tỷ suất người xem "Phụ nữ chủ nhiệm" lại cao hơn, ngày thứ ba lại cao hơn, tỷ suất người xem toàn quốc đều sắp 8% rồi.
Phó đài trưởng Hạ đấm ngực dậm chân trong văn phòng, vừa chửi mắng đài truyền hình tỉnh Nam Lâm không làm người, mình ăn canh thịt cũng không chừa cho người ta một ngụm. Vừa đi đi lại lại trong văn phòng, nghĩ cách làm sao ké một chút nhiệt độ của "Phụ nữ chủ nhiệm", thành công tạo đà cho "Người đưa thư" phía sau của bọn họ.
Người thời đại này còn khá chất phác, cưỡng ép ăn vạ kiểu này là không thể nào, nhưng bộ phim "Phụ nữ chủ nhiệm" này quá mẹ nó tà môn, số liệu của nó còn có thể cao mãi.
Chẳng lẽ gia đình có tivi trên toàn quốc đều chạy đi xem "Phụ nữ chủ nhiệm" rồi?
Nó không bình thường chút nào được không.
Phó đài trưởng Hạ không ở Lâm Thành, nếu ông ấy ở Lâm Thành, thì Thẩm huyện trưởng sẽ nói cho ông ấy biết, Diệp Hoan lúc đầu đã chơi trò chơi này ra hoa như thế nào, chiêu thức cô đưa đài phát thanh Lâm Thành từ hai bàn tay trắng trở nên nổi tiếng, với con đường của "Phụ nữ chủ nhiệm" hiện tại chẳng qua là giống nhau thôi mà.
Bởi vì nữ chính của "Phụ nữ chủ nhiệm" là Diệp Hoan, cốt truyện phim truyền hình cô đóng vừa cháy bỏng vừa tràn đầy chính nghĩa, cô còn dùng giọng thật của mình.
Gần đây khán giả nghe đài tìm phát thanh viên Diệp tìm đến phát điên rồi, đây này, có người nhạy cảm với âm thanh, lập tức liên hệ hai người lại với nhau, bạn nói "Phụ nữ chủ nhiệm" không bạo, thì ai bạo chứ?
Nếu Thẩm huyện trưởng không theo chính trị mà đi làm ở đài truyền hình, ông ấy nhất định sẽ ra một mệnh lệnh cho người bên dưới, chỉ cần là phim điện ảnh phim truyền hình phát thanh viên Diệp đóng, đừng quản kết quả thế nào, cậu cứ xông tới mua quyền phát sóng là đúng rồi.
Người hâm mộ qua đài phát thanh của cô thực sự là quá nhiều, lại còn người thích giọng nói của cô, người già trẻ em đều có, con gái cũng rất nhiều, bạn nói một gia đình có thể mua nổi tivi, lại có thể không mua nổi đài radio sao?
Cho nên, việc "Phụ nữ chủ nhiệm" bạo hồng không phải là chuyện ván đã đóng thuyền sao?
——————
(Cập nhật v03)
Phó đài trưởng Hạ không biết những điều này, nhưng ông ấy đang tiếc nuối, đang mắng đài truyền hình tỉnh Nam Lâm không làm người.
Khi Triệu Dương rón rén đi vào, phó đài trưởng Hạ đang chắp tay sau lưng đứng trước cửa sổ văn phòng suy ngẫm về nhân sinh.
"Phó đài trưởng Triệu, cái, cái bên Nam Thành ấy, trước khi mở đầu năm mới bảo đài tỉnh chúng ta xuống Nam Thành quay, quay phim tuyên truyền "chống lũ cứu hộ", tôi từ chối họ nữa nhé?"
Cái cậu thư ký Hà của Nam Thành này cũng khá kiên trì, thảo nào có thể làm thư ký cho bí thư người ta, đâu giống cậu ta, làm việc bao nhiêu năm rồi vẫn là một nhân viên quèn.
Triệu Dương nghiêm túc kiểm điểm lại một chút, là do cậu ta thiếu chút may mắn, hay là do da mặt cậu ta không đủ dày?
Ừm.
Nhận ra lỗi lầm rồi, có phải nên sửa đổi một chút không nhỉ?
Triệu Dương nghĩ, cùng lắm thì bị đuổi việc thôi mà, cho nên miệng cậu ta cứ bô bô nói, nói thư ký Hà của Nam Thành cứ gọi điện thoại đến bảo bọn họ đi quay phim tuyên truyền, còn muốn coi bọn họ như oan đại đầu mà chém, sống chết không chịu bỏ ra một xu, thế mà mặt không đổi sắc cứ cách hai ngày lại gọi một cuộc điện thoại.
Có sự kiên trì này, làm cái gì mà không thành công chứ?
Nhưng Nam Thành rốt cuộc cũng đặc biệt, người ta gặp lũ lụt rồi, hành vi gì cũng có thể được thông cảm.
Cậu ta thêm mắm dặm muối nói một hồi, liền bắt đầu nói chính quyền huyện Nam Thành nằm mơ giữa ban ngày, bảo bọn họ xuống quay miễn phí thì thôi đi, còn đưa một người mới đến quay, cũng không nghĩ xem, một người mới có thể quay tốt phim tuyên truyền sao?
Nam Thành bọn họ không phải gặp lũ lụt sao? Vậy anh ít nhất cũng đi Xưởng phim xin một diễn viên xuống quay được không? Chuyện này làm qua loa biết bao.
Phó đài trưởng Hạ: "Cậu nói, người bọn họ bảo quay phim tuyên truyền "chống lũ cứu hộ" tên là gì cơ?"
Triệu Dương có chút không hiểu nổi mạch não của chính quyền Nam Thành, nói: "Là một người mới tên là Diệp Hoan, nói chủ đề bọn họ muốn quay là chủ đề tuyên truyền đoạn "chống lũ cứu hộ" của "Phụ nữ chủ nhiệm", nói là dùng để cảm ơn các đội cứu hộ các nơi đến Nam Thành lần này."
Thực ra chuyện này ấy mà, làm cũng được không làm cũng được, đài truyền hình bọn họ quả thực đã đưa tin về lũ lụt ở Nam Thành, thậm chí đều đã phát sóng mấy lần trên bản tin thời sự tỉnh Hắc Long Giang rồi, trách nhiệm này là đã làm tròn rồi.
Vậy quay phim tuyên truyền, không phải là trách nhiệm của bọn họ mà, vấn đề còn là miễn phí, ai nguyện ý làm cái oan đại đầu này chứ?
Triệu Dương vẫn luôn giữ quan niệm này, cậu ta nghe phó đài trưởng Hạ hỏi câu này liền trả lời, nhưng cậu ta bỗng nhiên trong cõi u minh có một giác ngộ, cậu ta cảm giác ánh mắt của phó đài trưởng Hạ bây giờ muốn ăn thịt người.
Không.
Là muốn nuốt chửng cậu ta.
Bởi vì cậu ta nghe phó đài trưởng Hạ hỏi: "Cậu nói chủ đề là gì?"
Triệu Dương có chút lắp bắp, "Thì thì là phim tuyên truyền 'chống lũ cứu hộ' của chủ nhiệm phụ nữ mà, nói chủ yếu là để cảm ơn các nhân viên các nơi đến Nam Thành cứu viện quay, nhưng vì bọn họ không có tiền, muốn chúng ta đi quay miễn phí. Cái này ai mà quay chứ?"
"Diệp Hoan?"
Cái tên Diệp Hoan này sao nghe quen thế nhỉ.
Phó đài trưởng Hạ rất nhanh đi tìm tên diễn viên chính của "Phụ nữ chủ nhiệm", đây không phải là cùng một người sao?
Phó đài trưởng Hạ hỏi, Diệp Hoan này có phải là nữ chính Diệp Hoan của "Phụ nữ chủ nhiệm", có phải là Diệp Hoan múa "Hằng Nga bôn nguyệt" trong Gala Xuân Vãn không?
Triệu Dương sợ bị phó đài trưởng Hạ nuốt chửng, bèn vội vàng ra ngoài gọi điện thoại hỏi.
Cậu ta cũng không cảm thấy chuyện này quan trọng bao nhiêu, nhưng đợi khi cậu ta xác định những người này đều là cùng một người, đầu Triệu Dương liền bị vỗ một cái, "Mau đi gọi điện thoại, nói với chính quyền huyện Nam Thành, cái phim tuyên truyền 'chống lũ cứu hộ của chủ nhiệm phụ nữ' này chúng ta phái người đi quay, bảo anh ta liên hệ với đồng chí Diệp Hoan một chút, ngoài ra hỏi xem cô ấy có nguyện ý đến đài truyền hình chúng ta ra một tiết mục vào dịp Tết Nguyên Tiêu không? Hoặc quay một bài phỏng vấn chuyên đề?"
Triệu Dương: ??
Ra ra một tiết mục? Quay quay một bài phỏng vấn chuyên đề??
Còn nguyện ý miễn phí đi Nam Thành quay phim tuyên truyền 'chống lũ cứu hộ'?
Triệu Dương: Hóa ra đi một vòng lớn, oan đại đầu lại xuất hiện ở đơn vị mình?
...
Thư ký Hà rất nhanh đã nhận được hồi âm từ bên đài truyền hình tỉnh Hắc Long Giang, thế mà lại khác thường khách sáo với anh ta vô cùng, đối phương nói nguyện ý đến Nam Thành bọn họ quay phim tuyên truyền rồi.
Thư ký Hà cảm thấy đi đường cũng đang lâng lâng, trong đầu anh ta đều đang tuần hoàn phát sóng mấy chữ: Đồng ý rồi!!!
Đồng ý rồi thì tốt, đồng ý rồi thì tuyệt, đồng ý rồi thì quá đỉnh.
Nếu không đồng ý nữa, anh ta sắp không trụ được cục diện ở Nam Thành rồi, bạn nói số lương thực quyên góp này có thể trụ được mấy ngày chứ, Cố thư ký ngược lại đã dẫn người đi nơi gần nhất mua một ít lương thực, nhưng như muối bỏ biển, vẫn không trụ được mấy ngày.
Đợt sau phải đi nơi xa hơn mua lương thực, vậy cũng phải đợi người ta qua Tết đã, tóm lại, thư ký Hà cảm thấy đài truyền hình tỉnh Hắc Long Giang mà không đồng ý nữa, anh ta sắp bị quần chúng lôi ra xé xác rồi.
Thư ký Hà đi báo cáo tin tốt này với Khang bí thư, "Lãnh đạo, nhận được hồi âm rồi, đối phương nguyện ý đến quay phim tuyên truyền rồi."
Anh ta quá vui mừng, còn tự nhủ trong lòng 'bình tĩnh bình tĩnh'.
Anh ta thấy sắc mặt lãnh đạo như thường, ai cũng không biết lãnh đạo vui hay không vui, vẻ mặt cao thâm khó lường.
Cho nên tại sao lãnh đạo mới là lãnh đạo chứ, chỉ một biểu cảm này thôi, cũng đủ cho anh ta học rất lâu rồi.
"Ừ, đồng ý là tốt rồi."
Thư ký Hà nghe ý này của lãnh đạo, còn tưởng ông thật sự không để ý, kết quả anh ta lập tức nghe lãnh đạo hỏi: "Lịch trình của phát thanh viên Diệp là khi nào về?"
Thư ký Hà còn thực sự biết lịch trình này, anh ta nói: "Vốn dĩ hôm qua là về rồi, nhưng gần đây bên thủ đô xuất hiện mưa lớn, vì thế máy bay hoãn chuyến, cho nên là chiều nay có thể đến Nam Thành."
Lời này vừa nói ra, trên mặt lãnh đạo cuối cùng cũng có ý cười, "Vậy đến lúc đó cậu đi đón một chút, kết nối công việc với cô ấy. Ngoài ra, xem xem bên đài tỉnh khi nào xuống, đừng để trùng nhau."
Thư ký Hà ừ một tiếng nhận lời, anh ta thấy lãnh đạo còn muốn nói gì đó, hình như là nói 'chuyện đón phát thanh viên Diệp', nhưng cuối cùng cũng không nói ra.
Vậy anh ta đều đích thân đi đón rồi? Lãnh đạo chắc sẽ không đi đâu nhỉ.
Nam Viện
Hôm nay mùng ba, Cố Ninh An Cố Ninh Ôn biết được mẹ tối nay ước chừng có thể về đến nhà, hai anh em tối qua đã bảo ba chuyên môn tắm rửa sạch sẽ cho bọn chúng, thay quần áo thơm tho đợi mẹ về nhà rồi.
Buổi sáng, mẹ chưa về, nhưng trong nhà có hai dì đến chúc Tết, là bạn tốt của mẹ dì Vương Giai Giai và một dì khác không quen biết.
Trong nhà ba mẹ đều không có ở đây, dì Vương Giai Giai bèn để kẹo trái cây và rượu Mao Đài ở nhà, định đi sang mấy viện bên cạnh chúc Tết.
Kẹo trái cây không nói, rượu Mao Đài này tuyệt đối thuộc loại lễ trọng, Cố Ninh An nhìn thoáng qua là biết đối phương quả thực không có ác ý gì với mẹ.
Hai dì đều giống như bà ngoại sói, cứ đòi ôm ôm hôn hôn bọn chúng, còn thích nhéo má bọn chúng.
Cố Ninh An không cho ôm cũng không cho nhéo, cứ đứng bên cạnh lễ phép nói 'Dì, năm mới vui vẻ'.
Vương Giai Giai và Tăng Nhu liền cười híp mắt đưa bao lì xì, vừa chậc chậc lấy làm lạ: "Nhỏ thế này đã không cho ôm à?"
"Vẫn là bé Ôn Ôn ngoan, lại đây chị ôm nào."
Tiết tháo của bé Ninh Ôn chính là không có tiết tháo, nếu bạn khen cô bé xinh đẹp vô cùng xinh đẹp, còn tặng cô bé đồ đẹp, cô bé có thể để bạn ôm xoay một trăm vòng, nếu có thể khen một trăm câu 'Bé Ninh Ôn là xinh đẹp nhất', cô bé có thể cho bạn nhéo một cái.
Cái tính cách điệu đà này quả thực sắp chạm trần nhà rồi, cũng không biết là giống ai?
Nhưng Vương Giai Giai hai người quả thực bị cô bé chọc cho cười ha ha.
Thím Tăng lên hỏi hai người có kiêng kỵ khẩu vị gì không, Vương Giai Giai nói: "Dì Tăng à, bọn cháu không kiêng kỵ gì, chỉ là chị dâu và anh đều không ở nhà, bọn cháu không ăn cơm ở đây nữa, bọn cháu lát nữa đi chúc Tết chị dâu Thang, sang nhà chị ấy ăn."
Chị dâu Thang chính là vợ của thư ký Trần.
Cố Ninh An cũng không biết vì sao dì Vương Giai Giai quan hệ với các nhà trong đại viện cũng khá tốt, ngay cả chúc Tết cũng đến.
Đã không có ác ý với mẹ, Cố Ninh An liền dắt tay em gái vào phòng chơi.
Sau khi vào phòng, cậu bé nghe thấy dì Vương Giai Giai trong phòng khách nói muốn xem tivi một lát rồi mới đi, thím Tăng liền nói 'nấu cho các cô ấy quả trứng chần, không làm lỡ việc', hai người cũng nói được.
Tết rồi, bọn chúng lại lớn thêm một tuổi, hoạt động năm nay kết thúc rồi, các tác phẩm giải trí bị hạn chế trước đây sẽ ngày càng được nới lỏng, Cố Ninh An bỗng nhiên có cảm giác, e là sau này mẹ sẽ thường xuyên đi công tác như vậy.
Vậy quanh năm xa cách, có ảnh hưởng đến tình cảm không nhỉ?
Em gái gần đây mê mẩn trò chơi 'chơi dây', cậu bé dùng hai bàn tay nhỏ trắng nõn kéo len thành một cái 'lưới dây đan chéo chữ thập', phối hợp với em gái chơi trò chơi.
Em gái thực sự là quá thích, lúc này cô bé vừa lật, vừa hưng phấn hét 'oa oa oa', nói cô bé nhất định có thể tách ra.
...
"Tôi thấy Tần Di đa phần là sắp ly hôn rồi."
Vương Giai Giai hỏi: "Đang yên đang lành, tại sao lại muốn ly hôn? Bây giờ ly hôn mất mặt biết bao, huống hồ công việc kia của cô ấy, chuyện này e là trong nhà đều phải chấn động."
Tăng Nhu muốn nghe nhạc, dứt khoát muốn nghe băng cassette.
Quan hệ giữa Tăng Nhu và Diệp Hoan chỉ có thể nói là quen biết, không tính là thân thiết, cô ấy cũng chỉ có thể bảo Vương Giai Giai chuyển kênh, xem có kênh âm nhạc nào không.
Vương Giai Giai nghe thấy cô ấy muốn nghe nhạc, liền cười: "Cậu muốn nghe bài hát, bài hát của ai có thể sánh được với chị dâu chứ, cậu đừng nghĩ nhiều, chị dâu là người rất rộng lượng, nghe băng cassette một chút chị ấy sẽ không nói gì đâu,"
Vương Giai Giai tắt tivi, mở máy phát nhạc, đợi tiếng nhạc nhẹ nhàng trong phòng khách truyền đến, cô ấy mới tò mò hỏi Tăng Nhu, "Cậu nói thật đi, vì sao công an Tần lại đòi ly hôn thế?"
Tần Di là nữ công an, trong mắt người khác là thuộc loại 'nhân viên ba tốt' công việc tốt, gia thế tốt, lấy được chồng tốt, không biết bao nhiêu người ngưỡng mộ cô ấy đấy.
Tăng Nhu lắc đầu, cô ấy do dự một chút nói: "Tôi cũng là nghe nói thôi nhé, đa phần chuyện này không phải là không có lửa làm sao có khói."
"Cái gì" Vương Giai Giai huých cô ấy, giục cô ấy đừng úp mở.
Tăng Nhu: "Nghe nói là đằng trai không có cảm giác gì với đằng gái nữa, cho nên muốn ly hôn rồi."
"Không có cảm giác gì?" Vương Giai Giai hiểu ra, mặt đỏ bừng như tôm luộc, "Là nói quan hệ vợ chồng sao?"
Tăng Nhu gật đầu.
Vương Giai Giai suýt chút nữa nhảy dựng lên, "Nam nữ không có quan hệ vợ chồng thì sẽ ly hôn sao?"
Tăng Nhu nói: "Đối với đàn ông là như vậy, người trong đơn vị không dám, nhưng chồng cô ấy là nhân viên thu mua của nhà khách thành phố, bên đó cũng không tính là đơn vị chính phủ, ảnh hưởng không lớn."
Vương Giai Giai khó có thể tin, cô ấy còn hỏi, "Công an Tần và anh họ cô ấy không phải là thanh mai trúc mã sao? Sao lại như vậy?"
