Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 79: Hóa ra đều là anh tự đa tình!

“Anh có bao giờ nghĩ rằng, không thích thì kịp thời buông tay cũng là một cách chịu trách nhiệm không, anh đừng có làm lỡ dở tôi hướng tới một cuộc đời tốt đẹp hơn!” Tô Mi cảm thấy, hai người rõ ràng không hợp nhau mà vẫn gượng ép ở bên nhau mới thực sự là không chịu trách nhiệm.

Hoắc Kiến Quốc lần này lại im lặng hồi lâu, anh không biết cách thảo luận về chủ đề thích này, nhưng anh nhớ ra một chuyện khác:

“Nhưng chẳng phải những ngày qua em nỗ lực thay đổi như vậy là để được ở lại bên cạnh tôi sao?

Nếu em đã nỗ lực nhiều như thế, tôi cũng đã công nhận sự thay đổi của em, tại sao bây giờ em lại muốn bỏ cuộc!”

“Hả?” Tô Mi không ngờ Hoắc Kiến Quốc lại kiên định cho rằng cô nỗ lực thay đổi là vì anh đến thế, cô ngẩn người một lát mới khá là bất lực bảo anh:

“Tôi nỗ lực thay đổi không phải để ở lại bên cạnh anh đâu, thay đổi là vì vốn dĩ tôi muốn trở thành một người tốt hơn thôi.

Dù sao tôi cũng phải rời xa anh mà, nếu tôi cứ giữ cái đức hạnh như trước kia thì sau khi rời xa anh chắc chắn sẽ sống rất thê thảm.

Nên tôi thay đổi là vì chính bản thân mình, chưa bao giờ là vì anh cả, tôi nói này anh có hiểu lầm gì không đấy?”

Oành!

“Không phải vì tôi mà thay đổi sao?” Hoắc Kiến Quốc bỗng thấy đầu óc mình như nổ tung một cái.

Vậy nên mọi ảo tưởng những ngày qua đều là anh tự đa tình sao?

Hóa ra cô nỗ lực trở nên tốt đẹp hơn không phải để ở lại bên cạnh anh, mà là để có đủ tự tin rời xa anh.

Nhận thức này khiến trong lòng Hoắc Kiến Quốc bỗng chốc dâng lên một nỗi chua xót, anh nuốt nước miếng một cái thật mạnh, nhìn Tô Mi với vẻ mặt rối bời:

“Vậy còn chuyện em giảm cân thì sao, uống thuốc chuẩn bị mang thai, còn giặt cả quần lót, tất chân cho tôi nữa, nếu em không muốn cùng tôi sống tốt qua ngày thì tại sao lại làm những việc đó!”

“Hả?” Câu hỏi này lại làm Tô Mi ngớ người, cô lặng lẽ nhìn Hoắc Kiến Quốc năm giây rồi mới nghiêm túc nhìn anh nói:

“Thứ nhất, tôi giảm cân là vì tôi quá béo, chuyện đó ảnh hưởng đến sức khỏe và thẩm mỹ, tôi đã nói từ lâu là vì chính mình rồi.

Thứ hai, tôi thực sự không hề chuẩn bị mang thai, không biết anh nghe tin đồn thất thiệt đó ở đâu ra, tôi chỉ vì bị cung hàn nên mới dưỡng tử cung thôi.

Cuối cùng... tất và quần lót của anh tôi chưa bao giờ giặt đâu nhé, giặt mấy lần tôi đều dùng gậy khều lên rồi treo lên cây luôn, cái đó... anh không mặc trực tiếp luôn đấy chứ?”

Quần lót và tất chưa giặt, chỉ treo ra ngoài cho gió thổi một chút rồi lại lấy xuống mặc, Tô Mi cảm thấy cái mùi vị này có chút "bùng nổ"...

Cô không nhắc Hoắc Kiến Quốc là những thứ đó chưa giặt vì cô tưởng Hoắc Kiến Quốc có thể phát hiện ra chúng vẫn còn bẩn.

Không ngờ anh lại tưởng cô đã giặt rồi, còn tự làm mình cảm động nữa? Cô treo lên chẳng qua là vì không muốn dùng tay chạm vào, lại không có thêm chậu để đựng nên mới dùng gậy chọc lên rồi tiện tay vắt lên cành cây bên cạnh.

“Chưa... đều chưa giặt sao?” Hoắc Kiến Quốc ho dữ dội mấy tiếng, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ.

Dù rất ngại ngùng nhưng Tô Mi vẫn gật đầu khẳng định: “À, chưa giặt lần nào cả!”

“.........” Lúc này, tâm trạng Hoắc Kiến Quốc thật phức tạp.

Vậy là anh đã mặc hai chiếc quần lót chưa giặt, thay đi thay lại suốt nửa tháng qua?

Anh bỗng thấy do dự, không biết nên tiếp tục đứng đây nói chuyện với Tô Mi, hay là quay về phòng ngủ tìm một chiếc quần sịp để thay ra trước.

Thấy sắc mặt Hoắc Kiến Quốc ngượng ngùng đến mức hận không thể độn thổ ngay tại chỗ, Tô Mi không nhịn được cười thầm trong lòng ba trăm hiệp.

Khổ nỗi ngoài mặt cô vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, bưng bát đũa đứng dậy cho vào chậu nước rửa bát đã đun nóng sẵn.

Nước hơi nóng, Tô Mi cầm xô nước định đi múc ít nước lạnh, xô vừa nhấc lên đã bị Hoắc Kiến Quốc giật lấy:

“Em đi làm việc của mình đi, bát để tôi rửa.”

Rửa bát và nồi xong, anh phải đun ngay một nồi nước nóng để tắm.

“À! Được, vậy anh rửa đi.” Tô Mi buông tay, nhanh chóng bước ra ngoài.

Cô thực sự không nhịn nổi nữa rồi, không nỡ cười trước mặt Hoắc Kiến Quốc, chạy một mạch đến phòng khám tạm thời nơi cô khám bệnh cho người ta, bịt miệng cười nắc nẻ bên trong.

Không phải cô không muốn nhịn, mà thực sự là không nhịn nổi.

Hoắc Kiến Quốc cầm xô nước đứng trong sân, nghe tiếng cười nắc nẻ: “........”

Vẻ mặt phức tạp.

Lúc này anh đi đứng cũng thấy hơi không tự nhiên, cứ cảm thấy giữa hai chân mình vô cùng ngượng ngùng, anh không dám nghĩ nữa, hễ nghĩ đến là hai má nóng bừng.

Chuyện quái gì thế này không biết...

Vì sợ Hoắc Kiến Quốc lại nảy sinh ý nghĩ không nên có, nên dù đã ngừng cười, Tô Mi cũng không quay lại phòng ngủ.

Cô tìm hết thuốc men ra, định thống kê lại số thuốc còn lại, định bụng lúc rời đi sẽ mang theo sổ sách thời gian qua gửi lại cho quân khu.

Đang cầm thuốc kiểm kê từng chút một, Tô Mi nghe thấy tiếng đổ nước vào chậu ở phòng bên cạnh.

Tô Mi nghĩ đến quần lót và tất của Hoắc Kiến Quốc, lại không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Hoắc Kiến Quốc vừa cởi chiếc quần sịp đã mặc mấy lần ra, vẻ mặt phức tạp nhìn chiếc quần lót trong tay, anh rất muốn gõ cửa sổ nhắc nhở Tô Mi ở phòng bên cạnh rằng ——

Khả năng cách âm của căn nhà này rất kém.

Tắm rửa xong, Hoắc Kiến Quốc ôm quần áo của mình ra cửa, lấy bột giặt ngâm quần áo vào chậu.

Chiếc quần lót vừa cởi ra và chiếc quần lót vừa được Hoắc Kiến Quốc lấy từ trên cành cây xuống đều được anh xoa một lớp xà phòng thật dày.

Quần lót đã để lại bóng ma tâm lý cho Hoắc Kiến Quốc...

Anh rất muốn hỏi Tô Mi một câu, tôi bảo này, cô nàng béo kia, chưa giặt thì em treo nó lên làm gì?

Sau khi ngâm quần áo, Hoắc Kiến Quốc cũng không để mình rảnh rỗi, tiếp tục cầm rìu đi bổ nốt đống củi chưa bổ xong hôm qua.

Trong lòng Hoắc Kiến Quốc thấy có chút phiền muộn khó tả, hễ rối bời là anh không thể ngồi yên, không kìm được muốn đi tìm việc gì đó để làm.

Vừa bổ củi, suy nghĩ của Hoắc Kiến Quốc mới từ từ quay lại nguyên nhân Tô Mi muốn ly hôn với anh, cô nói vì anh không thích cô nên mới muốn ly hôn với anh.

Thế nào mới gọi là thích? Hoắc Kiến Quốc không biết.

Anh chưa bao giờ nảy sinh tình cảm với phụ nữ.

Nhưng anh biết thế nào là trách nhiệm, thế nào là nghĩa vụ.

Trong quan niệm của anh, kết hôn là một chuyện rất đơn giản, chỉ là một tờ giấy hôn thú, một căn nhà, một chiếc giường, hai người nắm tay nhau là đi hết một đời.

Một nhà hai người, ba bữa bốn mùa, chính là cuộc sống hôn nhân lý tưởng trong lòng Hoắc Kiến Quốc.

Những ngày qua, anh từng nghĩ mình đã ngày càng tiến gần đến cuộc sống lý tưởng đó.

Đối với tương lai, Hoắc Kiến Quốc đã từng có nhiều giả định.

Từng nghĩ đến vợ con đề huề, giường sưởi ấm áp,

Từng nghĩ đến việc đưa Tô Mi về nhà gặp cha mẹ hai bên, cả gia đình quây quần bên bàn ăn một bữa trưa hòa thuận,

Từng nghĩ đến mỗi sáng thức dậy sau này đều có thể nhìn thấy cô nàng béo cuộn tròn thành một cục bên cạnh...

Những ngày qua anh đã có bao nhiêu giả định như thế, nhưng trong những giả định đó chưa bao giờ có điều khoản nào bao hàm chuyện ly hôn.

Nghĩ đến sau khi ly hôn Tô Mi sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh, còn anh sẽ dọn về căn ký túc xá đơn lạnh lẽo, Hoắc Kiến Quốc thấy lòng mình phiền muộn vô cùng.

Cuộc hôn nhân vốn dĩ trước đây đối với anh như củ khoai nóng bỏng tay, vậy mà trong một thời gian ngắn ngủi thế này đã trở thành sự tồn tại mà anh không thể dứt bỏ.

Anh không muốn ly hôn.

Nhưng cô nói, không ly hôn sẽ làm lỡ dở cô hướng tới một cuộc đời tốt đẹp hơn!

Đề xuất Cổ Đại: Chính Phi Độc Chiếm Ân Sủng: Trắc Phi Nào Dám Tranh Phong
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện