Chương 37: (v4 cập nhật)
(v01 cập nhật)
"Con đừng vội, mẹ gọi điện thoại chỉ để báo cho con một tiếng, hôm qua ông nội con đưa An An và Ôn Ôn đi công viên Đông Nhai chơi, sau đó có một đám côn đồ cầm dao lao vào chém người, ông nội con để vệ sĩ và bảo mẫu đưa bọn trẻ đi trước, một mình ông ở lại đối phó với đám côn đồ đó."
"Vệ sĩ lo cho ông nội con, sau khi giấu bọn trẻ kỹ càng liền quay lại, mới cứu được ông nội con một mạng."
Mẹ Cố nói xong vẫn còn thấy kinh hồn bạt vía, lúc đó không biết tình thế nguy hiểm đến mức nào.
Trong lòng Cố Diệp Lâm dâng lên dự cảm chẳng lành, lại hỏi: "Mẹ nói Hoan Hoan đi cứu con, là chuyện thế nào?"
"Còn không phải do lũ buôn người chết tiệt kia sao, đúng là táng tận lương tâm, chém bị thương một bảo mẫu trong nhà, còn cướp bọn trẻ đi, lúc đó Hoan Hoan vừa khéo nhận được tin tức nên về sớm, con bé cũng không biết dùng loại kim gì bắn vào đối phương rồi cướp lại được con. Kẻ buôn người tức giận liền cầm dao chém Hoan Hoan và An An..."
Mấy ngày nay mẹ Cố tức giận đến mức thở cũng không thông: "Lũ buôn người đó chắc chắn là cố ý, bình thường kẻ buôn người thấy phụ huynh đến chẳng phải đều sợ chạy mất dép sao, bọn chúng thì hay rồi, cướp không được liền dùng dao chém, Hoan Hoan bị chém hai nhát, một nhát ở vai, một nhát suýt chút nữa chém thẳng vào mặt..."
"Còn có An An, An An mới là đứa trẻ hơn một tuổi, đối phương trực tiếp đá thằng bé bay ra ngoài, nếu mà ngã xuống, chắc chắn thành đống thịt nát."
Ban đầu bà cứ nói là không muốn để con trai lo lắng, nhưng nói một hồi mới phát hiện mình đã kể hết mọi chuyện ra rồi.
Bà vốn định nói với con trai là không cần lo lắng, trong nhà còn có người, ai ngờ cuối cùng nói ra lại giống như đang cáo trạng vậy.
Cạch.
Bên kia dường như có thứ gì đó rơi xuống, mẹ Cố gọi mấy tiếng cũng không thấy phản ứng.
"Diệp Lâm, Diệp Lâm... Con có đang nghe không?"
Mẹ Cố cũng là người nhạy cảm, bà nhận ra nói xong những lời này, con trai bà chắc là đang tức giận.
Nhưng anh cũng là người đang đi làm, đâu thể nói đi là đi ngay được?
Hơn nữa nhà họ Cố đông người như vậy, đâu cần đến lượt anh về xử lý những chuyện này.
"Mẹ, con đây..."
Ngón tay Cố Diệp Lâm cầm điện thoại trắng bệch, mu bàn tay cầm điện thoại cũng nổi đầy gân xanh.
Một nỗi hoảng sợ không thể diễn tả bằng lời lan tràn từ đáy lòng, một cơn đau tột cùng lan ra từ trái tim, giống như có một bàn tay to lớn đột nhiên bóp chặt lấy tim anh vậy, khoảnh khắc đó anh chỉ cảm thấy hô hấp dồn dập, lồng ngực đau tức.
Anh phải mất một lúc lâu cơn đau tức này mới dịu đi, đợi cảm xúc bình ổn lại một chút, anh mới nghe thấy giọng nói kìm nén cảm xúc của chính mình vang lên: "Hoan Hoan và An An thế nào rồi?"
Lúc anh hỏi, sống mũi cay cay, dường như có thứ gì đó sắp trào ra khỏi hốc mắt.
Đặc biệt là khi nghe thấy Hoan Hoan và An An suýt chút nữa đã lướt qua tử thần, đôi môi mím chặt lúc trước lập tức cảm nhận được vị tanh mặn, anh dùng tay chống đầu, hỏi: "Là ai làm?"
Giọng mẹ Cố vẫn còn rất phẫn nộ: "Hôm nay Đỗ Lâm còn đến bệnh viện nói: Bọn họ không thừa nhận đám côn đồ chém người và bọn buôn người là cùng một bọn, bọn buôn người chém Hoan Hoan và An An là vì Hoan Hoan chọc giận bọn chúng nên mới như vậy."
"Mẹ phi. Cái lũ trời đánh thánh đâm này, giết người giữa ban ngày ban mặt, cướp trẻ con, còn muốn giết trẻ con, đáng lẽ phải tử hình hết."
Mẹ Cố lải nhải một hồi, phần lớn đều là trút bỏ sự bất mãn và phẫn nộ trong lòng, hiện tại bà vừa giận vừa gấp, vô cùng bực bội nói: "Bọn họ nói tội của kẻ buôn người không thể phán tử hình, là vì đứa trẻ đã giữ được, người cũng chưa chết, nói là phải phán thành tội 'chưa đạt' gì đó, như vậy không giết được bọn chúng, mẹ đã dẫn người của Hội Phụ nữ đến Cục Công an làm loạn một trận. Ba con và Cục trưởng Dương còn khuyên mẹ và thím Đỗ, thím Chu của con về."
"Cũng không biết ông ấy đứng về phe nào, không lo cho người nhà mình, còn không cho chúng ta đi nói lý lẽ."
Phụ nữ làm việc không giống đàn ông, bình thường mẹ Cố không phải như vậy, bà đã từng tự mình xử lý bao nhiêu vụ bạo lực gia đình, nhưng bây giờ cháu trai cháu gái và cô con dâu Hoan Hoan mà bà thương như con gái ruột đều suýt mất mạng, bà không điên lên mới lạ?
Chẳng những mất hết lý trí, bà còn oán trách cả cha Cố vì không cho bà làm loạn.
Hiện tại người điên cuồng nhất nhà họ Cố có lẽ là mẹ Cố, bà nội Cố và chú Ba Cố, người bình tĩnh nhất đương nhiên là cha Cố.
Tuy nhiên cha Cố đã mấy ngày không về nhà, nghe nói đã đến Cục Công an mấy chuyến, thời gian còn lại vẫn luôn điều tra thân phận lai lịch của đám côn đồ và bọn buôn người kia, còn phản ánh với bên chính quyền về vấn đề an ninh công cộng của Lâm Thành.
Gần đây Cục Công an thực sự vô cùng bận rộn, không chỉ bận rộn vụ án chém người ở công viên Đông Nhai, mà còn bận đi bắt đám côn đồ lưu manh đang lẩn trốn khắp nơi ở Lâm Thành, khiến cho đám lưu manh bình thường hay ra ngoài quấy rối ở Lâm Thành cũng không dám lộn xộn nữa.
Cố Diệp Lâm vẫn luôn im lặng nghe mẹ anh nói chuyện ở đầu dây bên kia, anh ngồi đó như một bức tượng đợi mẹ trút hết cảm xúc, mới hỏi lại một câu: "Bây giờ Hoan Hoan và An An, Ôn Ôn thế nào rồi? Có nguy hiểm đến tính mạng không?"
Mẹ Cố nói một hồi mới nhớ ra chưa nói đến chuyện này, bà thở hắt ra một hơi rồi mới nói: "Tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, may mà vào phút chót anh họ con và Đỗ Lâm đến kịp, đỡ được An An, bắt được bọn buôn người."
"Mẹ nghe bọn họ nói anh họ con phát điên, chém bọn buôn người kia mỗi đứa hai nhát, theo mẹ thì cứ đánh chết ngay tại chỗ cho rồi, dù sao cũng là lũ giết phụ nữ và trẻ em ngay trên phố, chết không đáng tiếc."
Nghĩ lại thì đó cũng là chuyện không thể nào, một người là sĩ quan quân đội, một người là cảnh sát công an, bọn họ dù có tức giận đến đâu cũng vẫn nhớ là không được giết người.
"Con đừng quá lo lắng, thật sự là con bé Hoan Hoan mạng lớn, nhát dao thứ hai chém trúng đầu, khâu mấy mũi, trên mặt có không ít vết trầy xước."
Ngừng một chút, cảm xúc của bà đã trút ra gần hết, mới nói: "An An và Ôn Ôn đều bị dọa sợ, Ôn Ôn may mắn không bị thương, An An thì một cánh tay bị trật khớp, sau lưng bị đá một mảng bầm tím lớn, đứa trẻ còn nhỏ như vậy mà sau lưng chính là cột sống, mẹ cũng không biết có bị thương đến cột sống hay không, bác sĩ cứ khăng khăng nói kiểm tra không có vấn đề gì lớn."
Bây giờ bà đang ở trong trạng thái nghi ngờ tất cả mọi thứ.
Cố Diệp Lâm ngồi nghe mẹ kể về tình hình của Hoan Hoan, nghe mãi, anh nhất thời không chú ý làm đổ cả chén trà, nước trà còn hơi nóng đổ lên cánh tay cũng không có phản ứng gì.
Trợ lý bên ngoài bước vào nhìn thấy, cảm giác Thư ký Cố như người mất hồn, vội gọi một tiếng: "Thư ký Cố, Thư ký Cố, anh không sao chứ."
Nói rồi định lấy khăn lau tay cho anh, Cố Diệp Lâm xua tay bảo cậu ta ra ngoài trước.
Nước trà nóng hổi đổ vào tay chắc chắn là đau, nhưng anh không có cảm giác gì.
Chỉ thấy tim đau dữ dội.
Đặc biệt là khi nghe mẹ ruột nói Hoan Hoan vì cứu con trai, lúc đó theo bản năng cúi đầu xuống, đưa đầu và mặt về phía lưỡi dao kia, anh chỉ cảm thấy toàn thân như đang ở giữa tháng chạp lạnh giá, cả người đông cứng thành tượng.
Đó là khuôn mặt anh yêu nhất.
Sau đó lại nghe nói con trai bỗng nhiên lao ra húc vào tên buôn người kia, cuối cùng bị một cước đá văng ra.
Anh cúi đầu dùng tay ấn chặt trái tim, đợi cơn đau âm ỉ xa lạ kia dịu đi một chút, anh mới đờ đẫn nói một câu: "Đúng là nên dùng pháp luật để phán quyết."
Mẹ Cố nghe xong thấy tức ngực.
Ngay cả con trai cũng nói như vậy, bà đành phải dịu giọng nói: "Mẹ biết rồi, chỉ là chúng ta đều không có mặt ở hiện trường, để Hoan Hoan và bọn trẻ phải chịu sợ hãi, con có thời gian thì an ủi mẹ con nó cho tốt."
Ngừng một chút, bà lại nói: "Nhưng con cũng đừng lo lắng, lần này ông nội con cũng đi tìm lãnh đạo cũ trong quân đội uống trà rồi, còn có ba con, chú Hai chú Ba con mấy ngày nay đều không nhàn rỗi, mấy kẻ bỏ trốn kia chắc không bao lâu nữa sẽ bị bắt thôi."
Mẹ Cố nói xong, lại lo con trai làm bậy, bảo anh đừng tùy tiện xin nghỉ phép, trong nhà bên này còn có bọn họ vân vân.
Chỉ là đến cuối cùng, bà nghi hoặc hỏi một câu: "Người đứng sau rốt cuộc là ai, Hoan Hoan nói không tin một tên lưu manh lại có năng lực lớn như vậy. Mẹ cũng không tin."
"Nhưng nhà họ Cố chúng ta bao nhiêu năm nay dĩ hòa vi quý, làm việc cũng tận tụy, ngay cả đỏ mặt tía tai với người khác cũng hiếm, rốt cuộc là thù oán gì mà khiến đối phương chuyên chọn người già và trẻ em nhà chúng ta ra tay, đặc biệt còn ra tay với Hoan Hoan và bọn trẻ mà chúng ta coi trọng nhất, tâm can kẻ đó không biết đã thối nát đến mức nào."
Đây chính là điểm mẹ Cố không hiểu nhất, nói là muốn trả thù, thì ít nhất cũng nhắm vào người có khả năng phản kháng chứ.
Lại đi nhắm vào trẻ con và người già?
Phi phi phi, nhắm vào ai cũng không được, trời đất chứng giám, mẹ Cố thật sự cảm thấy tai họa lần này của nhà họ Cố đến thật kỳ diệu (khó hiểu), bà cũng không tin một tên côn đồ lại thực sự dám đến giết người nhà họ Cố?
Cố Diệp Lâm ừ một tiếng, lại an ủi mẹ ruột một câu, cuối cùng anh mới nghe thấy giọng nói đờ đẫn của mình: "Mẹ, Hoan Hoan về rồi thì bảo cô ấy gọi điện thoại cho con."
Mẹ Cố ừ ừ đáp lời rồi lại dặn dò thêm mấy câu, đại loại như 'bảo anh đối xử tốt với Hoan Hoan, đừng làm chuyện có lỗi với Hoan Hoan' vân vân mới cúp điện thoại.
Mãi cho đến khi bên kia không còn nghe thấy tiếng động nữa anh vẫn chưa cúp máy.
Trong lòng anh lúc này chỉ có một ý niệm: Phán nhẹ, vẫn còn người chưa bắt được, kẻ đứng sau vẫn chưa biết là ai, anh suýt chút nữa thì mất đi Hoan Hoan và các con.
Cố Diệp Lâm nén cơn giận đang cuộn trào trong lồng ngực, anh nhắm mắt lại liên tục giải tỏa cảm xúc, đợi khi lý trí khôi phục lại anh mới gọi mấy cuộc điện thoại...
Anh nghĩ: Những kẻ đó tự coi mạng mình là cỏ rác, không coi mạng người khác ra gì, vậy thì mạng của bọn chúng cũng đừng cần nữa.
...
Cố Diệp Lâm gọi quá nhiều điện thoại, đến mức vắng mặt trong một cuộc họp quan trọng sau đó.
Chu Hoài Cẩn gọi tài xế Tiểu Vương vào hỏi thăm, mới biết nhà Cố Diệp Lâm có lẽ đã xảy ra chuyện. Có thể ảnh hưởng lớn đến mức này, chắc chắn không phải chuyện nhỏ.
Ông cũng không trực tiếp cho người đi hỏi Cố Diệp Lâm, mà vào giờ nghỉ trưa gọi một cuộc điện thoại đến Lâm Thành.
Vụ việc chém người ở công viên Đông Nhai Lâm Thành ảnh hưởng vô cùng tồi tệ, bên chính quyền huyện là Thư ký Lâm nghe máy, nghe thấy cựu Huyện trưởng gọi điện đến hỏi chuyện nhà họ Cố, ông ta còn khá bất ngờ.
Bất ngờ thì bất ngờ, ông ta vẫn nói một câu: "Cố lão gia và Phó đài trưởng Diệp, còn có hai đứa trẻ gặp chút sự cố ở công viên."
Chu Hoài Cẩn liền hỏi là sự cố gì.
Thư ký Lâm thật sự khó trả lời câu hỏi này, nhưng cũng không giấu giếm, chỉ nói là có người cầm dao chém người ở đó, mà không chỉ một người chém.
Chu Hoài Cẩn nghe xong cũng ngẩn người.
Ông vẫn biết Phó đài trưởng Diệp là ai chứ? Đó là vợ của thư ký ông.
Vợ con mình suýt chút nữa bị người ta chém chết, thảo nào Cố Diệp Lâm lần đầu tiên mắc lỗi trong công việc.
Cách nói chuyện của Chu Hoài Cẩn rất thú vị, ông ho nhẹ một tiếng rồi mới cảm thán: "Áp lực công việc của lãnh đạo các anh cũng lớn thật đấy, trước đây khi chúng tôi ở Lâm Thành, để dễ dàng hợp tác với các nhà máy quốc doanh tỉnh khác, năm nào cũng tổ chức đợt truy quét chuyên đề ở Lâm Thành, chính là nhắm vào những vụ án hình sự ác tính này. Xem ra, gần đây an ninh trật tự ở Lâm Thành không được tốt lắm, chuyện này e là sẽ ảnh hưởng đến việc hợp tác của các nhà máy trong tương lai."
Lời này, chẳng phải là vả mặt sao?
Huyện trưởng Thẩm các anh tiếp nhận công việc sau tôi, trước đây đều tốt đẹp, đến lượt các anh thì xảy ra chuyện lớn thế này.
Chưa hết, Chu Hoài Cẩn nói chuyện còn chuyên chọc vào tim đen người khác: "Phó đài trưởng Diệp mà Thư ký Lâm nói chính là đồng chí Diệp Hoan của đài phát thanh các anh nhỉ, đồng chí Diệp Hoan là một đồng chí tốt, chương trình cô ấy dẫn lọt vào top 5 toàn quốc rồi đấy, sức ảnh hưởng này cũng không nhỏ đâu, nếu các anh cứ mãi không phá được án, ảnh hưởng này e là không tốt đâu."
"Nhân tài mà, thì phải tỏa sáng ở cương vị phù hợp với cô ấy, cũng không biết đồng chí Diệp Hoan có hứng thú đến đài phát thanh Nam Thành chúng tôi làm việc không nhỉ?"
Thư ký Lâm thật sự nghe mà ngây người.
Mấy vị lãnh đạo này ai cũng nhiều tâm cơ thế sao?
Đây là trắng trợn đến cướp người mà?
Thư ký Lâm tức đến mức muốn chửi thề, an ninh trật tự cũng đâu thuộc quyền quản lý của chính quyền huyện bọn họ, xảy ra chuyện lớn thế này, lãnh đạo không tức sao?
Lãnh đạo và người của chính quyền bọn họ, đã họp bao nhiêu cuộc rồi, chỉ để xây dựng chủ đề hội nghị 'Đi lại văn minh, Lâm Thành an toàn'.
Được rồi, bây giờ Bí thư Chu muốn đến cướp người, bọn họ có thể không hoảng sao?
Đừng quên, Thư ký Cố chính là thư ký của Bí thư Chu, việc điều chuyển đồng chí Diệp Hoan đến Nam Thành, đây cũng thuộc diện vợ chồng đoàn tụ, đến lúc đó bọn họ còn lấy gì để giữ người?
Thư ký Lâm cười gượng hai tiếng, liền nói lãnh đạo rất coi trọng việc này, đã mở rất nhiều cuộc họp để thảo luận về việc xử lý hậu quả của vụ việc này.
Bên kia lần này ngược lại không nói gì, còn cảm ơn ông ta rồi mới cúp điện thoại.
Thư ký Lâm vừa cúp điện thoại, bất giác mồ hôi túa ra đầy đầu, thầm nghĩ mấy vị lãnh đạo này đúng là khó đối phó.
Ông ta lau mồ hôi trên trán, rồi vội vàng đi tìm lãnh đạo phản ánh lại 'nội dung tinh túy' của cuộc điện thoại vừa rồi.
Việc này khiến Huyện trưởng Thẩm thực sự sứt đầu mẻ trán, cuối cùng lại gọi điện cho bên Cục Công an huyện, bảo đối phương mau chóng phá án, đừng để cả Lâm Thành hoang mang lo sợ.
——————
(v02 cập nhật)
Nam Thành
Chu Hoài Cẩn cúp điện thoại xong, lại bảo tài xế Tiểu Vương gọi Cố Diệp Lâm trong văn phòng đến.
Lần này ông vẫn gặp Cố Diệp Lâm trong văn phòng, văn phòng của ông cũng rất đơn giản, nhưng trong sự đơn giản toát lên vẻ trang nghiêm.
Một chiếc bàn làm việc, mấy cái ghế, sau lưng chỗ ngồi là một tấm biển, bốn phía treo đầy cờ thi đua do nhiều người gửi tặng, trên bàn ngoài một chiếc điện thoại, ống cắm bút, thì là đống tài liệu chất cao như núi, còn lại là một lá cờ đỏ nhỏ, và chiếc cốc uống nước.
Bốn phía văn phòng cũng rất đơn giản, chỉ có vài chậu hoa lan đặc trưng của Nam Thành, gần cửa còn có một chậu vạn niên thanh, thực sự là vô cùng sạch sẽ.
Sau khi Cố Diệp Lâm bước vào, ông liền nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của đối phương, thư ký của ông cả người tiều tụy đến mức không nỡ nhìn, quan trọng là đôi mắt vốn ôn hòa của đối phương đã thay đổi.
Người vẫn là người đó, vẫn đẹp trai, nhưng điều khiến Chu Hoài Cẩn kinh hãi là trong mắt đối phương đã có sự cố chấp và điên cuồng nào đó.
Chu Hoài Cẩn thở dài, rốt cuộc vẫn còn trẻ quá, xem ra vẫn phải giữ bên cạnh rèn luyện thêm mới có thể thả ra ngoài nhậm chức được.
Ông rót cho Cố Diệp Lâm một chén trà, sau đó đưa cuốn sách bìa đỏ cho anh lật xem, cuối cùng lại đưa cả kế hoạch công tác toàn diện của Nam Thành, cũng như báo cáo công tác Lâm Thành đã chỉnh lý trước đây cho anh xem.
Đây là những gì hai người đã cùng nhau trải qua, làm thế nào để đưa một huyện nghèo khó từng bước đi lên đến diện mạo phồn vinh kinh tế.
Ông đợi Cố Diệp Lâm xem tài liệu, cũng đợi những cảm xúc điên cuồng kia dần dần lắng xuống, ông mới mở miệng nói: "Tiểu Cố à, cán bộ nhân dân chúng ta, những gì phải chịu đựng không chỉ có thế này đâu."
"Tôi biết, bất kể ai ở vào vị trí của cậu cũng khó mà chịu đựng được tổn thương này, may mà, người không sao, cậu làm bất cứ việc gì cũng phải giữ vững giới hạn, duy trì bản tâm."
"Cán bộ càng phải lấy mình làm gương, có thể chịu đựng được những kiếp nạn mà người thường khó chịu đựng mới có thể làm nên việc lớn."
Những điều khoản khô khan và phức tạp khiến Cố Diệp Lâm từ từ bình tĩnh lại, anh nắm chặt phương án kế hoạch và báo cáo công tác trong tay, nhất thời im lặng.
Thấy anh không nói gì, Chu Hoài Cẩn lại lặp lại một câu: "Không phạm tội, không làm chuyện vượt quá giới hạn, chỗ tôi đây vĩnh viễn có vị trí của cậu."
Cố Diệp Lâm dịu lại một lúc, mới nói câu đầu tiên khi bước vào phòng: "Lãnh đạo, tôi sẽ không làm chuyện vi phạm pháp luật, chỉ là những kẻ này công khai chém giết phụ nữ trẻ em, còn có người già."
"Loại người này cũng sẽ không phải lần đầu tiên làm chuyện này, loại người này không trừng phạt kịch khung thật nặng, công lý khó được thực thi, nhân dân cũng khó yên tâm ra đường."
Anh nắm chặt chén trà trong tay, càng nói cảm xúc càng bình tĩnh, nhưng lời nói ra lại khiến người ta kinh hãi: "Những kẻ này chính là một lũ mạng hèn, bọn chúng không quan tâm đến tính mạng của mình, cho nên cũng coi mạng sống của người khác như trò đùa."
"Lãnh đạo, lần này những kẻ này chém người nhà của tôi, tôi còn tạm coi là có nhiều cửa hơn người thường một chút, vậy lần sau chém giết là người thường, là vợ con của người dân thường không có sức phản kháng, ngài nói xem, bọn họ có sức lực để phản kháng không?"
"Hoan Hoan..." Anh ngừng một chút, giọng nói đều trở nên nghẹn ngào, "Cô ấy là con của liệt sĩ, là giọt máu mà chú Diệp của tôi đã đổ đầy máu tươi muốn bảo vệ, chúng ta không thể nói vì thân phận mà không quản, cứ để tội phạm nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật chứ?"
Chu Hoài Cẩn nghẹn lời, ông có ý đó sao?
Ông ngồi lại xuống ghế, day day mi tâm hỏi: "Cậu muốn làm thế nào?"
Cố Diệp Lâm nói: "Lãnh đạo, tôi chính là muốn để mỗi tội ác đều phải nhận sự trừng phạt thích đáng, những kẻ không coi mạng người ra gì này đều phải chịu sự trừng phạt mà bọn chúng đáng phải chịu."
Lời này nói mới đẹp làm sao.
Chu Hoài Cẩn biết ý anh là gì, ông cũng lười vạch trần suy nghĩ thật sự của thư ký mình.
Nhưng có một điểm Cố Diệp Lâm nói cũng không sai, chuyện này ảnh hưởng rất không tốt, một là tính chất vụ việc tồi tệ, hai là sức ảnh hưởng của Diệp Hoan thực sự không nhỏ, một khi làm ầm lên sẽ gây ảnh hưởng lớn.
Ngoài ra, thì là do Chu Hoài Cẩn bao che người nhà, bao nhiêu năm nay bên cạnh chỉ có người thư ký này.
Ông uống một ngụm trà để dịu lại, "Tôi sẽ lấy danh nghĩa nhà họ Chu, gọi điện thoại cho lãnh đạo Tỉnh ủy Lâm Thành."
Cố Diệp Lâm kinh ngạc ngẩng đầu lên, sau đó lắc đầu nói: "Lãnh đạo, không cần như vậy, ngài ra ngoài bao nhiêu năm nay đều chưa từng làm kinh động đến gia đình."
Chu Hoài Cẩn còn vui vẻ, cái đầu này vẫn còn tỉnh táo lắm, "Tôi chính là muốn cậu biết, sau lưng cậu còn có tôi, làm việc đừng để cảm xúc chi phối, tôi sẵn lòng gọi cuộc điện thoại này cho cậu, tôi muốn cậu nhớ kỹ, bất cứ lúc nào cậu cũng phải giữ vững giới hạn, duy trì sơ tâm."
Cố Diệp Lâm là một nhân tài.
Ông tiếc tài, sao có thể để một chuyện nhỏ này hủy hoại anh.
Vẫn là người trẻ tuổi, làm việc chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết, là chuyện tốt cũng là chuyện xấu.
Trong mắt người đã từng trải qua bao sóng gió như Chu Hoài Cẩn, chuyện này thực sự nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn, chuyện to tát gì đâu, chẳng qua là một vụ mưu sát bất thành và buôn người cướp người không thành giết người chưa đạt thôi mà.
Thực sự quá nhỏ.
Người còn sống đã là vạn hạnh, chỉ là phải ngăn chặn chuyện này tái diễn.
Chu Hoài Cẩn lại hỏi anh có muốn xin nghỉ phép để giải quyết chuyện này không?
Cố Diệp Lâm lắc đầu, chỉ nói đợi hai ngày xem tình hình giải quyết thế nào rồi tính.
Cả đại gia đình họ Cố ở đó, thực sự không cần đến anh, đặc biệt là nếu lãnh đạo còn gọi điện cho bên Cục thành phố, thì chuyện này có vẻ hơi chuyện bé xé ra to.
Chuyện này đâu cần kinh động đến bên Cục Công an thành phố?
Lâm Thành, nhà họ Cố
Thực ra sau khi Cố lão gia, Diệp Hoan và cặp song sinh bị thương ở công viên Đông Nhai, nhà họ Cố thực sự không hề nhàn rỗi.
Khi Diệp Hoan đưa cặp song sinh nằm viện, gần như cả nhà họ Cố đều xuất động.
Người nhà họ Cố đã làm gì?
Đầu tiên là chủ gia đình chi trưởng - cha Cố đã đi tìm Cục trưởng Dương của Cục Công an huyện uống trà, nhấn mạnh tính nghiêm trọng của sự việc này, ngoài việc góp ý về phương diện an toàn công cộng, còn nhấn mạnh sau khi sự việc này lan rộng ảnh hưởng, sẽ là đòn giáng mạnh vào kinh tế Lâm Thành.
Chưa hết, sau khi rời khỏi chỗ Cục trưởng Dương, ông đã viết một bản kiến nghị gửi chính quyền huyện về 'Ảnh hưởng tiêu cực của vụ chém người ở công viên Đông Nhai đối với sự phát triển kinh tế Lâm Thành', yêu cầu trừng phạt nghiêm khắc, nặng nhất đối với tất cả tội phạm của vụ việc này, nếu không sẽ ảnh hưởng đến các nhà máy quốc doanh ngoại tỉnh đến tìm Lâm Thành hợp tác.
Thử nghĩ xem, bạn đang yên đang lành chạy đến Lâm Thành tìm các nhà máy quốc doanh này hợp tác, được rồi, ban ngày bạn thấy phong cảnh công viên Lâm Thành đẹp nên đi xem thử, kết quả một đám người xông ra thấy bạn là chém.
Đây là ban ngày đấy, không phải ban đêm, đủ thấy bọn tội phạm này ngông cuồng cỡ nào, coi trời bằng vung cỡ nào.
Bọn chúng chính là nói cho người đời biết, bọn chúng không sợ chính quyền, không sợ công an, cái tát này đủ kêu chưa.
Vậy sau này nhà máy quốc doanh bên ngoài nào còn dám đến Lâm Thành nữa?
Lời này của cha Cố không phải là không có căn cứ, ông liệt kê hàng loạt sự kiện để củng cố quan điểm của mình: Đầu tiên chính là sức ảnh hưởng của bản thân Diệp Hoan, cô chỉ cần nói một câu trong chương trình phát thanh: Cô và đứa trẻ hơn một tuổi bị chém ở công viên.
Thì khán giả trước đài phát thanh sẽ nghĩ thế nào?
Ngoài ra, là việc những tên tội phạm này chọn đối tượng ra tay thực sự quá đáng hận, chuyên chọn phụ nữ, trẻ sơ sinh và người già tay trói gà không chặt để ra tay, vậy sau này ở Lâm Thành còn ai dám ra đường đi làm nữa?
Người ta có thể chém người ở công viên, thì có thể đến chém bạn vài nhát lúc bạn đi làm về không?
Văn bản này vừa đưa lên, chẳng phải đã khiến các lãnh đạo huyện càng thêm coi trọng sự việc này sao?
...
Còn về mẹ Cố, bà làm ở Hội Phụ nữ, bà liền lấy danh nghĩa Hội Phụ nữ, lấy lý do 'bảo vệ an toàn cho phụ nữ và trẻ em' đến chính quyền, đồn công an yêu cầu nghiêm trị bọn buôn người và côn đồ chém người lần này.
Hành động của chú Hai Cố và chú Ba Cố thì kín đáo hơn nhiều, bọn họ lấy lý do 'duy trì an toàn sự cố đặc biệt của Lâm Thành' liên hệ với quân đội và bên hình sự, để họ coi trọng việc này, bày tỏ một chủ đề: Có thể có phần tử bất hợp pháp gây nguy hại cho an ninh Lâm Thành đã đến Lâm Thành.
Ai biết được bọn chúng có phải là gián điệp do nước ngoài phái đến nằm vùng ở Lâm Thành nhiều năm, chỉ chờ cơ hội đánh cắp tình báo an ninh gì đó không?
Bằng chứng của họ chính là trong số những tên côn đồ tham gia chém giết lần này, có côn đồ bản địa Lâm Thành, bên trong lại có cả cao thủ, chuyện này tà môn chưa?
Côn đồ nằm vùng bao nhiêu năm, bỗng nhiên bùng phát ra là vụ án chém người ác tính, vậy hoạt động tiếp theo sẽ là gì?
Chuyện này vốn là chuyện của Cục Công an Lâm Thành, lần này lại thực sự kinh động đến quân đội đóng trú tại Lâm Thành.
Nhiệm vụ lần này của quân đội, cũng không phải làm việc gì khác, chính là cùng Chu Ái Quân và Đỗ Lâm đi bắt những kẻ đang lẩn trốn.
Có thêm mấy phần trợ lực này, những kẻ bỏ trốn dù đã chạy ra khỏi tỉnh cũng bị bắt hết về...
Theo lý mà nói, tất cả những người tham gia vụ việc lần này đều đã bị bắt, thì nên lập tức thẩm vấn điều tra kết án.
Nhưng ngặt nỗi,
Nhà họ Cố cắn chặt không buông, cho rằng đây là sự việc có dự mưu, không phải sự việc bộc phát.
Người nhà họ Cố kiên quyết cho rằng phía sau còn có hung thủ, mười mấy tên côn đồ và vài tên buôn người không thể làm được chuyện lớn như vậy.
Nhiều người nhìn chằm chằm như thế, Cục trưởng Dương có cách nào đâu?
Bây giờ Chủ nhiệm Cố mỗi ngày đến Cục Công an tìm ông uống trà một lần, Huyện trưởng Thẩm mỗi ngày gọi điện thoại đến giục, lại thỉnh thoảng nhận được điện thoại của Hiệu trưởng trường Nhất trung Lâm Thành nói chuyện này có ảnh hưởng đến học sinh.
Tiếp đó là người của Hội Phụ nữ đến làm loạn một trận, phóng viên báo huyện muốn đến phỏng vấn một đợt, hỏi bao giờ phá án?
Tiếp nữa là bên quân đội đều phái người đến hỏi, có cần tổ hành động đặc biệt đến giúp phá án không?
Cục trưởng Dương có tâm muốn chửi người, hóa ra, vấn đề đều đổ lên đầu ông, toàn là ông không làm người, không muốn phá án?
Được rồi,
Sự việc đến đây vẫn chưa xong, bên Ủy ban Cách mạng còn có người thỉnh thoảng đến nói bảo ông 'xử lý công bằng', nói bọn họ xử lý không tốt, thì giao cho bên Ủy ban Cách mạng hỗ trợ xử lý.
Cục trưởng Dương chỉ có một cảm giác: Mẹ kiếp, lũ tội phạm này chọc ai không chọc, lại chọc người nhà họ Cố?
Đây quả thực là chọc vào tổ ong vò vẽ.
Phiền nhất là ông không đắc tội nổi lãnh đạo Ủy ban Cách mạng, nhưng ông đắc tội nổi người nhà họ Cố sao?
Ông chịu áp lực từ phần lớn mọi người, thế mà cuối cùng lãnh đạo Cục thành phố, Cục tỉnh đều gọi điện thoại đến hỏi chuyện là thế nào?
Chuyện là thế nào?
Ông mới muốn hỏi chuyện là thế nào đây? Một 'vụ án chém người' nhỏ nhoi, cuối cùng chọc thủng cả bầu trời tỉnh Nam.
Thôi được rồi, ông buông tay cho người điều tra, bất kể ai muốn giúp đỡ ông đều vui vẻ đồng ý.
"Cục trưởng Dương, ông xem, lần này ảnh hưởng sự việc tồi tệ, tất cả tội phạm có phải thuộc loại tình tiết đặc biệt nghiêm trọng không."
Cha Cố ngồi trong văn phòng, hỏi thăm tình hình mới nhất của vụ án.
Cục trưởng Dương gật đầu đồng ý, đều đã có đài truyền hình tỉnh muốn đến phỏng vấn, muốn đưa tin làm chương trình pháp luật rồi, có thể không phải tình tiết đặc biệt nghiêm trọng sao?
Chỉ là đối phương nói người đứng sau màn này, Cục trưởng Dương bảo cha Cố đợi thêm chút nữa, bọn họ sẽ nhanh chóng điều tra, nếu phía sau thực sự còn có hung thủ thì nhất định sẽ không bỏ qua.
Cha Cố nghe đến đây thì hài lòng, ông bắt tay rồi cáo từ.
Cục trưởng Dương thở phào nhẹ nhõm, tiễn người đi xong cũng ngồi trong văn phòng ngẩn người: Rốt cuộc là ai có thù với nhà họ Cố, lên kế hoạch vụ mưu sát này nhỉ?
Chẳng lẽ là vị lãnh đạo Ủy ban Cách mạng kia?
Nghĩ lại ông lại thấy không thể nào, không đáng, vị lãnh đạo Ủy ban Cách mạng kia chỉ nhắc nhở ông: Vụ án này có thể kết án rồi, còn nói nên phán thế nào thì phán thế ấy. Nếu mở rộng ảnh hưởng, chỉ càng ngày càng bất lợi cho ông ta.
Người ta cũng đâu nói gì sai? Mọi người khá sợ Ủy ban Cách mạng, nhưng cũng không phải ai cũng sợ, ít nhất nhà họ Cố thuộc loại không sợ.
...
Reng reng reng.
Điện thoại Cục Công an lại vang lên, Cục trưởng Dương cũng không muốn nghe những cuộc điện thoại áp lực như núi này nữa, đặc biệt khi nghe nói lần này là Thư ký Cố gọi đến, ông liền gọi cảnh sát viên đi tìm Đỗ Lâm nghe điện thoại.
——————
(v03 cập nhật)
Nhà họ Cố
Trong phòng khách, thím Triệu nơm nớp lo sợ nhìn chú Ba Cố đang ngồi trên ghế sô pha, khuôn mặt đối phương đầy ý cười, nhưng thím Triệu lại rất bất an.
Trong lòng bà ta rợn rợn, lòng bàn tay không biết từ lúc nào đã toát đầy mồ hôi lạnh.
Chú Ba Cố nghịch chiếc bật lửa trên bàn trà, nhìn thím Triệu, giọng nói có thể coi là hòa nhã: "Nói đi, trước khi các người đi công viên Đông Nhai lần này, có chuyện gì đặc biệt không?"
Thím Triệu vẫn giữ nguyên lời khai như ở Cục Công an: "Tam gia, tôi thật sự không làm chuyện gì cả, lúc đó đám người kia bỗng nhiên xông ra chém người, tôi sợ chết khiếp đi được, dám làm gì chứ?"
"Sau đó chúng tôi trốn dưới tảng đá lớn ở hòn non bộ, thím Tăng đi vệ sinh rồi quay lại, ai ngờ bà ấy vừa về chúng tôi liền bị bọn buôn người bắt được... cho dù nói có vấn đề gì, chắc chắn là thím Tăng, bà ấy là một người lai lịch bất minh đến nhà làm bảo mẫu, không xảy ra vấn đề mới lạ?"
Tay chú Ba Cố khựng lại, bỗng nhiên nghiêng đầu đánh giá bà ta: "Vậy sao bà lại lành lặn thế này?"
"Bà ấy bị chém thừa sống thiếu chết?"
Anh bỗng nhiên đứng dậy đi tới, càng lúc càng gần.
Da đầu thím Triệu tê dại, đành phải kiên trì nói: "Đa... đa phần là khổ nhục kế, đúng, là khổ nhục kế."
"Khổ nhục kế? Vậy tôi cũng chém bà thừa sống thiếu chết, bà xem có muốn cũng dùng khổ nhục kế này để chúng tôi tin bà không?"
Á.
Thím Triệu sợ đến mức muốn hét lên thất thanh, cơ thể ngã ngồi xuống, bà ta nhìn người đàn ông trước mắt nói: "Tam gia, cậu tin tôi đi, tôi thật sự không làm gì cả? Cậu làm thế này, cho dù uy hiếp tôi nói ra cái gì cũng không tính, cậu là cán bộ không được dùng tư hình đâu."
Lời tuy nói vậy, nhưng bà ta vẫn sợ a.
"Ồ, vậy sao?"
Bỗng nhiên một âm thanh vang lên, sau đó một xấp tiền Đại Đoàn Kết từ trên trời rơi xuống.
Nhiều tiền quá.
Thím Triệu ôm đống tiền Đại Đoàn Kết trong lòng mắt sắp nhìn không kịp, nhìn sơ qua cũng phải mấy nghìn đồng.
Đối phương định dùng tiền mua chuộc bà ta sao?
Thím Triệu vừa mới có ý nghĩ này, lại nghe thấy một giọng nói khiến da đầu bà ta tê dại: "Vậy thế này thì sao? Trong lòng bà tổng cộng là 3000 đồng, là tôi mang từ cơ quan về chưa kịp đem trả lại cơ quan, bây giờ nó ở trong lòng bà, tôi lấy danh nghĩa 'trộm cắp công quỹ' kiện bà, bà có phải ngồi tù không nhỉ?"
Tội lưu manh, trộm cắp công quỹ thời đại này đều là trọng tội.
Thím Triệu, người không hiểu luật pháp lắm cũng bị dọa sợ, bà ta ném tiền đi: "Không liên quan đến tôi, là cậu ném cho tôi, công an sẽ không vu oan cho người tốt đâu."
"Cậu, cậu đây là vu khống."
"Ồ, không sợ à..." Chú Ba Cố nhìn bà ta, sau đó bước tới chỗ điện thoại ở ghế sô pha, cầm điện thoại lên định quay số.
Á.
Thím Triệu cuối cùng cũng hiểu ra, đối phương định làm thật. Ai biết đến lúc đó công an nghe ai chứ, bà ta sợ đến phát khóc.
Cơ thể bà ta mềm nhũn ra, gần như khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem: "Tôi nói, tôi nói, cậu đừng kiện."
Chú Ba Cố: ?
Bàn tay trắng nõn của anh nắm chặt lại, trong lòng bị ngọn lửa khổng lồ thiêu đốt, thật sự có uẩn khúc?
...
Anh quay lại, nhìn bà ta: "Nói đi."
Thím Triệu: ...
Bà ta gần như lắp bắp mới nói, trước khi 'sự cố công viên này' xảy ra, quả thực có người đến tìm bà ta, nhưng bà ta vẫn giải thích: "Cô gái đó lúc đầu cũng không phải đến tìm tôi, là đến tìm thím Tăng."
"Tôi thấy cô ta còn lén lén lút lút đưa cái gì đó cho thím Tăng, đúng, tôi đã thấy thím Tăng không phải người tốt rồi."
Bà ta nói xong lại bảo: "Tam gia cậu cũng biết, con bé Hoan Hoan không thích tôi, nó thù dai, nó chỉ thích thím Tăng kia, tôi chẳng lẽ còn không đáng tin bằng người ngoài sao?"
Bà ta nói năng lộn xộn, chỉ nói được một tin tức quan trọng hữu dụng ở cuối cùng, "Sau đó, Hoan Hoan nói muốn đuổi một bảo mẫu, tôi liền muốn để thím Tăng đi, vừa khéo cô gái trước kia tìm thím Tăng lại đến tìm tôi, hôm đó cô ta đưa cho tôi một gói thuốc xổ, bảo tôi bỏ vào cơm của thím Tăng, như vậy là có thể đuổi bà ấy đi rồi."
"Sau đó, sau đó thì xảy ra chuyện này."
Giọng chú Ba Cố bình tĩnh: "Chỉ thế thôi?"
"Tại sao bà lại đồng ý? Ở Cục Công an, tại sao không nói những điều này?"
Trong lòng thím Triệu sợ hãi, bà ta muốn nói không còn gì nữa, nhưng bà ta bị đưa đến phòng khách hỏi chuyện riêng hơn hai tiếng đồng hồ rồi, lại chẳng có ai vào, bà ta sợ chết khiếp.
Bà ta đành phải nói: "Đối, đối phương hứa xong việc sẽ cho tôi 500 đồng, đây là gần 2 năm tiền lương của tôi đấy, lại đuổi được người đáng ghét đi, là cậu thì cậu cũng sẽ đồng ý thôi."
Sau đó bà ta còn bổ sung một câu, nói bọn buôn người chắc chắn là do thím Tăng dẫn đến.
Chú Ba Cố lại hỏi bà ta có biết cô gái kia tên gì không? Bà ta lắc đầu, toàn nói thím Tăng mới quen đối phương.
Chú Ba Cố bảo bà ta ở yên đó đừng chạy lung tung, nhưng vẫn định gọi điện cho Đỗ Lâm nói manh mối mới, nhưng gọi đi đều là máy bận.
Chú Ba Cố phải đi bệnh viện một chuyến, nếu thím Triệu nói là thật, vậy chứng tỏ thím Tăng nói dối, hoặc là có tin tức giấu giếm chưa nói.
Diệp Hoan bên này vừa về đến nhà, liền nhìn thấy chú Ba đang vội vã định ra ngoài.
Diệp Hoan gọi anh lại, "Chú Ba, định ra ngoài ạ?"
Thế này thì lạ thật, chú Ba mỗi lần gặp cô, đều phải dính lấy gọi hai tiếng 'Hoan Hoan bảo bối', lần này trực tiếp coi như không thấy cô?
Ngặt nỗi bé Ninh Ôn vừa nhìn thấy anh liền giơ tay đòi bế.
Chú Ba đưa tay đón lấy bé Ninh Ôn, lần này mới nở nụ cười quen thuộc với cô: "Hoan Hoan bảo bối về rồi à? Em gái đi cùng con sao?"
Diệp Hoan gật đầu.
Phía sau em gái Cố đeo túi lớn túi nhỏ đi theo, cô vừa nhìn thấy chú Ba liền hỏi: "Sao trong nhà trống huếch thế này?"
Chú Ba liền cười: "Đều ra ngoài rồi mà, ba con chắc là đến Cục Công an rồi."
Nói xong, anh lại hỏi Diệp Hoan: "Hoan Hoan bảo bối, chú định đi bệnh viện một chuyến thăm bảo mẫu kia của con, con thực sự rất thích hai bảo mẫu đó sao?"
Diệp Hoan: ?
Cô nghĩ nghĩ rồi nói: "Thím Triệu con đã muốn đuổi bà ấy từ lâu rồi, từ lần đầu tiên bà ấy nói An An nhà con là đồ ngốc."
"Thím Tăng thì, con rất thích cơm bà ấy nấu, lần này lại ra sức cứu người." Ngừng một chút, cô lại nói: "Nhưng lần này An An Ôn Ôn xảy ra chuyện, con cũng sợ rồi."
Chú Ba đăm chiêu: "Biết rồi, thích thì giữ lại, chú đi bệnh viện một chuyến trước đã."
Diệp Hoan đưa Ôn Ôn An An về nhà, vừa an bài xong liền định gọi bảo mẫu thím Triệu đến hỏi chuyện.
Cô cảm thấy thím Triệu kỳ kỳ quái quái, lần này An An Ôn Ôn xảy ra chuyện lớn như vậy, đối phương là bảo mẫu, không phải nên sớm đến bệnh viện nói rõ tình hình sao?
Khá lắm, nói sợ cô trách mắng nên ngay cả bệnh viện cũng không đến.
"Thím Triệu."
Diệp Hoan gọi mấy tiếng cũng không tìm thấy người.
Diệp Hoan nhíu mày, thím Triệu này cô không định giữ nữa, người này ỷ là họ hàng của nhị phòng làm việc không nghiêm túc.
Từ lần đầu tiên thím Triệu nói 'An An là đồ ngốc', cô đã không thích đối phương rồi.
"Chị dâu, chị nghỉ ngơi một chút trước đi, em thấy mẹ ở nhà, chị muốn ăn gì, em làm cho."
Diệp Hoan liền nói tùy ý.
Cô còn chưa định nghỉ ngơi, phải đi gọi điện thoại cho chồng trước đã.
Chỉ là kỳ lạ, cô gọi mấy lần, điện thoại bên chồng đều không gọi được, đều là trạng thái máy bận.
Diệp Hoan liền bế An An và Ôn Ôn về phòng, trải thảm xuống đất, đặt anh em nó lên thảm, lại ném chuông gió, tượng mười hai con giáp, ngựa gỗ, còn có các loại bóng màu sắc lên cho hai anh em chơi.
"Mẹ, mẹ, muốn bế bế."
Con gái nhỏ cả ngày chỉ muốn cô bế.
Diệp Hoan bế bé lên hôn một cái, lại đặt bé bên cạnh anh trai, kiên nhẫn nói: "Ôn Ôn ngoan, con thi với anh trai xem ai ném được nhiều hơn trước, lát nữa mẹ sẽ thưởng cho người đó."
Diệp Hoan đặt hai cái xô nhỏ đựng bóng năm màu cách thảm hai mét, để hai đứa nhỏ luyện tập độ chính xác khi ném.
Cô còn để phần thưởng của mỗi đứa sang một bên, của em gái là dây buộc tóc màu đỏ và búp bê tây nhỏ màu hồng mà bé thích nhất.
Của anh trai là xe đồ chơi.
Kết quả em gái thì chơi vui vẻ, anh trai lại nhìn cô một cái, sau đó kiêu ngạo quay người đi chỗ khác.
Diệp Hoan: ?
Cô nhìn mà buồn cười không thôi, lại dặn dò anh trai chăm sóc em gái cho tốt, cô đi lấy giấy bút ra, theo trí nhớ đọc kịch bản của mình, đánh dấu vài chỗ có thể có vàng.
Đầu cô còn hơi đau, ngực cũng ngứa ngáy, được rồi, bản vẽ còn chưa đánh dấu xong cô đã bỏ cuộc.
Sau đó cô lại đi gọi điện thoại cho chồng.
Kết quả, vẫn máy bận.
Diệp Hoan: "Người này đang làm gì thế nhỉ?"
Nam Thành
Cố Diệp Lâm đang làm gì?
Anh đang gọi điện thoại cho Đỗ Lâm.
Với Đỗ Lâm, thái độ của Cố Diệp Lâm rõ ràng hơn nhiều, anh bắt máy lên đầu tiên liền nói: "Vụ việc lần này, cậu là công an, hẳn là biết phán đoán hơn tôi, đây không thuộc loại côn đồ chém người đơn giản trên phố, cũng như cái gì mà bọn buôn người thấy cặp song sinh nhà tôi xinh xắn thì đến cướp.
Cậu cũng biết, bất cứ ai làm việc đều có động cơ, vậy động cơ chém người của đám côn đồ là gì? Chẳng lẽ là nhìn người nhà họ Cố tôi không thuận mắt nên đến chém à?"
Điểm này Đỗ Lâm tán đồng, anh đáp: "Theo lời khai của tên côn đồ họ Trương kia, là nói bọn họ nhận tiền để làm việc này, đối phương nhét tiền và thư vào phòng bọn họ ở, cho nên bọn họ vì tiền mới đến dạy dỗ người ta một chút."
Đúng, côn đồ còn không thừa nhận bọn họ giết người đâu, vì cũng chưa có ai bị thương nặng (chết), ý của bọn họ chính là đến dạy dỗ Cố lão gia một chút.
Mà những tội danh này đều bị Triệu Nhị Cẩu nhận hết, Triệu Nhị Cẩu nói số tiền này là hắn đi nhét, bên phía bọn buôn người, cũng là hắn truyền tin.
"Còn về động cơ ấy à, Triệu Nhị Cẩu cũng nói rồi, năm đó đêm cậu và Hoan Hoan kết hôn, hắn vốn dĩ là đi uống rượu mừng, kết quả lại bị cậu lấy tội danh 'trộm cắp' tống vào tù giam mấy năm, hắn cố tình báo thù.
Còn việc bán cặp song sinh đi, thì nói là có thể trả thù cậu và Hoan Hoan một cách tốt nhất."
Cố Diệp Lâm: ...
Cái logic này mẹ nó thế mà lại hoàn chỉnh: Có động cơ giết người, có nhân chứng, có vật chứng.
Kẻ chủ mưu người ta còn chủ động thừa nhận tội danh, vậy cậu phán đi, cùng lắm phán mấy chục năm tù có thời hạn.
Triệu Nhị Cẩu dù sao cũng là một cái mạng nát, hắn ở bên ngoài còn không đủ ăn, vào tù còn phải lo cơm cho hắn, tốt biết bao.
Dịu lại một chút, Đỗ Lâm liền nói: "Bây giờ đến đây, vụ án này coi như đã có thể chuẩn bị kết án rồi, kẻ chủ mưu người ta đều chuẩn bị chịu trách nhiệm hình sự rồi, hiện tại là nhà họ Cố các cậu không tin vào phán quyết này."
"Nhưng kết quả cũng tốt hơn các cậu tưởng tượng một chút, vì nhiều đơn vị gây sức ép cho Cục trưởng Dương, ngay cả đài truyền hình tỉnh cũng muốn đến phỏng vấn, cho nên sự việc này được định tính trong phạm vi 'mua hung giết người chưa đạt', 'mưu sát chưa đạt', 'bắt cóc phụ nữ trẻ em chưa đạt', thuộc loại tình tiết đặc biệt nghiêm trọng, cho nên lần này tất cả côn đồ tham gia chém giết, cũng như toàn bộ bọn buôn người đều bị phạt nặng từ 10 năm trở lên."
Đỗ Lâm còn thêm một câu: "Đối với kẻ chủ mưu trong vụ việc lần này, nếu chúng tôi tra ra hắn còn có vụ án khác, sẽ phán chung thân hoặc trực tiếp tử hình, phải xem tình hình phạm tội của đối phương để phán." [Chú thích 1]
——————
(v04 cập nhật)
Cố Diệp Lâm thực sự im lặng một hồi lâu, cuối cùng bày tỏ mấy quan điểm:
[1. Bảo mẫu phải thẩm vấn kỹ, mọi người đều bỏ qua rồi.
2. Bất kể những tên tội phạm này có lý do gì, loại người này thả ra ngoài chính là tai họa. Hoan Hoan và các con tôi lần này may mắn, vậy người tiếp theo thì sao?
Gần đây án hiếp dâm nhiều, mọi người vốn dĩ buổi tối đều không dám ra đường. Cộng thêm loại sự cố an toàn trọng đại này, mọi người ban ngày còn dám ra đường không?
Bọn chúng mạng hèn, chưa bao giờ coi mạng người khác ra gì. Đã bọn chúng không muốn sống, vậy thì thành toàn cho bọn chúng là được. Cậu chi bằng điều tra cho kỹ, trả lại hoàn toàn cho Lâm Thành một môi trường an ninh tốt.
3. Còn về người đứng sau: Chúng ta đều biết người đứng sau chưa lộ diện, phải thẩm vấn lại Chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng Trịnh Gia Đống, tôi gửi cho cậu ít tài liệu, cậu đi điều tra lại ông ta, sẽ có không ít thu hoạch.
4. Đây thuộc về sự cố an toàn trọng đại: Tôi muốn những kẻ này đều đừng hòng ra ngoài nữa, phải phán nặng, phán nghiêm.
Một tội không đủ, vậy thêm tội lưu manh, tội trộm cắp, tội trộm cắp công quỹ vân vân thì sao? Một tên tội phạm không coi mạng người ra gì, trên người sao có thể sạch sẽ được?
Bọn chúng bây giờ chém vợ con tôi, lần sau không chừng chính là vợ con cậu.
Lần này là ở công viên, lần sau sẽ là ở trường học.
Chuyện này ảnh hưởng quá tồi tệ: Bất kể là ở trường học, hay là ở công viên, loại nguy hại đối với xã hội và nguy hiểm nhân thân này đều khá lớn.
Căn cứ Điều 232 "Luật Hình sự Hoa Quốc", tội cố ý giết người, xử tử hình, tù chung thân hoặc tù có thời hạn trên mười năm; tình tiết nhẹ hơn, xử tù có thời hạn từ ba năm đến mười năm. [Chú thích 2]
5. Vụ việc này có khả năng là tội phạm hình sự xã hội đen: Cậu biết xã hội đen tối đa có thể phán bao nhiêu năm, là căn cứ vào tình hình cụ thể mà định, nếu tình tiết phạm tội vô cùng tồi tệ, cao nhất có thể phán tử hình. [Chú thích 3]
Các cậu nói đó là côn đồ, vậy tôi có thể nói bọn chúng là tổ chức xã hội đen phạm pháp lâu dài, cậu nói có phải không?
Vậy chỉ dựa vào một cái miệng của tôi nói không rõ, vậy có phải cần bằng chứng không?]
Đỗ Lâm: ...
Đỗ Lâm thấy Thư ký Cố càng nói, mồ hôi lạnh trên trán anh càng nhiều.
Anh thực sự đều bị tư duy theo quán tính ảnh hưởng, không nghĩ theo hướng này. Vậy bây giờ những người này bị khép vào tội 'băng nhóm tội phạm gây án, làm chuyện phạm pháp, buôn ma túy' vân vân thì sao?
Nếu thật sự là băng đảng làm loạn, vậy an ninh Lâm Thành mới là tiêu tùng...
Cố Diệp Lâm dịu lại một chút lại nói: "Kinh tế Lâm Thành phát triển mới được mấy năm, tôi tin Huyện trưởng Thẩm đã đến rồi nhỉ. Nếu các lãnh đạo huyện thông minh thì sẽ không để an ninh Lâm Thành loạn. Nếu loạn thật, có ảnh hưởng đến việc các đơn vị khác đến hợp tác với nhà máy quốc doanh Lâm Thành không?
Đây đã không còn là vụ án đơn lẻ của nhà họ Cố, mà đã nâng lên tầm môi trường đầu tư kinh tế của cả Lâm Thành rồi."
Điều này chẳng khác nào nói thẳng ra, thanh niên đi điều tra đi, lãnh đạo cấp trên ủng hộ đấy.
"Tôi nghĩ trước đã."
Đỗ Lâm sờ sờ lưng áo ướt đẫm, anh thực sự càng nghe càng kinh hãi.
Đúng là, ai rảnh rỗi đi gây khó dễ với loại người này, quả thực là tìm chết.
Cố Diệp Lâm cũng không đợi anh nghĩ bao lâu, liền tiếp tục nói: "Tính chất nguy hại cá nhân + ảnh hưởng tồi tệ an toàn công cộng = môi trường hợp tác kinh tế toàn Lâm Thành. Cái nào nặng cái nào nhẹ lãnh đạo đều phân biệt rõ, cậu cứ việc đi điều tra."
Đỗ Lâm vẩy vẩy mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay, lúc này mới nói: "Yên tâm, Hoan Hoan cũng là em gái tôi, cho dù là vụ án của người thường tôi cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua một tên tội phạm nào, huống hồ lần này còn liên quan đến Hoan Hoan? Lúc đầu là cả vụ án rơi vào vòng lặp quỷ dị, bây giờ có phương hướng rồi, tôi lập tức đi thử xem."
Thực ra những điều Cố Diệp Lâm nói, công an lúc đầu chưa từng điều tra sao? Sao có thể?
Góc độ phá án của các đồng chí công an vượt xa tưởng tượng, Đỗ Lâm nghĩ bọn họ không tìm thấy đột phá khẩu, hay là không đen tối như Thư ký Cố, dám nghĩ như thế này? Còn dám mở rộng tư duy như thế.
Thật sự không chơi chết cậu không bỏ qua, loại người này ai dám đắc tội anh chứ?
Chưa hết đâu, Cố Diệp Lâm đợi anh tiêu hóa xong, anh còn đưa ra một yêu cầu: "Tôi có một yêu cầu: Tôi muốn bọn chúng lặp lại nỗi đau mà Hoan Hoan và bọn trẻ phải chịu, tất cả mọi người đều phải nếm thử một lần."
Đỗ Lâm quả thực đầu to như cái đấu: "Thư ký Cố xin cậu hiểu cho công việc của tôi, người cũng đã bắt rồi."
Cố Diệp Lâm: "Tôi biết."
"Cậu chỉ cần nhốt bọn chúng trước mặt những tên tội phạm cùng hung cực ác hai ngày là được, bọn chúng không phải thích ngược sát sao? Để bọn chúng cũng nếm thử một lần."
Đỗ Lâm cảm thán: "May mà cậu không ở Lâm Thành đấy."
Kết quả Cố Diệp Lâm ném một quả bom tới: "Phải, tôi không ở Lâm Thành, lúc tôi ở đó tôi sẽ đích thân vào ở một chút, hội ngộ bọn chúng."
Đỗ Lâm: ?
Cậu không cần tiền đồ nữa à? Người này điên rồi.
Cố Diệp Lâm cuối cùng khi cúp điện thoại, còn bay tới một câu: "Đỗ Lâm, cậu biết đấy, có một số thủ đoạn không dùng bọn chúng sẽ không nói đâu. Đã bọn chúng muốn mạng vợ con tôi, vậy lúc đến hẳn là đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, bọn chúng đến rồi thì đừng hòng đi nữa."
Đỗ Lâm có thể nói gì?
Anh chỉ nói so độ điên, Thư ký Cố bình thường nho nhã lịch sự khi điên lên không phải là người. Dù sao anh cũng không làm chủ được việc này, anh chỉ việc phản hồi ý kiến của đối phương cho Cục trưởng Dương, cuối cùng còn bày tỏ anh muốn thẩm vấn lại vài nhân chứng quan trọng.
Đỗ Lâm đều đã chuẩn bị tinh thần Cục trưởng Dương sẽ không đồng ý, kết quả, Cục trưởng Dương phất tay một cái, bảo anh đi làm hết, chỉ nói tất cả yêu cầu hợp lý của người nhà đều có thể đáp ứng thỏa đáng.
Đỗ Lâm: ?
Đỗ Lâm bên này vừa ra khỏi Cục Công an đi điều tra chứng cứ, kết quả, đã có người đến tìm anh trước, nói 'vụ án chém người công viên Đông Nhai' lại có manh mối mới rồi.
Đỗ Lâm: ? Hình như có chút thuận lợi quá mức.
Nhà họ Cố
Diệp Hoan gọi mấy lần điện thoại đều máy bận, cô liền từ bỏ liên lạc với chồng, mà bảo em gái đi tìm bảo mẫu đến hỏi chuyện.
Ngoài ra, cô cũng đang suy tư kẻ đứng sau mưu sát người nhà họ Cố lần này là ai?
Chẳng lẽ là nhân vật phản diện đối đầu của nam chính nhỏ?
Sau đó cô lại lắc đầu, con trai cô bây giờ còn nhỏ thế này, nói không chừng tên phản diện kia bây giờ cũng là một nhóc tỳ, sao có thể chứ?
Cô nghĩ nửa ngày không ra người nào, lại không hài lòng với kết quả phán quyết có thể xảy ra mà anh Đỗ nói, nhưng cô có cách nào đâu?
Mưu sát người, không chết người, cho nên không phán được tử hình.
Cô ngồi trên giường, hai tay chống bên mép giường, hai chân hơi buông thõng, nhắm mắt suy nghĩ các loại khả năng.
Cố Ninh An ngồi trên thảm chơi ném bóng cùng em gái một lúc, lại quay đầu nhìn mẹ ruột một cái, mẹ cậu không vui.
Thực ra cậu cũng không vui.
Cố Ninh An thầm nghĩ: Những thứ rác rưởi này bây giờ chạy, tương lai cũng không chạy thoát, bây giờ chết còn coi như bọn chúng may mắn.
"Chị dâu."
Một lát sau, bảo mẫu thím Triệu bị đưa về.
Lúc em gái Cố đi tìm bà ta, bà ta còn đang kể khổ với thím Hai nữa cơ.
Thím Hai cái đồ chày gỗ kia, còn muốn nói đỡ cho đối phương, em gái Cố cầm một cây gậy chắn ngang, thím Hai liền trừng mắt nhìn cô, sau đó chửi đổng bỏ đi.
Bà ta cũng muốn qua đây, nhưng ngặt nỗi em gái Cố quá hung dữ, người nhà họ Cố quá cưng chiều Diệp Hoan, bà ta cũng không dám chạm vào đen đủi lúc này.
Nhưng rốt cuộc vẫn nghĩ không thể để Diệp Hoan đuổi việc thím Triệu.
Diệp Hoan vừa mở mắt ra, liền nhìn thấy thím Triệu đứng trước mặt, hai tay nắm chặt bất an.
Cô vừa mở mắt, thím Triệu lần này ngược lại xin lỗi trước: "Hoan Hoan, lần này hại cặp song sinh bị thương tôi thật sự không cố ý."
Diệp Hoan nói không trách bà ta.
Thím Triệu vừa định vui mừng, liền nghe Diệp Hoan hỏi: "Tôi chỉ thấy lạ, trước khi các người đi công viên Đông Nhai đã xảy ra chuyện gì? Còn nữa, lúc An An Ôn Ôn bị đưa đi, bà thật sự ngất sao?"
Thím Triệu vẫn dùng cách nói ở Cục Công an, chính là bà ta ngất rồi. Nếu bà ta không ngất, nhất định sẽ liều mạng bảo vệ cặp song sinh.
Bà ta nói xong, còn bảo những tên buôn người kia có thể là do thím Tăng dẫn đến.
Diệp Hoan hỏi: "Bà có bằng chứng không?"
Thím Triệu cứ ấp a ấp úng, nửa ngày không nói nên lời.
Ngay lúc thím Triệu 'tôi tôi tôi' nửa ngày, bên ngoài vang lên mấy tiếng 'cộp cộp cộp', là người nhà họ Cố ra ngoài đã về.
Chú Ba là người vào phòng đầu tiên, anh nhìn thím Triệu, lại nói với Diệp Hoan: "Hoan Hoan bảo bối, chú đi bệnh viện hỏi thím Tăng rồi, bà ấy nói hết rồi."
Diệp Hoan chớp chớp mắt, hỏi: "Cái gì?"
Thím Tăng còn có gì chưa nói sao?
Chú Ba kéo một cái ghế qua ngồi xuống, anh còn ra hiệu cho em gái Cố bế cặp song sinh ra ngoài.
Kết quả Cố Ninh An nắm lấy tay anh, cứ không chịu đi.
Bé Ninh Ôn chính là vũ khí sát thương lớn của anh trai, vô cùng hiểu anh trai muốn gì, dù sao bé cũng vẫn muốn chơi bóng ở đây mà.
Thế là hai anh em hôm nay ăn ý vô cùng, bất kể ai đến bế chúng, bé Ninh Ôn đều gào mồm lên khóc oa oa.
Chú Ba: ...
Được rồi, cứ nói thế này đi.
Anh nghĩ nghĩ, mới dùng lời lẽ ngắn gọn nói ra: "Thím Tăng đầu tiên là xin lỗi con: Bà ấy nói: 'Từng có người đến tìm bà ấy, bảo bà ấy bỏ thuốc ảnh hưởng đến sự phát triển vào đồ ăn cho trẻ con trong nhà, bà ấy không bỏ, cũng từ chối đối phương rồi.
Vốn dĩ chuyện này bà ấy nên nói với con, nhưng đối phương dùng sự an toàn của con gái uy hiếp bà ấy, bà ấy liền không dám nói nữa."
Diệp Hoan thực sự bỗng nhiên đứng bật dậy, kinh ngạc đến há hốc mồm: "Bỏ bỏ thuốc?"
Chú Ba nặng nề gật đầu.
Cho nên đây tuyệt đối là sự việc thuộc loại có dự mưu.
Thím Tăng không dám nói, cũng áy náy, có lẽ lúc bị bọn buôn người chém bà ấy cũng thực sự muốn đồng quy vu tận với đối phương, bởi vì bà ấy hiểu Diệp Hoan.
Nếu thím Tăng thực sự vì bảo vệ cặp song sinh mà chết, thì con gái bà ấy, Diệp Hoan tuyệt đối sẽ không bỏ mặc.
Bà ấy mạng hèn, có thể dùng mạng đổi lấy một tiền đồ tốt cho con gái, nói ra bà ấy vẫn lời.
Diệp Hoan phải mất một lúc lâu mới bình ổn cảm xúc, mới hỏi: "Sau sau đó thì sao?"
"Sau đó bà ấy từ chối giúp đỡ đối phương, có thể đối phương cố ý trả thù, hôm đi công viên bà ấy cứ bị tiêu chảy suốt."
Dịu lại một chút, chú Ba mới nói một điểm mấu chốt khác: "Thím Tăng còn nói 'Mấy ngày trước đối phương còn đưa cho bà ấy một khoản tiền, nói bảo bà ấy phối hợp với đối phương đưa bọn trẻ đến chỗ nào đó ở công viên, sau đó sẽ cho một khoản tiền lớn, bà ấy từ chối rồi.'
Chỉ là không ngờ cuối cùng vẫn xảy ra chuyện.
Diệp Hoan gần như nắm chặt nắm đấm, tức đến nghiến răng: "Là ai?"
Chú Ba Cố lắc đầu, anh còn nói: "Thím Tăng nói, bà ấy cũng không quen đối phương, nhưng bà ấy nhớ dáng vẻ đối phương chúng ta còn vẽ lại, ngoài ra, bà ấy nói con quen đối phương."
Diệp Hoan người đều ngây ra, cô quen đối phương?
Chú Ba từ từ gật đầu, nói: "Bà ấy nói, là người từng gửi cho con một bức thư, chính là cô gái đó."
"Chu Ngụy Hồng?"
Giọng Diệp Hoan vừa dứt, trong phòng liền vang lên một tiếng 'á' lớn, thím Triệu một tay che miệng, lẩm bẩm: "Sao có thể?"
Cộp cộp cộp.
Ngay lúc trong phòng nói chuyện đến đây, Đỗ Lâm và một đồng chí khác của Cục Công an ở bên ngoài bước vào, nhắm thẳng vào thím Triệu nói: "Bà là Triệu Tú Tú đúng không, bà đã bị bắt, bà bị cáo buộc tội trộm cắp, tội hỗ trợ bắt cóc trẻ em, theo chúng tôi về Cục Công an lấy lời khai trước đã."
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh, Ta Trả Lại Thương Đau Cho Phu Quân Chiến Thần