Tăng Nhu ngược lại là người từng trải, thẹn thùng nói: "Không phải như vậy đâu, đàn ông thực sự yêu một người phụ nữ, chắc chắn là hận không thể ngày nào cũng ở trên giường với cô ấy, cậu xem công an Tần và chồng cô ấy rõ ràng không bình thường."
"Đối với đàn ông mà nói, không có tình cảm thì sẽ không có dục vọng, ngược lại, có dục vọng cũng chưa chắc có tình cảm, nhưng không có dục vọng nhất định là không có tình cảm, ít nhất nói là không có tình nam nữ."
Vương Giai Giai đối với lý thuyết này còn chưa rõ lắm.
Cô ấy cũng chưa có đối tượng, lý thuyết này đối với cô ấy xung kích quá lớn.
Cô ấy liền tò mò hỏi, "Đây là thật sao?"
Vương Giai Giai: "Vậy nếu một người đàn ông đối xử với một người phụ nữ rất tốt, nhưng lại không có dục vọng, đó là tình huống gì?"
"Đó chính là tình anh em, chắc chắn không phải là yêu." Nghĩ ngợi, cô ấy lại bổ sung một câu, "Như tôi ấy, ông xã nhà chúng tôi, một buổi tối đòi mấy lần đều không đủ, vợ chồng này ấy mà chính là đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, nếu trên giường không hợp nhau, tình cảm có thể tốt sao?"
Vương Giai Giai bị mở ra cánh cửa thế giới mới, cô ấy còn định đợi chị dâu về hỏi chị ấy tình hình, với cái thể chất kia của Cố thư ký, một buổi tối nói thế nào cũng nhiều hơn ông xã nhà Tăng Nhu chứ.
Cái dáng người kia của Cố thư ký, ước chừng chính là loại mặc áo thì gầy cởi áo thì có thịt, cô ấy từng thấy anh có thể một tay xách đồ rất nặng đấy.
Khụ khụ khụ.
Nếu chị dâu về có đánh chết cô ấy không?
Nhưng mà, cô ấy không phải chưa kết hôn sao, luôn phải hỏi người đã kết hôn lại hạnh phúc, như vậy mới dễ học hỏi chọn đối tượng chứ, lúc đầu cô ấy đúng là chọn trúng Cố thư ký, nại hà người ta không để ý đến cô ấy mà.
Không đúng, là Cố thư ký đã kết hôn sinh con rồi mà, chị dâu lại xinh đẹp thành cái dạng kia, cô ấy đừng nói so sánh, nhìn thấy đều sẽ tự ti được không?
Ngược lại Tăng Nhu mở máy nói, còn tiếp tục trả lời câu trên của cô ấy, "Tóm lại nhé, nếu một người đàn ông đối xử với một người phụ nữ rất tốt, lại cứ không có dục vọng gì, nếu không phải đàn ông không được, thì chính là đàn ông vô ý với phụ nữ."
Vương Giai Giai còn hỏi, "Nhưng nếu thực sự muốn ly hôn, con cái thì làm sao?"
Tăng Nhu nhún vai, "Con cái là của hai nhà, cậu nói ly hôn rồi con cái theo ai? Thường thì theo đằng trai chiếm đa số."
Thím Tăng bưng trứng chần đã nấu xong lên, đưa cho Tăng Nhu và Vương Giai Giai xong, liền đi khắp nơi tìm hai đứa nhỏ, kết quả xem hai phòng đều không thấy người.
"An An và Ôn Ôn đâu?"
Thím Tăng suýt chút nữa sợ vỡ mật.
Vương Giai Giai và Tăng Nhu hai người cũng vội vàng đứng dậy tìm người, kết quả, hai người vừa đứng lên liền chạm mắt với hai đôi mắt to đen láy sau lưng ghế sofa.
Tăng Nhu Vương Giai Giai: ?
——————
(Cập nhật v04)
Hai đứa nhỏ này không biết đã ở sau lưng ghế sofa từ lúc nào, còn nghe bọn họ nói chuyện không biết bao lâu rồi.
Lại cứ là bé Ôn Ôn hưng phấn không chịu được, miệng kêu 'Anh trai đồng ý, chơi bắn súng'.
Ngược lại Tiểu Ninh An dùng đôi mắt hoa đào xinh đẹp nhìn bọn họ, ánh mắt kia lúc sáng lúc tối, nhìn đến mức hai người có chút chột dạ, lời vừa rồi không thích hợp cho trẻ con nghe lắm.
Nhưng nghĩ lại Tiểu Ninh An mới bao lớn, chắc là nghe không hiểu bọn họ nói chuyện đâu.
Cố Ninh An lại nghe mà trong lòng thót một cái.
Cậu bé bỗng nhiên ý thức được, nếu mẹ và ba thực sự không phát sinh quan hệ, có thể thực sự sẽ ly hôn!!
Ba mẹ ly hôn, bọn chúng sẽ chia cho ba.
Vậy ba lại cưới một mẹ kế?
Cố Ninh An vội vàng đẩy hai người ra, thình thịch chạy đến bên điện thoại gọi về quê.
Cố Ninh An: Ông ba mau đến đây đi, nếu không đến nữa, có phải ba mẹ mãi không phát sinh quan hệ, thật sự sẽ ly hôn không a?
Buổi chiều, xe của Diệp Hoan cuối cùng cũng đến Nam Thành, lúc từ bến xe đi ra, có rất nhiều người đi đón cô.
Bên chính quyền huyện chính là thư ký Hà đích thân đi đón.
Trong nhà thím Tăng thì dắt trái dắt phải một đứa trẻ đi đón.
Cố Diệp Lâm vẫn luôn bận rộn, nhưng anh biết Hoan Hoan hôm nay giờ này về, vẫn trăm công nghìn việc đến đón cô.
Nhưng anh vừa đến bến xe Nam Thành, nhìn thấy mấy người đi đón cô, anh liền lui về trong chiếc xe tải cải tiến.
Cố Diệp Lâm nhìn đám người bên ngoài bến xe, cùng với Hoan Hoan dường như đang phát sáng trong đám người, lúc đó anh chỉ nảy ra một ý nghĩ: 'Cô ấy nên sống trong ánh sáng, không nên sống trong bùn lầy.'
Điền Tam còn thấy lạ, "Cố bí thư, tại sao không ra ngoài đón chị dâu ạ?"
Cậu ta nói, liền gọi một tiếng 'chị dâu', trong lúc nói chuyện định đi đón người.
Chưa đi được mấy bước đã bị Cố bí thư kéo lại.
Được rồi,
Cố bí thư không cho gọi, cậu ta cũng không tiện làm trái ý ân nhân.
Chỉ là Nguyên Nhất còn thấy lạ, "Cố bí thư, anh xem người đàn ông trông giống như minh tinh, còn đẩy vali bên cạnh chị dâu kia là ai?"
Cố Diệp Lâm nhìn lướt qua, liền thấy một đồng chí nam ăn mặc vô cùng thời thượng đi theo bên cạnh Hoan Hoan, cậu ta đội mũ, mặc áo khoác và giày da đen, còn xách vali cho Hoan Hoan, hai người gần như là từ trong ánh sáng bước ra vậy.
Cố Diệp Lâm: ? Anh lập tức hiểu, người quản lý trông vô cùng đẹp trai mà An An nói là dáng vẻ gì rồi.
"Ấy, Cố bí thư, Cố bí thư." Điền Tam mới đảo mắt, đã thấy Cố bí thư vừa rồi còn nói không lộ diện, thế mà tự vả mặt, đã sải bước đi về phía chị dâu rồi?
Điền Tam Nguyên Nhất: ?
Đây là tình huống gì?
Thẩm Nhất Minh còn cảm thấy Diệp Hoan bỏ việc của mình không làm, cứ phải đến cái nơi Nam Thành này thật không hiểu nổi, kết quả bọn họ vừa ra khỏi bến xe, đã có mấy tốp người đến đón bọn họ.
"Phát thanh viên Diệp, cô cuối cùng cũng về rồi."
Thư ký Hà đích thân tiến lên, còn nói giúp cô xách hành lý, kết quả phát thanh viên Diệp mặc một bộ áo lông vũ, còn đội một cái mũ len màu xám, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp không chịu được, chỉ là không thấy chút mệt mỏi nào.
Xem ra chuyến đi Gala Xuân Vãn này vô cùng thuận lợi.
Không thể xách hành lý, thư ký Hà liền đưa nước cho cô.
Diệp Hoan nhận lấy nước, miệng nói: "Cảm ơn thư ký Hà. Chỉ là sao anh lại đích thân qua đây?"
Thư ký Hà cười cười, chỉ chỉ bên lề đường cách bến xe khoảng mấy chục mét, ở đó có đỗ một chiếc xe.
Thư ký Hà nói: "Không chỉ tôi đến, lãnh đạo cũng đến rồi, nhưng lãnh đạo không tiện xuất hiện, tôi liền đến đón. Ngoài ra, bên đài phát thanh cũng có người đến đón, ở bên kia."
Thư ký Hà chỉ chỉ một nhóm người khác, nói: "Đài phát thanh là chủ nhiệm Vương, chủ nhiệm Hạ bọn họ đến đón cô, đi cùng còn có Lưu Lệ Lệ và một cô gái hậu cần khác, còn về phát thanh viên, ý của lãnh đạo là để cô đích thân tuyển thì tốt hơn."
Trong lúc nói chuyện, phó đài trưởng Hạ và chủ nhiệm Vương đã chủ động đi tới, chủ động bắt tay với cô, "Phát thanh viên Diệp xin chào, tôi là phó đài trưởng Hạ, sau này là trợ lý của cô, hy vọng có thể hợp tác vui vẻ."
Chủ nhiệm Vương cũng cười híp mắt ra bắt tay với cô, "Phát thanh viên Diệp, tôi nói chúng ta sẽ còn hợp tác mà, hy vọng lần này hợp tác vui vẻ."
Chủ nhiệm Vương chính là chủ nhiệm khác cùng đi với chủ nhiệm Lưu đến nhà bọn họ lúc đầu, người này thế mà còn ở lại, giả heo ăn thịt hổ đây mà.
Diệp Hoan đưa tay bắt lại, "Hân hạnh."
Mấy người coi như cười một cái xóa bỏ ân oán, lần này muốn đưa đài phát thanh Nam Thành nổi tiếng trong vòng nửa tháng, đây quả thực không phải độ khó bình thường, chắc chắn phải hợp tác.
Diệp Hoan lại giới thiệu Thẩm Nhất Minh với mấy người, "Thư ký Hà, chủ nhiệm Hạ, chủ nhiệm Vương, đây là người quản lý của tôi Thẩm Nhất Minh, anh ấy lần này đến là phối hợp với tôi đến lúc đó quay phim tuyên truyền 'chủ nhiệm phụ nữ chống lũ cứu hộ'."
Nói xong, cô lại giới thiệu cho Thẩm Nhất Minh, "Nhất Minh, đây là thư ký của bí thư thư ký Hà, còn có đài trưởng Hạ của đài phát thanh Nam Thành, còn có một trong những người phụ trách chủ nhiệm Vương."
Thẩm Nhất Minh chủ động bắt tay với mấy người, "Tôi là Thẩm Nhất Minh, rất vui được gặp các anh."
Mấy người đều đã quen biết trao đổi công việc rồi, một tiếng 'Mẹ' vang lên, Diệp Hoan vừa quay đầu lại, hai cục bột nhỏ thình thịch chạy tới, lập tức lao vào lòng cô.
Diệp Hoan vui mừng khôn xiết, ngồi xuống ôm hai bảo bối vào lòng, "Bảo bối."
"Mẹ, về, về."
Cô nhóc vui mừng xong liền bắt đầu rơi nước mắt, nức nở khóc, chính là khuôn mặt nhỏ cũng chủ động dựa vào, đợi mẹ cọ cọ xong mới vui vẻ.
Diệp Hoan lại cúi đầu hôn con trai con gái, "An An, Ôn Ôn, có nhớ mẹ không."
Cô ôm hai đứa trẻ đi ra ngoài bến xe, còn nhìn trái nhìn phải, kết quả ai cũng đến đón rồi, chỉ có người đàn ông là không đến, trong lòng Diệp Hoan lập tức nổi giận.
Cho nên người đàn ông kia bình thường có biết nói chuyện thế nào, đều là giả.
Dù sao cũng phải ly hôn, cô không thèm để ý, cô cứ việc ôm con hôn thôi.
Thím Tăng giải thích một câu, "Cố bí thư ở viện nghiên cứu không tiện ra ngoài lắm, buổi tối chắc sẽ về."
Diệp Hoan hừ lạnh, "Ai thèm anh ấy?"
Lời vừa nói xong, một người đàn ông cao lớn từ phía sau đi tới, đón lấy con từ trong lòng cô, theo đó một giọng nói dịu dàng truyền đến: "Anh thèm em."
Nói xong, anh còn dang rộng vòng tay về phía cô, "Hoan Hoan, chào mừng về nhà."
Diệp Hoan vừa quay đầu lại, đã bị ôm vào một vòng tay, cô vừa ngẩng đầu, liền thấy 'người đàn ông không biết xuất hiện từ lúc nào' đã ôm cô vào lòng.
Diệp Hoan: ?
Niềm vui sướng thoáng qua tràn ra từ đáy lòng cô, cô vừa định đẩy anh ra, đã bị người đàn ông cúi đầu hôn lên môi cô.
Lúc về, Diệp Hoan bị Thẩm Nhất Minh nhìn mấy lần, lần đầu tiên cô cảm thấy nhiệt độ trên mặt hơi cao.
Thẩm Nhất Minh ở cùng Tạ Kỳ Thành trong căn nhà thuê bên ngoài, bây giờ về là đi theo Diệp Hoan bọn họ đi ăn cơm, đợi buổi tối mới qua đó.
Sau khi ăn cơm tối xong, Thẩm Nhất Minh và Tạ Kỳ Thành đều đi rồi, Diệp Hoan thực ra hơi mệt.
Nhưng không biết sao, cô phát hiện hai đứa trẻ đặc biệt dính cô, nhất là An An, mới ăn cơm tối xong chưa bao lâu, đã đòi ba mẹ tắm cho bọn chúng.
Đợi buổi tối đun nước nóng xong, Diệp Hoan cởi áo lông vũ, chỉ mặc áo len dài, xắn tay áo len lên cùng người đàn ông tắm cho hai đứa nhỏ.
Vì sợ nước lạnh, cho nên đặc biệt quây vải tắm trong phòng tắm, sau đó đặt hai chậu tắm, đặc biệt đặt hai đứa trẻ vào hai chậu để tắm.
Diệp Hoan vừa tắm cho con gái, vừa ngân nga khúc nhạc nhỏ, chọc cho hai đứa nhỏ cười ha ha.
Cố Ninh An trước khi đến tắm đã dặn dò em gái, lát nữa lúc mẹ vui vẻ nhất, phải cố ý làm ướt quần áo của ba mẹ.
Bé Ninh Ôn là nhận được một cái kẹo sữa Đại Bạch Thỏ to bằng bàn tay của anh trai mới đồng ý đấy.
Cho nên thấy mẹ vui vẻ như vậy, bé Ninh Ôn bập bập nghịch nước, nước nóng bắn tung tóe khắp nơi, lập tức làm ướt quần áo trước ngực mẹ.
Cố Ninh An thì nhân cơ hội làm ướt hết quần của ba.
Trong lòng Cố Ninh An, quần áo ướt rồi thì chắc chắn phải tắm mà, vậy nếu cùng tắm, có phải là phải cởi quần áo không?
Vậy yêu tinh đánh nhau chẳng phải sẽ rất nhanh sao?
Sau khi làm ướt quần ba, cậu bé lập tức nhìn về phía ba, sau đó cậu bé phát hiện quả nhiên ba đang nhìn mẹ, thậm chí cậu bé thấy lúc ba nhìn trước ngực mẹ, trong đáy mắt đều có dục vọng.
Cậu bé nhìn ba định giúp mẹ cởi quần áo ướt, kết quả mẹ lập tức đẩy ba ra ngoài, còn đi lấy quần áo khô vào tắm.
Nhưng mà, cái giá Cố Ninh An và Cố Ninh Ôn phải trả là bị mẹ đánh cho một trận vào mông, sau đó mặc quần áo cho bọn chúng xong, liền đuổi cậu bé và em gái ra ngoài.
Thậm chí bị đuổi ra ngoài còn có ba.
Cố Ninh An nhìn cái quần ướt sũng của ba, còn đáng thương chờ bên ngoài phòng tắm, Cố Ninh An lần đầu tiên cảm thấy ba hình như cũng khá thảm, trời này lạnh biết bao, mặc cái quần ướt chờ bên ngoài.
Cố Ninh An tối nay cũng khá thắc mắc a, quần ba ướt rồi, tại sao anh không đi thay quần chứ, còn đáng thương chờ bên ngoài phòng tắm làm gì?
Gió đêm càng lúc càng lạnh, sắc trời đã tối đen.
Mẹ cuối cùng cũng tắm xong đi ra từ bên trong, chỉ là đợi cô vừa nhìn thấy ba còn mặc cái quần ướt chờ bên ngoài, ngẩn người mới hỏi: "Anh có phải bị ngốc không hả? Mùa đông rồi, anh muốn bị cảm sao?"
Sau đó, cậu bé nghe ba lắc đầu nói: "Không sao, Hoan Hoan tắm xong rồi?"
"Anh phải về viện nghiên cứu đây, con cái đã mấy ngày không gặp anh rồi, buổi tối em đừng mang theo cơn giận đi ngủ."
Cố Ninh An: ?
Cậu bé lập tức nhìn ba, lại nhìn mẹ, cậu bé lập tức phát hiện ánh mắt lúc đó của mẹ lạ quá, chốc lát dịu dàng như nước chốc lát áy náy sắp tràn ra khỏi hốc mắt.
Cố Ninh An bỗng nhiên hậu tri hậu giác, mỗi câu ba cậu bé nói, hình như mẹ đều đặc biệt vui vẻ.
Cho nên đây là có hiệu quả sao?
Nhưng mẹ vẫn nói viện nghiên cứu không thể chạy lung tung, giục ba mau chóng tắm rửa về viện nghiên cứu đi.
Buổi tối,
Diệp Hoan đánh vào mông hai bảo bối một trận, nghiêm khắc cảnh cáo không được làm ướt quần áo của mẹ, đợi dỗ hai đứa nhỏ ngủ say xong, cô mới yên tâm ngủ.
Gần nửa đêm, cô còn đang ngủ mơ mơ màng màng, cô bỗng nhiên cảm thấy cô không cử động được, hình như bị một cơ thể ôm chặt lấy, đợi cô vừa mở mắt, quả nhiên bị người đàn ông hôn đến choáng váng.
Diệp Hoan: ? Rốt cuộc ai mở cửa cho anh?
Đề xuất Ngược Tâm: Thiếu Soái, Phu Nhân Người Lại Ghen Rồi
[Pháo Hôi]
truyện hay nha