Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 44: Chỉ là muốn ngủ không phải muốn ngủ cô

Oa, lực tay lớn đến thế sao?

Một người béo hai trăm cân mà anh cứ thế nhẹ nhàng bế bổng lên, Tô Mi nằm trên giường gạch, quấn chăn lăn một vòng vào bên trong, quay đầu nhìn Hoắc Kiến Quốc, hỏi:

"Ý là sao, anh muốn tôi ngủ cùng anh à?"

"Ừ."

Hoắc Kiến Quốc đứng bên giường, ánh mắt u tối nhìn Tô Mi.

Anh không hiểu tại sao sự thay đổi của một người lại có thể lớn đến thế, rõ ràng người vẫn là người này, nhưng những gì cô làm so với trước đây lại có sự thay đổi một trời một vực.

Lý do duy nhất có thể nghĩ ra trong lòng chính là cô vì muốn được ở lại bên cạnh anh nên thực sự đã hạ quyết tâm sửa đổi làm người.

Có thể tạo ra sự thay đổi lớn như vậy, chắc chắn là vì cô có thành ý mười phần.

Nghĩ đến việc sáng nay cô đi khập khiễng nhưng vẫn kiên trì đến trạm xá làm việc,

Nghĩ đến việc cô lạnh đến run bần bật vẫn bò dậy đun nước tắm cho anh,

Nghĩ đến việc cô chịu áp lực cực lớn để chữa chân cho Lý Uyên,

Nghĩ đến những bộ quần áo và ga giường được cô giặt sạch bong, cùng với căn phòng được cô quét dọn không một hạt bụi........

Mọi sự thay đổi đều hiện rõ mồn một, cho dù Hoắc Kiến Quốc có không muốn để tâm đến cô đến thế nào đi chăng nữa thì cũng phải thừa nhận rằng, trong thời gian ngắn ngủi vài ngày, cô đã biến thành cái dáng vẻ mà anh không ghét bỏ.

Nếu những thay đổi to lớn này của cô chỉ là để được ở lại bên cạnh anh, Hoắc Kiến Quốc cảm thấy nếu mình vẫn kiên trì không cho cô lấy một chút cơ hội nào thì e là quá bất cận nhân tình.

Bất kể sự thay đổi của cô là nhất thời hứng chí hay là lâu dài, ít nhất là hiện tại, Hoắc Kiến Quốc cảm thấy ý định muốn ly hôn trong lòng mình thực ra đã không còn mãnh liệt đến thế nữa.

"Anh nhìn tôi làm gì?" Tô Mi thấy Hoắc Kiến Quốc cứ nhìn chằm chằm mình, không khỏi cảm thấy rợn tóc gáy:

"Cái đó, khẩu vị của anh chắc không nặng đến thế chứ, hai trăm cân mỡ mà anh cũng có hứng thú sao?"

Hoắc Kiến Quốc chỉ là không muốn để Tô Mi ngủ dưới đất thôi, không ngờ cô lại còn nảy sinh cảnh giác với anh, không khỏi nhướng mày:

"Trước đây chẳng phải cô rất muốn ngủ với tôi sao?"

Thần sắc Tô Mi cứng đờ.

Người muốn ngủ với anh là nguyên chủ nhé, không phải cô.

"Trước đây tôi cũng đâu có đồng ý ly hôn, bây giờ sắp ly hôn rồi, đương nhiên là tôi không muốn ngủ với anh nữa." Lúc Tô Mi mới xuyên qua, mặc dù từng có ý định sống qua ngày với Hoắc Kiến Quốc.

Nhưng bây giờ cô đã phát hiện ra trong sổ tay của anh giấu ảnh "ánh trăng sáng" rồi, tự nhiên là muốn giữ khoảng cách với anh, càng xa càng tốt.

Nghe thấy lời Tô Mi nói, Hoắc Kiến Quốc mặt không cảm xúc nằm xuống phía bên kia của giường gạch, giọng nói nhàn nhạt đáp lại:

"Nghĩa của từ 'ngủ' và 'ngủ' không giống nhau, tôi chỉ là muốn ngủ (nghỉ ngơi), không phải muốn ngủ (quan hệ) cô."

Tô Mi: "Ồ, vậy sao anh lại bế tôi lên đây?"

Hoắc Kiến Quốc: "Gọi cô lên cô không lên, tôi mệt rồi, lười gọi nữa."

Tô Mi: "Vậy anh cũng không thể........"

Không thể bế tôi lên đây được chứ!

"Yên lặng chút đi, đi ngủ, tôi còn có thể ngủ được ba tiếng nữa." Hoắc Kiến Quốc ngắt lời Tô Mi, nghiêng người nhắm mắt lại.

Anh không nói cho Tô Mi biết ý định ly hôn trong lòng anh đã bắt đầu lung lay, anh nghĩ mình còn phải quan sát thêm nữa.

Nào ngờ, Tô Mi ở bên cạnh lại mang một tâm trạng hoàn toàn khác với anh.

Lúc mới xuyên qua cô có chút mờ mịt nên rất sợ ly hôn, sợ sau khi ly hôn sẽ bị tống khứ về cái quê nhà như rừng nguyên sinh kia.

Sau khi sống ở thế giới này vài ngày, cảm xúc của Tô Mi đã dần ổn định.

Cô đã dần chấp nhận thực tế sắp ly hôn này, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý chỉ cần tuyết tan là sẽ cùng Hoắc Kiến Quốc đi ly hôn.

Thấy Hoắc Kiến Quốc không muốn nói nhiều, Tô Mi cũng không nói gì thêm, quấn chăn rồi nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ.

Đêm nay bị cái chăn bao bọc chắt nịch, Tô Mi không còn lăn qua lăn lại tùy ý trên giường gạch nữa.

Sáng hôm sau lúc tỉnh dậy, cô phát hiện mình vẫn giữ nguyên tư thế trước lúc ngủ, không khỏi thở phào một cái thật mạnh, cuối cùng cũng không lại nửa đêm lao vào lòng người đàn ông đó nữa.

Lúc mở mắt ra, cô phát hiện Hoắc Kiến Quốc lại vẫn đang ngủ, anh ngủ thẳng đơ, hơi thở dài và nặng nề, trông có vẻ vô cùng mệt mỏi.

Tô Mi nằm nghiêng nên chỉ có thể nhìn rõ góc nghiêng của Hoắc Kiến Quốc.

Góc nghiêng của anh góc cạnh sâu sắc, ngũ quan tinh tế như được tạc tượng, lông mi rậm rạp, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím lại, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Đột nhiên, Hoắc Kiến Quốc mở choàng mắt ra, làm Tô Mi giật mình một cái, cô hoảng loạn dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, giả vờ như vừa mới tỉnh giấc, hỏi:

"Mấy giờ rồi?"

Hoắc Kiến Quốc nhấc cổ tay nhìn đồng hồ, đáp:

"Bảy giờ mười phút."

"Thế thì phải mau dậy thôi, nếu không đi muộn sẽ để những người xếp hàng phải đợi lâu." Vừa nói, Tô Mi vừa bò đến cuối giường, nơi đó đặt những bộ quần áo cô đang hong khô.

Mấy ngày trôi qua, những bộ quần áo bẩn cô giặt cuối cùng cũng đã được cô hong khô hết trên đầu giường gạch.

Cô tìm một bộ trông có vẻ nhanh nhẹn một chút mặc vào, sau đó xuống giường.

Đợi đến khi Tô Mi ra khỏi cửa, Hoắc Kiến Quốc mới bò dậy từ trên giường.

Nhìn căn phòng sạch sẽ gọn gàng và chiếc giường gạch ấm áp, trái tim phiêu bạt nhiều năm ở biên cương của anh bỗng nhiên nảy sinh một luồng hơi ấm.

Vợ con giường ấm nệm êm, Hoắc Kiến Quốc lại không tự chủ được mà nghĩ đến một câu nói thường được các chiến hữu treo trên đầu môi.

Mọi chuyện diễn ra thuận lợi như vậy, nhưng lại không thể tin nổi như thế.

Sau khi bò dậy từ trên giường, gấp gọn gàng tất cả chăn màn lại, Hoắc Kiến Quốc mới tìm từ trong chiếc túi lớn đựng quần áo của mình ra một bộ đồ sạch sẽ mặc vào.

Lúc anh ra khỏi cửa, Tô Mi đang ngồi xổm trong sân đánh răng.

Trước đây Hoắc Kiến Quốc chưa từng thấy Tô Mi đánh răng, bàn chải và kem đánh răng của cô vẫn là do anh mua lúc mới đến, cách đây không lâu lúc anh vào phòng cô tìm đồ còn thấy trên cốc đánh răng bám một lớp bụi dày.

Hồi lâu trước đây anh còn từng chỉ trích cô vì chuyện đánh răng:

"Cái mảng bám trên răng cô vàng khè như tấm ván nhà vệ sinh vậy, còn chạy sang nhà người khác ăn chực, ai nhìn mà chẳng thấy buồn nôn, có thể giữ vệ sinh một chút được không, tôi cầu xin cô đấy?"

Lúc đó anh nói những lời rất khó nghe, nhưng cô lúc đó cũng chỉ thấy khó chịu một lát, sau đó chẳng hề tạo ra một chút thay đổi nào.

Đã qua lâu như vậy rồi, cô đây là cuối cùng cũng nghe lọt tai những lời khó nghe đó sao?

Thực ra anh nói những lời khó nghe như vậy cũng không hẳn hoàn toàn là vì chê bai cô, mà chỉ là muốn kích thích cô một chút, anh cũng từng có ý định muốn thay đổi cô.

Anh tưởng con người ai cũng có lòng liêm sỉ, bị kích thích sỉ nhục về nhân cách kiểu gì cũng sẽ có chút thay đổi.

Chỉ là bản tính con người rất khó thay đổi, vô số lần anh khuyên bảo, đả kích, dạy bảo đều không đổi lại được một chút thay đổi nào của cô, cuối cùng anh mới từ bỏ cô.

Không ngờ bây giờ anh đã hoàn toàn tuyệt vọng với cô thì cô lại đột nhiên thay đổi nhanh chóng theo đúng cái cách mà anh mong muốn.

Lúc mới bắt đầu phát hiện Tô Mi thay đổi, Hoắc Kiến Quốc không chịu tin rằng cô thực sự sẽ sửa đổi.

Bây giờ nhìn con người hoàn toàn khác biệt trước mắt này, trong mắt anh dần dần hiện lên vẻ xem xét, bắt đầu có chút tò mò không biết cô rốt cuộc có thể biến thành cái dáng vẻ gì?

Vì dậy hơi muộn nên hôm nay Hoắc Kiến Quốc không nấu bữa sáng.

Anh cùng Tô Mi sau khi vệ sinh cá nhân xong liền cùng nhau đi về phía quân khu, định bụng buổi sáng sẽ ra nhà ăn ăn một bữa.

Hai người vẫn đi người trước người sau như hôm qua, Hoắc Kiến Quốc đi trước, Tô Mi đi sau lưng anh, từng bước từng bước giẫm lên dấu chân của anh.

Lúc đến cửa trạm xá, trước cửa đã xếp rất nhiều người.

Nhìn hàng dài người bên ngoài, Tô Mi cũng không nỡ đi nhà ăn ăn sáng nữa, chỉ có thể nói với Hoắc Kiến Quốc:

"Anh đi ăn đi, tôi không ăn nữa!"

Hoắc Kiến Quốc quay đầu nhìn Tô Mi một cái, không nói gì, sau đó một mình đi về phía nhà ăn.

Thấy Hoắc Kiến Quốc đi rồi, Tô Mi cũng vội vàng đi đến cửa trạm xá, nhờ chiến sĩ xếp hàng đầu tiên mở giúp cô cánh cửa lớn của trạm xá.

Vào trong, cô thậm chí không có thời gian để bản thân ấm lên một chút đã bắt đầu gọi số khám bệnh.

Hơn hai mươi phút sau, Hoắc Kiến Quốc bưng một chiếc giỏ đi vào trạm xá.

Anh đặt chiếc giỏ lên bàn, lấy từ bên trong ra hai cái bánh bao và một bát sữa đậu nành đựng trong hộp cơm, nhét vào tay Tô Mi.

Sau đó Hoắc Kiến Quốc ôm chiếc giỏ đi vào phòng nghỉ, khi trong phòng nghỉ có làn khói mù mịt bay ra, Tô Mi mới phản ứng lại được là anh đang nhóm lửa ở lò sưởi dưới đất bên trong.

Từ đầu đến cuối, Hoắc Kiến Quốc không hề nói một lời nào.

Nhóm lửa xong, anh liền vội vàng ra khỏi cửa rời đi.

Người đi rồi, nhưng lại để lại một phòng đầy hơi ấm.

Tay bưng bát sữa đậu nành nóng hổi, Tô Mi vừa thổi vừa húp một ngụm, cô lờ mờ cảm thấy thái độ của Hoắc Kiến Quốc đối với cô dường như đã khác xưa!

Đề xuất Xuyên Không: Ta Ở Cổ Đại Chữa Bệnh Lụy Tình
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện