Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 47: Tôi sợ bà ta cái vẹo gì! Cứ để bà ta đi kiện

Đúng là đúng, sai là sai, Hoắc Kiến Quốc là một người rất chính trực, sự chính trực này đôi khi là chuyện xấu, nhưng đôi khi cũng là chuyện tốt.

Giống như hiện tại, anh cảm thấy Du Lỗi đã làm sai, thì Du Lỗi nên xin lỗi.

Anh sẽ không vì mối quan hệ giữa mình và Du Lỗi mà bao che, để chuyện này trôi qua một cách mập mờ.

Vẻ mặt anh nghiêm nghị, nhìn Du Lỗi với ánh mắt mang theo sự uy hiếp không thể khước từ.

Tiếng gầm thấp đó khiến Du Lỗi bừng tỉnh khỏi sự ngỡ ngàng, nhìn Hoắc Kiến Quốc hồi lâu, thấy Hoắc Kiến Quốc vẫn nhìn mình chằm chằm, anh ta mới miễn cưỡng quay sang nhìn Tô Mi:

"Xin lỗi!"

Hoắc Kiến Quốc nhìn Tô Mi: "Hết thấy buồn nôn chưa?"

"Hì hì." Tô Mi đã ăn xong miếng cơm cuối cùng, quay người đi thẳng về phía bồn rửa bát.

Cô không rộng lượng đến thế, một câu xin lỗi miễn cưỡng mà muốn đuổi khéo cô sao?

Người có tính tình tốt đến đâu, đối mặt với sự khiêu khích hết lần này đến lần khác thế này cũng sẽ nổi giận, huống chi Tô Mi vốn dĩ tính tình cũng chẳng hiền lành gì.

Hoắc Kiến Quốc thấy Tô Mi đi rồi, vội vàng và nốt vài miếng cơm còn lại, đứng dậy đi theo cô, khi đi ngang qua Du Lỗi, anh khựng lại một chút, nhỏ giọng nói:

"Nhân phi thánh hiền, thục năng vô quá, Tô Mi trước đây quả thật danh tiếng không tốt, nhưng cô ấy đang thay đổi, đó là điều tốt.

Chừng nào cô ấy còn ở bên cạnh tôi, thì cô ấy vẫn là vợ tôi, là anh em, tôi hy vọng cậu tôn trọng cô ấy."

Hoắc Kiến Quốc không muốn để Tô Mi biết sự thay đổi trong tâm thái của mình, vì anh sợ cô đắc ý một cái là lại "ngựa quen đường cũ".

Nhưng anh đã nói suy nghĩ này cho Du Lỗi biết.

Bản thân anh còn thấy Tô Mi hiện tại không còn đáng ghét đến thế, tự nhiên không cần anh em phải thay anh bất bình sau lưng.

"Sau này gặp cô ta tôi sẽ đi đường vòng." Du Lỗi vẫn không công nhận Tô Mi, nhưng ít nhất cũng coi như hứa rằng sau này sẽ không đi khiêu khích cô nữa.

Như vậy, Hoắc Kiến Quốc mới bưng khay cơm đuổi kịp Tô Mi.

Thấy Hoắc Kiến Quốc và Tô Mi đã đi xa, Thiệu Cương thở dài lắc đầu: "Chuyện đã rồi, Đội trưởng cưới cô ta cũng đã ba năm, cậu nói xem hà tất gì phải làm cho mọi người đều không vui."

"Tôi chỉ là không nuốt trôi cục tức này, nếu không phải người đàn bà này chen ngang, thì người bây giờ đang ở trong đại viện quân thuộc, cùng Đội trưởng đi đôi về cặp phải là Doanh Lan mới đúng." Giọng Du Lỗi có chút hung hăng.

Thiệu Cương nhìn sâu vào Du Lỗi: "Cậu thích Doanh Lan thì tự đi mà đuổi theo, mắc gì cứ phải gán ghép cô ấy với Đội trưởng."

"Ai nói tôi thích cô ấy chứ?" Du Lỗi vội vàng phủ nhận:

"Doanh Lan thích Đội trưởng, cậu đâu phải không biết, sau khi cô ấy bị thương giải ngũ, đáng lẽ có thể ở lại doanh trại với thân phận vợ quân nhân, tất cả đều tại Tô Mi.

Cậu có biết cô ấy không nỡ rời đi đến mức nào không?"

Thiệu Cương: "Cậu chắc chắn đến thế sao, rằng không có Tô Mi, Đội trưởng sẽ cưới Doanh Lan?"

Du Lỗi: "Tất nhiên là sẽ."

Thiệu Cương: "Tôi thấy chưa chắc đâu."

.........

Tô Mi vừa đặt khay cơm vào bồn rửa, xắn tay áo bắt đầu rửa, Hoắc Kiến Quốc đứng bên cạnh cô, đang định xắn tay áo thì nghe thấy phía sau có người gọi mình.

Quay đầu lại, phát hiện người gọi anh là Lương Hữu Vi, chỉ đành đặt khay cơm sang một bên, đi về phía Lương Hữu Vi.

Rất nhanh, Tô Mi đã rửa xong khay cơm của mình.

Cô liếc nhìn Hoắc Kiến Quốc đang ngồi nói chuyện với người khác ở đằng xa, nghĩ đến việc hôm nay Hoắc Kiến Quốc vừa giúp cô nhóm lửa, vừa bảo vệ cô nói giúp cho cô, cô mím môi, bèn cầm luôn bát của Hoắc Kiến Quốc qua rửa sạch.

Hoắc Kiến Quốc cũng không nói chuyện với Lương Hữu Vi lâu, liền đứng dậy, khi đứng dậy mặt anh đen lại, cho đến khi đi tới bên bồn rửa bát, thấy Tô Mi cũng rửa khay cơm giúp mình, sắc mặt mới dịu đi đôi chút.

Sau khi trả khay cơm, Hoắc Kiến Quốc và Tô Mi cùng rời khỏi nhà ăn, ra khỏi cửa nhà ăn, Hoắc Kiến Quốc vừa đi theo Tô Mi về phía phòng khám, vừa nói chuyện với cô:

"Người đàn ông vừa nói chuyện với tôi tên là Lương Hữu Vi, cô biết chứ?"

"Ừm." Tô Mi lục tìm trong đầu một lượt mới nhớ ra người đàn ông đó là ai: "Chồng của Triệu Anh, anh ta tìm anh làm gì?"

Tô Mi nghĩ, Hoắc Kiến Quốc đã chủ động nhắc đến người này, chắc chắn là vì người này đã nhắc đến chuyện gì đó liên quan đến cô.

Quả nhiên, cô vừa hỏi xong liền nghe Hoắc Kiến Quốc nói: "Anh ta tìm tôi vì chuyện của cô giáo Triệu!"

"Cô giáo Triệu làm sao?" Tô Mi hỏi.

Hoắc Kiến Quốc hà một hơi nóng vào lòng bàn tay, xoa xoa tay trả lời cô:

"Chuyện Triệu Anh vu khống cô đã bị Lục Chính ủy biết rồi, đồng thời Lục Chính ủy cũng biết chuyện cô ta tìm người dàn dựng hãm hại cô.

Cô ta vào trường làm giáo viên đều là nhờ Lục Chính ủy tiến cử, cho nên sau khi Lục Chính ủy biết chuyện Triệu Anh dàn dựng hãm hại, ông ấy vô cùng tức giận, ông ấy cảm thấy mình không nên tiến cử một người có phẩm đức kém cỏi đi làm giáo viên, làm hỏng con em người ta.

Lục Chính ủy nói, đợi tuyết tan, ông ấy sẽ đến trường rút lại thư tiến cử, Lương Hữu Vi đến tìm tôi, là hy vọng cô có thể đi khuyên nhủ Lục Chính ủy, để ông ấy tha lỗi cho Triệu Anh một lần."

"Tôi làm sao khuyên nổi, mà tại sao tôi phải đi khuyên?" Tô Mi thấy thật nực cười.

"Phải đi khuyên thôi." Hoắc Kiến Quốc liếc nhìn Tô Mi, nói tiếp:

"Lương Hữu Vi nói, trạng thái của Triệu Anh rất tệ, nếu cô ta mất chức giáo viên, rất có thể cô ta cũng sẽ tố cáo một số hành vi trước đây của cô với quân đoàn."

Đây là đang đe dọa sao? Tô Mi cười lạnh một tiếng:

"Bà ta muốn tố cáo thì cứ để bà ta đi, dù sao... những thứ tôi lấy đi anh đều đã bù tiền giúp tôi rồi, thì không tính là trộm, cũng chẳng phải ngồi tù.

Tố cáo tôi thì sao chứ, cùng lắm là đuổi tôi ra khỏi khu tập thể, nhưng vốn dĩ tôi cũng định ly hôn với anh để rời khỏi đây mà, tôi sợ bà ta cái vẹo gì."

Hoắc Kiến Quốc: "......."

"Cô không muốn ở lại sao?" Sau một lúc im lặng, Hoắc Kiến Quốc lại hỏi Tô Mi một câu.

Lúc này hai người đã đi đến cửa phòng khám, Tô Mi vừa đẩy cửa đi vào vừa trả lời anh:

"Nói cứ như thể tôi muốn ở lại là có thể ở lại được ấy."

"Nếu cô thực sự muốn ở lại, cũng không phải là không thể." Hoắc Kiến Quốc vén rèm cửa, đi theo sau Tô Mi vào trong.

Tô Mi sững người một lúc, cô vốn định đi vào phòng nghỉ, bước chân bỗng khựng lại, quay đầu kỳ lạ nhìn Hoắc Kiến Quốc hỏi:

"Ý anh là sao?"

Bán Hạ Tiểu Thuyết, niềm vui rất nhiều

Đề xuất Cổ Đại: Tù Xuân Sơn (Phong Hoa Họa Cốt)
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện