Hoắc Kiến Quốc không ngờ tới, anh chưa đi tìm Hoắc Đại và Hoắc Nhị tính sổ, bọn họ lại dám tự mình tìm tới cửa.
Anh lạnh lùng nhìn hai người trước mặt, trong lòng vừa khinh bỉ vừa phẫn nộ.
Da mặt hai người này đúng là dày hơn tường thành, vậy mà còn muốn mượn cơ hội này để tống tiền.
“Các người đừng hòng lấy được một đồng nào từ tôi!” Sắc mặt Hoắc Kiến Quốc lạnh băng, “Một xu cũng không có, tôi có đem tiền ném vào hố phân cũng không đưa cho các người.”
Thấy thái độ của Hoắc Kiến Quốc kiên quyết như vậy, Trình Nhị Hỷ lập tức thẹn quá hóa giận:
“Cái đồ vong ơn bội nghĩa nhà anh, nhà họ Hoắc nuôi anh bao nhiêu năm nay, anh lại quay ra đối xử với chúng tôi như vậy, đúng là đồ lòng lang dạ thú!”
Hừ~
Khóe miệng Hoắc Kiến Quốc lộ ra vài phần giễu cợt:
“Chị dâu hai vậy mà cũng biết từ lòng lang dạ thú cơ à, các người đuổi cha và bà nội ra ngoài, còn có mặt mũi đến đòi tiền, xin hỏi tim gan các người mọc kiểu đen tối gì vậy?”
“Cái gì mà...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 16.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Thế tử phản bội, nay hóa kẻ si tình