Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 33: (v33 canh)

Chương 35: (v4 canh)

(v01 canh)

Những cây trồng kinh tế này của Nam Thành, lúc đó là dựa vào thổ nhưỡng và địa hình để trồng trọt, một số cây trồng được phân phối xuống công xã, chắc chắn là không giống với mẫu vật được nuôi cấy bên viện nghiên cứu, chất lượng này không đồng đều, hiệu quả và tính thẩm mỹ cũng khác biệt rất lớn.

Người phụ trách xưởng dược phẩm quốc doanh đến hợp tác đã bày tỏ rằng chất lượng phải được đảm bảo, dược liệu kém sẽ không thu mua.

Phía chính quyền huyện họp bàn thảo luận với người phụ trách xưởng dược phẩm, lại nghiên cứu hồi lâu, cuối cùng đạt được hai ý hướng hợp tác, một là thành lập phân xưởng dược phẩm ở bên này, hai là: Nam Thành trở thành nhà cung cấp cho xưởng dược phẩm, tức là khâu xử lý dược liệu ban đầu, phơi nắng, bào chế... có thể xử lý ngay tại Nam Thành, sau đó mới vận chuyển về xưởng dược phẩm ở trụ sở chính.

Còn về việc thành lập phân xưởng dược phẩm tại Nam Thành, thì còn phải xem tình hình cung ứng dược liệu giai đoạn sau của Nam Thành, tình hình xử lý dược liệu, và cả chất lượng dược liệu, cân nhắc nhiều yếu tố tổng hợp thấy phù hợp thì mới đầu tư xây dựng phân xưởng.

Theo lý mà nói, Huyện trưởng Nam Thành mới là người chủ quản kinh tế, những việc này đều nên do thư ký Huyện trưởng đi xử lý, nhưng ngặt nỗi đối phương không giải quyết được những nhà xưởng nghe danh mà đến này.

Cho nên cuối cùng việc đầu tư xây dựng, quy hoạch các xưởng quốc doanh ở Nam Thành, cũng như các quy tắc chi tiết về thu mua dược liệu giai đoạn sau, hợp tác... của toàn bộ Nam Thành, đều do Cố Diệp Lâm tham gia hoàn thành từ đầu đến cuối.

Cố Diệp Lâm với tư cách là người phụ trách chính trong đó, bận rộn suốt cả quá trình xong xuôi thì đã là cuối tháng Năm rồi, trong khoảng thời gian đó anh bận đến mức chỉ kịp gọi cho Diệp Hoan hai cuộc điện thoại rồi không liên lạc được với người nữa.

Nam Thành cuối tháng Năm là thời điểm đẹp nhất, xứng danh là thành phố hoa, ngồi ngay trong văn phòng cũng có thể ngửi thấy hương hoa bên ngoài.

Giờ nghỉ trưa, trợ lý đi vào đưa cho Cố Diệp Lâm mấy tập tài liệu, còn thuận tiện mang vào mấy cái bưu kiện.

"Cố bí thư, đây là bưu kiện do phòng thu phát gửi tới."

Cố Diệp Lâm đầu cũng không ngẩng lên, bảo đối phương để lên bàn, đợi trợ lý đi ra ngoài, anh ngẩng đầu nhìn lên: Trên bàn tổng cộng có bốn món đồ, một bưu kiện nhỏ, hai tập tài liệu và một bưu kiện lớn, còn có một bức thư.

Cố Diệp Lâm mở ra xem, thư và hai tập tài liệu là do biểu ca Chu Ái Quân gửi tới, anh thuận tay bóc ra xem, chỉ vừa nhìn nội dung mày anh đã nhíu lại.

Nội dung trong thư rất đơn giản, đầu tiên là biểu ca Chu Ái Quân bàn giao sơ qua thông tin, đại ý là hai tập tài liệu kia là hai phần tư liệu anh nhờ điều tra.

Ngoài ra còn đính kèm một bức thư cũ, bên trên chỉ có một câu: "Muốn biết tin tức về cha cậu, hãy đến Đoàn văn công thành phố số xx158."

Anh nhìn chữ ký phía sau là Hứa Thanh Lâm.

Cố Diệp Lâm biết biểu ca anh sẽ không vô duyên vô cớ kẹp một bức thư cũ như vậy vào trong, vừa định gọi điện thoại cho biểu ca, điện thoại trong văn phòng đã vang lên.

Trong điện thoại là giọng nói luôn gợi đòn của Chu Ái Quân, "Cậu nhận được đồ tôi gửi chưa?"

Cố Diệp Lâm ừ một tiếng, đối phương liền vô cùng tự hào bày tỏ anh ấy đã tính toán kỹ rồi mới gọi điện cho anh.

Tay cầm bút của Cố Diệp Lâm hơi khựng lại, mới hỏi: "Anh đặc biệt gửi bức thư đó tới là có ẩn tình gì sao?"

Chu Ái Quân nghẹn lời, cậu không đi làm công an hình sự thật là lãng phí.

Tuy nhiên nhớ tới chuyện mình định nói, Chu Ái Quân dịu giọng, soạn sẵn bản thảo trong lòng rồi mới nói: 'Cái gì cũng không qua mắt được cậu, tôi đặc biệt gửi cho cậu, cậu đoán xem bức thư này lúc đầu là gửi cho ai?"

Cố Diệp Lâm cảm thấy khô miệng, anh uống ngụm nước thấm giọng nói khô khốc rồi mới bảo: "Anh có thể đặc biệt bỏ vào, không phải người nhà tôi, thì chính là Hoan Hoan..."

Hai chữ 'Hoan Hoan' vừa thốt ra, Cố Diệp Lâm mới sững sờ, lưng thẳng lên một chút, nhíu mày hỏi: "Thật sự là Hoan Hoan?"

Chu Ái Quân nghe anh nói vậy, cũng khá bất ngờ, "Đúng vậy, bức thư đó chính là gửi cho Hoan Hoan nhà cậu, nhưng sau đó tôi lần theo địa chỉ kia đi tìm người, đến cái lông cũng chẳng thấy."

"Quả thực như tin tức cậu đưa cho tôi, tên Hứa Thanh Lâm kia đã sớm nghỉ việc ở Đoàn văn công thành phố rồi, tin tức ngoài mặt có thể thấy là đối phương đã sớm ra nước ngoài. Hắn ta vào lúc đó gửi thư cho Hoan Hoan, có khả năng là có bí mật gì muốn nói, cũng có khả năng là muốn hẹn Hoan Hoan nhà cậu bỏ trốn..."

Khụ khụ khụ.

Chu Ái Quân cái miệng này không có chốt cửa, lời này vừa nói ra, trực tiếp khiến Cố Diệp Lâm sặc mấy ngụm nước.

Anh theo bản năng cảm thấy là không thể nào.

Nhưng lời nói phía sau của Chu Ái Quân khiến anh trầm mặc, "Tôi biết, cậu không tin đúng không, Hoan Hoan nhà cậu đối với ông đây còn có ơn cứu mạng nữa là, tôi cũng sẽ không tin, cho nên tôi mới đi điều tra sâu hơn một chút, cuối cùng đều đưa ra một kết luận: Chính là Hoan Hoan nhà cậu và hai người này đều có quen biết."

Chu Ái Quân: "Đã là Hoan Hoan có quen biết với hai người này, vậy mà Cố gia các cậu lại không biết chuyện này?"

"Nói ra thì Hoan Hoan vẫn là lớn lên dưới mí mắt Cố gia, vậy việc kết bạn của cô bé, các cậu hẳn phải nắm rõ chứ."

Diệp Hoan trước kia là tính cách gì, kiêu kỳ, làm việc tùy hứng hoàn toàn dựa theo sở thích, nhẹ dạ cả tin, còn thường xuyên bị mẹ ruột xúi giục đi đến nhà các chú các bác đòi đồ tốt.

Sở thích cá nhân duy nhất của cô ấy, có lẽ chính là yêu cái đẹp. Đương nhiên còn có một chấp niệm: Chính là muốn ở bên người trong lòng.

Bởi vì liên quan đến bản thân, Chu Ái Quân cũng không tiện nói quá nhiều.

Chu Ái Quân thấm thía nói: "Trước kia nói Hoan Hoan không hiểu chuyện, Hoan Hoan bây giờ mang theo hai đứa trẻ, cô ấy làm việc cũng không giống như chưa từng suy nghĩ, vậy chuyện này, cô ấy có nói cho cậu biết hay không?"

"Cụ thể tình hình thế nào, cậu có rõ không?"

Cố Diệp Lâm lại uống ngụm nước, anh không trả lời câu hỏi này, thậm chí phiền muộn đến mức muốn châm điếu thuốc.

"Còn gì nữa không?"

Hồi lâu, Chu Ái Quân mới nghe thấy biểu đệ hỏi như vậy.

Chu Ái Quân cũng không biết biểu đệ rốt cuộc có biết hay không, dù sao biểu đệ luôn là người tâm tư thâm trầm, anh ấy cũng lười đi để ý những âm mưu quỷ kế này, anh ấy vui vẻ làm một ông chủ phủi tay.

Tuy nhiên anh ấy vẫn nhắc nhở một câu: "Nếu cô ấy chưa nói chuyện này cho cậu, vậy cậu phải hỏi cho rõ là tình hình gì."

"Nghĩ xem bây giờ là thời đại nào, thời đại này mà còn có thể ra nước ngoài, bản thân đã không phải là nhân vật đơn giản."

Cậu không ra khỏi cửa không phạm chuyện gì, sau lưng luôn có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm cậu, cảm giác này thế nào?

Nghĩ thôi cũng thấy rợn tóc gáy rồi.

Chu Ái Quân còn bổ sung một câu: "Đặc biệt là hiện tại cậu có hai đứa con, còn có một Hoan Hoan tay trói gà không chặt, nếu có người lợi dụng bọn họ, ví dụ như bắt bọn họ đi, uy hiếp dụ dỗ các cậu..."

Anh ấy dừng lại, liếm môi lại cảm thấy mình có phải bị biểu đệ ảnh hưởng rồi không, nghĩ sự việc cũng thích phức tạp như vậy.

Có thể đánh trận, có thể hoàn thành nhiệm vụ nguy hiểm, sĩ quan quân đội có ai là đơn giản?

Chu Ái Quân không thể không lấy lòng tiểu nhân để suy nghĩ chuyện này.

Chu Ái Quân: "Cứ như Cố gia các cậu, quả thực là tình trạng sủng ái Hoan Hoan đến mất não, cậu nói xem, đến lúc đó bắt các cậu đánh đổi cái gì mới cứu được người, cậu đồng ý hay không đồng ý?"

Anh ấy nói đến đây, liền vội vàng 'phủi phui' mấy tiếng, cuối cùng xấu hổ nói: "Tôi chỉ nhắc nhở cậu một câu, đừng để thông minh quá bị thông minh hại, tôi cứ cảm thấy nhà các cậu cưng chiều cô ấy có chút bệnh hoạn rồi, cứ như búp bê sứ vậy."

"Cậu nhìn búp bê sứ Hoan Hoan này của cậu xem." Chu Ái Quân cứ cảm thấy mình nói thế nào cũng không đúng, cuối cùng dứt khoát vò đầu bứt tai một cách phiền muộn, mới nói: "Đúng, cô ấy cứu tôi một mạng, tôi lúc nào cũng sẵn sàng trả mạng cho cô ấy. Nhưng trước đại sự đại phi vẫn phải chú ý."

Cố Diệp Lâm đợi anh ấy nói xong, anh day day mi tâm, hồi lâu mới nói một câu: "Trong lòng em có tính toán rồi. Phía Hoan Hoan, nếu có ra ngoài, anh cho người bảo vệ một chút."

"Yên tâm." Chu Ái Quân thề thốt nói: "Người tôi đều ở Lâm Thành, còn có thể để cô ấy bị thương sao?"

Cho nên nói con người ấy mà, lời nói chính là đừng nói quá đầy, Chu Ái Quân vạn vạn không ngờ tới, cái tát vào mặt cuối cùng của anh ấy lại đến nhanh như vậy.

Cố Diệp Lâm cúp điện thoại xong, mở cái bưu kiện nhỏ kia ra, bên trong là hai con 'lật đật' giống hệt nhau mà anh nhờ người làm.

Cộng thêm một cái vốn có trên bàn, lập tức gom đủ 3 con lật đật nhỏ, anh đưa tay búng mấy con lật đật ra, ngón tay vừa rời đi, mấy con lật đật nhỏ lại khôi phục nguyên trạng.

Tầm mắt anh ngưng đọng trên con lật đật nhỏ mà Hoan Hoan tặng cho anh, anh lại nhớ tới hình dung của Hoan Hoan về anh: "Lửng mật, người ta gọi là 'Anh Bình Đầu', đánh bại linh cẩu, đơn đấu sư tử..." [Chú thích 1]

Khi Cố Diệp Lâm gọi điện thoại cho Diệp Hoan, Diệp Hoan đang bận.

"Anh?"

Diệp Hoan nhận được điện thoại từ Nam Thành, cũng khá bất ngờ, theo cô biết, người đàn ông này hiện tại hẳn là bận đến chân không chạm đất mới đúng.

Giọng người đàn ông lộ vẻ mệt mỏi, Diệp Hoan còn quan tâm một câu: "Anh, bận lắm sao? Cũng phải nhớ nghỉ ngơi đấy."

Trong lòng Cố Diệp Lâm ấm áp, dịu dàng nói: "Hoan Hoan cũng vậy."

Nói xong lời này, trong điện thoại lại rơi vào trầm mặc.

Diệp Hoan nghi hoặc, "Anh, hôm nay anh gọi điện cho em là có chuyện gì sao?"

Người đàn ông lần này ngược lại nói có chút việc, đầu tiên là hỏi cô hai đứa trẻ thế nào, cô ngủ có ngon không, cuối cùng mới hỏi Diệp Hoan: "Hoan Hoan, gần đây có người đặc biệt nào liên lạc với em không?"

Diệp Hoan nghĩ nghĩ lịch trình gần đây của cô, ồ, phía đạo diễn Trịnh bảo cô chuẩn bị một chút, nói là phim truyền hình đang quay đến tháng Bảy tháng Tám là cắt nối biên tập xong, đến lúc đó gửi lên xét duyệt.

Xét duyệt thuận lợi thì, 'Chủ nhiệm phụ nữ' hẳn là sẽ được chiếu vào dịp Tết Nguyên đán đầu năm sau.

'Nữ thanh niên trí thức' sẽ sớm hơn một chút, sợ là sợ hai bộ phim truyền hình cùng lên sóng, đến lúc đó phải đấu đài.

Theo lý mà nói, đều là phim của một xưởng phim quốc doanh, hẳn là phải tách ra, sợ là sợ đạo diễn Liễu muốn thay cháu gái trút giận, cố ý xếp hai bộ phim chiếu cùng lúc, muốn để Liễu Thục Nghi đang nổi tiếng dẫm đạp cô một cái.

Bởi vì nữ chính của 'Nữ thanh niên trí thức', chính là Liễu Thục Nghi.

Cô là một người mới, lấy cái gì so với đối phương?

Một cái khác, là đạo diễn Trịnh nói với cô, trước Quốc khánh năm nay, "Hồng Lâu Mộng" do mấy xưởng phim liên hợp quay muốn tuyển diễn viên, bảo cô chuẩn bị trước một chút, đến lúc đó đi tham gia thử vai cho tốt.

Ngoài ra, trong tay ông ấy có một bộ phim điện ảnh đề tài điệp chiến, hỏi cô có hứng thú đi tham gia thử vai hay không, bởi vì trước đây cô không có tác phẩm, lần này, đối phương giao cho cô là vai phụ không phải vai chính. Thời gian cũng vào cuối năm, nói cho cô thời gian suy nghĩ.

Đây là người bên xưởng phim liên lạc với cô.

Còn nói người liên lạc với cô ở Lâm Thành, vậy thì nhiều lắm, đều là các xưởng trưởng, phó xưởng trưởng, chủ nhiệm bộ phận kinh doanh của các xưởng quốc doanh lớn đang xếp hàng chờ cô chèn quảng cáo, cô bây giờ cũng là mỗi ngày điện thoại đều bị gọi đến cháy máy.

Đặc biệt là từ sau khi mô hình tiếp thị 'Nam Thành' này nổi lên, người tìm cô càng nhiều hơn.

Diệp Hoan suy tư một lát, liền nói: "Chính là đạo diễn Trịnh, chủ nhiệm Hầu, còn có một số người phụ trách xưởng tìm em làm quảng cáo."

Cố Diệp Lâm hỏi còn có người khác không?

Diệp Hoan là thật sự không có người khác liên lạc với cô, tình hình hiện tại của Diệp Hoan đặc biệt, đám người Huyện trưởng Thẩm sợ cục cưng quý giá này của bọn họ xảy ra chuyện, gần đây còn thuê riêng vệ sĩ cho đài phát thanh của bọn họ, thuê cả bảo vệ cổng.

Diệp Hoan nghe tin này, lúc đó cứ dở khóc dở cười mãi.

"Hoan Hoan."

Giọng nói của người đàn ông truyền ra từ ống nghe điện thoại, giọng nói đó trầm thấp khàn khàn, còn mang theo từ tính, cực kỳ dễ nghe.

Anh nói: "Hoan Hoan, có bất cứ chuyện gì đều có thể nói với anh, cho dù ở xa, chuyện của em ở chỗ anh vĩnh viễn xếp ở vị trí đầu tiên."

——————

(v02 canh)

Diệp Hoan chỉ thấy lỗ tai tê tê dại dại, nơi trái tim một dòng nước ấm ập tới, cô liền nghe người đàn ông nói: "Thử học cách tin tưởng anh, anh sẽ yêu thương em và con thật tốt."

Sau khi Diệp Hoan cúp điện thoại, chỉ cảm thấy vành tai có chút không tự nhiên, người đàn ông này là đặc biệt đi học lời ngon tiếng ngọt về sao?

Cô xoa xoa má mới phát giác hôm nay người đàn ông nói chuyện có chút kỳ lạ, cô lại gọi lại một cuộc điện thoại.

Người đàn ông nghe thấy là cô còn có chút bất ngờ: "Hoan Hoan?"

"Anh, là em, em muốn hỏi anh hôm nay có phải có chuyện gì đặc biệt không?"

Người đàn ông hơi dừng lại một lát, cũng không biết nghĩ tới cái gì, dường như do dự hồi lâu mới nói: "Thật ra cũng không phải chuyện gì đặc biệt lớn, vốn định hỏi em có phải quen biết Hứa Thanh Lâm và Hà Vệ Đông hay không. Sau đó nghĩ lại, chuyện này anh giải quyết là được rồi, Hoan Hoan nhà mình chỉ cần mỗi ngày vui vẻ là tốt rồi."

Diệp Hoan: ?

Diệp Hoan quả thực báo động đỏ trong lòng, tựa như sấm sét tháng Sáu ầm ầm vang lên trên đỉnh đầu, cứu mạng, sao lại có câu hỏi chết người thế này ở đây chứ?

Sớm biết là cái này, cô thà không gọi lại hỏi còn hơn?

Cái này bảo cô trả lời thế nào?

Diệp Hoan: Trời ạ, đây một người là đối tượng mà nguyên thân trong kịch bản sau này bán một đôi con cái rồi bỏ trốn cùng, một người là kẻ ái mộ có đôi mắt giống với người trong lòng của nguyên thân.

Cô đây mới là bùn đất rơi vào đũng quần, không phải cứt cũng là cứt a. [Chú thích 2]

Diệp Hoan lập tức kẹt cứng.

Thế mà bên kia lại hỏi một câu: "Khó trả lời sao?"

Diệp Hoan: Ờ, cô là không biết trả lời thế nào?

Cô cũng không biết trong kịch bản nguyên chủ làm thế nào cùng đối phương bỏ trốn, chỉ biết trong văn nam chính thiên tài và người cha đại lão của cậu bé đều hận chết người này, bây giờ người đàn ông bỗng nhiên hỏi như vậy, có khi nào cho rằng cô và đối phương là cùng một bọn hay không?

Quỷ mới biết nguyên thân có nhược điểm gì trong tay đối phương hay không?

Diệp Hoan suy tư một lát, cảm thấy cách nói an toàn nhất, vẫn là nói không biết là ổn thỏa nhất.

Nói một lời nói dối, tương lai sẽ cần vô số lời nói dối để lấp liếm, Diệp Hoan dứt khoát thật giả đều nói một chút: "Anh, tên của hai người này em đều từng nghe qua, Hà Vệ Đông là bạn học cấp hai của em, em...,"

Diệp Hoan thật sự là xấu hổ, tại sao lại như vậy chứ?

Cô nhớ trong văn, người đàn ông biết tin tức về hai người này, đều là sau khi nguyên chủ bán con bỏ trốn cùng người ta, vị đại lão này giận điên lên mới bắt đầu điều tra tin tức, lúc này mới biết hai người này mà?

Sao bây giờ lại biết hai người này sớm như vậy, còn chạy tới hỏi cô?

Diệp Hoan thở dài, chết thì chết vậy, cô dừng một lát liền nói: "Hà Vệ Đông có đôi mắt khá giống với biểu ca, cho nên hồi cấp hai, liền liền đi lại có chút gần, sau đó người khác liền nói bọn em đang yêu đương, nhưng, nhưng mà cậu ta sau đó bị Chu Ngụy Hồng đào góc tường rồi."

"Còn, còn về Hứa Thanh Lâm này, em em em nói không rõ..."

Diệp Hoan thật sự không biết nói thế nào, ký ức của nguyên thân về Hứa Thanh Lâm này gần như là mơ hồ, bởi vì là vai phụ ít đất diễn, cô cũng không biết nguyên chủ cuối cùng làm sao lại cấu kết với hắn ta?

Câu hỏi này vừa trả lời, Diệp Hoan mới thật sự là muốn rớt áo choàng, cô nói không quen biết đối phương, vậy nếu sau này tra ra nguyên chủ và đối phương còn có giao lưu, vậy cô thỏa thỏa là xong đời.

Nếu nói quen biết đối phương, trời đất chứng giám, Diệp Hoan sau khi xuyên qua thì thật sự chỉ nhận được một bức thư, là hẹn cô đi ra phía sau Đoàn văn công thành phố gặp mặt, nhưng lúc đó cô mang theo vệ sĩ đi qua một lần.

Nhưng sau khi đến nơi, đừng nói bóng người, bóng ma cũng chưa từng thấy.

Đây đều là câu hỏi mất mạng gì vậy trời?

Diệp Hoan thật sự hận không thể thời gian quay ngược lại, sau đó chặt đứt tay cô, cho cô tay tiện, không có việc gì gọi lại làm gì? Còn chủ động đi tìm câu hỏi mất mạng rồi chủ động dâng đầu người.

Cho nên nói a, phụ nữ nên chăm chỉ lo sự nghiệp, sự nghiệp là phổi là gan của cô, lo sự nghiệp vĩnh viễn không rớt chỉ số thông minh.

Cái này, yêu đương quá rớt chỉ số thông minh rồi..., ờ, trong lòng Diệp Hoan xẹt qua ý nghĩ này, vội vàng liền dừng lại, cô làm sao đang yêu đương chứ?

Không có chuyện đó, cô chắc chắn là vì nhất thời mềm lòng, mới suýt chút nữa rơi xuống hố.

Bên kia lần này thật sự là trầm mặc rất lâu đều không lên tiếng, điện thoại nhất thời rơi vào sự yên tĩnh quỷ dị.

Diệp Hoan cũng không biết người đàn ông có tin cách nói này hay không, người đàn ông dừng lại hồi lâu mới dường như cảm thán nói: "Hóa ra thích như vậy à."

Thích cái gì?

Diệp Hoan vốn dĩ đã xấu hổ, bây giờ người đàn ông không hỏi cô nữa, cô liền hận không thể nhanh chóng cúp điện thoại, cô đây là chủ động đưa cổ qua cho đại lão chém cái lịch sử đen tối, cô mong sao người đàn ông cả đời này cũng đừng nhắc tới.

Nhưng đại lão chính là người phi thường, cô nói chuyện đầy sơ hở, cô nói nói không rõ, đối phương lại thật sự không hỏi nữa.

Lúc cúp điện thoại, giọng người ta còn dịu dàng như kẹo bông gòn mềm mại, vừa ngọt vừa mềm còn dính dính: "Hoan Hoan, lúc ra ngoài phải mang theo vệ sĩ cho tốt, bất cứ lúc nào cũng phải chú ý an toàn, anh không có cách nào để em không ra khỏi cửa, chỉ mong em bất cứ lúc nào cũng bảo vệ tốt chính mình."

"Có nguy hiểm, đều phải nói trước với anh."

Diệp Hoan: ?

Trước khi cúp điện thoại cô cũng không biết nói thế nào, người đàn ông này thật đúng là thương nguyên chủ a.

Rất nhiều ngày sau đó, Diệp Hoan cũng thành thành thật thật lo sự nghiệp, cô cũng không dám lại đi đến chỗ người đàn ông chủ động dâng đầu người nữa.

Năm nay hai nhóc con đều cai sữa rồi, sữa bột một tháng cứ 5 hộp là 50 đồng, thật lòng mà nói, điều kiện nuôi dưỡng như vậy, hoàn toàn không phải gia đình bình thường có thể ăn nổi.

Trong nhà còn thuê bảo mẫu, Diệp Hoan có nghĩ tới việc cho người họ hàng bên nhà mẹ đẻ đại tẩu nhị phòng nghỉ việc, như vậy một tháng cũng có thể tiết kiệm được 20 đồng, nhưng người ta lại không làm sai chuyện gì, cô mà đuổi thật, giữ lại một người ngoài ở trong nhà làm bảo mẫu, trong nhà mới là gà bay chó sủa.

Thím hai không làm người, chú hai anh cả chị dâu người đều không tệ, ngay cả chú em chồng xuống nông thôn làm thanh niên trí thức kia cũng không quên gửi quà về cho cặp song sinh.

Thôi vậy.

Cô nên tăng thu nhập, nhà cô là long phượng thai, có hai đứa trẻ, một bảo mẫu thật sự chăm sóc không xuể.

Tục ngữ nói, nhu cầu mới là sức sản xuất đệ nhất, chút tiền ấy đối với cô mà nói cũng không phải đặc biệt khó.

Đặc biệt là sắp cải cách mở cửa rồi, chỉ cần giao dịch giữa nội địa và Hồng Kông vừa mở ra, kinh tế tư nhân vừa thả lỏng, chính là mùa xuân của cô.

Cô đến lúc đó, thì tuyệt đối sẽ không thiếu tiền nữa.

Ở kiếp trước, cô nghe một số tiền bối lớn tuổi trong nghề nói qua về tình hình quay phim ở nội địa và Hồng Kông những năm 70-80, lúc đó khi Hồng Kông và nội địa hợp tác quay phim, bên nội địa quay một ngày phim là 1 đồng, mà diễn viên bên Hồng Kông dù là vai phụ cũng là mấy trăm cả ngàn đồng một ngày.

Thật sự khác biệt đặc biệt lớn.

Nội địa là trả lương cho diễn viên theo tiền lương, bên Hồng Kông nhận là thù lao đóng phim, thật sự quay xong một bộ phim, diễn viên bên Hồng Kông đã có thể đi mua nhà mua xe rồi.

Cô đến lúc đó từ chức ở đơn vị, đi ký hợp đồng bên kia là có thể kiếm được tiền.

Nhưng vấn đề lớn nhất lớn nhất chính là bên kia loạn, cô nghe tiền bối lúc đó nói, một nam diễn viên, còn là diễn viên võ thuật đi Hồng Kông quay phim, lúc đó chính phủ Hồng Kông đều phải phái năm sáu vệ sĩ đi bảo vệ diễn viên, những vệ sĩ này còn là cảnh sát bên hải cảng.

Có thể thấy được, bên kia phải loạn thành cái dạng gì?

Hồng Kông phải năm 97 mới trao trả, nhưng trước khi trao trả thì đó quả thực là mùa xuân hưng thịnh nhất của làng giải trí Hồng Kông không ngoa. [Chú thích 3]

Diệp Hoan đối với điện ảnh Hồng Kông những năm 70-80 và điện ảnh Hollywood lúc này đang như mặt trời ban trưa, đều hướng tới không thôi, nhưng đều vì đủ loại điều kiện mà bị giới hạn ở trong nhà.

Diệp Hoan chỉ có thể đi từng bước một, xe đến trước núi ắt có đường, cô tin tưởng, người có ước mơ, lại chuẩn bị tốt tất cả mọi thứ, thì thần phật cũng phải mở đường cho cô.

...

"Mẹ, mẹ."

Buổi tối rửa tay sạch sẽ cho anh trai và em gái, lại thay quần áo đẹp bế lên giường, Diệp Hoan liền lấy cuốn "Các đời Hoàng đế Hoa Hạ" ra kể chuyện nhân vật cho hai nhóc con nghe.

Hôm nay cô kể chuyện 'Chu Văn Vương bị nhốt trong ngục, dùng cỏ thi viết 'Kinh Dịch' sáu mươi bốn quẻ, cuối cùng cũng ra khỏi ngục, còn dẫn dắt quân đội phạt Trụ, cuối cùng sáng lập ra nhà Chu mới'. [Chú thích 4]

Diệp Hoan một tay vỗ vai hai bảo bối, vừa tỉ mỉ kể chuyện trước khi ngủ cho hai anh em.

Tối nay anh trai ngược lại rất yên lặng lắng nghe.

Em gái nghe nghe liền oa oa khóc lớn nói 'Muốn đi, công viên, muốn kẹo hoa hoa.', cô dỗ dành hồi lâu mới dỗ được em gái, thím Tăng đưa sữa bột trước khi ngủ tới, Diệp Hoan nhìn sữa bột tối nay liền ngẩn người.

Lúc này bị con gái nhỏ kéo một cái, cô đành phải hoàn hồn: 'Bảo bối, thời gian trước đều mưa suốt, mấy hôm nay thời tiết tốt rồi, qua hai ngày nữa đợi mẹ đưa con đi ha."

Cô bé có lẽ là do ba đi rồi, cô bé cứ ỉu xìu, nghe mẹ hình như là từ chối, cô bé khóc 'oa oa' tủi thân biết bao.

Thím Tăng thấy vậy, bỗng nhiên nói: "Cô Hoan Hoan, hay là, ngày mai tôi đưa bọn trẻ đi công viên chơi một chút?"

Diệp Hoan trước kia từng từ chối mấy lần, do dự một lát mới nói: "Xem thời tiết ngày mai đã."

"Nếu ra ngoài, phải mang theo anh Tạ cùng đi."

Thím Tăng vâng một tiếng nhận lời ngay.

Con gái nhỏ ngủ rồi, Diệp Hoan lại bế con trai qua, hai mẹ con mắt to trừng mắt nhỏ, Diệp Hoan đặt cậu bé ngồi giữa giường, sau đó chỉ vào "Các đời Hoàng đế Hoa Hạ", nói: "An An, 'Các đời Hoàng đế Hoa Hạ' em gái có thể không học thuộc, nhưng con thì nhất định phải học thuộc."

"Lý Thế Dân nói: Lấy sử làm gương có thể biết hưng thịnh suy vong, lấy người làm gương có thể chỉnh đốn y phục." [Chú thích 5]

"Con xem Chu Văn Vương chúng ta kể tối nay, ông ấy đã lớn tuổi thế này rồi còn bị nhốt trong lao, người bình thường đều cảm thấy hết hy vọng đã sớm bỏ cuộc rồi, nhưng con xem, nhân vật lớn đều có ý chí kiên nhẫn không nhổ, có tinh thần vĩnh viễn không bỏ cuộc, cuối cùng vượt qua cửa ải khó khăn mở ra một triều đại."

Cô nắm bàn tay mập mạp của con trai, xoa xoa lòng bàn tay mềm mại của cậu bé, cúi đầu hôn một cái, mới dỗ dành: "Cho nên, bất cứ khó khăn nào, con vùng vẫy một chút giày vò một chút, nói không chừng là có hy vọng rồi, đừng có động một chút là nhảy lầu."

"Con có biết người chết rồi là thế nào không? Là hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này, là không còn nhìn thấy mẹ con, không nhìn thấy em gái con, sau đó có người đến cướp mẹ con, cướp đoạt em gái con, cướp nhà của con, ở nhà của con."

Diệp Hoan biết con trai còn quá nhỏ, còn chưa hiểu những thứ này, nhưng kiếp trước cô nghe những chuyên gia nuôi dạy trẻ kia nói, đối với đứa trẻ muốn tự sát, lúc nào cũng phải nói cho chúng biết, chết rồi là thật sự cái gì cũng không còn nữa?

Đừng giấu bệnh sợ thầy, đừng kiêng kỵ bàn luận về cái chết, để chúng hiểu rõ, chết rồi không thể giống như Ultraman còn có thể sống lại. Phải để chúng trân trọng sinh mệnh, biết mình là độc nhất vô nhị. [Chú thích 6]

Loại chủ đề vốn khô khan này, nhưng tối nay khi cô kể xong, thấy con trai dùng đôi mắt to xinh đẹp nhìn cô, cả quá trình đều vô cùng yên lặng.

Thậm chí cô bảo cậu bé ngủ, cậu bé cũng không nói gì, ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ.

Diệp Hoan thấy con trai ngoan ngoãn phối hợp như vậy, cũng không cố ý đối đầu với cô nữa, còn tưởng rằng 'chuyện kể trước khi ngủ' của mình rất có hiệu quả, cô vui vẻ đi vào giấc ngủ thầm nghĩ, ngày mai còn kể một lần nữa, chỉ mong tương lai con trai thật sự gặp phải trắc trở gì, những câu chuyện thời thơ ấu này có thể ảnh hưởng đến sự lựa chọn của cậu bé.

Cố Ninh An thì sau khi mẹ ruột ngủ say, cả cái đầu đều ong ong ong, mẹ ruột cậu thế mà bắt cậu học thuộc lòng cái "Các đời Hoàng đế Hoa Hạ" khô khan này, Cố Ninh An chỉ cảm thấy đầu cậu đều nổ tung rồi.

Cố Ninh An: Cô ta thật sự cho rằng cậu sẽ ở lại cái nhà này bao lâu, còn học thuộc lòng ư? Đợi lớn hơn một chút, cậu sẽ mang theo em gái đi, cậu tuyệt đối không thể nào đi học thuộc lòng mấy cái lịch sử nhàm chán khô khan này.

——————

(v03 canh)

Tục ngữ nói, người không thể quá hưng phấn, ăn mày vui quá còn làm vỡ cái bát. [Chú thích 7]

Diệp Hoan đại khái chính là gần đây cô kể chuyện trước khi ngủ đều quá thuận lợi, tiết mục "Hội kể chuyện thiếu nhi Lâm Thành" trên đài phát thanh của cô thế mà lại vì hội kể chuyện Nam Thành, độ hot của tiết mục còn tăng lên hai bậc, lọt vào top 5 tiết mục phát thanh toàn quốc, cô bây giờ ở đài phát thanh quả thực nổi đến tím người.

Tối hôm đó, Diệp Hoan liền mơ thấy một giấc mơ, một giấc mơ cũng không được coi là mộng đẹp.

Trong mơ, hôm nay cô vừa cùng em gái út đạp xe đạp trở về, còn chưa tới tứ hợp viện đã bị người ta chặn ở bên ngoài.

Toàn bộ bên ngoài sân Cố gia đều bị người của cục công an bao vây hết, đi theo bên trong, tự nhiên còn có vệ binh nhỏ của Ủy ban Cách mạng mà người người đều sợ hãi.

Lúc này bên ngoài sân Cố gia, trong ba vòng ngoài ba vòng đều vây kín người, từng người từng người ở bên ngoài chỉ trỏ vào sân Cố gia, thỉnh thoảng còn có tiếng cảm thán truyền đến:

"Không ngờ nha, Cố gia bình thường nhìn có vẻ thanh liêm như vậy thế mà lại tham ô nhiều đồ như thế, trời ạ."

"Đúng vậy, cho nên con người này a, bề ngoài ra vẻ đạo mạo, nói không chừng nội tâm chính là một kẻ lòng dạ đen tối. Phì... lúc đầu chúng ta còn yêu mến Cố bí thư như vậy, xem ra đó cũng không phải là kẻ sạch sẽ gì."

"Haizz, chỗ vơ vét này đều là mỡ dân máu dân, bao nhiêu người ăn cơm còn không nổi. Thật đáng lôi ra ngoài xử bắn..."

Những người có giọng nói này, còn có không ít là bạn bè thân thích của Cố gia, có người thì là hàng xóm, còn có không ít người Cố gia từng giúp đỡ.

Diệp Hoan lập tức nhìn đến trong lòng lạnh lẽo, trong lòng thầm nghĩ một tiếng 'tiêu rồi', chẳng lẽ là chuyện Cố gia bị liên lụy trong kịch bản đã xảy ra? Cho nên Cố gia gặp xui xẻo rồi?

Ý nghĩ này của cô vừa xẹt qua, liền thấy Cố tiểu muội sống chết xông vào bên trong.

Cố tiểu muội còn chưa xông vào được, tiếp đó, người của cục công an liền cầm giấy tờ còng tay mấy người Cố gia giải ra.

Đi đầu chính là cha Cố một thân chật vật, chú hai Cố, chú ba Cố,

Chú ba?

Diệp Hoan hét lên một tiếng muốn xông qua, cô không xông qua được, bị người ta chặn lại.

Chú ba vẫn cười với cô như bình thường, an ủi cô: "Hoan Hoan bảo bối, đừng sợ. Chúng ta trong sạch, rất nhanh có thể trở về thôi."

Chú ấy còn an ủi cô, bảo cô đừng đối đầu với những người này.

Còn nói 'Hoan Hoan bảo bối bất cứ lúc nào cũng phải vui vẻ'.

Chú ba bình thường luôn là người đặc biệt cầu kỳ, lần này một thân chật vật rồi, vẫn không quên an ủi cô.

Tiếp đó, cô liền nhìn thấy mẹ chồng đều bị còng tay giải ra nói muốn đưa đi hỏi chuyện.

Sau đó cô liền nghe thấy một tiếng khóc: "Đây là lục soát ra từ đâu, Cố gia chúng tôi không có thứ này."

Bà nội Cố đuổi theo ra, bà không bị đưa đi, nhưng khóc đến đôi mắt đều đỏ hoe.

Bỗng nhiên 'oa oa oa' mấy tiếng trẻ con khóc vang lên, tim Diệp Hoan hung hăng co rút, đẩy những công an đến bắt người này ra xông vào trong nhà, liền thấy hai bảo bối suýt chút nữa bị đẩy ngã văng ra ngoài.

Diệp Hoan sợ đến hồn vía đều sắp bay mất.

"An An, Ôn Ôn", Diệp Hoan trong miệng gọi hai tiếng, người lập tức tỉnh lại, lúc này đầy đầu đều là mồ hôi lạnh.

Cô lau mồ hôi trên trán, vừa cúi đầu mới phát giác anh trai em gái có lẽ là tè dầm rồi, lúc này đang ngồi trên giường oa oa khóc lớn, em gái vừa khóc vừa bò lên người cô; "Mẹ, mẹ, tè tè."

Diệp Hoan cúi đầu kiểm tra một chút, khóe miệng liền giật một cái, được rồi, tối nay hai anh em không biết đã tè bao nhiêu lần, tã lót tấm lót đều ướt hết rồi.

"Bảo bối, đừng sợ, mẹ thay cho các con là được rồi."

Diệp Hoan dậy thay tã sạch cho cả hai, lại thay quần ngủ nhỏ sạch sẽ, rồi thay tấm lót mới, đợi con gái và con trai đều ngủ lại lần nữa, cô vỗ vỗ thân thể nhỏ bé của hai đứa, vẫn còn sợ hãi nói: "May mà là mơ."

Diệp Hoan biết Cố gia sẽ gặp xui xẻo, Cố gia sẽ gia đạo sa sút, cho nên mới có sự mài giũa tuổi thơ của nam chính thiên tài trong văn.

Lúc cô xem kịch bản, đó đều là những con chữ lạnh băng, nhưng lúc này lại trải nghiệm thực tế một lần, thật sự là dáng vẻ sa cơ lỡ vận của từng người Cố gia, còn có tiếng khóc của bà nội, tiếng khóc của hai đứa trẻ, mỗi một hình ảnh đều khiến cô đau lòng.

Diệp Hoan thở dài: "Chung quy là có tình cảm rồi nha."

Có tình cảm rồi sẽ không nỡ.

Cô ôm lấy trái tim, lần đầu tiên cảm thấy nơi đó rất đau.

Nếu cô muốn thay đổi vận mệnh của người Cố gia, xem ra, đi gặp chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng một lần là rất cần thiết, hắn ta không phải luôn nói Cố gia sắp gặp xui xẻo sao?

Vậy Cố gia rốt cuộc là bị tố cáo cái gì a?

Ngày hôm sau, thứ Tư, toàn bộ Lâm Thành trời quang mây tạnh, thật sự là một ngày tốt gió hòa nắng ấm.

Diệp Hoan vừa tỉnh dậy em gái đã ồn ào đòi đi ra ngoài chơi.

Cô dỗ dành một hồi dỗ em gái ngủ, thay chiếc váy hoa nhí chấm bi nền trắng mỏng nhất mát mẻ nhất mùa hè, chất liệu chiếc váy này là làm bằng vải Dacron, độ thoải mái thì không bằng tơ lụa và cotton, nhưng phom dáng không tệ, là hàng xa xỉ của thời đại này.

Theo tính cách yêu cái đẹp thường ngày của Diệp Hoan, hôm nay cô hẳn là đi đôi xăng đan đế xuồng màu trắng hở mũi kia, đế không cao, hở mũi bao lấy ngón chân, ở vòng quanh mắt cá chân còn có khóa kim loại lấp lánh, phối với mắt cá chân trắng như hoa lê của cô, cô cảm thấy đẹp cực kỳ.

Nhưng hôm nay, tay cầm xăng đan da của cô khựng lại, cuối cùng ma xui quỷ khiến thế nào lại lấy đôi giày trắng vải bố thay vào.

Ở thời đại này mà nói, mọi người đều đi giày vải là nhiều, ở quê không ít người còn đi giày rơm, nếu nhà ai có thể đi một đôi giày giải phóng, vậy thì thỏa thỏa là thổ hào.

Mà có thể đi được giày trắng vải bố, vậy thì là con gái nhà cán bộ trong thành phố mới đi nổi.

Diệp Hoan ở Cố gia đó tuyệt đối là sự tồn tại được sủng ái, lương cô cao, mẹ chồng và chú ba còn thỉnh thoảng nhét tiền tiêu vặt cho cô, cô đến thời đại này rồi thì chưa từng thiếu ăn thiếu mặc.

Cô mặc quần áo xong đi ra ngoài liền thấy ông cụ Cố đang đánh thái cực quyền trong sân, đối phương vừa nhìn thấy cô liền dừng lại nói với cô: "Hoan Hoan, hôm nay thời tiết không tệ, kẹo hoa hoa cháu nói sao ông mấy lần đều không thấy?"

Diệp Hoan dở khóc dở cười, nói với ông cụ địa điểm cụ thể và thời gian cố định xong, cô mới rửa mặt ăn cơm, sau đó cùng em gái út kẻ trước người sau đạp xe đạp đi làm.

Trước khi đi làm cô còn không quên nói với ông cụ Cố: "Ông nội, mọi người muốn đi chơi thì nhất định phải mang theo anh Tạ cùng đi."

Dừng một chút, cô còn thêm một câu: "Còn có Lâm Đại Lâm Nhị cũng mang đi cùng."

Ông cụ Cố giục cô mau đi làm, nói trong lòng ông biết rõ.

Kinh coong.

Tiếng xe đạp cùng với gió ấm gào thét ập đến, Cố tiểu muội dở khóc dở cười trêu chọc chị dâu: "Chị dâu, đi ra ngoài chơi này, đâu cần phải mang theo chó cảnh sát đã giải ngũ đi chứ, mọi người còn không bị dọa chạy mất?"

Diệp Hoan lại cảm thấy, sự việc chuẩn bị trước cho tốt không thừa. "Mang theo trẻ con, còn có ông nội tuổi cũng lớn rồi, chuẩn bị nhiều chút cũng không sợ."

Cũng phải, ông cụ Cố năm nay đều đã hơn bảy mươi tuổi rồi, bình thường người già ở tuổi này, không ít người đã bệnh tật quấn thân rồi, chỉ có ông còn có thể chạy có thể nhảy, không thể không nói coi như là thể chất cơ thể rất tốt rồi.

Nhưng có tốt nữa, cũng là tuổi tác đến rồi a, đó là thật sự không chịu nổi giày vò.

Cố tiểu muội trầm mặc một lát, cảm thấy chị dâu nói có lý cũng liền mặc kệ chuyện này, cô ấy gần đây cảm thấy mình rơi vào sông tình yêu đương, nhưng cả nhà đều không ủng hộ cô ấy, cô ấy đừng nhắc tới có bao nhiêu buồn bực.

Khiến cô ấy buồn bực nhất, là chị dâu người khai sáng như vậy thế mà cũng phản đối cô ấy.

Cố tiểu muội còn muốn nhờ chị dâu giúp nói đỡ vài câu, cô ấy nói: "Chị dâu, em biết điều kiện trợ lý Dương kém chút, anh ấy nói anh ấy sẽ nỗ lực, với cô gái ở đoàn văn công kia cũng là chuyện công việc, cũng không có ý định yêu đương."

"Em có công việc, anh ấy cho dù là lương thấp chút cũng không sao, nhà chúng ta không dựa vào một mình anh ấy kiếm tiền."

Diệp Hoan nghe thấy lời này, lòng bàn chân đạp mạnh xuống đất mấy cái mới dừng xe đạp lại, cô nhìn nhìn lúc này các cô đang ở dưới một tán cây hoa lê, cô hoãn một lát mới nói: "Tiểu muội, nhà chúng ta không thể nào mãi mãi tốt đẹp, nếu em có thể đè nén dã tâm của cậu ta xuống cũng được."

"Nếu em không đè được dã tâm của cậu ta, có một ngày nhà chúng ta ngã xuống rồi, cậu ta chướng mắt em rồi, sẽ đi tìm người có thể giúp đỡ cậu ta, lúc đó em không có con còn đỡ, nếu có con rồi."

Diệp Hoan lời phía sau còn chưa nói hết, Cố tiểu muội đã đỏ mặt thành quả táo lớn: "Chị dâu, anh ấy dám."

Diệp Hoan liền để cô ấy bình tĩnh lại, "Em nghĩ xem, các em mới tiếp xúc bao lâu a? Chị và anh trai em là cùng nhau lớn lên từ nhỏ, biết rõ gốc rễ có phải không? Em với cậu ta cho dù muốn ở bên nhau, vậy các em có phải nên tìm hiểu khoảng hai ba năm nữa hãy nói?"

"Nếu không, làm sao em biết những lời cậu ta nói với em, thì chưa từng nói với cô gái ở đoàn văn công kia chứ?"

Một câu nói, khiến Cố tiểu muội nói không ra lời.

Tuy nhiên cô ấy biết chỉ có chị dâu có thể giúp được cô ấy, cũng liền ngoan ngoãn nghe lời, còn nói trợ lý Dương yêu đương với cô ấy rồi còn dám đá cô ấy, còn bắt cá hai tay cô ấy là không tin.

Văn phòng đài phát thanh, Diệp Hoan họp xong cuộc họp hôm nay đi ra, liền vẫn luôn tiếp đãi người phụ trách đến đặt quảng cáo.

Mấy xưởng trưởng xưởng dệt, xưởng nội thất, xưởng gang thép, xưởng đồ hộp, xưởng bánh kẹo Lâm Thành nhìn thấy Diệp Hoan đi vào liền sáng mắt lên, nhao nhao bắt tay với cô; "Tiểu Diệp à, cô cuối cùng cũng bận xong rồi, đến xem chút quà mọn chúng tôi chuẩn bị cho cô, cô xem xem có dùng được không?"

"Tiểu Diệp à, cô xem hôm nay có rảnh không, chú mời cô đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa."

"Tiểu Diệp à, cô xem một chút, xưởng chúng tôi dù sao cũng là xưởng quốc doanh bản địa Lâm Thành, cái quảng cáo chủ đề này cô xem có thể đổi thành xưởng đồ hộp trái cây chúng tôi không?"

Mấy xưởng trưởng xưởng quốc doanh vây quanh Diệp Hoan, không phải là muốn mời cô ăn cơm, thì chính là muốn để cô nhận lấy các loại quà mẫu đặt quảng cáo.

Quỷ dị hơn là xưởng trưởng xưởng gang thép nhìn cô, cười y hệt bà ngoại sói dỗ dành cô bé quàng khăn đỏ, ông ta nhìn trái nhìn phải cô, quỷ dị bắt đầu chào hàng con cái nhà mình: "Tiểu Diệp à, cô xem cô và Cố bí thư quanh năm ở riêng hai nơi, tình cảm này chắc chắn xảy ra vấn đề."

"Cô có phải thích người đẹp mắt không? Mấy thằng nhóc nhà tôi lớn lên cũng tạm được, hay là, cô ly hôn với Cố bí thư rồi chọn một đứa trong mấy thằng nhóc nhà tôi?"

Mấy xưởng trưởng trẻ tuổi hơn một chút còn lại: ? Con cáo già này? Quá gian trá rồi, cướp người mà cướp thế này sao?

Nhưng trong lòng mấy người lại nghĩ: Tiêu rồi, nhà bọn họ không có người phù hợp, bây giờ bọn họ nỗ lực thêm một chút sinh một đứa ra, có kịp không?

Diệp Hoan mà biết ý tứ của mấy vị lãnh đạo xưởng, nhất định phải mời bọn họ ra ngoài không thể.

Cô lúc này còn chưa biết, còn có thể khách sáo mời mấy vị lãnh đạo xưởng ngồi xuống từ từ nói chuyện...

"Mấy vị lãnh đạo, tôi chèn quảng cáo là không thành vấn đề, nhưng có tiết mục mới có độ hot, có độ hot, mọi người chèn quảng cáo mới có hiệu quả đúng không?"

Mấy người sững sờ.

Lại nghe Diệp Hoan nói: "Hiện tại xưởng quốc doanh tìm tới hơi nhiều, tôi chắc chắn là ưu tiên cân nhắc xưởng quốc doanh bản địa Lâm Thành."

Một hồi lừa phỉnh, Diệp Hoan cuối cùng bàn với mấy người về tình hình xếp hàng phía sau.

Mệt mỏi hơn nửa ngày, Diệp Hoan đấm đấm cái lưng đau nhức, cô lại bắt đầu nhớ nhung máy mát xa hiện đại.

Nói nhiều lời như vậy, cổ họng cô đều bốc khói rồi, cô uống mấy ngụm nước, vừa ngồi xuống không bao lâu cô lại đi nhà vệ sinh mấy chuyến.

Lúc trở về, Diệp Hoan cảm thấy hôm nay cô dường như đi vệ sinh hơi nhiều lần.

Cô đây sợ không phải là hơi đau bụng đi ngoài chứ?

Cũng may là trong phạm vi có thể chịu đựng.

Đợi sau đó lại tiếp đãi một đợt lãnh đạo xưởng nữa, văn phòng của Diệp Hoan mới yên tĩnh trở lại.

Cô nhìn đơn quảng cáo phía sau xếp hàng đã xếp đến đầu năm sau, lần đầu tiên cảm thấy phát thanh tiết mục radio, quá nổi tiếng vẫn là không tốt.

Khối lượng công việc này cũng quá lớn rồi, vấn đề là tiền lương vẫn là cố định.

Cũng may là lúc đầu Huyện trưởng Thẩm đồng ý chia một phần làm tiền thưởng hoa hồng, nếu không cô nhất định phải đình công không thể.

————

(v04 canh)

Cốc cốc cốc.

"Phó đài trưởng Diệp."

"Vào đi."

Ái chà, người đi vào vẫn là người quen, trợ lý Dương lớn lên vẻ mặt đoan chính, ra vẻ đạo mạo.

Cậu ta đối với cô vĩnh viễn là khách sáo, nịnh nọt.

Nhưng Diệp Hoan vẫn không ưa cậu ta.

"Chuyện gì?"

Trợ lý Dương nhìn Phó đài trưởng Diệp đẹp đến phát sáng trước mắt, trên mặt là nịnh nọt, trong lòng là hận không thể lập tức đá cô ra ngoài.

Người phụ nữ này quả thực dầu muối không ăn, cậu ta đều chủ động lấy lòng bao nhiêu lần rồi, cô chính là sống chết không chịu điều cậu ta qua làm trợ lý cho cô.

Tuy nhiên, ở đài phát thanh, Diệp Hoan đối với việc điều động nhân sự mảng người dẫn chương trình và trợ lý, quả thực có quyền kiểm soát tuyệt đối.

Cậu ta có khó chịu nữa cũng phải nén xuống, liền cung kính nói: "Phó đài trưởng Diệp, chủ nhiệm Trịnh của Ủy ban Cách mạng nói có việc muốn gặp ngài."

Diệp Hoan cuối cùng cũng ngẩng đầu lên: Đây thật đúng là trùng hợp, cô muốn gặp đối phương, đối phương hôm nay còn chủ động tới tìm cô rồi?

"Cậu ra ngoài bảo ông ta vào đi."

...

Trợ lý Dương gật đầu đi ra ngoài, vừa đi tới cửa lại bị gọi lại: "Trợ lý Dương."

Trợ lý Dương còn tưởng rằng Phó đài trưởng Diệp cuối cùng cũng muốn giữ cậu ta lại, liền dừng bước đợi cô nói chuyện, ai ngờ...

Ai ngờ cậu ta nghe thấy một giọng nói khiến cậu ta như bị sét đánh.

Diệp Hoan nói: "Trợ lý Dương, Cố gia chúng tôi tuy rằng không lớn, nhưng tiểu muội mà chịu tủi thân thì chắc chắn sẽ không cứ thế mà xong đâu."

Trợ lý Dương liền cảm thấy có chút xấu hổ, còn có chút bất bình, nhưng cậu ta có cảm xúc nữa cũng phải nín nhịn.

Diệp Hoan cũng mặc kệ, mà là tiếp tục nói: "Cậu nếu không định yêu đương, thì không thể treo lơ lửng con bé, hoặc là tôi nói thẳng ra một chút, chính là bất kể tình huống gì, trong trường hợp không có giấy chứng nhận thì không thể phát sinh quan hệ với con bé."

"Nếu không, anh tôi chắc chắn rất vui lòng đi kiện cậu một tội lưu manh."

Diệp Hoan còn nói một câu, Cố gia cũng không phải nhìn tốt như vậy, nếu yêu đương với tiểu muội rồi, giai đoạn sau phát giác Cố gia không được nữa, dám giữa đường phản bội, cô không ngại lợi dụng sức ảnh hưởng của cô, tìm chút phiền phức cho cậu ta trước.

Lúc trợ lý Dương đi ra nắm đấm siết chặt, thật sự rất muốn đánh cô một trận.

Tuy nhiên vừa nhìn thấy Trịnh Gia Đống ở bên ngoài, cậu ta vội vàng thu chân về, một lần nữa treo lên nụ cười: "Chủ nhiệm Trịnh, Phó đài trưởng Diệp mời ngài vào."

Đầu này Diệp Hoan nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, gọi một tiếng 'vào' xong, liền thấy chủ nhiệm Trịnh của Ủy ban Cách mạng ăn mặc ra vẻ đạo mạo đi vào.

Ông ta chải đầu vuốt ngược, xách cặp táp, một đôi giày da mới tinh lau bóng loáng, còn hỏi cô: "Không biết phát thanh viên Diệp hôm nay có chịu nể mặt ăn bữa cơm không, cô đừng vội từ chối tôi, cô chi bằng nghe xem Cố gia các người bị tố cáo cái gì trước đã?"

Diệp Hoan: ?

Lần này cô cũng không làm kiêu gì cả, mà là cười với ông ta một cái: "Được thôi."

Lần này đổi thành Trịnh Gia Đống bất ngờ, ông ta lúc đầu còn tưởng rằng có lừa dối.

Tuy nhiên hôm nay hai người đều có mục đích với nhau, cho nên địa điểm ăn cơm của hai người định tại tiệm cơm quốc doanh.

...

Công viên Đông Nhai

Hoa nở hai đóa mỗi đóa một cành, ngay lúc Diệp Hoan đang nghĩ cách hỏi sự việc cụ thể Cố gia bị tố cáo, trong công viên Đông Nhai hôm nay đầu người hơi nhiều.

Có lẽ là phía trước liên tục hơn nửa tháng đều là thời tiết mưa dầm, đây khó khăn lắm thời tiết mới tốt lên, người còn ở nhà chưa đi làm dứt khoát đều chạy tới công viên ngắm hoa.

Ở bên công viên Đông Nhai có cái hồ sen, mùa này, vừa vặn là lúc đầy hồ hoa sen nở rộ.

Trong hồ sen, từng đóa hoa sen màu hồng xinh xắn đứng trên lá sen xanh biếc, hoa sen hồng hoa sen đỏ vốn dĩ đã đẹp, cộng thêm chuồn chuồn thỉnh thoảng dừng lại, hình ảnh này chỉ có đẹp đến thế thôi.

Thỉnh thoảng có gió nhẹ ập tới, gió nhẹ thổi động lá sen trên mặt nước dập dờn, lại ngửi thấy hương hoa hai bên hồ sen, khá có loại tốt đẹp hương thầm lay động.

Đoàn người Cố gia hôm nay tới công viên cũng khá náo nhiệt, hai vệ sĩ hai con chó cảnh sát đã giải ngũ, còn có một cặp long phượng thai, cộng thêm vệ sĩ Tạ Kỳ Thành, cả nhà này nhìn qua là biết không dễ chọc.

Hôm nay bé Ôn Ôn tới công viên nhìn thấy rất nhiều hoa đẹp, lại nhìn thấy rất nhiều chuồn chuồn bay a bay, cô bé đi lảo đảo muốn đi bắt bướm, bắt hoa, ngặt nỗi người cô bé quá nhỏ, vườn hoa hai bên hồ sen lồi lõm không bằng phẳng.

Bé Ôn Ôn đi một bước ngã một cái mông, ngã đến oa oa khóc lớn, vẫn là anh trai đích thân kéo cô bé bắt chuồn chuồn, lại sờ hoa, cô bé lúc này mới cười.

Cả bên hồ sen đều là tiếng khóc oa oa và tiếng cười khanh khách của cô bé.

Thím Tăng hôm nay từ sáng sớm đã đi nhà vệ sinh mấy chuyến, lần này đi ra, hiện tại cũng có chút không nhịn được, rất ngại ngùng nói một tiếng với ông cụ Cố, vệ sĩ Tạ Kỳ Thành, và một bảo mẫu khác là thím Trần rồi mới đi giải quyết nỗi buồn.

Cũng không biết từ lúc nào, người hai bên hồ sen từ từ giảm bớt, ngay lúc ông cụ Cố dẫn theo hai con chó cảnh sát đã giải ngũ trêu đùa hai chắt trai chắt gái nhỏ, bỗng nhiên có mấy bóng người lao về phía mấy người.

"Cẩn thận."

Tạ Kỳ Thành đi đầu đá văng mấy người, vừa định lao qua cứu người liền phát giác anh bị mấy người vây quanh.

Bảo mẫu thím Triệu sợ tới mức oa oa hét lớn, ngược lại ông cụ Cố bên cạnh long phượng thai gừng càng già càng cay, tay không ném hai gã đàn ông muốn tấn công long phượng thai ra ngoài.

Nhưng hôm nay thật sự có chút không đúng, đây bỗng nhiên liền vây tới mười mấy người.

Ông cụ rốt cuộc là tuổi tác có chút lớn rồi, mười mấy người vây lên, đối với long phượng thai mà nói quả thực quá nguy hiểm.

Cố Ninh An nhìn thế trận hôm nay trong lòng liền trầm xuống, kiếp trước, ông cụ Cố gia hẳn là chết ở đây, khác biệt chẳng qua là kiếp trước mẹ ruột bọn họ ở đây, kiếp này, mẹ ruột đi làm rồi.

Đặc biệt lúc này còn có mấy người tấn công về phía bọn họ, Cố Ninh An kéo em gái tò mò nghĩ cách tránh né công kích.

'Xoẹt' một tiếng, Cố Ninh An ngẩng đầu nhìn liền hét lên một tiếng: "Cụ nội."

Mắt thấy cánh tay cụ nội bị một dao chém chảy máu, Cố Ninh An liền biết không ổn.

Cũng may lúc này, hai con chó cảnh sát vô cùng dũng mãnh, cộng thêm Tạ Kỳ Thành cuối cùng cũng cắt đuôi vòng vây chạy tới, mấy người liên hợp đá những kẻ bên cạnh long phượng thai ra ngoài.

Nhưng mà,

Vẫn còn người vây lên.

Tiếng kinh hãi của bảo mẫu càng lúc càng nhiều.

Ông cụ Cố hỏi đối phương là ai, đối phương cũng không nói, chỉ lo cầm dao chém.

Hơn nữa còn chuyên tấn công long phượng thai.

Ông cụ Cố vội vàng ôm long phượng thai vào trong lòng bảo mẫu, đẩy bà ấy một cái: "Mau ôm ra ngoài báo cảnh sát."

"Tiểu Tạ, cậu bảo vệ chắt trai chắt gái tôi ra ngoài."

Ông cởi áo khoác, hôm nay là nhất định phải cho lũ chó con này một chút giáo huấn.

Trong lòng Cố Ninh An quá bất an, hét lớn một tiếng: "Cụ nội."

"Đi."

Ông cụ Cố trước tiên đánh mở một lỗ hổng trong vòng vây, đẩy bảo mẫu đang ôm long phượng thai ra ngoài, còn đẩy cả vệ sĩ Tạ Kỳ Thành ra ngoài cùng.

Tạ Kỳ Thành lúc này thì tiến thoái lưỡng nan rồi, anh nhớ tới lời cô Hoan Hoan dặn dò, 'Bất luận lúc nào, nhất định phải giữ được mạng của ông cụ.', nhưng tình huống hôm nay phải làm sao đây?

Đối phương đông người, có long phượng thai ở đây, quả thực là bia ngắm sống của đối phương.

"Đi, tôi sống một bó tuổi rồi, sống đủ rồi, chắt trai chắt gái nhỏ mới hơn một tuổi, đưa chúng nó ra ngoài, Cố gia tôi cảm kích cậu cả đời."

Lúc ông nói chuyện, đẩy Tạ Kỳ Thành một cái đẩy đi, sau đó xoay người lại, một tay dùng thuật cầm nã đi đầu chặn đứng người đuổi theo.

...

"Mọi người trốn kỹ ở bên này, tôi đi một lát sẽ quay lại."

Tạ Kỳ Thành cuối cùng giấu kỹ mấy người, rốt cuộc vẫn không yên tâm quay lại nhìn một cái, không quay lại ông cụ hôm nay chắc chắn phải chết.

Đầu này, Cố Ninh An Cố Ninh Ôn ngoan ngoãn trốn kỹ, không biết từ lúc nào bầu trời đổ mưa.

Cậu ôm chặt em gái vào lòng, thấp giọng an ủi em gái.

Chỉ là, không biết từ lúc nào bảo mẫu chạy tới nói; "Mưa rồi, chúng ta phải đổi chỗ, bên ngoài có người."

Cố Ninh An nhìn một cái, vừa lắc đầu từ chối, không biết từ lúc nào, chỉ thấy cổ đau xót, trước mắt tối sầm ngất đi.

Lại không biết qua bao lâu.

Khi Cố Ninh An có ý thức trở lại, chỉ thấy trước mắt mơ mơ hồ hồ, thân thể cậu đang bị người ta ôm đi.

Còn em gái?

Em gái ở ngay cách đó không xa, tiếng khóc của em gái không còn nữa, cũng bị ôm đi về phía trước.

Lúc này bọn họ bị ấn vào trong lòng, tiếng cũng không phát ra được.

Cố Ninh An trong lúc hoảng loạn muốn động đậy, kết quả trên mặt bị tát một cái, cảm giác nóng rát ập đến, cậu cuối cùng cắn đối phương một cái, đối phương bị cắn đau theo bản năng liền buông tay.

Cố Ninh An co cẳng liền chạy về phía người đang ôm em gái muốn ôm em gái, một đôi tay to lại ôm lấy, lần này đối phương là ôm chặt cậu không cho động đậy nữa.

Bên tai còn có tiếng mắng: "Thằng nhóc con còn biết cắn người."

Nói rồi, đối phương dùng một chiếc khăn bịt lên miệng cậu, cậu liền cảm thấy đầu óc lại choáng váng.

Cố Ninh An há miệng kêu 'cứu mạng', chỉ là cuối cùng thân thể càng lúc càng vô lực, đặc biệt khi nhìn thấy em gái cũng bị ôm đi, nước mắt Cố Ninh An chảy xuống.

Bọn họ hôm nay chính là thời điểm bị bán cho bọn buôn người sao?

Không ngờ sống lại một đời, vẫn không thoát khỏi vận mệnh bị bán cho bọn buôn người sao?

Ngay lúc Cố Ninh An khóc đến đầy mặt tuyệt vọng, trơ mắt nhìn mình bị ôm đi, cậu tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Vèo vèo.

Ngay lúc này, có tiếng gì đó ngã xuống đất vang lên, cậu vừa mở mắt liền nhìn thấy một bóng người với tốc độ cực nhanh lao tới, một tay ôm lấy cậu và em gái co cẳng liền chạy.

Cố Ninh An ngẩn người nhìn người trước mắt, nhất thời đều quên cả phản ứng, chỉ nghe phía sau một tiếng "Con đĩ thối, dám tính kế bọn tao."

Từng luồng hàn quang lóe lên, Cố Ninh An liền thấy con dao lớn kia thẳng tắp chém về phía cậu và em gái.

Cố Ninh An nhắm mắt lại, muốn tránh cũng không tránh được, tránh ra chính là em gái.

Ngay lúc cậu đều chuẩn bị bị chém một dao che chở cho em gái, chỉ thấy một bóng người bỗng nhiên ôm tới, bên tai truyền đến một tiếng: "Bảo bối cẩn thận."

Xoẹt một tiếng.

Máu tươi đỏ thẫm bỗng nhiên rơi xuống, nhuộm đỏ đôi mắt xinh đẹp của Cố Ninh An.

...

Mẹ cậu bị thương rồi.

Cũng may lần này là bị thương ở cánh tay, nhưng đối phương một đòn không trúng, trực tiếp chém nhát thứ hai về phía bọn họ, lần này là trực tiếp mặt đối mặt chém về phía bọn họ.

Cậu nhìn người phụ nữ ngốc nghếch kia cuống lên, thế mà trực tiếp cúi đầu dùng đầu và cổ che chở bọn họ, một bên mặt hướng lên trên rồi...

Cổ họng Cố Ninh An nghẹn lại, cậu trượt ra ngoài dùng thân thể đụng một cái vào bóng người đang chém tới kia, rầm một tiếng, dao bị đụng lệch đi, Cố Ninh An cũng bị đá văng ra ngoài.

Đề xuất Hiện Đại: Xâm Nhiễm Giả
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện